Naoya chỉ còn biết chớp mắt.
Thế nhưng, có vẻ như Koyuki đã cảm thấy nhẹ nhõm sau khi tuyên bố. Cô nở một nụ cười thách thức rồi bắt đầu ăn hộp cơm của mình một cách ngon lành.
"Sasahara-kun có thể đoán được lòng tôi... điều đó cũng không tệ. Nhưng như vậy thì không công bằng chút nào."
"Không công bằng là sao?"
"Vì như vậy thì chẳng khác nào tôi cứ ỷ lại vào cậu mãi."
Ăn không chừa một hạt cơm trắng nào, cuối cùng cô chắp tay lại và nói "Cảm ơn vì bữa ăn".
Sau khi dùng bữa một cách rất đúng mực, Koyuki nói tiếp với vẻ mặt điềm tĩnh.
"Lòng tự tôn của tôi cực kỳ cao đó. Cứ thế này thì tôi sẽ dựa dẫm vào cậu rồi trở nên mềm yếu mất. Chỉ riêng điều đó là tôi tuyệt đối muốn tránh."
"Hửm, nhưng mà tớ lại muốn cưng chiều cậu cơ..."
Cưng chiều hết mực, cho đến khi cô ấy mềm nhũn ra.
Khi cậu khéo léo truyền đạt mong muốn có phần đen tối đó, Koyuki "hự" một tiếng, mặt đỏ bừng rồi quay đi chỗ khác.
"H-Hmph. Đúng là thừa thãi. Tôi muốn giữ một mối quan hệ ‘khô khan’ với cậu hơn."
"À, ra là vậy. 'Được dựa dẫm thì tôi hoàn toàn hoan nghênh, nhưng tôi cũng muốn cưng chiều Sasahara-kun và được cậu ấy cưng chiều nữa...! Để làm được điều đó, tôi phải thành thật hơn!', ý cậu là vậy, đúng không?"
"Ughh... mình ghét cái người này quá đi mất..."
Koyuki buông lời than vãn.
Có vẻ như cô đã dần nhận ra rằng có tỏ vẻ phủ nhận cũng vô ích.
Sau khi buông thõng đôi vai một cách chán nản, cô chậm rãi tâm sự.
"Từ trước tôi đã luôn muốn thay đổi bản thân rồi, nên đây là một cơ hội tốt. Vì tính cách khó chịu thế này, nên ở lớp tôi cũng hơi lạc lõng..."
"À, cậu cũng nói là không hay nói chuyện với Yui lắm mà."
Đối với Naoya, Koyuki là một cô gái dễ thương, nhưng với người bình thường, có lẽ cô đúng là một nhân vật khó tiếp xúc thật.
Chắc hẳn cũng có nhiều điều dễ gây hiểu lầm... và nếu một người như cô đã quyết tâm muốn thay đổi, thì điều Naoya có thể làm chỉ có một.
"Nếu đã vậy thì tớ sẽ ủng hộ cậu. Tớ cũng sẽ hợp tác nên chúng ta cùng cố gắng nhé.
"
"Ư-Ừm. Cảm ơn... ngay bây giờ thì, có lẽ, hơi, không được nhưng..."
"Cứ từ từ làm là được mà. Cần thiết thì tớ sẽ ở bên cậu cả đời."
"Guh...Đúng là cái đồ — Oh."
Koyuki đang lườm cậu thì bỗng lấy điện thoại từ trong túi áo ra rồi tròn mắt ngạc nhiên.
"Sao thế?"
"...Em gái tôi hình như quên đồ thể dục rồi. Để tôi đi mang đồ cho nó mượn một lát nhé."
"À, ừm. Vậy thì hẹn gặp lại sau giờ học nhé."
Naoya giơ tay lên định tiễn cô, nhưng Koyuki lại nở một nụ cười tinh quái, nham hiểm.
"Phư phư. Sasahara-kun à, không biết ngoài tôi ra cậu có ai để bầu bạn không nhỉ? Hai người bạn thuở nhỏ của cậu thì yêu đương mặn nồng, còn cậu thì lại có một tuổi thanh xuân cô đơn quá nhỉ."
"Ý cậu là 'Hôm nay lại được về cùng Sasahara-kun rồi, may mắn quá đi! Nếu chúng ta đi chung như vậy, không biết có trông giống một cặp đôi không nhỉ... kyaa!' phải không?"
"Ughh... tôi, tôi sẽ trở nên thành thật... chắc chắn là làm vậy sẽ nhận ít sát thương hơn...”
Nói rồi Koyuki mệt mỏi đi về phía tòa nhà chính.
Dù vừa mới ăn trưa cùng cậu con trai mình thích, mà tâm trạng lại trông như đang đi đưa tang.
Nhìn theo bóng lưng đó, Naoya từ đáy lòng thốt lên.
"Chà, cái điểm đó mới dễ thương làm sao..."
"Này."
"Hả... a?"
Ngay lúc đó, đột nhiên có người gọi cậu.
Vô tình quay đầu lại... và Naoya cứng đờ người.
Đằng sau chiếc ghế dài, một nam sinh lạ mặt đang đứng đó.
Nếu chỉ có vậy thì Naoya đã không phải cạn lời. Nhưng mà... nam sinh đó, lại đang đội một chiếc mũ trùm đầu màu đen.
Trên mũ trùm chỉ có hai lỗ nhỏ, và từ đó, những ánh nhìn sắc lẻm đang phóng tới.
"Cậu là Sasahara lớp 2-1, phải không?"
"Đ-Đúng vậy nhưng..."
"Tốt. Vậy thì—"
Nam sinh đó búng tay một cái.
"Dưới danh nghĩa của Hội Shirogane, áp giải quý ngài này đi!"
"Hể, c-cái, Ááááá!?"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, từ bốn phương tám hướng, những học sinh mặc đồ trùm đầu tương tự lao tới, và trói chặt Naoya lại.
Chaporia
Bình Luận (0)