Mystery of The Valincan/Chapter 2: Không gian trắng và một vòng SouheartChapter 2: Không gian trắng và một vòng Souheart
20px

Hồng Nhật bỗng nhiên tỉnh dậy giữa đêm, ánh trăng sáng len lỏi qua từng khung cửa sổ chiếu sáng cho gương mặt nhợt nhạt của cậu. Ngồi thẫn thờ trên giường, cơ thể cậu mệt mỏi, đôi mí mắt cứ híp lại nhưng cậu lại không thể ngủ được. Cơ thể Hồng Nhật bốc ra một mùi hôi khó chịu, trên quần áo cậu dính đầy bùn đất, cậu nhận ra từ khi đến thế giới này cậu chưa đi tắm lần nào cả, trên ga giường cũng vương đầy những vệt nâu sẫm. Hồng Nhật xuống giường, quyết định sẽ đi tắm rồi sẽ quay lại ngủ sau.

Cậu chỉnh trang lại quần áo rồi tiến về phía cửa phòng, lấy chiếc nhẫn bạc ra rồi đưa vào vết lõm. Khung cửa ánh hiện lên một đường sáng nhỏ rồi từ từ mở ra. Cậu ngái ngủ bước ra hành lang, nhưng khi cậu nhìn lại, hành lang trống vắng ban đầu đã được thay thế bởi một không gian trắng xóa cùng với những hàng kệ sách trải dài xung quanh. Cậu sững người, tự làm đau mình để kiểm tra, nhưng không gian vẫn không biến mất, chứng tỏ cậu không phải đang mơ. Cậu chần chừ một lúc, rồi từ từ bước vào trong với một cảm giác tò mò. 

Hồng Nhật  Nơi này kéo dài tựa như vô tận, những kệ sách được chứa đầy ắp những cuốn sách cũ kĩ kì lạ. Hồng Nhật tò mò lấy một quyển sách màu xanh có tựa “Mánh của phép phòng thủ Lawther” Cậu mở thử một trang thì bên trong có những hình vẽ tay kì lạ, có đề là: “Cách cường hóa cường thủ phép” Hồng Nhật cảm thấy tò mò và nghi ngờ, không biết liệu những thứ viết trong cuốn sách này có đúng không. Cậu nhớ lại những phép thuật siêu phàm được những người sĩ quan thực hiện trong khu rừng, rồi tự hỏi liệu mình có làm được không? Suy nghĩ một hồi, cậu quyết định cậu sẽ thử làm theo cuốn sách này để xem bản thân cậu có sử dụng được phép thuật không.

Hồng Nhật lướt ánh mắt qua những dòng chữ rồi dừng lại ở nơi bắt đầu.

Đầu tiên, ta cần tập trung tâm trí, cảm nhận những sự dao động của ma tinh trong cơ thể của mình…

Cậu để cuốn sách mở xuống đất, thử nhắm mắt rồi làm theo, nhìn sâu vào trong cơ thể của mình. Hồng Nhật dần cảm nhận được những hạt sáng nhỏ đang động đậy khắp nơi trong cơ thể cậu.

...Tiếp theo, lưu chuyển chúng phân bố khắp nơi trong cơ thể rồi gắn kết chúng lại..

 Hồng Nhật không hiểu bằng cách nào, nhưng cậu lại có thể làm điều này một cách rất thuần thục như trước đây cậu từng làm rồi.

  ...Xong, hãy chia nhánh chúng kết nối với lớp da để cho nó tự động di chuyển… 

 Hồng Nhật làm theo, một cảm giác ấm áp lan ra khắp cơ thể, xung quanh bàn tay cậu được bao phủ bởi ánh hào quang nhỏ.

Hồng Nhật hưng phấn mà nhảy cẫng lên, đây là lần đầu tiên cậu làm một thứ ảo diệu đến thế. Hồng Nhật vội đọc bước cuối cùng 

Thực hiện thủ ấn như hình mẫu với tốc độ vừa phải

Bên cạnh còn có dòng lưu ý:

NGHIÊM CẤM VIỆC THỰC HIỆN THỦ ẤN Ở TỐC ĐỘ CAO KHI CHƯA THUẦN THỤC PHÉP CƯỜNG THỦ

 Cậu có hơi e dè trước lời cảnh bảo này, nhưng phía trước chính là phép thuật, nó đem lại một cảm giác ham muốn chinh phục khiến cậu không muốn dừng lại.

Hồng Nhật tập trung nhìn vào những nét vẽ rồi làm theo. Cậu nhẹ nhàng áp hai lòng bàn tay vào nhau, lớp hào quang trở nên đậm và ấm hơn. Cậu xoay bàn tay một khoảng 90 độ rồi từ từ, kéo nhẹ hai bàn tay theo phương chéo nhau, để lại ở giữa một viên tinh thể trắng lơ lửng.

Cậu ngơ ngác nhìn viên tinh thể trước mắt, nó cứ đứng im mà chẳng có chuyện gì xảy ra. Cậu nghi ngờ mà lật lại hướng dẫn trong trang sách. Bỗng nhiên, viên tinh thể phát nổ, tạo ra vô số những hạt tinh thể nhỏ hơn bám vào người Hồng Nhật, khiến cơ thể cậu cảm thấy cứng cáp lạ thường.

Cậu nhận thấy viền hào quang quanh cơ thể đã đậm hơn, có lẽ do những tinh thể kia khiến cho hào quang trở nên dày đặc, từ đó cũng tạo ra một lớp giáp vô hình. Đang trong cơn vui sướng tột độ, thì bỗng một mùi hôi nhẹ bốc lên, cậu nhận ra nó phát ra từ cơ thể mình. Chỉ vì mải mê phép thuật mà Hồng Nhật đã quên mất mục đích chính là việc đi tắm.

Cậu vội vàng đứng dậy, cất cuốn sách vào kệ rồi đi đến lối ra. Đột nhiên, một ý nghĩ táo bạo hiện lên trong đầu Hồng Nhật “Khoan đã, nếu ma pháp kỳ diệu đến thế, liệu cậu có thể sử dụng nó để vệ sinh cơ thể không?” Không nghĩ nhiều, cậu quay lại quyết định thử nghiệm. Nhưng ở đây quá nhiều sách làm sao cậu có thể tìm thấy được.

Hồng Nhật chán nản gãi đầu, tự hỏi liệu có cách nào để có thể lấy được quyển sách mình muốn không, thì tự động, những kệ sách lần lượt dịch chuyển, chúng lướt nhanh trên mặt đất như có bánh xe rồi tạo thành một hình tròn,  đê lại ở giữa duy nhất một chiếc kệ sách. 

Cậu tò mò lại gần chiếc kệ, nhìn xung quanh, ở ngay bên cạnh nó có một tấm biển với dòng chữ “Toàn phép vệ sinh”. Thấy vậy, Hồng Nhật lấy đại một cuốn có tựa “Những phép vệ sinh căn bản” 

Mở trang đầu ra có tên đề là “Phép khử mùi tức tốc”. Cậu lại để xuống bắt chước theo hướng dẫn. 

Bước đầu giống với của “phép cường thủ”, cậu dễ dàng có thể thực hiện được nó. Nhưng, khi đến bước thứ hai, Hồng Nhật có dấu hiệu chững lại. Đến đây, nó yêu cầu phải biết một kĩ thuật gọi là “ Thấm xuyên ”, mà cậu chưa từng nghe bao giờ. Hồng Nhật định sẽ thử học nó luôn, nhưng lúc này, từ phía cánh cửa gỗ phát ra một tiếng gọi lớn: “Thưa cậu Awart Lacien, cậu có thư từ ngài Cearse Martin ạ”

“Cearse Martin” Hồng Nhật nhận ra đây là tên của người sĩ quan đã thẩm vấn cậu tối qua. Hồng Nhật cất lại cuốn sách vội vã bước ra cánh cửa. Bước ra khỏi căn phòng trắng, cậu trở lại căn phòng trọ đơn sơ, nhưng ánh trăng đã biến mất, thế vào là ánh nắng ban mai của sáng sớm. Đóng lại cánh cửa, rồi mở ra, không gian màu trắng đã biến mất, bây giờ là hành lang rộng rãi, trống vắng và một cô gái đứng trước mặt cậu tay đang cầm một phong thư nhỏ cùng với một chiếc túi vải nâu.

“Cảm ơn cô” Hồng Nhật cảm ơn rồi nhận lấy cả phong thư và chiếc túi. Quay vào trong căn phòng, cậu chưa vội mở phong thư ra vội, mà quay lại cánh cửa cố tìm cách quay lại căn phòng trắng, nhưng loay hoay mãi thử đủ mọi cách vẫn không tìm được cách quay lại bên trong căn phòng ấy, cậu đành bỏ cuộc quay ra với bức thư và chiếc túi.

Hồng Nhật quyết định mở phong thư ra trước, nó được xếp rất cẩn thận, trên bìa có ghi dòng chữ “gửi cậu Awart Lacien” cùng với địa chỉ là: Khách sạn Warller, đường 13 phố Hanz , ở giữa được đóng một con dấu hình chiếc lông vũ. Hồng Nhật tháo lớp niêm phong để lộ mảnh giấy bên trong. Trên tờ giấy chỉ có vài dòng ngắn ngủn:

Kính gửi cậu Awart Lacien.

Xin thất lễ vì đã không thể trực tiếp gặp mặt cậu, nhưng tôi muốn đảm bảo là cậu sẽ luôn ở trong thành phố cho đến 8 giờ tối nay, tại căn phòng cậu đang cư trú. Chúng tôi sẽ thực hiện những biện pháp khôi phục trí nhớ cho cậu. Cảm ơn vì hợp tác.

*Tái bút: chiếc túi nâu là số tiền tạm thời chúng tôi cung cấp, cậu có thể thoải mái sử dụng chúng.

Người gửi Cearse Martin

Những dòng chữ nguệch ngoạc thể hiện rõ sự vội vàng của anh ta, có lẽ do anh ta đang gặp một chuyện gì đó khá quan trọng, có lẽ là một tên tội phạm nào đó. Cậu đột nhiên nhớ lại tên tội phạm mà cậu gặp trong rừng, nhớ tới hắn, cả cơ thể cậu hơi run lên, một cảm giác sợ hãi dâng trào bên trong cậu. Nhưng rồi cảm giác ấm áp kì lạ xuất hiện dập đi nỗi sợ hãi đang dâng lên, cả cơ thể cậu tỏa ra một vầng hào quang nhỏ giống với “phép cường thể” cậu vừa mới học được. Lúc này, Hồng Nhật nhận ra chính phép thuật sẽ là thứ bảo vệ cậu khỏi tên tội phạm và điều cậu cần làm bây giờ là làm chủ được nó.

Cậu nhìn về phía túi tiền, tháo chiếc dây buộc rồi đổ hết những thứ bên trong ra ngoài. Những đồng xu vàng, bạc rơi lăn lóc trên chiếc bàn gỗ, Hồng Nhật đếm cả thảy có 15 đồng bạc và 5 đồng vàng. Cậu cho chúng lại vào túi, treo bên người rồi quyết định trước hết cậu nên khám phá thành phố này đã. Bước ra khỏi phòng, Hồng Nhật xuống tầng hướng đến thẳng quầy tiếp tân để lấy thêm thông tin.

…..

Hiện tại cậu đang đứng ở quầy tiếp tân.  Đứng ngay trước mặt cậu là một người đàn ông có thân hình đô con, mặc vét chỉnh tề, tóc màu nâu sẫm và có một ánh mắt sắc bén. 

“Cậu cần gì nào?” Người tiếp tân nhẹ nhàng hỏi cậu. 

“Cho tôi hỏi có chỗ nào bán bản đồ không?” Nghe thấy vậy, người đàn ông cúi xuống dưới quầy, cầm lên một xấp bản đồ nhỏ cùng với một sợi dây dài có đính một viên đá màu xanh 

“2 xu bạc một vòng chỉ đường, 1 xu bạc một tấm bản đồ”.

 “Cái này để làm gì?” Hồng Nhật tò mò chỉ tay vào chiếc dây có đính đá xanh. 

“Đây là dây chỉ đường. Cậu chỉ cần truyền một chút ma tinh vào nó rồi nghĩ về nơi cậu muốn đến, nó sẽ chỉ cho cậu” Người tiếp tân nhanh chóng giới thiệu.

Cậu suy tư nhìn tấm bản đồ và chiếc vòng rồi quyết định mua cả hai. Cậu sẽ học thuộc những địa điểm cần thiết bằng bản đồ rồi sẽ sử dụng chiếc dây chỉ đường kia cho tiện. Hồng Nhật trả tiền rồi lấy hai vật phẩm đi. Điểm đầu tiên cậu đến sẽ là một cửa hàng quần áo. Hồng Nhật mở tấm bản đồ ra, bên trong là sơ đồ toàn bộ khu phố này.

 Cậu lấy ngón tay lướt nhanh trên mặt tấm bản đồ rồi dừng lại tại một căn nhà nhỏ được ghi là “Nhà tắm Washert” và ngay bên cạnh có một tiệm “Quần áo M”, trước hết cậu sẽ đến hai nơi này. Hồng Nhật lấy chiếc dây mới mua được ra, cậu nhẹ nhàng chuyền một chút ma tính vào trong nó rồi liên tục nghĩ đến tiệm Quần áo M. Viên đá ánh nhẹ lên một tia sáng rồi rung lên, hướng về phía trước. Cậu buộc sợi dây thành một chiếc vòng rồi đeo lên cổ, đi theo hướng viên đá chỉ.

Vừa bước đi, Hồng Nhật vừa ngắm nhìn khung cảnh khu phố. Những ngôi nhà có cấu trúc thời trung cổ nằm san sát nhau, con đường đá trải dài ra mọi ngõ, những con người tất bật di chuyển xung quanh, những tiếng trò chuyện rộn rã vang lên mọi nơi khiến cho không khí của khu phố trở nên sôi động.

Đến ngã ba, viên đá lại rung nhẹ rồi đổi hướng về phía bên trái. Cậu vừa rẽ sang thì thấy một nhóm người kì lạ, họ ăn mặc nghiêm trang trông giống với những cảnh vệ, bên thắt lưng treo một chiếc túi to và và một thanh kiếm ngắn, họ đang ráo riết tìm kiếm xung quanh một thứ gì đó. Hồng Nhật mặc kệ mà bước thẳng về phía trước, vì cậu đã thấy biển hiệu cửa hàng “Quần áo M” đã mập mờ ở xa. 

Cậu nhanh chóng tiến đến gần cửa tiệm, nhưng mắt cậu lại va phải bóng hình hai người đang núp trong một con hẻm nhỏ. Họ ăn mặc rất sang trọng, những món đồ trên người họ chắc chắn rất đắt tiền và trên hết xung quanh người bọn họ được bao bọc bởi một lớp màn trắng trong suốt, khiến dáng hình họ trông hơi mờ đi.

 Bỗng hai người bọn họ đồng loạt quay ra nhìn Hồng Nhật, sáu ánh mắt giao nhau khiến cả ba đều khựng lại, giật mình hoảng hốt . Hai người họ quay ra đằng sau như cố tìm kiếm thứ gì đó, nhưng phía sau chẳng có gì ngoài một không gian tĩnh lặng. Khi họ quay lại, đưa theo một ánh mắt nghi ngờ dừng trên người Hồng Nhật. 

Cậu không biết mình có nên chạy hay không, khi mà ở trước mặt cậu là những kẻ rất đỗi kì lạ. Bỗng một trong hai người đột nhiên dơ ngón trỏ ra khiến cậu giật mình mà lùi lại, rồi từ giữa đầu ngón tay, những dòng chữ lấp lánh dần xuất hiện trước mặt hắn “Cậu nhìn thấy chúng tôi à?” Hồng Nhật hơi bất ngờ nhưng cậu cũng nhanh chóng gật đầu.

Cả hai người trông rất ngạc nhiên trước câu trả lời của cậu, mặc dù chỉ cần nhìn lướt qua cũng có thể thấy họ. Hai người dơ tay ra dấu bảo cậu đi vào trong ngõ. Hồng Nhật lắc đầu từ chối, cậu không muốn dính dáng đến bất kì chuyện gì cả, nhất là khi cả cơ thể cậu vẫn còn đang chờ để được vệ sinh, cậu bỏ đi hướng đến cửa hàng quần áo ngay trước mắt.

Đi đến trước cửa hàng, cậu cảm thấy như mình đang bị theo dõi, khi quay lại thì ngay ở bên kia phố có hai dáng hình mờ ảo đang đứng từ xa quan sát cậu. Hồng Nhật biết ngay là hai người ở trong hẻm ban nãy, cậu nhanh chóng chạy vào trong tiệm quần áo nhằm tránh đi tầm nhìn của chúng. 

Vừa mở cửa ra, một mùi hương thơm ngát đã lao vào mũi cậu, một hương thơm ngây ngất mà cậu chưa từng ngửi thấy bao giờ. Tiến vào bên trong, nơi đây được thiết kế với phong cách hiện đại trông khá giống với thế giới của cậu nhưng được bày trí thêm những chậu hoa xung quanh. 

Cậu nhận ra bông hoa trên trong chậu giống với loài hoa ở gần khu rừng nơi mà cậu xuất hiện tại thế giới này, nhưng nó có vẻ không lấp lánh bằng tối hôm đó.

“Đó là loài hoa Miralight, một loài hoa tỏa ra hương thơm vào ban ngày, ánh lên vẻ đẹp vào ban đêm” Một người phụ nữ vừa nói, vừa tiến lại gần phía cậu. 

Hồng Nhật giật mình, bất giác lùi lại phía sau động vào chiếc chậu hoa làm nó mất thăng bằng rồi rơi xuống. Hồng Nhật không kịp phản ứng, thì từ bàn tay của người phụ nữ đó bắn ra một sợi dây màu vàng, bắt lấy chậu hoa đang rơi xuống rồi kéo lại về phía cô ta.

 “T…tôi xin lỗi!” Cậu nhanh chóng cúi đầu xin lỗi vì hành động bất cẩn của mình. 

Người phụ nữ đó vẫn cười rồi nhẹ nhàng đặt lại chậu hoa về vị trí của nó. “Không sao, dù gì thì cũng do ta làm cậu giật mình, không cần phải xin lỗi đâu. Với cả đây là lần đầu cậu tới thành phố này sao không ngắm nhìn những món quần áo nơi đây đi”

 Hồng nhật giật mình trước lời nói của cô ấy, đúng là cậu mới lần đầu đến đây nhưng làm sao mà cô ta biết được. “S...sao cô biết?” Người phụ nữ chỉ mỉm cười nói: “Quần áo lấm lem bùn chứng tỏ cậu đi từ phía cánh đồng hoa vào mà nếu không phải người làm vườn thỉ chỉ có khách du lịch thôi” 

Hồng Nhật im lặng tập trung lắng nghe suy luận của cô ta “Thứ hai, viên đá đeo trên cổ và tấm bản đồ ở trên tay cậu là từ chuỗi khách sạn Warller của thành phố này, và chúng trông còn rất mới chứng tỏ vừa được mua gần đây. Từ đó, cho tôi thấy cậu mới đến đây lần đầu và gặp phải một tai nạn nào đó ở khu vườn, mất hết đồ đạc, chỉ còn lại một túi tiền dự phòng được treo ở bên hông đặt một chỗ ngủ và đến đây nhằm tìm kiếm quần áo thay”

Hồng Nhật sốc nặng trước lời suy luận của cô ta, chúng đúng đến chín mươi phần trăm chỉ sai mỗi việc cậu không phải khách du lịch, nhưng như thế cũng quá bá đạo rồi. 

“Cô kinh dị quá” Cậu nhìn vào mặt người phụ nữ mà cảm thán. 

“Nói năng vô duyên quá đó cậu trai trẻ” Cô ta vừa nói, vừa che miệng nhưng vẫn biểu lộ ra một sự tự mãn.

“Thôi được rồi, tôi không làm phiền cậu nữa, mau đi chọn quần áo cho mình đi” Nói xong, người phụ nữ rời đi để lại Hồng Nhật một mình với chiếc chậu cây. Bây giờ cậu phải công nhận là không chỉ thế giới mà con người nơi này cũng quá kì lạ rồi.

….

Sau một lúc mày mò, cậu quyết định mua một chiếc quần dài và một chiếc áo thun có giá 5 xu bạc rồi rời khỏi cửa hàng, chờ mong mình không phải gặp thêm bất cứ chuyện kì lạ gì nữa. Nhưng khi bước ra khỏi cửa, cậu biết ngay ước muốn của mình không thành thật, vì trong suốt thời gian cậu ở trong cửa hàng, hai kẻ bí ẩn ban nãy vẫn đang ở ngoài theo dõi cậu. 

Hồng Nhật nhận thấy một nhóm người đang tiến đến phía cậu, chớp lấy thời cơ, cậu lẻn vào trong đám người rồi chui thẳng vào trong nhà tắm chỉ mong có thể cắt đuôi được họ.

Nhà tắm này được thiết kế bằng gỗ nâu, khá giống với nhà tắm ở Nhật mà cậu hay thấy trên mạng. Cậu được chào đón bởi một người đàn ông to lớn, phải cao gần gấp đôi cậu.

 “Chào mừng đến với nhà tắm Washert” Ông nở một nụ cười thân thiện chào cậu. Hồng Nhật đứng im, cố nở một nụ cười thân thiện mà trả lời: “Chào ngài..” Ông ta ra dấu cho cậu đi theo ra quầy tiếp tân rồi chỉ lên một cái bảng “Đây là bảng giá nơi này, tính tiền theo giờ nhé, cậu cứ chọn tự nhiên” Hồng Nhật nhìn lướt qua nội dung trên bảng, nó được chia làm hai phần là trung cấp và cao cấp. Phần trung cấp có giá là 1 xu bạc trên giờ, còn cao cấp là 3 xu bạc trên giờ. Cậu không nghĩ nhiều mà chốt luôn phần trung cấp, cậu không biết nó khác nhau như thế nào, nhưng trước hết cậu cần phải tiết kiệm tiền đã.

“Cho tôi một phần trung cấp trong một giờ” Người đàn ông nghe vậy lấy ra một tờ giấy rồi bảo cậu điền thông tin vào. Tờ giấy khá nhỏ, chỉ có vị trí để ghi họ tên cùng với một bảng để tích những gói muốn tham gia. Hồng Nhật ghi nhanh hai từ Awart Lacien vào phần tên rồi tích vào phần trung cấp, cậu để ý thấy có những phần bổ sung cho trải nghiệm, nhưng đối với cậu như thế là được rồi.

Đưa lại tờ phiếu cho người đàn ông, cậu được ông ta đưa cho một chiếc chìa khóa rồi chỉ đến một căn phòng ở cuối hành lang. Hồng Nhật cởi chiếc giày của mình ra rồi bước lên sàn nhà gỗ, cậu có thể cảm nhận được cảm giác mát lạnh đang chuyển qua lớp vải mỏng ở tất. 

Bước vào trong căn phòng, nơi đây là một phòng tắm cỡ nhỏ chỉ dành cho một người giống với nhà của cậu, nó có bồn tắm nhưng không có vòi hoa sen, tuy nhiên nơi này được vệ sinh rất sạch sẽ và hơn nữa nó có sẵn khăn tắm cùng với dầu tắm nên có thể nói đây là một trong những phòng tắm công cộng thoải mái nhất cậu từng gặp.

Hồng Nhật bắt đầu cởi quần áo rồi treo chúng cùng với quần áo cậu mới mua lên trên chiếc móc cạnh cửa. Cậu đến lại gần chiếc vòi rồi bắt đầu xả nước, thế nhưng khi nước chạm vào khiến cậu lập tức rụt tay lại. 

“Cái quái gì vậy? Nhiệt độ nước ở đây lạnh kinh khủng, nó không còn để cho người tắm nữa rồi, nếu để so sánh thì nó giống với nước đá vậy” Cậu tức giận nói.

Hồng Nhật nhanh chóng quấn khăn tắm quanh cơ thể mình rồi ra hỏi chủ quán 

“Tại sao nước ở đây lại lạnh đến vậy?” Người đàn ông tiến lại gần, gương mặt vẫn nở nụ cười nói: “Có lẽ đây là lần đầu cậu đến thành phố này, ở nơi đây nước nóng được quản lý rất chặt chẽ do ảnh hưởng từ một số vụ phạm tội gần đây” 

Lúc này, gương mặt ông ấy hơi siu xuống một chút “Vì vậy, chúng tôi phải lắp đặt thêm những thiết bị đặc biệt để đảm bảo an toàn, nhưng nó lại tiêu tốn rất nhiều năng lượng khiến chúng tôi chỉ có thể cung cấp nước nóng cho phần cao cấp không thì chúng tôi cũng không có đủ kinh phí để duy trì nhà tắm này”

“Vâng, tôi xin lỗi…” Hồng Nhật quay lại căn phòng tắm, trong lòng rối bời, cậu không nghĩ rằng ở đây vẫn phải chịu nhưng khó khăn như vậy. Cậu trở vào trong phòng, nhìn vào chiếc bồn mà chỉ biết cười trừ, không biết làm sao để cậu có thể tắm được trong làn nước lạnh buốt này. Đột nhiên, Hồng Nhật nhớ lại “phép cường thủ” mà cậu mới lĩnh hội được, tuy có vẻ như nó dùng để phòng thủ, nhưng khi sử dụng nó lại tạo ra một cảm giác rất ấm áp, rất thích hợp để sưởi ấm.

Hồng Nhật hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại tập trung vào bên trong cơ thể mình bắt đầu làm lại những gì trước đó cậu từng làm. Dần dần, cả cơ thể cậu được bao phủ bởi một lớp hào quang mỏng, cảm giác ấm áp lan tỏa ra khắp cơ thể. Hồng Nhật mở mắt ra, giờ đây cơ thể cậu đã hoàn toàn được bao phủ bởi một lớp hào quang trắng nhỏ. Cậu từ từ lấy tay chạm nhẹ lên bề mặt bồn tắm, cảm giác lạnh buốt đã biến mất, chỉ còn lại một làn nước mát.

Hồng Nhật nhanh chóng bước vào trong bồn, ngâm cả cơ thể của mình vào trong đó. Cảm giác được nước mát bao phủ cơ thể khiến cậu thấy thỏa mãn vô cùng. Nhưng cảm giác thoải mái ấy không trải dài được lâu, khi sự lo lắng lại tìm đến cậu. “Bao giờ thì mình mới có thể trở về nhỉ..?” Một câu hỏi hiện lên trong đầu cậu. Hồng Nhật không có một chút thông tin gì về thế giới này, không gì cả, thứ cậu có duy nhất là một thư viện trong khách sạn mà cậu không thể tự ý ra vào.

Hồng Nhật nhìn vào bàn tay được bao phủ bởi hào quang của mình, cậu tự hỏi tại sao cậu có thể may mắn mà tồn tại đến lúc này, có lẽ cậu đã dùng hết may mắn của cả đời mới có thể tắm ở đây bây giờ. Hồng Nhật nắm chặt tay lại, quyết định cậu sẽ tìm mọi cách để có thể tồn tại và quay trở về nhà. 

Nhưng đầu tiên cậu cần đề ra cho mình một kế hoạch trước đã. Hồng Nhật vươn ra lấy cho mình tấm bản đồ cậu mới mua rồi ngồi trên bồn mà tìm kiếm. Bây giờ cậu muốn vừa tiếp thu thêm thông tin, vừa giữ được tinh thần tốt để có thể kiểm tra một số thứ vào buổi tối. Rồi tay cậu dừng lại ở một địa điểm có tên là “Bảo tàng thành phố Souherat” Có lẽ nơi này sẽ có thông tin chủ yếu về bản địa nhưng trước hết như thế cũng đủ với cậu rồi.

Hồng Nhật đứng dậy, xả hết nước trong bồn rồi lấy khăn tắm lau khô người. Hồng Nhật mặc quần áo mình mới mua vào, đeo chiếc vòng chỉ đường vào cổ rồi cất bộ quần áo cũ và tấm bản đồ vào trong túi của cậu. Đi ra ngoài cửa, cậu tạm biệt người chủ quán rồi bước ra ngoài, lấy tay chạm vào viên đá trên vòng chỉ đường, chuyền một ít ma tinh vào nó rồi tập trung nghĩ đến Bảo tàng thành phố Souheart. Viên đá khẽ rung lên rồi hướng về phía trước, Hồng Nhật hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu di chuyển.

……

Sau khoảng ba mươi phút đi bộ, cậu cuối cùng cũng có mặt tại cửa bảo tàng. Nơi đây trông giống một kiến trúc cổ xưa, với những vết gạch vỡ cùng với rêu xanh bám đầy trên bức tường ngoài. Hồng Nhật bước đến trước cửa bảo tàng, nơi được treo chữ “Bảo tàng thành phố Souheart”

Cậu ngạc nhiên trước khung cảnh bên trong, nó được trang hoàng rất trang trọng, sàn nhà được lát gạch men mịn, tường sơn một màu vàng sáng tạo cảm giác rất ưa nhìn cùng với đèn chùm được treo dọc theo những lối đi. Nếu không biết đây là bảo tàng thì cậu chắc tưởng đây là một căn biệt thự xa hoa rồi. Hồng Nhật bắt đầu quan sát những hiện vật xung quanh, nơi đây cũng giống với bảo tàng ở thế giới của cậu, nơi trưng bày những ghi chép cùng hiện vật lịch sử quan trọng. 

Đột nhiên, ánh mắt của cậu va vào một khối vuông nhỏ được trưng bày ngay cạnh cậu. Nó trông giống như một khối đá cũ, với một chút rêu bám xung quanh. Cậu lại gần đọc thông tin của nó.

Khối Eclipsar

-Tình trạng: Chưa được tìm thấy

-Nguồn gốc: Được chúa ban cho nhà vua Grawn đệ nhị tại đỉnh Naracin vào đêm nhật thực.

-Lịch sử: Giúp cho nhà vua Grawn cùng binh lính phá tan cuộc khủng bố của liên minh các giáo phái đen “Thất hình đại tội” vào năm 745 rồi biến mất cùng với cái chết của ông.

-Tác dụng: Hấp thụ tội lỗi của con người và chuyển hóa thành ma tinh cấp cao. Có tác dụng như sự tha thứ của chúa, giúp những người đắm chìm trong tội lỗi được tái sinh.

“Tái sinh” Hồng Nhật không hiểu ý nghĩa thật sự của từ này là gì, nhưng tự nhiên nó đem lại cho cậu một cảm giác khó chịu. Nhưng thứ làm cậu quan tâm trên hết, là sự tồn tại của một liên minh kì lạ được gọi là “Thất hình đại tội” Nếu theo những gì cậu biết thì nó là những tội lỗi của con người, quan trọng hơn là nó từng lớn mạnh đến mức có thể đánh trên cơ với quân đội quốc gia và ở đây cũng không có ghi chép về việc tổ chức này đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Cậu nhớ lại tên tội phạm mà cậu đã từng giáp mặt ở trong rừng, không biết liệu hắn có trong tổ chức này không.

Hồng Nhật lại lần mò qua những cổ vật được trưng bày, ngắm nhìn những hiện vật lịch sử nơi đây: nào là thanh gươm của quý tộc đệ nhất, chiếc nhẫn heran hay tấm bản đồ đầu tiên của thành phố. Tuy nhiên, thứ làm cậu thực sự quan tâm đến là một chiếc gương to chiếm giữ một mảng lớn của bức tường. Phần khung được làm bằng loại đá giống như sứ, nhưng thiết kế của có phần kỳ quặc khi mà hai bên khung không cân xứng với nhau, với những đường nét lôn xộn, còn tấm gương thì trong veo nhưng lại không phản chiếu bất cứ thứ gì cả. Nó được đặt cho cái tên là “gương của tội lỗi”.

Phần thông tin của nó chỉ có nguồn gốc là từ một nhà quý tộc phía Nam vào năm 747 đến 756, còn lại không có bất cứ thông tin gì khác. Trong lúc cậu đang tò mò nhìn vào chiếc gương thì một người đàn ông lớn tuổi đến bên cạnh cậu. Ông có dáng người ngang cậu, mặc một chiếc vest đen sang trọng, màu tóc đã ngả trắng, mắt hơi híp và bên mắt trái đeo một tròng kính nhỏ.

“Cậu có hứng thú với chiếc gương này sao, cậu trai trẻ?” Ông ta hỏi, giọng khàn trầm, ánh mắt vẫn dán chặt vào mặt gương.

“À… vâng, cháu chỉ thấy thắc mắc về lai lịch của chiếc gương này ạ” Hồng Nhật đáp, mắt vẫn chưa rời khỏi khung sứ khắc đường nét uốn lượn.

Nghe vậy, người đàn ông im lặng một lúc, ánh mắt lộ rõ sự hoài niệm. Rồi ông chậm rãi nói:

“Cậu có muốn nghe một câu chuyện không?”

Hồng Nhật hơi chần chừ, nhưng cuối cùng cũng gật đầu. Cậu nghĩ, nghe một chút thì có sao đâu.

Người đàn ông khẽ cười, nụ cười pha lẫn bí ẩn và mỏi mệt, rồi ông bắt đầu kể:

“Câu chuyện này bắt nguồn từ chính người đã tạo ra chiếc gương này, bá tước Vorkram. Một con người đã đi từ tận cùng của tuyệt vọng để chạm đến đỉnh cao của cuộc sống. Một tấm gương lẽ ra sẽ trở thành biểu tượng vĩ đại của thành phố này…”

Giọng ông đều đều, nhưng lại như chứa đựng sức nặng của thời gian. Trong khoảnh khắc ấy, Hồng Nhật có cảm giác như khung cảnh xung quanh đang dần mờ đi, nhường chỗ cho những hình ảnh xa xưa trỗi dậy theo từng lời kể.

Năm 746, trong thành phố đổ nát sau cuộc chiến, Bá tước Vorkram bước đi giữa tro tàn và khói bụi. Ông từng là một con người có tiền bạc,tương lai , gia đình, người thân, bạn bè. Nhưng giờ đây, tất cả đã mất. Mọi thứ bị cuốn trôi bởi chiến loạn do bọn “Thất Hình Đại Tội”, để lại ông bấy giờ chỉ là một linh hồn rệu rã đang lạc lối giữa đống đổ nát của chính cuộc đời mình.

Khi đó, trong một buổi chiều xám, giữa trại cứu hộ chật chội, ông gặp tiểu thư Angelia, con gái của một quý tộc đến từ thành phố Urlian, phía Tây vương quốc. Nàng là ánh sáng giữa khói lửa, dịu dàng mà kiên cường, dẫn đầu lực lượng cứu trợ và giúp khôi phục lại những gì còn sót lại sau chiến tranh. Trong đôi mắt ông, nàng tựa như một ánh sáng giữa tâm chí tối tăm của ông.

Từ khoảnh khắc ấy, trái tim đã chai sạn của Vorkram lại một lần nữa rung động. Trong từng cử chỉ, từng lời nói của tiểu thư Angelia, ông thấy thấp thoáng hình bóng người mẹ quá cố, người từng là điểm tựa tinh thần duy nhất trong đời ông. Và kể từ đó, trong sâu thẳm trái tim ngài Vorkram, một ngọn lửa nhỏ trỗi dậy, là khát khao được bảo vệ, chăm sóc và che chở cho người con gái ấy.

Những ngày sau đó, ông bắt đầu lại từ đầu. Giữa thời kỳ hậu chiến đói nghèo, bá tước Vorkram bắt đầu công làm thuê khắp nơi. Một ngày làm quần quật mà vẫn chẳng kiếm nổi một đồng bạc, bữa ăn chỉ là miếng bánh khô và nước lã. Nhưng ông không dùng đến những đồng tiền hỗ trợ từ chính quyền. Số tiền ít ỏi ấy, Vorkram dồn hết vào việc nghiên cứu, một loại phép thuật mang tên “Mắt Ma Tinh”, thứ có thể giúp con người nhìn thấy và điều khiển ma lực trong cơ thể.

Ngày qua ngày, trong căn phòng nhỏ chỉ đủ ánh sáng của một ngọn nến, ông miệt mài viết, thử, rồi thất bại. Nhưng cùng với trí tuệ sắc bén và ý chí kiên cường, đến cuối cùng, nghiên cứu ấy của ngài đã thành công. Công trình của bá tước Vorkram vang danh khắp nơi, được Hội Liên hiệp Phép thuật Mijical trao bằng danh dự phát minh cấp quốc gia cùng với một phần thưởng lên tới một trăm đồng vàng và lời mời gia nhập Viện Nghiên cứu trung ương.

Danh tiếng của Vorkram dần lan tỏa ra. Người người ca tụng ngài, gọi ngài là “bá tước thiên tài của thời đại phục hưng” hay “người đàn ông phi thường của thời đại”

Trong một chuyến công tác đến thủ đô Faller, định mệnh lại một lần nữa đưa ngài gặp lại tiểu thư Angelia. Giữa khán phòng rực sáng trong buổi diễn thuyết về phép thuật hiện đại, ánh mắt họ gặp nhau. Những lời nói, nụ cười và sự đồng điệu trong đam mê nghiên cứu đã nối lại sợi dây vô hình giữa hai con người từng đứng ở hai vị thế đối lập nhau

Sau đó, họ bắt đầu trao đổi thư từ, những bức thư dài, tràn đầy tri thức, niềm vui, nỗi buồn và cả sự nhớ mong. Hai năm sau, trong tiếng chuông nhà thờ vang vọng khắp thành phố, bá tước Vorkram và tiểu thư Angelia chính thức trở thành vợ chồng mãi mãi.

Họ sống những năm tháng hạnh phúc, có với nhau ba người con. Căn biệt tràn ngập những tiếng cười, còn công việc nghiên cứu của ông cùng với sự giúp sức của người vợ thì ngày một thăng tiến, mang đến cuộc sống đủ đầy và ấm no.

Nhưng rồi, sự bình yên ấy không kéo dài mãi.

Một điều gì đó trong tâm trí Vorkram bắt đầu thay. Từ một người cha có trách nhiệm, từ một người chồng mẫu mực, ông như trở thành một người khác, nghiện rượu, nghiện cờ bạc, dễ nổi giận. Những đêm trong dinh thự, ánh nến lay lắt hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của Angelia. Ông say xỉn, quát tháo, đập phá, và trong những cơn nóng giận vô cớ, những âm thanh chói tai xót xa đã vang lên giữa hai vợ chồng.

Tiếng ly vỡ, tiếng khóc trẻ thơ, tiếng nấc nghẹn của người vợ… hòa vào nhau trong căn nhà từng là tổ ấm.

Một con người từng được cả thế giới ca ngợi, nay lại tự hủy diệt mình trong men rượu và nỗi điên loạn mà không ai biết đến nguyên nhân thực sự.

Thế rồi đến một đêm, không một ai trong thị trấn có thể ngủ yên. Từ căn nhà của ngài Vorkram vang lên những tiếng thét kinh hồn, những tiếng kêu cứu của tiểu thư Angelia, nhưng tiếng thét đau đớn của những người con lan tỏa ra khắp thị trấn, và hơn hết là một tiếng cười ghê rợn kéo dài liên tục.

Đến khi những người hàng xóm phá cửa xông vào, thì ngay trước mặt họ là một cảnh tượng kinh hoàng. Khắp nơi được phủ đầy máu tươi cùng với những hoa văn kỳ quái, tất cả đồ đạc trong nhà đều bị đập phá tan tành, những âm thanh oán khóc như muốn đòi mạng vang vọng trong căn nhà. Và rồi, ngay ở trên chiếc đèn chùm, người ta đã tìm thấy xác của tiểu thư Angelia và người con cả Liam trong tình trạng mất hết tứ chi và toàn thân được bao phủ bằng một lớp máu dày đặc.

Cả căn biệt thự chìm trong nỗi kinh hoàng của mọi người, tại đó họ chỉ tìm được người duy nhất con út Mauli còn sống ở dưới tấm gương khổng lồ, còn ngài Vorkram đã biến mất không một dấu vết. 

Khi những người sĩ quan đến, họ đã nghe được những tiếng khóc nhỏ thoát ra từ trong tấm gương, người ta đồn thổi rằng nó đã được thổi hồn vào và chứng kiến toàn bộ sự việc kinh khủng đêm đó mà khóc than cho số phận hẩm hiu của người chủ mình. Từ đó, nó được mọi người nhắc đến với cái tên.. 

“Gương của tội lỗi”.

Câu chuyện kết thúc, Hồng Nhật chỉ im lặng, cậu không biết mình nên nói gì lúc này. Một câu chuyện quá đỗi kì là và bi thương cho một con người đã cố hết mình để vươn lên trong cuộc sống. Và hơn hết, cậu có một thắc mắc:

“Vậy tại sao ngài Vorkram lại thay đổi một cách kỳ lạ đến như vậy?”

Người đàn ông vẫn giữ một vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Không ai biết cả, kể cả đã trôi qua hai trăm năm, chúng ta vẫn chưa tìm ra lời giải. Và hơn nữa, dù sao câu chuyện ấy cũng đã biến mất rồi..”

“Tại sao lại biến mất?” Hồng Nhật tò mò hỏi

“Tại vì bây giờ nó chỉ còn tồn tại trong nội bộ gia tộc Navier thôi” 

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ đằng sau khiến cậu giật mình. Quay lại hai bóng hình thân quen đang đứng ngay cạnh cậu, là hai người mà đã theo dõi cậu ban nãy, những lần này họ hiện ra một cách rõ ràng và không trùm một tấm màn trong suốt nữa.

Trong lúc cậu còn đang bất ngờ, thì người con trai lên tiếng:

“Mạn phép tự giới thiệu, tên tôi là Lucius Navier, con trai cả của bá tước Zerlaza Navier chủ của gia tộc Navier. Còn đây là…”

Cô gái bên cạnh ngay lập tức tiếp lời: “Tôi là Maria Navier, con gái hai của bá tước Zerlaza. Hân hạnh được gặp mặt.”

“À quên mất” Người đàn ông để tay ra trước ngực nói “Xin tự giới thiệu tôi là quản gia trưởng của gia tộc Navier. Hân hạnh được gặp”

Hồng Nhật đứng đơ người, không biết nên phản ứng như thế nào trước lời giới thiệu dồn dập vừa rồi, cậu đứng im mà chỉ có duy nhất một ý nghĩ:

“Thế giới quá là kì quặc rồi!!!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...