“Tí nữa nhớ mua ớt nữa nhé con!”
“Mẹ Emily muốn mua loại gì?”
Bà Emily đưa cho Luna một trái ớt hiểm khô, rồi xoa đầu cô bé:
“Loại như này nhé! Mua nhiều vào, con thích ăn cay đúng không?”
“Vâng”
“Ừm! Giờ Luna của mẹ lên tầng kêu cái thằng đó xuống đây ngay đi, 8h rồi mà cũng trườn ra ngủ cho được!”
Hôm nay là Chủ Nhật mà, sao trách được mong muốn được ngủ nướng của con người vào cuối tuần chứ?
Tên Allen cũng vậy, đã được phen ngủ một bữa thật đã, thì chẳng muốn ai làm gián đoạn cả!
Trong giấc ngủ, Allen đang mơ thấy một cảnh tượng ấm áp. Đó là hình ảnh căn bếp nhà mình, nồi súp của mẹ đang sôi lục bục trên bếp, tỏa ra hương thơm ngào ngạt của nấm hương và rau củ. Trong mơ, cậu đang đứng cạnh mẹ, mũi khịt khịt ngửi mùi thơm, miệng lẩm bẩm liệt kê từng nguyên liệu một cách say sưa:
"~~Mmm... nấm hương... bí đỏ... cà rốt... đậu Hà Lan...khoai tây... sắp xong rồi…~~"
Giọng cậu mơ màng, đầy vẻ thỏa mãn. Bỗng, một giọng nói đều đều, lạnh lẽo, không chút cảm xúc vang lên, chói vào không gian ấm áp trong giấc mơ của cậu:
"Thiếu ớt."
"~~Thiếu ớt…? Không mẹ ơi, đừng…đừng cho ớt vào…con không thích ăn…~~"
"Nhưng người khác thích."
“~~Kệ người khác đi…nấu cho con ăn thôi mà…~~”
“Em gái thích.”
“~~Kệ nó đi!!~~” - Allen nửa mơ nửa tỉnh gắt gỏng.
{Nhận xét chủ quan. Mẹ yêu cầu ớt. Luna cũng thích ớt.}
{Cần dùng biện pháp mạnh.}
Đôi mắt vô hồn của cô bé lướt nhìn xuống bàn tay mình, nơi đang cầm một quả ớt hiểm nhỏ màu đỏ rực mà cô vừa nhận lấy từ mẹ. Không một chút do dự, Luna dùng móng tay tay khẽ rạch đôi ruột quả ớt ra.
Rồi, cô bé nhìn sang cái miệng hé mở của anh trai…..
…..
“GUAAKKK! Cái quái gì thế?!”
Allen ngay lập tức bật ngồi dậy như một cái lò xo, mắt mở tròn xoe, miệng há hốc. Cậu liền chọc ngón tay lên lưỡi mình. Một cảm giác nóng rát, bỏng buốt dữ dội lan tỏa khắp đầu lưỡi và môi cậu, xông thẳng lên mũi, khiến nước mắt giàn giụa.
“Khặc khặc! C-Cay quá!” - Allen nắm lấy cổ họng mình ho sặc sụa.
“.....”
“L-Luna?...Vào đây làm gì thế? Oẹ!”
“.....”
“...ra lấy anh…lấy cốc nước…trời ơi c-cay quá…”
Allen choáng váng vì thở quá nhanh, rồi gục xuống sàn, tay vẫn cố với tay cầu cứu trước mặt Luna.
Nhưng Luna vẫn đứng yên, đôi mắt không chớp nhìn anh mình giãy giụa trong đau khổ
“.....”
“Luna! Đứng đó làm gì nữa?! Cứu anh! Ặc ặc!!!”
Luna biết trước phản ứng thảm hại này của Allen, nên đã thủ sẵn hộp sữa trong tay còn lại phòng trường hợp Allen có chết thật. Nếu chỉ là mục tiêu ban đầu chỉ là thức anh mình dậy, thì Luna đã không phải quá tay như này. Đấy là để cho chừa việc Allen sống ích kỉ.
“(bắt lấy hộp sữa từ Luna) Đ-Đây rồi…..Ahhhhh….”
Allen liền hụt một hơi thật mạnh. Dòng sữa lạnh nhanh chóng lướt qua cái lưỡi khốn khổ của Allen, ngay lập tức giải cứu nó khỏi sự tra tấn của địa ngục.
“Chà~~Đúng là thiên đường”
Giờ đầu óc đã tỉnh táo, cậu mới nhìn thấy rõ khuôn mặt vô cảm quen thuộc của Luna.
“Hôm nay là Chủ Nhật đấy, Luna. Em biết xem lịch mà, đúng không?”
“Luna xin lỗi vì đã phá vỡ thói quen giấc ngủ cuối tuần của anh Allen, nhưng mẹ bắt Luna phải thức anh dậy.”
“Để làm gì?”
“Mẹ muốn hai ta đi mua đồ về để mẹ nấu súp hầm.”
Nói xong, Luna đưa ra một tờ giấy ghi đầy đủ mọi nguyên liệu mà mẹ đã yêu cầu cần mua. Danh sách nguyên liệu dài như vô tận khiến Allen lác hết cả mắt.
Đúng lúc đó, giọng nói của mẹ cậu vang lên từ dưới nhà bếp: "Luna! Allen dậy chưa? 2 đứa giờ đi mua đồ nhanh còn kịp, cuối tuần là đông người lắm đấy!”
“Vâng ạ…” - Allen nói đủ to để mẹ mình có thể nghe thấy.
“Mật độ capsaicin trong miệng lưỡi anh Allen đã giảm ⅓ sau khi uống sữa. Anh Allen vẫn sống. Luna vui.”
“Bộ nghĩ chỉ cần tỏ vẻ tí quan tâm là tẩy trắng được bản thân sao con quỷ này?”
— –
Hai anh em lầm lũi xỏ giày và bước ra ngoài trong tiết trời lành lạnh. Không khí ẩm ướt phả vào mặt khiến Allen hơi rùng mình, còn Luna thì vẫn giữ khuôn mặt vô cảm như mọi khi.
Bước vào cửa hàng, thoang thoảng hơi ấm và mùi hương của rau củ tươi, bánh mì mới ra lò và đặc biệt mùi ớt rất hăng ở đâu đây khiến Allen ngay lập tức cảm nhận được.
(Thì đúng rồi. Thu về thì nhà nào chẳng nấu súp hầm ăn cho ấm chứ…hẳn nhập về một đống ớt đủ loại rồi)
Allen cầm tờ giấy của mẹ, đưa mắt nhìn quanh, hình dung lại vị trí từng quầy.
“Nhiều đồ thật đấy…Giờ nếu có thể tách ra tìm mua thì sẽ nhanh hơn nhỉ? Nhưng ta chỉ có được 1 tờ đây thôi à…Học thuộc thì không học nổi cả cái danh sách này rồi…”
“Luna có.”
“Có gì?”
“(lấy ra tờ giấy thứ hai từ đâu ra mà không ai biết) Đây.”
“Tuyệt! Nếu vậy thì bây giờ 2 ta sẽ theo kế hoạch này nhé. Anh sẽ đi tới quầy thực phẩm mua đồ cần thiết, còn Luna đi đến chỗ hàng gia vị. Được không?”
“Thế ớt thì sao?”
“Ớt á? Ừm…ớt cũng ở quầy thực phẩm nên nhân tiện anh sẽ mua ở đó luôn.”
“Không. Để em mua.”
“Sao thế?”
“Lỡ cầm ớt lên ngửi anh Allen nghẻo thì sao?”
“Dở hơi à? Luna nghĩ anh mình yếu đuối đến vậy sao?”
“Nhưng anh yếu ớt. Anh Allen sẽ cố tình lấy ít ớt để súp đỡ cay. Em không thích.”
“Funn… sao cũng được…Thế hoán đổi công việc đi. Mua xong chỗ mình thì chạy lại chỗ người còn lại.”
Luna gật đầu, rồi 2 đứa bước đi theo hai hướng khác nhau.
….
Trong lúc đó, cũng có 2 người vừa mới đến cửa hàng Bách Hoá Xanh.
“Hmmm…cháu bắt đầu cảm nhận mùi hương cay nồng ở đâu đây rồi dì ạ!”
“Đó là dấu hiệu tốt đấy, Ophelia! Chúng ta sẽ rất cần ớt tươi để có thể nấu ra được một nồi súp hầm ấm hoàn hảo!
“Um! Vừa mới nghe đến vậy cháu đã thấy phấn khích rồi!”
“Thế nên hôm nay dì mới dẫn con đi mua nguyên liệu cùng đấy! Để cho con thấy món ăn “Thu Thang” này kỳ công và cần nhiều nguyên liệu đến mức nào!”
________________________________________________________________________________
Tại khu vực bày bán rau củ ít người qua lại, cô bé Luna mắt đang lướt qua từng gian hàng ớt được bày bán. Ớt xiêm, ớt chuông, ớt bột, đủ loại đáp ứng đúng nhu cầu của người dân Ironoaki mỗi khi thu về.
Luna đi tới chỗ của ớt hiểm khô, hai tay bốc lên một nạm ớt rồi đưa lại gần mặt.
“Cay. Hăng. Thích.”
Luna thản nhiên đưa ra nhận xét về mùi hương “địa ngục khứu giác”, nói xong cô bé lấy đi 2 túi đầy cho đã….
Cô bé tiếp tục bước sang gian hàng khoai tây, cũng là một phần không thể thiếu trong món súp hầm ấm. Nhưng khác với lúc nãy ở quầy ớt, Luna cầm lên một củ khoai với một thái độ vô cùng khinh thường.
“.....”
“Khoai tây. Không thích. Nhưng mẹ thích.”
Là một kẻ cầu toàn, cô bé chỉ lựa từng củ khoai tây hoàn hảo nhất để bỏ vào giỏ hàng. Chính vì tính ám ảnh với hoàn hảo, Luna đã đứng yên trước quầy khoai tây 10 phút rồi mà chưa chọn được củ nào ưng ý. Cùng lúc đó, một người lạ khác lại gần rồi đứng bên cạnh Luna, có lẽ cũng đang có ý định lựa mua khoai tây.
Sau một khoảng thời gian rà soát liên tục cả quầy như máy quét, cuối cùng ánh mắt Luna dừng lại tại một củ khoai ở phía bên phải: Kích thước trung bình. Màu vàng đồng đều. Không có mầm xanh. Không có vết thâm, lõm hoặc trầy xước. Độ cứng vừa phải, ấn nhẹ không bị nhũn.
“Đạt yêu cầu.” - Luna gật đầu ý chấp thuận.
Cánh tay cô với ra để lấy củ khoai ưng ý. Cùng lúc đó, một bàn tay khác với những ngón tay thon dài ngay bên cạnh, cũng hướng về chính xác củ khoai tây mà Luna đang nhắm đến.
Hai bàn tay chạm vào nhau trong một khoảnh khắc.
Luna ngừng lại. Mọi thuật toán trong đầu cô dừng lại một nhịp. Sự tiếp xúc bất ngờ này không nằm trong tính toán. Cô từ từ ngước lên, đôi mắt to màu nâu không chớp, nhìn thẳng vào người vừa chạm vào mình.
"Ôi, xin lỗi em! Chị không để ý." - Cô gái rút tay lại, vẻ mặt hối lỗi.
Luna ngay lập tức nhận ra người đứng trước mắt cô.
"Khoan đã…chị nhớ đã gặp em trước đó rồi thì phải…Luna! Luna phải không? Em là cô bé kì lạ ấy!”
Luna không trả lời.
“Em nhớ chị không? Chúng ta gặp nhau lúc sáng hôm qua tại trường ấy! À mà khoan đã, lúc ấy chị quên chưa nói tên mình nhỉ? Xin lỗi Luna nhé, chị xin giới thiệu chị là-
“Ophelia Flare”
“Ơ sao em biết được?”
“Em đọc hồ sơ thành viên của SAC, có tên chị.”
Lý do thực sự không phải là vậy. Ai cũng biết Luna biết về cái tên Ophelia là bởi vì cô bé trước đó đã đọc trộm tin nhắn của Allen.
“À đúng rồi ha, Luna cũng là thành viên của SAC mà nhỉ? Vậy là vào năm học chúng ta sẽ làm việc với nhau thường xuyên đấy!”
(gật đầu)
“Vậy hôm nay Luna đến cửa hàng tạp hoá mua đồ chuẩn bị cho món gì vậy ta?”
“Không có gì. Em Window Shopping.”
“Window Shopping ở quầy thực phẩm?”
(gật đầu)
“Chị thấy em có bỏ ớt trong giỏ….”
“Để diệt côn trùng.”
“Côn trùng….?”
(gật đầu)
“Vậy…em đi một mình sao?”
(lắc đầu)
“Em đi với ai? Mẹ em?
“Anh trai.”
“Anh ấy đâu rồi? Sao lại để em một mình ở đây?”
“Ở quầy gia vị”
“Ừm…chị cũng đang định đi quanh đây quan sát thôi…Luna cùng chị đi tour từng quầy hàng được không? Cho vui í!”
(lắc đầu)
“Sao lại không? Thôi đi cùng chị cho vui mò! Nhân cơ hội trong lúc đi hai ta nói chuyện luôn”
Không kịp có cơ hội lưỡng lự, tay Luna liền bị Ophelia nắm lấy rồi bị cô nàng vui vẻ kéo đi cùng mình trong sự ngỡ ngàng. Cô bé đành phải bỏ lại giỏ hàng cùng với 2 bao ớt. Ánh mắt vô cảm của cô bé vẫn hướng về quầy khoai tây về phía xa….
{Nhiệm vụ thất bại}
Hai người bước đi dọc theo quầy hàng.
“Đây là cơ hội để chị có thể biết nhiều hơn về em đấy!” - Ophelia mỉm cười nhìn xuống khuôn mặt bình thản của Luna, tay vẫn quàng lấy cổ cô bé.
“.....”
“Em hiện đang học lớp nào ở Silvermorsh nhỉ?”
“A1K59”
“A1K59…tức hiện tại em mới lớp 6, tức là năm cuối cấp Tiểu học?”
(gật đầu)
“Hmmm…làm sao em có thể biết nhiều về các CLB ở Silvermorsh vậy?”
“Vì tò mò. Muốn biết nhiều.”
““Vậy chị tò mò không biết Luna có sở thích gì nhỉ?”
“Sự thật.”
“Sự thật. À đúng rồi ha. Nghe có vẻ không phải là một sở thích thường thấy ở một học sinh lớp 6 nhỉ?”
— — -
Trong khi đó ở quầy bán gia vị, Allen vẫn đang phân vân lựa chọn nguyên liệu cuối cùng trong danh sách của cậu, bột cà ri.
“Bột cà ri Nhật? Hay cà ri Ấn? Loại nào nhỉ? Mẹ bảo mua loại thường mà...nhưng thường là loại nào?”
…..
“Thôi kệ! Cứ chọn bừa!”
Đúng lúc Allen đưa tay với đại một gói gia vị thì một giọng nói xuất hiện ngay bên tai cậu:
"Cháu nên dùng loại đó. Cà ri Nhật ấy! Loại đó hợp với món súp hầm rau củ của Ironoaki nhà mình hơn."
Allen nhìn sang, hơi giật mình. Bên cạnh cậu là một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt hiền hậu và nụ cười ấm áp. Cậu nhận ra ngay đó chính là người cậu đã nhường lọ siro Maple cho ngày hôm trước.
"Dạ! Cô... là cô..." - Allen lắp bắp, trong khi dì Martha lấy gói cà ri rồi đưa cho tay cậu.
"Đúng rồi đấy, cháu trai." - Người phụ nữ - dì Martha - cười hiền hậu. "Lần trước thật may mắn gặp được cháu. Lời khuyên này, coi như lần trả ơn cho lọ siro nhé."
"Dạ…dạ cháu cảm ơn ạ…."
"Ồ không không. Cái này vẫn chưa là gì so với tấm lòng của cháu đâu!" - Dì Martha vui vẻ nói. "Nhờ cháu mà hôm đấy cháu gái dì mới có được một bữa sáng hoàn hảo đây!"
"Dạ vâng ạ. Vậy buổi học đầu tiên của cháu dì ở Ironoaki ra sao ạ?"
Dì Martha tiếp tục kể, giọng đầy tự hào:
"Hôm qua là ngày đầu tiên nó đi học ở Silvermorsh. Cứ tưởng nó sẽ bỡ ngỡ lắm, ai ngờ về nó khoe là có một bạn trai tốt bụng trong lớp đã cho nó mượn ô vì trời mưa. Nó bảo ngày đầu tiên tuyệt lắm!"
“Ừm.…em ấy mới lớp 1 mà thích ứng nhanh vậy ạ? Nghe tốt quá…”
"Không không! Cháu dì nó học lớp 11 rồi! Lớp A1K54 đấy. Cô nghe nói là lớp chọn của trường. May quá, nó cũng theo kịp các bạn."
“A1K54…..A1K54?!”
(Cháu gái. Ngày đầu đi học. Cho mượn ô…. khoan đã sao nghe giống như….)
Ầm!
Allen giật cuống lên, ngay lập hiểu ra vấn đề. Mọi mảnh ghép đột nhiên khớp lại với nhau một cách hoàn hảo.
(Người phụ nữ tốt bụng. Cháu gái mới chuyển về. Lớp A1K54. Chuyện cho mượn ô.)
Khuôn mặt Allen đột nhiên đơ lại, mắt mở to. Gói gia vị trong tay cậu suýt rơi xuống.
"Khoan... cô... cô nói cháu gái cô là... là..." - Giọng Allen nghẹn lại, không thể thốt nên lời.
Dì Martha nhìn vẻ mặt biến đổi của Allen, cô cũng hơi ngạc nhiên.
“Cháu trai…cháu ổn chứ? Mà cháu học lớp nào ở Silvermorsh thế?”
“A1-A1K54 ạ…”
“Ồ thế là cùng lớp với cháu dì phải không? Chắc hẳn cháu cũng biết bạn ấy nhỉ? "
“V-Vậng ạ. B-Bạn ấy là O-Ophelia….phải không ạ?”
“Đúng cô bé đó đấy! Vậy tên cháu là gì?
Allen thở dài lấy lại bình tĩnh, rồi bắt đầu luống cuống nói tên mình:
“Allen…Cháu tên Allen ạ…”
Ngay câu trả lời của cậu vừa dứt, người đối diện cậu cũng sốc không kém, hay tay người phụ nữ đặt lên miệng mình tỏ sự bất ngờ vô cùng khi vừa nghe đến cái tên của cậu.
"Ôi trời...!" - Dì Martha đưa tay lên miệng, thốt lên đầy kinh ngạc. - "Cháu... không lẽ... cháu là... Allen? Cái tên mà cháu gái cô nhắc đến?"
“C-Cô ấy nhắc đến ch-cháu ạ?”
“Tất nhiên rồi! Ophelia đã kể về việc cháu đã chủ động cho nó mượn ô trong cơn mưa đầu tiên ở Ironoaki, và về việc cháu đã thân thiện với cô bé đến nhường nào! Đúng thế! Chính cái tên Allen! Là cháu!”
Allen chỉ có thể gật đầu một cái thật mạnh, mặt đỏ như gấc. Mọi sự ngượng ngùng và bối rối ùa về. Cậu cảm thấy như mình vừa bước vào một vở kịch mà không hề hay biết.
Dì Martha bật cười, một nụ cười rạng rỡ và đầy vui sướng. Cô vỗ nhẹ vào vai Allen.
"Dì tên là Martha, dì đang là người bảo hộ của Ophelia tại Ironoaki. Quả thật là một sự trùng hợp không thể nào tin được! Cháu không chỉ tốt bụng, mà còn là bạn cùng lớp của Ophelia nữa! Thật là duyên phận!"
Allen đứng đó, cả người cứng đờ, chỉ biết cầm chặt lấy gói gia vị cà ri, trong lòng hỗn độn cảm giác ngượng ngùng, bất ngờ và một chút gì đó... rất lạ lùng. Thì ra, người mà cậu giúp đỡ từ hôm trước, chính là dì của Ophelia, và rồi sau đó chính cậu là người đã giúp đỡ cháu của dì Martha! Vòng tròn nhỏ bé của Ironoaki bỗng chốc thu hẹp lại, khiến cậu vừa choáng ngợp vừa cảm thấy ấm áp một cách kỳ lạ.
(Mình cũng không đến nỗi tệ nhỉ….)
"Allen, một cái tên thật đẹp. Vậy còn họ tên đầy đủ của cháu là gì? Và nhà cháu ở khu nào trong thị trấn vậy? Dì rất muốn biết để có dịp cảm ơn gia đình đã nuôi dạy một cậu bé tử tế như cháu.”
(Họ tên đầy đủ….?)
Allen ngượng ngùng, khẽ cúi đầu. Khi nghe câu hỏi này, ánh mắt cậu lại thoáng chút lưỡng lự.
…..
(Thôi... cứ nói thật đi.…cũng chẳng sao.)
“Dạ..ừm…cháu là Allen….Allen..”
“....”
"Allen Sinclair. Nhà cháu ở khối 3 ạ.”
"Sinclair? Cháu... cháu là người nhà Sinclair sao? Tức cháu là con trai của…?"
“William Sinclair…phải không ạ….”- Allen ngượng nghịu gật đầu, có chút ngại ngùng khi lại phải nhắc đến người bố đáng ngưỡng mộ của mình….
(Haha…ai lại ngờ một tên lất phất như mình lại là con của William Sinclair chứ? Funn…bố tuyệt lắm đấy….)
"Ôi trời...! Thật vậy sao?!" - Dì Martha đưa tay lên miệng, thốt lên đầy kinh ngạc
“Vâng ạ…”
(Cháu xin lỗi vì trông chẳng toát lên gì giống như kỹ sư William Sinclair ạ…)
Nhưng đột nhiên….
Dì Martha dang rộng vòng tay, ôm chặt lấy Allen một cái thật mạnh đến nghẹt thở. Khuôn mặt cậu úp sầm vào chiếc tạp dề còn phảng phất mùi bánh kếp của dì.
"Allen tốt bụng quá!" - Giọng dì nghẹn ngào, vỗ lưng Allen thình thịch - "Dì cứ tưởng con nhà Sinclair thì sẽ kiểu….xa cách lắm! Ai ngờ... ai ngờ cháu lại giản dị và tốt bụng đến thế!"
Allen hoàn toàn choáng váng, mắt mở tròn xoe, khuôn mặt vẫn bị ép chặt vào ngực dì đến nghẹt thở….
"Giờ nhìn lại, cháu nhìn giống kỹ sư William thật đấy!”
Allen cười ngại chỉ biết gật gật, đó hẳn là một lời khen, và cậu cũng chẳng có vấn đề gì mà không nhận lấy nó. Allen cảm thấy có phần biết ơn vì may mắn thừa hưởng gen tốt từ bố và sẽ đón nhận vẻ ngoài ưa nhìn đấy như một món quà trung lập, thậm chí là tiện lợi.
Nhưng cái tính cách trêu chọc của ông William thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Không đời nào.
Cuối cùng, dì cũng buông Allen ra. Mặt cậu đỏ bừng vì ngại ngùng và xúc động. Cái ôm nồng nhiệt ấy đã phá tan mọi định kiến trong lòng cậu.
Dì Martha vẫn cười rạng rỡ, hoàn toàn không nhận ra sự hỗn loạn trong lòng Allen. Cô còn hào hứng nhìn ngó xung quanh:
“À mà sáng nay Ophelia cũng đi đến đây cùng cô đấy! Chắc giờ cô bé phải đang ở đâu đó thì phải…Cô dẫn nó đi để dạy nó cách chọn đồ ngon nấu ăn mà. Nó hào hứng lắm!"
(Ophelia... cũng ở đây. Ngay trong cái cửa hàng này….á?!)
Lời nói của dì Martha như một quả bom nổ giữa tâm trí Allen. Mọi sự bình tĩnh vừa được gượng dậy của cậu tan biến hoàn toàn. Mặt cậu tái đi một chút, mắt không tự nhiên liếc nhìn xung quanh như một kẻ mắc tội.
"Ồ... ồ... vậy à ạ..." - Giọng Allen trở nên khàn đặc, cậu cố gắng che giấu sự hoảng loạn của mình bằng cách nhìn chằm chằm vào gói gia vị trên tay. - "T-Tốt quá ạ..."
Trong đầu cậu, một viễn cảnh thảm khốc hiện lên: Cậu, với bộ đồ xộc xệch, tóc tai rối bù, đang lóng ngóng với giỏ đồ, bất ngờ chạm trán Ophelia - người lúc nào cũng chỉn chu và xinh đẹp. Cậu sẽ nói gì? Làm gì? Chắc chắn sẽ vụng về và ngượng chết đi được.
Dì Martha vẫn vô tư tiếp tục: "Cháu có muốn đi gặp nó không? Cô dẫn cháu đi tìm. Chắc nó cũng muốn gặp bạn lắm đấy."
"KHÔNG Ạ!" - Allen gần như hét lên, phản ứng thái quá khiến chính cậu và dì Martha đều giật mình. Cậu vội vã hạ giọng, mặt đỏ ửng. "Dạ... ý cháu là... không cần đâu ạ. Cháu... cháu cũng sắp xong rồi. Em gái cháu còn đang đợi...chắc cháu phải đi nhanh thôi ạ."
Cậu lắp bắp đủ thứ lý do, hy vọng thoát khỏi tình huống này càng nhanh càng tốt.
Dì Martha nhìn vẻ mặt đỏ mặt tía tai của Allen, cô khẽ mỉm cười, có lẽ đã phần nào đoán được sự ngại ngùng của Allen. Cô không ép nữa.
"Thôi được, lần sau vậy. Lần sau hai đứa gặp nhau ở trường cũng được." - Bà nói dịu dàng. - "Cháu nhớ lấy gói gia vị về nấu thử đi nha. Một lần nữa cô cảm ơn Allen nhé!"
Allen thở phào nhẹ nhõm, gật đầu lia lịa như máy: "Dạ vâng ạ! Cháu cảm ơn cô! Cháu chào cô ạ!"
Nói rồi, cậu vội vã xoay người, vừa chạy vừa cúi đầu, liền lao nhanh tìm lối đến quầy thực phẩm để gặp em gái như thể có ai đang đuổi sau lưng, trái tim vẫn đập thình thịch vì suýt nữa thì đã gặp phải tình huống khó xử nhất trong lịch sử đi chợ của mình. Cậu chỉ mong sao Luna ở đó đã xong việc và họ có thể rời khỏi cửa hàng ngay lập tức này trước khi chạm mặt Ophelia.
(Làm ơn đừng gặp nhau trên đường đi, làm ơn đừng gặp nhau ở quầy thực phẩm!)
— – -
“Nè Luna nhìn kìa!”
Ophelia bỗng dừng lại trước một kệ hàng đầy màu sắc, mắt sáng lên:
"Luna, em nhìn này! Ở quầy mua tại chỗ có kẹo bông gòn tự cuốn kìa! Nhìn vui quá! " - Giọng cô đầy phấn khích, chỉ tay về phía chiếc máy đang nhả ra những lớp đường màu hồng xoay tròn thành một đám mây ngọt ngào.
Luna không nói gì, chỉ đảo mắt với vẻ bất lực.
Ophelia liền kéo cô bé đến chỗ kẹo bông, không chần chừ mà gọi ngay 2 phần vị tự chọn.
“Nào Luna! Của em nè, cầm lấy đi nào!”
Luna nhận lấy que kẹo bông còn to hơn cả cái mặt vô thần của cô.
(Không có giá trị dinh dưỡng) - Luna nghĩ thầm trong lòng, nhưng vẫn cắn nhẹ một miếng.
“Umm ngon quáaa! Luna thấy sao?”
“Ngọt.”
“Chị chọn cho em vị dưa hấu đấy! Luna cảm nhận rõ vị không?”
“Không.”
Ophelia hơi bĩu môi, nhưng không nản lòng. Cô tiếp tục dẫn Luna đi khám phá ra thứ khác.
"Ôi trời! Luna, em xem kìa! Mấy đôi tất có in hình thú cưng! Nhìn con mèo này, dễ thương quá đi!" - Cô cầm lên một đôi tất in hình một chú mèo con với đôi mắt lim dim buồn ngủ.
“Hmmm nhìn con mèo này giống em nhỉ? (cười) ” - Ophelia đưa chiếc tất ra xa để so sánh với khuôn mặt của Luna.
Luna cũng lại gần chiếc tất, mắt nheo lại quan sát từng sợi chỉ được đan.
"Chất liệu cotton pha polyester. Tỷ lệ 80/20. Độ co giãn trung bình. Hình in có thể bong tróc sau 15-20 lần giặt."
Một nhận xét kỹ thuật khô khan, không một chút rung động từ cô bé khiến Ophelia hơi tụt hứng. Vẫn không từ bỏ, Ophelia quyết định "thí nghiệm" một chút. Cô nhìn thấy một chiếc mũ len có hai búp tai gấu ngốc nghếch. Với một nụ cười tinh nghịch, cô nhẹ nhàng đội thử nó lên đầu Luna.
"Úi chà! Cái này hợp với em quá! Trông thật đáng yêu!"
Luna đứng im, không nhúc nhích. Chiếc mũ gấu ngốc nghếch tương phản hoàn toàn với khuôn mặt không một biểu cảm của cô bé. Mắt cô thậm chí không chớp, ngước lên nhìn Ophelia vẻ đầy chất vấn.
“Ấm.”
“Em thích rồi đúng không?”
“Không thích. Thiết kế thừa thãi.”
Luna rồi dùng tay gỡ chiếc mũ xuống một cách chính xác và đặt lại chỗ cũ, như thể vừa hoàn thành một thao tác dọn dẹp.
Ophelia bật cười, rồi lại kéo Luna về phía mình ôm chặt lấy, cuối cùng cũng đầu hàng trước "hệ thống phòng thủ cảm xúc" hoàn hảo của Luna. Cô không thấy buồn, mà ngược lại, cảm thấy vô cùng thú vị.
"Em thật là một người đặc biệt, Luna à." - Ophelia nói, giọng đầy trìu mền. - "Chị chưa từng gặp ai như em cả. Nhưng mà... cũng tốt. Ít nhất em luôn là chính mình."
“....”
"Luna này, chị cứ thắc mắc mãi... tính cách của em thật đặc biệt. Em ít nói, và dường như... rất ít khi thể hiện cảm xúc của mình ra ngoài."
Luna đôi mắt vô hồn nhìn Ophelia, như thể đang chờ đợi một câu hỏi cần phân tích.
Ophelia mỉm cười, không có ý trách móc: "Đừng hiểu lầm chị nhé, chị không có ý chê đâu. Ngược lại, chị thấy điều đó rất thú vị. Vì nó làm chị nhớ đến một người... cũng có tính cách rất giống em."
Một tia hiểu biết lóe lên trong đôi mắt Luna, nhanh như một tín hiệu điện tử. Cô bé không cần phải hỏi đó là ai.
"Chị nhận ra một điều, những người ít nói, ít thể hiện cảm xúc ra bên ngoài như em hay... người bạn đó của chị, thường lại là những người có nội tâm vô cùng phong phú và tử tế. Họ hành động nhiều hơn là nói, và sự tốt bụng của họ thường rất chân thành, không phô trương."
“....”
“Nhưng khác với em, cậu ấy…nói chuyện lúng túng lắm, chứ không chắc chắn như Luna đâu!”
Luna im lặng trong vài giây, dường như đang xử lý thông tin. Rồi cô bé đặt ra một câu hỏi trực tiếp, chính xác:
"Người bạn đó đã làm gì để chị đánh giá là người tốt?"
Một nụ cười dịu dàng, hơi e thẹn nở trên môi Ophelia. Ký ức về cơn mưa và chiếc ô ùa về khiến đôi mắt cô sáng lên.
"À, một chuyện rất nhỏ thôi... Hôm trời mưa, chị đã quên mang ô. Và cậu ấy, dù rất ít nói và có vẻ rất ngại ngùng, đã chủ động cho chị mượn chiếc ô của mình. Một hành động nhỏ, nhưng với chị lúc đó, nó thật ấm áp."
(gật đầu)
Luna nghe xong, không một biểu cảm nào trên khuôn mặt. Nhưng sâu trong đôi mắt vô hồn ấy, có thể đã có một thuật toán mới được cập nhật, một dòng dữ liệu ghi nhận hành vi của Allen dưới một góc nhìn khác.
(Bí mật đã bị bại lộ. Lý do không mang ô về. Anh Allen hôm ấy chủ động làm điều tốt)
(Tạo ấn tượng tốt cho Ophelia.)
(Tò mò về cảm xúc thật của Ophelia. Muốn biết nhiều hơn nữa.)
(...nhiều hơn nữa…)
Bất ngờ đồng hồ trên tay Ophelia reo lên.
“Hmm nãy giờ ta cũng đi được lâu nhỉ? Chắc chúng ta nên quay về quầy thanh toán thôi. Em đang có anh trai đợi đúng không? Thế ta phải về liền thôi, cậu ấy mà biết em gái mình bị dắt đi chơi lung tung tưởng chị bắt cóc Luna mất!”
Nói xong, Ophelia vẫy tay tạm biệt Luna. 2 người đi về 2 hướng ngược nhau.
“Tạm biệt Luna nhé! Ngày mai gặp lại nha!”
“.....”
Đột nhiên Luna đứng lại. Cái nỗi ám ảnh với sự thật lại dậy lên trong lòng cô bé. Ophelia. Allen. Luna mờ nghĩ về một thí nghiệm nhỏ nhỏ. Trong đầu bỗng nảy ra một kế hoạch vô cùng táo báo mà có thể thỏa mãn nhu cầu khám phá của cô bé…Một tình huống mà cả Allen và Ophelia có thể gặp nhau. Ngay tại đây. Để Luna có cơ hội được quan sát nhiều hơn nữa….quan sát được hành vi của anh trai mình - đối tượng mà Luna thích nghiên cứu nhất….
Bất ngờ Luna quay lưng chạy lại chỗ Ophelia, níu lấy cổ tay áo của cô nàng.
“Luna, có chuyện gì vậy em?”
(Phát hiện cơ hội triển khai kế hoạch.)
“Anh trai em đang đợi ở quầy thực phẩm. Bọn em hẹn gặp nhau ở đó sau khi anh ấy mua xong đồ của mình.” - Luna ngước lên nhìn Ophelia nói một giọng đều đều.
“Ồ vậy sao? Vậy em nên đi về đó nhanh đi nhé! Không là anh trai lo rồi đi tìm em đấy!”
(Không. Anh Allen phải đang ở quầy thực phẩm thì kế hoạch mới thành công)
“Chị đi với em. Được không?”
Ophelia mỉm cười ngạc nhiên với lời ngỏ ý bất ngờ này của cô bé.
“Sao bây giờ Luna lại chủ động muốn đi với chị vậy? (cười)”
Luna đành giả vờ tỏ vẻ ngại ngùng, nở một nụ cười ngại hiếm hoi để thuận lợi cho kế hoạch.
“Em thích nói chuyện với chị” - Luna nói nhỏ nhẹ, tay giật cổ tay Ophelia như một đứa con nít thực sự.
“Tất nhiên rồi! Chị cũng thích nói chuyện với Luna lắm!” - Ophelia lại tiếp tục nắm tay Luna rồi đi cùng cô bé hướng đến quầy thực phẩm.
(Lùa thành công.) - Luna ngay lập tức quay về khuôn mặt vô cảm như thường.
“Điều gì khiến Luna lúc nãy còn đang ít nói giờ lại có cảm tình với chị rồi?” - Ophelia nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
“Em không thích được xoa đầu” - Luna nói với giọng nói vô cảm, người ngay lập tức giật về phía sau
“Ừm chị xin lỗi! Nhưng mà Luna đáng yêu lắm đấy nhé!” - Cô nàng xiết cô bé lại gần mình.
“Thế bây giờ Luna muốn khám phá về chuyện gì nào? Sự thật tiếp đúng không?”
“Về cậu bạn bí ẩn của chị”
“Về cậu bạn ấy sao?” - Ophelia có chút lúng túng.
(Gật đầu)
“.....”
– – -
Allen chạy hộc hơi đến quầy thực phẩm, mắt đảo nhìn xung quanh từng lối đi.
“Luna…em đâu rồi? Luna!”
Chẳng thấy bóng dáng Luna đâu cả, mà chỉ thấy một giỏ hàng nhỏ bị bỏ lại gần kệ khoai tây. Cậu lại gần vào giỏ - bên trong chỉ có hai túi ớt hiểm khô đỏ rực,
"Haizz..." - Allen thở dài, vò đầu bứt tai. - "Nó lại bỏ giỏ hàng giữa chừng đi chơi rồi. Con nhỏ quỷ đó đúng là cái đồ không đáng tin cậy! Hừm!"
Allen bỏ gia vị cà ri vào giỏ rồi tiếp tục một mình tự đi lựa các nguyên liệu còn lại.
Lúc này, Ophelia và Luna cũng đã gần đến quầy thực phẩm, chỉ còn cách đúng vài bước chân.
“....”
“Luna! Chờ chị!”
2 người như thể vừa trải qua một cuộc trò chuyện rất dài, bước đến chỗ gian hàng ớt. Ở gần đó, cũng có một người đang đứng ở gian hàng khoai tây.
Luna phát hiện ngay đó là Allen. Trong đầu chuẩn bị cho bước cuối cùng của kế hoạch.
(Allen. Phải gọi Allen)
“Kia. Anh trai em” - Luna từ từ chỉ tay về phía sau lưng 2 người, về hướng một cậu con trai đang đứng trước gian khoai tây.
“Cậu bạn đó phải không? Vậy em lại chỗ cậu ấy đi nhé!” - Ophelia mỉm cười lần cuối, chuẩn bị tạm biệt Luna.
Nhưng vừa sải bước đầu tiên….cô nghe thấy Luna gọi tên anh trai cô ấy.
“ALLEN SINCLAIR.” - Cô bé cố tình gọi tên đầy đủ để khỏi gây hiểu lầm cho Ophelia
“?!”
Ophelia ngay lập tức giật đứng người, từ từ quay đầu lại nhìn khuôn mặt vô cảm của Luna. Cô bé…vừa gọi tên anh trai mình…là…?
“Anh Allen ơi.” - Luna lại gọi tên một lần nữa.
(A-Allen?!)
Vậy Ophelia không hề nghe nhầm.. Cô quay sang nhìn Luna, mắt mở to:
"Luna... em... em gọi anh trai? Anh trai em là.
..?!"
Vừa lúc này, Allen cũng vừa nghe thấy tiếng gọi của em gái từ sau lưng, khuôn mặt ngay lập tức tỏ vẻ khó chịu, thả củ cà rốt trong tay mình. Cậu nản không thèm quay đầu mà tiếp tục lựa đồ, miệng bắt đầu phàn nàn.
“Chà~ Luna.” - Allen nói vẻ mỉa mai.
“.....”
“Nãy giờ chạy lung tung ở chốn nào mà không chịu tìm mua nguyên liệu?”
“....”
“Có muốn về anh mách mẹ không?!”
“Không.”
“Thế sao lại không chịu làm việc, con quỷ kia?”
“.....”
“Ê trả lời đi!” - Allen vẫn không chịu ngoảnh ra sau, vẫn tiếp tục mắng em gái mình mà không hề biết….đằng sau cậu là….
Ophelia quá bất ngờ, người không di chuyển một cm, chỉ biết đứng đó dõi theo cuộc hội thoại giữa Luna và cậu nam kia.
“Em xin lỗi. ANH TRAI.”
(A-Anh trai?! Kh-Không lẽ….đúng là vậy?!)
(Nếu là cậu ấy thật thì….tuyệt! Không không! Không hề tuyệt chút nào!)
Lúc này Allen mới chịu quay đầu lại với nét mặt hậm hực.
“Xin lỗi á? Tưởng mỗi xin lỗi là-
Chưa kịp nói xong, lời nói nghẹn lại trong cổ họng Allen ngay giây phút thấy Ophelia đứng ngay sau lưng Luna, đang nhìn cậu với vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.
Họ nhìn nhau, mặt đều đỏ ửng lên vì bất ngờ và ngượng ngùng. Allen thì như muốn độn thổ, còn Ophelia thì bối rối không kém.
"Ừm…xin chào Allen nhé! Thật trùng hợp chúng ta lại gặp nhau ở đây!" - Ophelia lên tiếng trước, nở một nụ cười gượng gạo.
"Ừ... ch-chào cậu... Ophelia." - Allen lắp bắp, tay vô thức siết chặt giỏ hàng.
(Ôi trời…sao cô ấy lại đi cùng con bé tới đây chứ?! Chậc, nếu con nhỏ quỷ đó mà chịu làm việc nhanh tay một chút thì đã kịp chạy về rồi!)
“Vậy…Allen, hôm nay bạn đi mua đồ với em gái mình phải không?”
“À…ờ..ừm…đ-đúng vậy…”
“Và…bạn biết Luna…?”
“Ừ thì….ừm…con bé là em gái của tớ…haizzz…”
Luna thả tay Ophelia, rồi chạy sang chỗ anh trai mình, hai tay giang rộng tạo vẻ rất nhớ Allen.
“Anh Allen. Anh trai.”
{Thôi đi…đừng giả trân nữa….} - Allen dùng tay chặn đứng trước đầu Luna để ngăn cô bé lại gần mình, dù Luna khuôn mặt vô cảm vẫn đang vùng vẫy, cố ôm lấy bằng được anh trai mình, như thể cố chứng minh cho Ophelia một lần nữa rằng hai người họ là anh em của nhau.
“Vậy 2 người là anh em của nhau ha! Ôi thật trùng hợp!” - Ophelia mỉm cười khi thấy độ thân thiết giữa Allen và Luna.
“Ừm…vậy nãy giờ…con bé…đi cùng với cậu à?” - Allen lúng túng hỏi cô nàng.
“Đúng vậy! Nãy giờ bọn mình vừa đi dạo quanh đây vừa nói chuyện vui vẻ lắm! Ừm…thật ra ý tưởng này là do mình muốn kéo Luna đi cùng cho vui thôi…chứ em ấy chẳng có lỗi gì đâu…Xin lỗi Allen vì tự tiện đưa em bạn đi chơi lung tung để rồi khiến bạn lo lắng nhé….” - Ophelia giọng nhỏ nhẹ hối lỗi, đôi má có chút ửng hồng.
“À…về chuyện đó…kh-không có gì đâu mà…thật ra tớ sợ con bé đi lung tung rồi lỡ gặp người xấu, nên lo thôi. Nh-nhưng giờ mới biết là đi cùng cậu…nên tớ cũng nhẹ nhõm hẳn……”
“Thật…thật vậy sao? Bởi vì lúc nãy mình thấy bạn…có mắng Luna hơi nặng lời í…mình nghĩ lúc đấy bạn đang bực lắm…”
“Kh-không!…mọi thứ không đến nỗi nghiêm trọng đâu mà! (cười ngại) Chỉ là mình hơi lo lắng cho em gái mình quá thôi….Cậu đừng nghĩ gì nhé!…
{Bốc phét.} - Luna dúi cúi chỏ vào tay Allen
{Im đi} - Allen đang cười liền nhăn mặt nhắc nhẹ em gái.
“Vậy thì tốt quá! À mà hôm nay Allen đến đây cùng Luna mua nguyên liệu chuẩn bị cho việc gì vậy?”
“À…về chuyện đó thì…bọn tớ đang mua đồ để nấu món súp hầm ấm ấy…kiểu trời sang thu rồi, nên gia đình tớ phải nấu ăn dần…”
“Ồ vậy sao? Nhà mình sáng nay cũng đi mua đồ cho món súp Thu Thang ở Ironoaki này!. Mình nghe dì mình kể rằng loại súp đấy ngon lắm!”
“Ừm…quả thật vậy…” - Allen chỉ biết gật đầu lịa lịa.
“Vậy bạn đã lấy đủ nguyên liệu chưa?”
“Ừm…chưa…bọn tớ còn nhiều thứ còn phải lấy lắm…”
“Chắc là…cũng tại vì mình cả sáng kéo em gái bạn lo đi chơi, không cho em í làm việc…mình xin lỗi…”
“Kh-Không sao đâu mà! Bọn tớ cũng đâu có vội…”
“Ừm…mình có thể giúp 2 người cùng đi tìm mua nguyên liệu được không? Nói sao nhỉ, như là để mình chuộc tội… Nếu không phiền... mình có thể đi cùng và học hỏi thêm được không? Mình cũng đang định nấu súp với dì mình í! Được không Allen?”
Allen luống cuống trước lời ngỏ ý này của Ophelia, ngay từ đầu cậu chẳng muốn gặp cô nàng tại một nơi như thế này….và lại càng không muốn làm phiền thêm cô ấy nữa! Nhưng Ophelia tự nguyện muốn tìm hiểu thêm về món súp mà, chẳng lẽ từ chối?
“Ừm…ờ thì….thật ra…danh sách nguyên liệu cho món súp này cũng dài lắm…tớ nghĩ là chuyện này sẽ hơi…ừm…nhàm chán…cậu không cần phải tham gia cùng bọn tớ đâu… - Allen lúng túng kiếm lý do để khiến Ophelia thay đổi suy nghĩ.
“Ừm…vậy sao…thế thì…-
Trong khi Ophelia còn đang lưỡng lự trước lời nói của Allen, thì….
“Được. Chị có thể tham gia.”
Luna nói xong đưa tờ giấy danh sách thứ hai cho Ophelia.
“Ơ kh-khoan đã-”
Allen ngay lập tức lườm xuống em gái mình vẻ giận dữ.
<.....>
<.....>
Allen chần chừ. Mùi hương hầm nhừ ấm áp của nồi súp không cay dường như đã thoang thoảng trong không khí, mời gọi cậu. Một lời đề nghị khó có thể chối từ.
(Không được, Allen. Tỉnh táo lại đi. Đây rõ ràng là một cái bẫy của con quỷ nhỏ đó mà.)
Nhưng… đó là súp không cay cơ mà? Súp không cay!
(Không được…ăn cay khổ một tí cũng được…mình không muốn nói chuyện với Ophelia, ngại lắm!!!)
Đỡ cay hơn tận 90%!!! Đó chẳng khác nào một món súp hầm bình thường!
(Không.)
HÃY TƯỞNG TƯỢNG ĐI! Một bát súp vàng ươm, thơm phức, bốc khói nghi ngút. Cậu có thể húp từng muỗng mà không cần lao đi tìm sữa sau mỗi lần nếm. Cậu có thể ăn thêm tô thứ hai, thứ ba mà không cảm thấy như lưỡi mình sắp rụng!
(Ê, khoan đã… Giọng điệu này… Rõ ràng là không phải tôi? Thằng tác giả kia, ngươi đứng về phe nào vậy?)
(*biến mặt thành giống như mặt Luna*) Súp không cay = Ngon hơn. Logic đơn giản.
(Được rồi, được rồi! Chúa ơi….)
Cậu hiểu ý tôi rồi đấy!
(Haizzz thôi được rồi…)
Cậu nhăn mặt, rồi thở dài, gật đầu đầu hàng.
"Ừ... thì... đi cùng cũng được." - Allen nói, giọng nhỏ như muỗi.
“Tuyệt quá! Cảm ơn hai người!”
Ophelia hứng khởi nhận lấy danh sách nguyên liệu từ Luna, rồi ngay lập tức cầm lấy giỏ hàng đi mất.
Luna chưa kịp đi theo cô nàng thì bỗng bị Allen nắm cái mũ hoodie sau đầu giật về lại phía mình.
“Không có lần sau nữa đâu nha…”
“...nếu lần sau đi mua đồ không gặp Ophelia.”
“Hoặc là nếu lần sau đừng đi mua đồ với anh nữa.”
“Được thôi. Anh Allen từ giờ đi mua một mình.”
“Không không! Khỉ thật…ý là…lần sau có gặp Ophelia, dù ở mọi nơi, thì hạn chế nói về anh đi nhé….”
“.....”
“Được không?”
“Anh Allen không có gì đáng nói.”
“Đ-Đúng rồi! Thế nên đừng nói gì về anh khi gặp Ophelia.”
“Tại sao?”
“Tại vì…Chậc…anh nói thì nghe đi.”
“Luna muốn biết vì sao. Sự thật, sự thật, sự thật, sự thật, sự thật, sự thật, sự thật, sự thật. ”
“Trời ạ…” - Allen thở dài lắc đầu, e rằng để Ophelia biết Luna là em gái cậu là một điều thực sự tai hại đấy.….
Trong khi hai anh em đang nói chuyện, thì từ xa một giọng nói vẫy gọi:
“Allen! Luna! 2 người còn đứng đấy làm gì nữa? Đi nào!”
“À..ừm..ừ! Đợi bọn tớ một chút!”
Allen thở dài nhìn lại em gái mình.
“Luna hiểu rõ tính cách của anh mà…nên hiểu ý anh đang muốn nói đúng không?
“Anh Allen không muốn người khác biết nhiều về anh.”
“Đ-Đúng thế, và anh chỉ muốn mỗi Luna biết thôi…được không?” - Allen nhìn vào Luna vẻ cầu xin.
“....”
“Làm ơn đấy…”
“Xoa đầu.”
“Gì cơ…?”
“Xoa đầu. Anh Allen xoa đầu Luna rồi Luna sẽ không nói gì về anh Allen.”
“Ừm….T-Tất nhiên rồi.”
Allen mỉm cười nhẹ nhàng xoa đầu em gái mình, rồi đi tới chỗ Ophelia.
Khuôn mặt Luna vô cảm bỗng trở nên bừng tỉnh, hai mắt mở to ra vô cùng tỉnh táo, trái ngược hoàn toàn với phong cách lờ đờ hằng ngày. Tay cô bé vô thức chạm lên đầu mình.
“Vui.”
Nhưng niềm vui chỉ kéo dài ngắn ngủi đúng 2 giây, sự bừng tỉnh trong đôi mắt Luna nhanh chóng vụt tắt.
Cô bé tiếp tục chạy những suy luận và dữ liệu mới thu nhận được sáng nay trong đầu.
(Ophelia Flare. Tích cực. Là người tốt.)
(Anh Allen ngại giao tiếp => Không thích (giao tiếp với) Ophelia => Anh Allen mất bạn tốt.)
(Làm bạn với Ophelia => Tiếp xúc với Ophelia thường xuyên => Anh Allen sẽ hoạt bát hơn.)
(Hoạt bát hơn => Thân thiện hơn => Quan tâm đến Luna nhiều hơn.)
(Quan tâm đến Luna nhiều hơn => …… )
“…..”
“…..”
“…..được XOA ĐẦU nhiều hơn.…..”
“…..”
(Mục tiêu mới: Anh Allen làm BẠN với Ophelia.)
(Cần tiếp tục theo dõi và định hướng.)
Nói xong cô bé lẹt đẹt đi tới chỗ hai anh chị.
— – -
Sau khi kế hoạch "bắt tay hợp tác" được thông qua, không khí giữa ba người trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn, dù Allen vẫn còn chút ngại ngùng. Họ lần lượt đến từng quầy hàng cho từng món đồ trong danh sách.
Ophelia dẫn đầu đoàn với tờ danh sách trên tay, đôi mắt lấp lánh hào hứng. Cô dừng lại trước quầy hành tây, quay sang Allen với nụ cười tươi:
"Này Allen, cậu nhìn này, phải chọn những củ cầm chắc tay, vỏ khô và bóng, phần cuống không được mọc mầm..."
Allen gật gù, cố tỏ ra chăm chú lắng nghe dù đầu óc đang rối bời vì sự hiện diện của cô. Cậu với tay lấy một củ hành một cách ngượng nghịu.
“Tớ thích ăn hành tây lắm! Nó còn giúp đẹp da nữa cơ!”
“Ờ..ừm…tớ cũng thích ăn hành tây…”
Đúng lúc đó, giọng nói đều đều, vô cảm của Luna vang lên từ bên cạnh, như một quả bom nổ chậm:
"Anh Allen nói dối. Anh ghét hành tây. Anh thường lén nhặt hành tây ra khỏi súp và bỏ sang đĩa của em."
Soạt!
Allen suýt làm rơi củ hành trong tay. Mặt cậu đỏ dần lên, từ tai đến cổ.
"L-Luna! Em nói linh tinh gì vậy?!" - Cậu lắp bắp, không dám nhìn thẳng vào Ophelia.
Ophelia khẽ nấc lên một tiếng, rồi bật cười. Đó không phải là tiếng cười chế giễu, mà là một tiếng cười rất hiền, rất ấm áp, khi thấy vẻ mặt "hết đường chối cãi" vô cùng đáng thương của Allen.
"Vậy ra Allen cũng có tính trẻ con này à?" -
Allen chỉ biết cúi gầm mặt, lầm bầm: "Con bé này...", trong khi Luna vẫn giữ nguyên biểu cảm như không có chuyện gì xảy ra.
Sau khi rời quầy hành tây, ba người bắt đầu một hành trình đặc biệt qua các gian hàng.
Quầy Sữa & Sữa chua
Luna dừng lại, chỉ vào một hộp sữa chua Hy Lạp: "Sữa chua Hy Lạp có hàm lượng protein cao gấp đôi sữa chua thường. Lượng đường thấp hơn 50%.
(Thứ em cần là canxi cho cao lên ấy, con nhỏ quỷ lùn tẹt kia!)
Ophelia mỉm cười, chỉ sang một loại sữa chua khác: "Nhưng sữa chua uống lên men tự nhiên này lại chứa nhiều lợi khuẩn hơn, tốt cho hệ tiêu hóa đấy, Luna ạ."
“.....”
Quầy Gia Vị
"Hạt tiêu đen khi xay nhỏ sẽ giải phóng piperine, giúp tăng khả năng hấp thụ curcumin từ nghệ lên 2000%."
“....và nếu thêm một chút dầu olive, curcumin sẽ hòa tan tốt hơn nữa. Đó là bí quyết để món cà ri thêm ngon và bổ, Allen nhỉ?"
Allen giật mình khi bị gọi tên, gật đầu lia lịa: "Ừ... ừm... đúng vậy..."
(Cái gì cơ…?)
Quầy Cá
"Cá hồi nuôi có màu hồng nhạt hơn do được bổ sung astaxanthin trong thức ăn. Cá hồi tự nhiên có màu đậm hơn."
(Thế quái nào nó biết được hay vậy…?) - Allen cười nhạt khi Luna nói ra điều vô nghĩa.
"Nhưng cá hồi tự nhiên có hàm lượng omega-3 cao hơn và ít kháng sinh hơn. Dì mình bảo 'đắt xắt ra miếng' mà."
(Trời…cô ấy còn biết nhiều hơn nữa…?) - Đôi mắt cậu mở to.
(Hừm….Giờ mới biết tại sao cá hồi tự nhiên đắt thế. Hóa ra không phải chỉ vì hiếm.)
Quầy Bánh Mì
"Bánh mì nguyên cám có chỉ số đường huyết thấp hơn 30% so với bánh mì trắng."
(Rồi rồi…anh biết Luna giỏi rồi…không cần flex nữa đâu…)
"Và nó còn cung cấp nhiều chất xơ gấp 4 lần. Nhưng bánh mì baguette của Pháp giòn ngon nhất khi ăn trong vòng 4 giờ sau khi nướng."
(Trời…sao cô ấy cũng biết nhiều về mấy thứ này vậy?!)
(Lần tới sẽ mua bánh mì nguyên cám cho mẹ.)
Quầy Hoa Quả và Rau Củ
"Rau củ đông lạnh thường được chế biến ngay sau thu hoạch, nên đôi khi hàm lượng vitamin còn cao hơn rau 'tươi' đã vận chuyển nhiều ngày."
(Funn…có chịu ăn hoa quả đâu mà nói gớm vậy…)
"Nhưng với trái cây, đông lạnh có thể làm vỡ cấu trúc tế bào, khiến chúng mất đi độ giòn tươi ngon vốn có."
(Vậy là mỗi thứ đều có cái hay riêng. Mình cứ tưởng đồ tươi lúc nào cũng tốt hơn…)
….
Sau một hồi im lặng lắng nghe hai cô gái "so tài", Allen bỗng cảm thấy nãy giờ mình như một cái bóng vô hình. Một cảm giác khó tả nổi lên trong lòng cậu - không phải ghen tị, mà là một sự thôi thúc muốn được tham gia, muốn được chứng tỏ mình không phải là kẻ hoàn toàn vô dụng trong cuộc trò chuyện này.
Họ dừng lại trước quầy chuối. Nhìn những nải chuối vàng ươm, Allen chợt nhớ ra một "kiến thức" mà cậu cho là an toàn. Cậu ậm ừ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng của mình:
"Ơ... này... Chuối," - giọng cậu có phần do dự - "Chuối... có nhiều kali."
Khoảnh khắc đó, không khí như đóng băng lại trong một giây.
Luna từ từ quay đầu lại nhìn anh trai, đôi mắt to vô hồn chớp một cái, như một cỗ máy đang xử lý một sự thật quá ngây ngô. Rồi cô bé lên tiếng, giọng điệu phẳng lặng nhưng đầy sức sát thương:
"Ngay cả học sinh mẫu giáo cũng biết."
Allen đứng hình. Mặt cậu từ đỏ ửng chuyển sang tái mét. Cậu cảm thấy mình vừa mới phát biểu một điều gì đó ngớ ngẩn nhất hành tinh.
Nhưng ngay lúc cậu muốn độn thổ, thì một âm thanh khác vang lên.
Ophelia bật cười. Một lần nữa, đó không phải là tiếng cười chế giễu, mà là một tràng cười giòn tan, đầy vẻ thích thú và cảm động. Đôi mắt cô nheo lại thành hai đường cong hạnh phúc, một tay che miệng.
"Ôi trời, Allen! Cậu thật là... Cậu thật đáng yêu quá đi! Cảm ơn cậu vì đã nhắc chúng mình một sự thật nền tảng và quan trọng nhất!"
Ánh mắt của Ophelia không hề có chút châm biếm nào. Ngược lại, nó tràn ngập sự trìu mến khi chứng kiến sự vụng về đến mức thành thật của Allen. Khoảnh khắc cậu cố gắng hòa nhập bằng một "fact" ngây ngô ấy, lại khiến cậu trở nên chân thực và đáng yêu hơn bao giờ hết trong mắt cô.
Allen chỉ biết cúi gầm mặt xuống, miệng lẩm bẩm: "T-Tớ biết mà...".
Luna nhìn cảnh tượng, dường như cũng đang xử lý phản ứng tích cực của Ophelia. Cô bé ghi nhận một dữ liệu mới:
(Hành động ngây ngô của Anh Allen => Kích thích phản ứng cảm xúc tích cực từ Ophelia. Hiệu quả bất ngờ.)
Rồi cô bé quay sang Allen, nói thêm một câu "an ủi" theo kiểu của mình: "Không sao. Ít nhất anh cũng không nói sai. Độ chính xác vẫn là 100%."
“Haizz…không cần khen đỡ.”
Cuối cùng, họ cũng đến quầy đồ hộp. Nguyên liệu cuối cùng là sốt cà chua đóng hộp. Loại sốt cà chua cần mua lại được xếp ở tầng cao nhất, gần trong cùng.
"Để mình lấy nhé,"
"K-Không, để tớ!" - Allen vội vàng nhảy vào "giải cứu", cố gắng với tay qua khe hẹp. Nhưng các hộp sốt cứ trượt ra ngoài tầm tay cậu.
Ophelia cũng cố gắng với theo. Trong một khoảnh khắc, tay của hai người chạm nhẹ vào nhau. Một luồng điện chạy qua, cả Allen lẫn Ophelia đều giật mình, vội vã rút tay lại như bị điện giật. Khuôn mặt cả hai đồng thời ửng hồng.
"Ưm..."
"Xin lỗi..."
Luna, đứng dưới đất ngước nhìn, đôi mắt vô hồn liếc từ các hộp sốt trên cao xuống... cái lưng đang cố gắng hết sức của anh trai. Cô bé không nói gì, chỉ đơn giản đi đến bên Allen, và... khẽ giật ống quần cậu.
"Anh Allen," - Luna nói, giọng đều đều - "Cõng em."
Allen ngừng với tay, nhìn xuống em gái, hiểu ra ngay. "Ừ. Được."
Cậu cúi người xuống để Luna leo lên lưng một cách thuần thục. Từ vị trí cao mới này, Luna dễ dàng với tay vào trong cùng và lấy ra chính xác hai hộp sốt cà chua cần thiết, khuôn mặt vẫn không một chút biểu cảm, như một chuyên gia giải quyết vấn đề hiệu quả.
Ophelia đứng nhìn cảnh tượng ấy. Cô không còn cười nữa, mà chỉ đứng đó, một nụ cười rất nhẹ, rất dịu nở trên môi. Khoảnh khắc thân thiết, ăn ý giữa hai anh em – một người vụng về nhưng sẵn sàng làm, một người lạnh lùng nhưng hiệu quả – khiến trái tim cô chợt thấy ấm áp lạ thường.
(Họ thật tốt với nhau….)
Khi mọi thứ trong danh sách đã gần như đầy đủ, họ đi ngang qua quầy bánh kẹo. Ophelia bất ngờ dừng lại.
"Chờ mình một chút nhé!"
Cô nhanh chóng quay lại với ba thanh sôcôla sữa trên tay. Cô đưa một thanh cho Allen, một thanh cho Luna, và giữ lại thanh cuối cùng.
"Món quà nhỏ," - Ophelia cười, đôi má ửng hồng - "Cảm ơn hai người vì đã cho mình đi cùng. Và cảm ơn vì... tất cả mọi thứ."
Allen ngạc nhiên, nhận lấy thanh sôcôla. Một cảm giác ấm áp, bối rối lan tỏa trong ngực cậu.
"Ừm... C-Cảm ơn cậu.”
Ophelia nhìn hai anh em, lòng tràn ngập một cảm giác ấm áp khó tả. Cô vẫy tay chào:
"Thôi, mình về đây. Chắc dì mình cũng đang chờ. Hẹn gặp lại Allen vào ngày mai ở trường nhé!"
"Ừ… Ừm… Ngày mai gặp!"
Ophelia còn ngoái lại nhìn lần cuối, gửi đến Allen một ánh mắt và nụ cười đầy ý nghĩa.
Allen đứng sững người nhìn theo, cho đến khi cô nàng khuất bóng. Bất ngờ một bàn tay nhỏ khẽ giật ống quần cậu.
Luna ngước lên nhìn anh trai với khuôn mặt vô hồn, nhưng giọng nói lại có phần... gần như là tán thưởng:
"Giỏi."
Allen giật mình, thoát khỏi dòng suy tư. Cậu cau mày lườm em gái một cái đầy khó chịu, nhưng không giấu nổi vẻ bối rối.
"Giỏi cái gì? Biết gì mà nói?"
Luna không đáp, chỉ đơn giản bóc vỏ thanh socola Ophelia cho, rồi cắn một miếng nhỏ.
"Ngọt."
___ __ _
Tại nhà Sinclair….
*Sụp sụp….*
*Sụp sụp….*
*..măm măm…*
Ahh~~ Ợ~~
Không gian bếp nhà Sinclair tràn ngập hơi ấm và hương thơm ngào ngạt của nồi súp hầm rau củ. Allen ngồi trước một tô súp bốc khói, không ngần ngại chén hết tô này sang tô khác, khuôn mặt rạng rỡ hiếm thấy.
“Ăn từ từ thôi con, nồi súp còn nhiều mà…” - Bà Emily nhắc nhẹ con trai khi cậu liên tục nhờ mẹ mình múc tiếp một tô nữa.
"(*sụp sụp*) Ahhhhh~~... Thiên đường….Cuối cùng cũng được ăn súp mà không phải uống một lít sữa kèm theo nữa!!"
“Ahhh vậy là nãy giờ Allen ăn như hổ đói là do ớt sừng đấy hả…nhưng mẹ bảo mua ớt hiểm mà…?”
“(*sụp sụp*) Luna nói nó muốn đổi mới thử ớt sừng xem sao mẹ ạ. (*sụp sụp*)”
"Hừm….Hóa ra đồ ăn không cay cũng ngon với ấm bụng ra phết, Luna đi mua chọn đồ khéo nha!"
Bà Emily nháy mắt với Luna, người lúc này đang lén bỏ thêm tương ớt vào bát súp của mình.
"Súp không cay là súp mất vị. Nhưng đây là kết quả của một thỏa thuận."
Ông William cười hề hà, vỗ bụng: "Mẹ con nấu cái gì chả ngon! Cơ mà hôm nay sao yên tĩnh thế nhỉ? Bữa nay súp không cay nên chẳng thấy thằng Allen than cay cháy họng như mọi khi nữa…"
Bà Emily chợt nhớ ra điều gì đó, đặt thìa xuống, ánh mắt hướng về Allen đầy tò mò:
"À phải rồi! Allen, lớp con mới có một học sinh mới chuyển về lớp con từ Willow phải không? Mẹ thấy cô Jane mới nhắn trên nhóm Phụ Huynh."
Hic!
Allen đang định húp tiếp một ngụm súp thì đột nhiên dừng lại, tay run nhẹ khiến chiếc thìa chạm thành bát tạo thành tiếng động nhỏ.
"Dạ... ừm... phải. Có một bạn." - Cậu cố giữ giọng điệu thật bình thường
Bà Emily liền quay sang chồng, giọng đầy phấn khích:
"Anh này, nghe bảo học sinh đấy trước học ở Quintess 1, trường bên đó danh giá lắm, toàn con nhà người ta thôi. Chắc hẳn bạn ấy phải rất ưu tú và lịch sự. Mẹ rất ngưỡng mộ những học sinh như vậy."
“Hừm…ở Willow hiện đại lắm đấy!!!”
Allen chỉ biết cúi gằm mặt xuống tô súp, trong lòng vô cùng bất an cứ mỗi khi bố mẹ bắt đầu nói về chuyện ở trường lớp. Cậu cảm tưởng như cả gia đình đang nhìn chằm chằm vào mình.
Luna, không ngẩng mặt lên từ bát súp, bất ngờ lên tiếng với giọng điệu đều đều như đọc báo cáo:
"Ophelia Flare. Học lực xuất sắc. Đã tham gia đội tuyển Văn. Biết chơi piano. Được anh Allen cho mượn ô. Và..." - cô bé ngừng lại một chút - "...chị ấy đã mua sô-cô-la tặng cho Luna và anh Allen."
“?!!!!”
Cả căn bếp chợt im bặt.
Bà Emily và Ông William tròn mắt nhìn con trai với ánh mắt hết sức ngạc nhiên.
Allen gần như muốn biến mất khỏi ghế ngồi. Mặt cậu nóng ran, ngay lập tức nhìn sang Luna.
(*sụp sụp*)
(*sụp sụp*)
“(*sụp sụp*) Súp ngon. Ợ~”
"Ôi trời!" - Bà Emily thốt lên, giọng đầy vẻ thích thú - Vậy là... bạn mới của con không chỉ 'ưu tú', mà còn rất tốt bụng nữa nhỉ, Allen?"
"Dạ... ừm... cũng... cũng bình thường thôi ạ..."
Sau khi bà Emily hỏi xong, không khí trong bếp lắng xuống. Allen thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng cuộc thẩm vấn đã kết thúc.
Ông William ngồi im một lúc, vẻ mặt suy tư. Rồi bỗng nhiên, ông bật cười, vỗ đùi một cái "đét" làm mọi người giật nảy mình.
"Khoan đã! Khoan đã! 'Cho mượn ô'? Ga lăng thế cơ à, lính mới?" - Ông nháy mắt một cái - "Nào, kể bố nghe xem nào! Làm sao mà chuyện 'cho mượn ô' lại xảy ra được? Con đã tán tỉnh theo cách nào?"
"Bố...Lại thế nữa rồi…Không có 'tán tỉnh' gì hết…" - Allen vội cải chính, giọng lắp bắp. - "Chỉ là... trời mưa... và bạn ấy không có ô... nên con cho mượn thôi."
"Ồhh~ 'Trời mưa' và 'bạn ấy không có ô'!" - Ông William lại vỗ đùi đánh "bốp" một cái, cười hô hố. - "Giống hệt như trong phim! Thế rồi sao? Có tiễn bạn ấy về không? Có hẹn hò gì không?"
“Khổ quá…Không có gì hết! Chỉ là cho mượn ô, thế thôi! Xong rồi!"
"Ê, đừng có giấu!" - Ông William không buông tha, giọng lắng xuống như muốn riêng với Allen. - "Cứ kể đi! Bạn ấy có cảm động không? Có đỏ mặt không?"
"Con... con không biết... Con không nhìn..."
"Sao lại không nhìn? Phải nhìn mới biết được phản ứng chứ! Phải..."
"WILLIAM!!!"
Một giọng nói đanh lại bất ngờ vang lên, cắt ngang lời ông chồng đang hăng máu.
Ông William khựng lại, như một chú gấu to xác bị xích lại. Ông quay sang vợ, gãi đầu gãi tai:
"Ơ... Em... Anh chỉ đang..."
"Ông làm hấn ngượng chết đó rồi kìa!" - Bà Emily trợn mắt nhìn chồng. - "Hỏi lắm chỉ làm nó sợ thôi à!!”
Im lặng lại bao trùm. Allen thở phào nhẹ nhõm, coi như đã tạm thoát nạn.
"Mà này, Allen..." - Bà Emily khẽ hỏi, vẻ mặt trầm ngâm. - "Mẹ tò mò một chuyện….tại sao bạn Ophelia ấy... đang yên đang lành ở một nơi như Willow, lại phải chuyển về cái thị trấn nhỏ u sầu như Ironoaki mình vậy?"
Allen ngẩng mặt lên, đôi mắt rõ ràng là ngơ ngác. Mọi sự xấu hổ biến mất, thay vào đó là sự tò mò thực sự.
"Con... con không biết." - Cậu lẩm bẩm. - "Bạn ấy chỉ nói là... gia đình chuyển công tác."
“Ừm…vậy mẹ chỉ hỏi thế cho biết thôi…ta ăn tiếp kẻo súp nguội….”
"Hahahaha! Thế là Alie của bố lại ga lăng từ khi nào không biết, biết cho bạn gái mượn ô. Cứ tưởng cả ngày chỉ biết chúi đầu vào sách vở chứ!"
Phụt!
“BỐ!!!” - Allen kêu lên, mặt đỏ bừng lên một lần nữa - "Đừng nhắc đến cái tên ấy nữa….Con 16 tuổi rồi đấy!!"
“WILLIAM!!!”
"Dạ, dạ... thôi, anh im."
Rồi ông lẩm bẩm đủ nghe, với một nụ cười không thể nhịn được: "Kkkk...thú vị thú vị đấy…."
— – -
“Ôi trông thật tuyệt! Thơm quá dì ơi!”
“Ừm! Thành quả công sức của hai ta cả sáng hôm nay đấy Ophelia!”
Hai dì cháu ngồi vào bàn ăn, trước mặt là tô súp bốc khói nghi ngút trước mặt.
"Umm! Ngon hết sẩy!”
"Tất nhiên rồi, món này ăn vào lúc trời thu như này là ấm bụng lắm….”
"Umm…hình như hơi cay quá dì Martha ạ…”
"Hừm…lúc nãy dì quên mất chưa dặn Ophelia nên chọn ớt sừng, vì đây là lần đầu con ăn thì nên nhẹ nhàng hơn một xíu….”
"Kh-không sao đâu dì! Chỉ là hơi cay một xíu thôi mà! Ăn vẫn ngon lắm!” - Ophelia mỉm cười tiếp tục thưởng thức món súp, dù thực tế lưỡi của cô đang hơi bị quá tải….
(Ở đây người ta ăn cay quen rồi thì phải….Trời ơi lưỡi mình…. ) - Đôi mắt Ophelia bắt đầu giàn giụa
Dì Martha mỉm cười nhẹ nhàng đẩy cốc nước mát về phía cô nàng.
"Giờ nghĩ lại…Dì thực sự vẫn còn rất vui khi nhớ lại hôm ấy cái lúc được nhường lại lọ siro cuối cùng bởi một cậu học sinh Silvermorsh…”
"Vâng! Hẳn khoảnh khắc ấy có ý nghĩa với dì lắm ạ.” - Ophelia ngẩng lên, mắt sáng rỡ
"Ừm, nhưng càng ý nghĩa hơn nữa khi dì biết được rằng cậu học sinh đấy cũng là người đã giúp Ophelia khi trời mưa….”
Ophelia từ từ thả chiếc thìa xuống, đôi mắt mở to nhìn dì Martha.
"Cậu học sinh nhường lại lọ siro cho dì….c-cũng là người đã cho cháu mượn ô ạ?” - Ophelia giọng ấp úng.
"Ừm! Là cậu bạn Allen của con đấy!”
"A-Allen…?”
(Điều đó…l-là thật…?)
(....hẳn dì Martha lúc sáng cũng đã gặp Allen ở siêu thị….)
(Thật trùng hợp! Cậu ấy cũng chính là người bí ẩn mà đã nhường dì Martha lọ siro cuối cùng mấy ngày trước sao….?)
(Ôi Allen…cậu thật tốt bụng…t-tớ…tớ…lại phải cảm ơn cậu…vì bữa sáng hôm đó…)
"Đúng vậy, lúc sáng dì bắt gặp bạn ấy ở siêu thị, ở quầy gia vị ấy! Sau một lúc nói chuyện mới phát hiện ra cậu ấy là người bạn tốt của con! - Dì Martha nở một nụ cười hiền hậu. - "Đúng là một đứa trẻ có tấm lòng tốt.”
Lời khen của dì khiến Ophelia cảm thấy vô cùng ấm lòng. Nhận được sự công nhận cho linh cảm tốt về Allen của mình khiến cô càng thêm tin tưởng. Thật kì lạ khi nghĩ rằng từ khi lần đầu đến Ironoaki, Ophelia lại nhận được nhiều sự quan tâm từ Allen đến như vậy….quá nhiều đến từ một người khép kín như Allen.
"Nhưng mà...cậu Allen đó hình như...hơi nhút nhát…con nhỉ? Biết cậu ấy học cùng lớp với con nên lúc sáng dì định dẫn cậu ấy đến chỗ con gặp cho vui luôn. Nhưng mà mới chỉ nhắc đến tên con thôi, mặt cậu bé ấy đã đỏ như gấc chín. Dì hỏi 'Cháu có muốn gặp Ophelia không?' thì cu cậu lắp bắp 'KHÔNG Ạ!' rồi chạy mất dép như ma đuổi!"
"Th-thật vậy ạ?"
Hình ảnh Allen vụt chạy vì xấu hổ hiện lên thật sống động trong tâm trí Ophelia.
"Ừm…một cậu học sinh tốt bụng nhưng lại hơi khép kín và rất, rất ngại ngùng. Có lẽ ở trường cậu ấy không có nhiều bạn. Ở trường cậu ta cũng có hay nhút nhát vậy không?"
"Ừm…dạ có..có ạ…” - Ophelia nhẹ nhàng trả lời, đôi bàn tay ôm chặt bát súp
"Cậu ấy có thích nói chuyện với con không? Hay là không…?”
"Dạ…thì…ừm…”
Ophelia chẳng biết nên trả lời ra sao cho đúng nữa. Dù đã may mắn được tiếp xúc với Allen rất nhiều, nhưng vậy là vẫn còn quá sớm để cô nàng thực sự có thể nói Allen đã có ấn tượng tốt với cô, với lại cô còn chưa hiểu hết con người của cậu ấy. Thậm chí nếu bây giờ nói Allen và cô hiện tại có thể coi đã là bạn tốt của nhau thì cũng chưa thể chắc…họ chưa thân thiết đến mức đấy…mới chỉ dừng lại ở bạn cùng lớp thôi…
Lúc này Ophelia mới thử nghĩ đến mọi thứ qua góc nhìn của Allen…Cậu ấy sẽ đánh giá mối quan hệ này ra sao? Ấn tượng của cậu ấy về cô nàng là gì? Một người bạn tốt, hay là một kẻ phá đám? Liệu Allen rồi cũng sẽ chỉ đối xử cô như những người khác trong lớp, coi cô như những thứ không cần để tâm…? Allen chưa từng nói gì về cảm xúc cậu ấy đối với Ophelia….
Ophelia cúi xuống nhìn tô súp với một nụ cười ngại nở trên môi, thầm nghĩ về những điều tích cực có thể xuất hiện trong tương lai giữa cô và Allen. Cô nàng không hề còn thấy hụt hẫng nếu Allen có từ chối gặp mình nữa. Ngược lại, cô hiểu rằng đó không phải là sự lạnh lùng, mà là biểu hiện của một sự bối rối rất đỗi chân thật.
“Dù gì đi nữa…cậu Allen ấy là một người tốt. Nếu bạn ấy có ít bạn thì Ophelia ở trường chủ động chơi thân với bạn í cho đỡ tủi đi nhé!”
“Vâng…Vâng ạ!”
(Cậu Allen Sinclair ấy….đặc biệt lắm... Giá mà lúc nãy dì được nhìn thấy hai đứa các con đứng bên cạnh nhau…khoảnh khắc ấy sẽ đẹp biết bao…)
Chaporia
Bình Luận (0)