Nàng Bạch Tuyết Độc Địa/Chapter 11: Lợi thế bạn thuở nhỏChapter 11: Lợi thế bạn thuở nhỏ
20px

Và thế là, nhóm đi học đã tăng lên bốn người.

"Ể, Shirogane-san không tham gia câu lạc bộ nào à. Cậu giỏi thể thao vậy mà, uổng ghê."

"À, tớ không giỏi mấy chuyện câu lạc bộ cho lắm..."

"Vậy sao? Tớ đã muốn rủ cậu vào câu lạc bộ bóng chuyền của bọn tớ lắm luôn đó."

Hai cô gái vừa đi vừa rôm rả trò chuyện.

Dù vậy, chủ yếu chỉ có Yui là hào hứng, còn Koyuki thì có vẻ bối rối, nét mặt hơi cứng lại.

Nhưng có vẻ như cô không ghét việc nói chuyện. Cô vẫn đáp lại một cách ngượng ngùng, và nở một nụ cười trên môi.

Vì vậy, Naoya quyết định chỉ đứng nhìn, lặng lẽ đi theo sau hai người họ một khoảng.

Bên cạnh cậu, Tatsumi đang lẩm bẩm với vẻ nghi ngờ.

Ánh mắt cậu ta dĩ nhiên là đang hướng về phía Koyuki.

"Hôm qua tao cũng hỏi rồi nhưng mà... làm thế quái nào mà mày quen được Shirogane-san, rồi thân đến mức cùng nhau đi học vào buổi sáng được vậy?"

"Thì, có nhiều chuyện lắm."

"Nhiều chuyện là... không lẽ mày, lại dùng cái kỹ năng đọc suy nghĩ đó để nắm thóp điểm yếu của Shirogane-san...!?"

"Làm gì có. Mày nghĩ tao là cái gì hả."

"Uh, một loại yêu quái nào đó?"

"Ít nhất thì cũng lựa từ nào đẹp đẽ hơn như pháp sư xem nào."

Giống như Yui, mối quan hệ giữa cậu với Tatsumi cũng đã được một khoảng thời gian khá dài.

Vì thế nên họ không hề khách sáo, và cậu ta cũng quá rành bản tính của Naoya.

Khi họ đang nói chuyện như vậy, Koyuki lén quay lại nhìn, rồi lặng lẽ ghé tai thì thầm với Yui.

"Ừm... cậu ấy, là Kouno-kun phải không nhỉ. Chuyện Natsume-san đang hẹn hò với cậu ấy, là thật à?"

"À ừm. Đúng rồi đó."

Yui thản nhiên gật đầu. Rồi cô tinh nghịch nháy mắt một cái.

"Nên cậu cứ yên tâm nhé, tớ không có chút hứng thú nào với Naoya đâu."

"...Cậu đang nói chuyện gì vậy nhỉ?"

"Huh? Chẳng phải Shirogane-san đang hẹn hò với Naoya sao?"

"Phư phư, đúng là một câu đùa thú vị.

"

Koyuki vuốt tóc, cười một cách thách thức.

"Làm gì có chuyện tôi lại đi hẹn hò với một kẻ kỳ quặc như thế. Chỉ là một đối tượng khá thú vị, nên tôi trêu chọc một chút thôi."

"Hể. Vậy à."

Yui đáp lại một cách qua loa rồi cười toe toét.

"Mà này, tớ đã nói tớ là bạn thuở nhỏ của Naoya rồi nhỉ."

"À, ừm. Chuyện đó thì có làm sao à?"

"Vì vậy... tớ có rất nhiều ảnh hồi nhỏ của Naoya đó."

"Ugh...!"

"Nào là Naoya đóng vai thỏ trong vở kịch ở trường mẫu giáo này, rồi Naoya tham gia chạy tiếp sức trong hội thao ở trường tiểu học này... có nhiều lắm. Cậu có muốn xem không?"

"Hmph... mấy thứ đó, làm gì có chuyện tôi có hứng thú chứ."

Koyuki nói một cách lạnh lùng... rồi lặng lẽ ghé miệng vào tai Yui, nói bằng một giọng lí nhí như tiếng muỗi kêu.

"............Tôi... muốn... xem...."

"OK! Mai tớ mang đến cho nhé!"

Thấy Koyuki khẽ gật đầu, Yui cười rạng rỡ đáp lại.

‘Ồ, đã biết cách đối phó rồi à.’

Naoya thầm thán phục.

Dù nói rằng họ không hay nói chuyện với nhau, nhưng thế này thì có vẻ không cần phải lo lắng nữa rồi.

Bên cạnh Naoya đang chìm trong suy ngẫm, Tatsumi chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc.

"Hửm, trông họ có vẻ hào hứng, đang nói chuyện gì vậy?"

"Ai biết."

"Xạo vừa thôi. Với đôi tai thính của mày thì khoảng cách này thừa sức nghe được mà."

Tatsumi lườm cậu.

Nghe cuộc đối thoại đó, Yui nhún vai.

"Mà, Shirogane-san chắc cũng vất vả lắm nhỉ. Tên đó kỳ quặc lắm, nên chắc cậu cũng bị nói này nói nọ rồi phải không."

"Ừm... cũng nhiều chuyện."

"Ahaha, tớ biết mà."

Yui cười khúc khích. Nhưng rồi cô lại khẽ nheo mắt, nhìn lên bầu trời.

"Bọn tớ cũng phải bó tay với Naoya luôn. Nhưng mà... chính Naoya cũng là Thần Tình Yêu, kết nối tớ với Tatsumi lại để hai đứa có cơ hội bắt đầu hẹn hò đó."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...