"Nhưng... chuyện này giải đáp được bí ẩn rồi. Tại sao cậu lại là một kẻ kỳ quặc đến thế."
"Cậu có thể gọi tôi là một người con hiếu thảo mà."
"Cũng không thay đổi được sự thật cậu là một kẻ kỳ quặc đâu."
Koyuki nhấp một ngụm cà phê, trông có vẻ bực bội. Rồi cô nở một nụ cười thách thức.
"Nhưng cũng tiếc cho cậu. Cái kỹ năng nhỏ bé của cậu sẽ không có tác dụng với tôi đâu."
"Thật luôn à?"
"Đúng thế. Tại sao tôi lại phải vui vẻ khi được uống trà với cậu chứ? Ở nhà tự học trong khi uống nước máy còn có ý nghĩa hơn nhiều."
Nhún vai như thể muốn nói "chịu thua cậu luôn đấy." Koyuki hạ thấp giọng và nhìn Naoya với ánh mắt dò xét.
"Nhưng hỏi để tham khảo thôi nhé, tôi muốn hỏi... Cậu có thể đoán được tôi đang nghĩ gì khác không?"
"Hừm, thì, cũng khá nhiều thứ."
Naoya thản nhiên gật đầu.
Dù cô luôn tỏ ra cứng rắn, nhưng thực chất lại khá nhút nhát. Cô đang ép mình uống cà phê đen, nhưng thực ra lại thích ca cao ngọt hơn...
Dù cậu có thể đọc được nhiều điều, nhưng chỉ có một điểm duy nhất đáng để đề cập.
"Ví dụ như việc cậu đã phải lòng tôi rồi?"
"Phụtttt!"
Koyuki phun hết ngụm cà phê trong miệng ra ngoài. Cô ho sặc sụa một lúc lâu, nhưng Naoya chỉ có thể đứng nhìn. Rõ như ban ngày là nếu cậu cố gắng giúp, cô sẽ nổi điên lên.
Khụ... khụ...
"Ư... K-Không vui chút nào... Tôi thích ai cơ...?"
"Hửm, tôi nói sai à?"
"S-Sai rành rành ra!"
Koyuki hét lên bằng một giọng run rẩy.
Không chỉ gương mặt, mà ngay cả những đầu ngón tay của cô cũng đỏ bừng, và đôi mắt xanh biếc tuyệt đẹp không giống người Nhật của cô long lanh những giọt nước mắt vì xấu hổ.
"Chỉ vì cậu đã giúp tôi thoát khỏi một tình huống nguy hiểm... Làm gì có chuyện một mỹ nhân hoàn hảo như tôi lại đi phải lòng một kẻ kỳ quặc như cậu chứ! Đừng có mà tự mãn!"
"Ồ.
Thật ra tôi lại mong đó là sự thật hơn đấy."
"...Hả?"
Trong khi Koyuki há hốc miệng nhìn cậu, Naoya gãi đầu rồi thở dài.
"Thật ra... hôm nay tôi cũng có lý do để đi cùng cậu, Shirogane-san."
"Lý do...?"
"Ừ. Rất đơn giản."
Naoya đối mặt với Koyuki lần nữa và nói thẳng với cô.
"Shirogane-san, nếu cậu đã phải lòng tôi... thì tốt hơn hết là nên dừng lại đi."
Trong khoảnh khắc đó, gương mặt xinh đẹp của Koyuki nhăn lại. Cô ngay lập tức xìu xuống, cúi gằm mặt và hỏi bằng một giọng gần như thì thầm.
"Ý cậu là... cậu đã có bạn gái rồi?"
"Không, số năm tôi không có bạn gái đúng bằng số tuổi của tôi."
"Vậy thì, cậu không muốn một cô gái bướng bỉnh như tôi?"
"Cũng không phải thế." Naoya chậm rãi lắc đầu.
Cậu hiện không có bạn gái, và cũng không phải là cậu ghét Koyuki. Thực tế, cậu thấy cô thú vị và thậm chí còn có một vài cảm xúc tích cực dành cho cô.
Tuy nhiên, Naoya có những hoàn cảnh mà cậu không thể thỏa hiệp được.
Dù lồng ngực thắt lại vì cảm giác tội lỗi khi làm một cô gái buồn lòng, cậu vẫn cẩn thận lựa chọn từ ngữ.
"Cậu thấy đấy, vì tính cách của tôi, các cô gái thường nghĩ tôi 'chu đáo' và có xu hướng thích tôi."
"Đây được cho là một lời khoe khoang à?"
"...Giá như câu chuyện chỉ kết thúc ở đó."
Naoya nhún vai trước Koyuki, người đang lườm như muốn bắn chết cậu. Bật ra một tiếng cười tự giễu, cậu thú nhận.
"Nhưng rồi họ đều rời bỏ tôi khá nhanh... Họ nói những câu như 'Cậu nhạy bén quá vậy, đến mức đáng sợ rồi đấy.’..."
"A... Tôi hiểu rồi."
Đó là một câu trả lời đầy thấu hiểu đến không ngờ.
Cậu nghĩ rằng điều đó thật phũ phàng. Nhưng cũng biết đó là một kết quả hợp lý, nên cậu không thể tranh cãi được.
Chaporia
Bình Luận (0)