Tôi đã từng nghĩ rằng tôi sẽ có một tương lai tươi sáng khi đậu vào một ngôi trường đại học danh giá.
Rằng tôi sẽ có một công việc ổn định với mức lương cao.
Rằng tôi sẽ cưới được một người vợ đúng với tiêu chí ‘Thục - đẹp - dịu - hiền’.
Rằng tôi sẽ xây dựng một gia đình hạnh phúc cùng với vợ và hai đứa con.
Rằng tôi sẽ báo hiếu cho cha mẹ vì đã nuôi dưỡng tôi thành tài.
Nhưng mọi thứ đều đã đổ vỡ vào ngày hôm ấy…
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, hôm ấy là một ngày mưa tầm tã, cơn mưa xối xả như báo hiệu cho một điều tồi tệ đã xảy ra.
Tôi vừa hoàn thành buổi lễ khai giảng, lúc ấy tôi vẫn còn vui vẻ vì đậu đại học hàng đầu với học bổng lên tới 60%.
Đột nhiên tôi nhận được một cuộc gọi. Không chừng chừ tôi liền nghe máy.
“Alo, có chuyện gì vậy ạ?”
[Anh là con của ông Trần ____ và bà Nguyễn ____ đúng không ạ]
“Vâng đúng rồi ạ”
Giọng nói bên kia có chút ngập ngừng.
[...Cha mẹ của anh hiện đang trong tình trạng nguy kịch, hiện đang được cấp cứu tại bệnh viện X]
Ban đầu tôi nghi ngờ, tôi nghĩ đây là lừa đảo, bởi gần đây mấy kiểu lừa đảo này rất hay xảy ra, có người thậm chí mất 100 000 000 VNĐ vì tin vào mấy cuộc gọi kiểu này.
Nhưng tôi cũng không thể mạo hiểm cúp máy được, lỡ đâu đây là sự thật? Tôi cần xác minh.
Hít một hơi thật sâu, tôi hỏi:
“Cho em xin hỏi số Căn Cước Công Dân của cha mẹ em được không ạ?”
[ Số của cha anh là _____, còn của mẹ anh là _____]
‘Đúng, hoàn toàn đúng!’
Trong lòng tôi lập tức dâng lên một nỗi sợ sệt khó tả, tôi nhanh chóng lao lên chiếc xe mà cha đã tặng tôi khi tôi đậu đại học, bất chấp trời mưa xối xả, tôi tăng tốc như điên chạy tới bệnh viện.
Tới nơi, người tôi lúc này ướt như chuột lột, nước mưa thấm đẫm cùng với mồ hôi hòa quyện vào nhau.
Người tôi bốc lên một mùi khó chịu.
Chân tôi dính đầy bùn đất, mỗi bước đi đều để lại vệt nước đọng trên sàn lát trắng của bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng xộc lên mũi khiến tôi lảo đảo.
Tôi cảm nhận được ánh mắt ghê tởm của mọi người.
Nhưng tôi vẫn không hề để tâm.
Tôi nhanh chóng lao lại và hỏi quầy tiếp tân về thông tin cha mẹ tôi.
“Chị ơi… cha mẹ em… họ…”
Cô tiếp tân liếc nhìn tôi — một cái nhìn vừa lo lắng vừa thương hại — rồi chỉ lên tầng ba.
“Tầng ba sao ạ! Vâng cám ơn chị”
Tôi liền lao đi. Bậc thang như dài vô tận. Mỗi bước đi của tôi đều nặng nề, như thể có cả tấn đá đang đè lên tôi.
‘Tầng ba đây rồi’
“Hah hah…”
Tôi thở hổn hển, gần như ngã gục xuống đất.
Tôi dựa vào tường, cố gắng không cho cơ thể ngã gục.
‘Phòng của cha mẹ… ở đâu’
Tôi vừa khập khiễng bước đi, vừa cuống cuồng đảo mắt tìm kiếm dọc theo hành lang bệnh viện.
‘Đây rồi!’
Cuối cùng, tôi đã tìm được căn phòng nơi cha mẹ tôi đang được cấp cứu.
Cũng vừa hay, có một vị bác sĩ trung niên vừa bước ra khỏi căn phòng cấp cứu của cha mẹ tôi.
Tôi loạng choạng lao đến, bàn tay run rẩy bám lấy bờ vai vị bác sĩ như thể nếu buông ra là tôi sẽ ngã gục tại chỗ.
“Ch-Cha mẹ cháu… họ sao rồi ạ?!”“Ch-Cha mẹ cháu… họ sao rồi ạ?”
Thấy tôi hoảng loạn như vậy, ông bác sĩ từ từ trấn an tôi.
“Cháu bình tĩnh lại đã, bây giờ cháu hốt hoảng cũng không làm được gì”
Sau khi tôi bình tĩnh thì ông bác sĩ từ từ giải thích cho tôi nghe những gì đã xảy ra.
Sau lời kể của ông bác sĩ thì tôi đã tóm gọn ra được hai điều.
Cha mẹ tôi bị tai nạn giao thông và thủ phạm đã nhanh chóng trốn thoát.
Tình trạng cha mẹ tôi đã tạm thời không sao. Và tiền viện phí là một con số khổng lồ. Đã vậy nhà tôi còn chẳng khá giả mấy.
Sau đó, tôi đã liên lạc với bên gây ra tai nạn, tôi cố gắng thương lượng hết sức có thể, cố gắng nhượng bộ hết sức có thể.
Tôi không cần họ phải bồi thường phí tổn thất tinh thần, thậm chí tôi còn hạ giá: họ chỉ cần trả 90% tiền viện phí.
Tôi chỉ mong cha mẹ tôi được cứu nhanh hết sức có thể.
Nhưng mọi nỗ lực của tôi đều thất bại.
Không bỏ cuộc, tôi quyết định thu thập chứng cứ để kiện ra tòa.
Mọi người không biết tôi đã cố gắng thế nào đâu — Tôi ngày ngày thức trắng đêm tìm hiểu về các bước kiện tụng, thu thập chứng cứ.
Cứ thế hai tuần trôi qua, mặt tôi hốc hác, tiều tụy vì thiếu ăn mất ngủ.
Cuối cùng, tôi kiện ra tòa với suy nghĩ ngây thơ rằng nỗ lực của tôi sẽ được đền đáp.
Vài tuần trôi qua trong sự mong mỏi của tôi.
Nhưng mọi thứ đều… không như sự kỳ vọng của tôi — đơn kiện của tôi bị từ chối vì chứng cứ thiếu thuyết phục. Tôi như không tin vào tai mình.
Lúc ấy, người tôi ngây ra.
Tôi, một con người hốc hác, tiều tụy ôm trong tay một sấp tài liệu kiện tụng đang đứng trước tòa án. Đôi mắt trống rỗng, mất đi hoàn toàn tiêu cự.
Ngày hôm sau, sau khi tinh thần tôi tỉnh táo lại sao một giấc ngủ, tôi đã nhận ra điều bất thường.
‘Không đúng, bằng chứng video thuyết phục thế kia mà.’
Tôi biết cái này chắc chắn không bình thường, chắc chắn có người đứng sau thao túng.
Tôi chợt nghĩ đến tên thủ phạm phía sau tội ác ấy. Tôi nghiến răng đầy tức giận.
‘Tên đó… mình sẽ tìm ra và khiến hắn trả giá.’
Suy nghĩ nguy hiểm đó nhanh chóng bị tôi gạt bỏ. Dù sao thì nó cũng vi phạm pháp luật trầm trọng.
Điều tôi cần làm bây giờ là kiếm thật nhiều tiền để trả tiền viện phí cho cha mẹ.
Thế là tôi đi vay ngân hàng để ứng tạm tiền phẫu thuật.
Từ hôm đó tôi nghỉ học, và bắt đầu làm nhiều công việc bán thời gian cùng một lúc, nhưng tất cả chỉ như muối bỏ bể khi so sánh với số tiền viện phí khổng lồ.
Tôi gần như tuyệt vọng, thế là tôi bắt đầu nghĩ tới các nghề phạm pháp.
Bắt đầu từ làm trai bao, tôi cũng khá tự tin vào nhan sắc của mình.
‘Xời, cái này chắc cũng dễ thôi’
Nhưng tôi lập tức hối hận khi có suy nghĩ đó.
Bạn nghĩ rằng làm trai bao là dễ á? Bạn nghĩ cuộc đời này giống phim Nhật à? Bạn nghĩ bạn sẽ gặp các phú bà đẹp gái bao nuôi à?
Không có đâu. Trong ngành này tôi toàn gặp mấy gã biến thái điên thôi. Bạn nghe không nhầm đâu — là “Gã” đấy. Mấy tên đó toàn đi “team 3”, “team 4” đã vậy còn mang theo mấy thứ kì lạ được gọi là “Đạo cụ vui vẻ” nữa chứ.
Sau khi dấn thân vào cái “nghề vứt bỏ sĩ diện”, tôi lại càng lún sâu hơn — lần này là với ma túy. Và số tiền tôi kiếm được là một con số không tưởng.
Với số tiền này tôi tự tin sẽ có thể trả được hết tiền viện phí và lãi ngân hàng trong vòng sáu tháng.
Nhưng tôi đã bất cẩn. Việc mà tôi, một sinh viên đại học lại có được số tiền khổng lồ đó, dù chỉ để chi trả viện phí, đã gây ra nghi ngờ cho các y tá xung quanh.
Và điều mà tôi lo lắng nhất đã xảy ra.
Ngay trong ngày tôi vừa đóng khoản viện phí cuối cùng — cái ngày tôi tưởng rằng cuộc đời sẽ rẽ sang lối khác — thì hai viên cảnh sát xuất hiện, và mọi thứ sụp đổ.
Tôi lo lắng tột độ, tôi biết là đã có người báo cảnh sát, ánh mắt tôi quét xung quanh để tìm ra kẻ phản bội, ánh mắt tôi quét tới đâu là y bác sĩ ấy liền né tránh ánh mắt.
Tôi đã hiểu mọi chuyện.
“Hah, hahaha, tôi đã cho các người không biết bao nhiêu tiền, vậy mà giờ các người lại bán đứng tôi”
Tôi phẫn nộ điên cuồng, liền xô hai viên cảnh sát ra mà lao tới các y bác sĩ, tôi đã túm cổ áo một gã bác sĩ.
Tôi biết rõ, trách họ là vô lý. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ cần một nơi để trút tất cả oán hận và tuyệt vọng — dù chỉ một lần.
Nhưng chưa kịp làm gì thì tôi đã bị một phát dùi cui ngay vào gáy, cộng với việc tôi đã luôn trong tình trạng kiệt quệ trước đó, tôi chết ngay tại chỗ.
Đó là ký ức của tôi trước khi xuyên không qua thế giới này.
“Haiz”
Tôi ngao ngán thở dài một tiếng.
Giờ đây tôi lại phải sống với một thân phận khác, ở một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Kiếp này, tôi không đòi hỏi gì nhiều như việc có một dàn harem “múp rụp” hay có sức mạnh bá đạo cân cả thế giới, thứ mà tôi mong muốn là một cuộc sống bình yên.
Ở thế giới này, tôi tên là Kane, mười bảy tuổi, và là một tên nông dân nhỏ bé làm việc cho gia đình bá tước Reinhardt.
Trước đây Kane là một đứa trẻ mồ côi, trông lúc lưu lạc cùng một nhóm lưu dân thì đã được gia đình Bá tước Reinhardt tốt bụng cứu giúp, từ đó Kane đã luôn làm một tên nông dân phụ giúp công việc đồng án.
Tôi cứ tưởng cuộc sống của tôi sẽ như vậy cho tới hết đời…
Đó là cho tới khi tôi phát hiện ra cây trồng ở mảnh đất này không tài nào mọc nổi. Thứ chờ người nông dân chỉ có cây lúa chết dần chết mòn.
Cây bị như vậy chỉ có thể là do nguồn nước hoặc đất có vấn đề, hoặc cũng có thể là cả hai.
‘Trời ạ, sao lại xui xẻo như vậy chứ? Bọn họ không biết cách xử lý vấn đề à?’
Tôi gãi đầu và thầm oán trách tình cảnh éo le.
Tình cảnh gia tộc Reinhardt giờ đây như ngọn đèn trước gió, có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào. Tôi cần phải làm điều gì đó để ngăn cản sự lụi tàn của gia tộc Reinhardt.
‘Tôi không muốn phải vô gia cư chút nào đâu’
Mà trước khi giải quyết vấn đề, tôi cần tìm hiểu tình hình lãnh địa trước đã.
Người ta thường nói quán rượu là nơi cung cấp thông tin rất đáng tin cậy, nên tôi liền xuất phát tới đó.
Giờ đã là trời sáng, thế nhưng trên suốt quãng đường tôi bước đi không hề có một chút nhộn nhịp chút nào, có thề nói là rất tiêu điều, tôi có thấy một số người dân, nhưng mặt không ai trong họ có nét mặt vui vẻ cả.
“Không biết khi nào ngài Bá tước mới có thể giải quyết việc này”
“... Không biết tôi có nên rời khỏi lãnh địa …”
“Cầu trời phù hộ cho chúng con”
Đó là những câu nói tôi nghe được khi trên quãng đường đến quán rượu.
Đứng trước tửu lâu, tôi không ngừng ngại bước vào trong.
Cạch Cạch.
Âm thanh cánh cửa đóng mở vang lên.
Tôi đã bước vào trong tửu lâu. Đột nhiên một người đàn ông khá vạm vỡ bước ra một cách chao đảo chào tôi. Mặt người đàn ông đỏ bừng, hơi rượu nồng nặc, dáng đi không vững — chắc hẳn đã uống không ít.
Tên người đàn ông này là Robert, ông ấy là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều khi tôi mới lần đầu vào lãnh địa Reinhardt.
“Kane đấy à, Hôm nay sao lại đến đây? Nào nào lại đây uống với bác một ly.”
Dứt lời, tôi liền bị kéo ngồi vào một chiếc bàn trống. Tôi cũng không phản kháng. Đúng lúc gặp người quen, tôi có thể tận dụng cơ hội để moi chút thông tin.
Vừa ngồi vào bàn, người ông Robert đã kêu lên:
“Cho thằng nhóc này một ly luôn ông Morse ơi!”
“Rồi rồi!”
“Dạo này cây trồng hư hết rồi bác Robert ạ!” Tôi mở lời, giọng nói đầy buồn bã.
“Kể từ ngày mà phu nhân bá tước bị nhà vua triệu tập ra tiền tuyến, tình hình lãnh địa bá tước càng lúc càng tệ hơn”
Ông Robert nói xong liền tuông ừng ực hết cả một ly rượu.
“Khốn khiếp, nếu có Bá tước Phu nhân Annett ở đây thì làm sao chuyện này xảy ra được.”
Mặt đã đỏ giờ lại càng đỏ hơn, cơn giận lấn hết lý trí —
RẦM
Ly rượu bị ông bác hung hăng đập xuống bàn, khiến tôi dựt bắn cả mình.
‘Ông bác cảm xúc quá rồi đó…’
Vừa lúc, ly rượu của tôi cũng vừa được mang ra, tôi cùng ông bác uống được một lúc, vừa uống tôi vừa cố moi thêm nhiều thông tin hơn nữa, nhưng thông tin tôi nhận được toàn là lời phàn nàn và chửi rủa của ông bác.
“Cháu phải về nhà rồi ạ!” Tôi lịch sự đứng dậy cúi chào.
“Ừ!” Ông bác phẩy tay.
‘Tội nghiệp thằng nhóc, quá khứ đã khổ cực rồi, mà bây giờ lãnh địa lại lâm vào cảnh khốn cùng…’
Chaporia
Bình Luận (0)