Tôi tiếp tục bước đi tham quan lãnh địa Reinhardt.
Đột nhiên có một thứ đập vào mắt tôi, tôi sững người lại một lúc, như không thể tin vào mắt mình, tôi thậm chí còn dụi dụi mắt mình vài lần.
‘Th-Thư viện…’
Trước mặt tôi chính là thư viện, nó cũng khá to, nhưng chắc chắn không thể nào so sánh với thư viện hiện đại ở kiếp trước của tôi.
Dù vậy, tôi vẫn mừng đến mức rung lên. Cảm xúc tôi như vỡ òa. Từ giờ, tôi đã có thể tìm hiểu thêm thông tin về thế giới này rồi.
Bây giờ, tôi cần phải xác định trình độ khoa học kỹ thuật của thế giới này. Dù tôi đã đoán được phần nào qua việc đi khắp lãnh địa Reinhardt nãy giờ, nhưng tôi vẫn cần thêm thông tin để xác thực suy đoán của mình.
Tôi từ từ bước vào trong, bên trong khá rộng rãi và cất chứa vô số kệ sách cao vút.
Điều đầu tiên rơi vào tâm mắt tôi là khu vực mang tên “Thường thức”.
‘Có lẽ nơi đây có sách mình cần’
Tôi liền tiến vào trong.
Không tốn quá lâu, tôi đã tìm thấy một cuốn sách mang tên “Thế giới của chúng ta”. Khóe miệng tôi hơi co giật khi thấy tên cuốn sách.
‘Chắc đây không phải sách thiếu nhi đâu nhỉ? Nhưng nó ở trong khu “Thường thức” nên chắc cũng không đến nỗi.’
Tôi liền mở cuốn sách ra.
Sau một thời gian đọc cuốn sách, tôi đã có thể đưa ra vài kết luận.
Đây là thế giới của kiếm và ma pháp
Có rất nhiều chủng tộc và chủng tộc con người luôn đối đầu là quỷ tộc
Đây là một thế giới lấy bối cảnh Trung cổ phương Tây.
“Đệt, sao lại là kiểu thế giới này chứ?!”
Mọi người có thể hỏi rằng tại sao tôi lại trông tuyệt vọng đến vậy.
Nghe thì ngầu đấy nhưng thể loại thế giới này chẳng khác gì địa ngục đối với những người không có thiên phú.
Khi bạn không có thiên phú thì dù có cố gắng đến đầu rơi máu chảy thì bạn cũng chỉ là một tên thường dân tép riu.
Trừ khi bạn có hệ thống cheat, nhưng tôi không thuộc trường hợp đó.
Điều đáng sợ là: tỷ lệ người có thiên phú ma pháp chỉ khoảng 1%, và số người có thiên phú cao còn thấp đến nực cười — chỉ 0,001%!
Mà phần lớn những người có thiên phú ma pháp đều thuộc giới quý tộc, và giới quý tộc chỉ cưới nhau, vì thế, một tên thường dân như tôi sỡ hữu tài năng ma pháp dường như bằng không.
Nhưng tôi vẫn chất chứa một tia hy vọng mong manh.
Thế là tôi liền tới khu vực mang tên “Ma pháp”. và rút ra một cuốn sách mang mang tên ‘Ma pháp cơ bản’
Thế là tôi đọc ngấu nghiến, dường như quên bén mất thời gian.
Trong đây có hướng dẫn từng bước nhập môn ma pháp một cách chi tiết.
Sau khi đọc xong, tôi hào hứng từng bước làm theo.
Đầu tiên, tôi phải tìm một nơi yên tĩnh để cảm nhận mana xung quanh. Vừa hay đây là thư viện.
Tôi ngồi xuống, nhắm mắt lại, thư giãn cơ thể, cố gắng cảm nhận mana xung quanh.
Một tiếng… hai tiếng… ba tiếng trôi qua.
Tôi không cảm nhận được gì.
Hoàn toàn không cảm nhận được gì!
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn. Tôi cắn môi đến tóe máu. Tay tôi rung lên, xiết chặt thành một nắm tay, thậm chí có thể thấy những đường gân lộm cộm nổi lên trên đó.
Tôi hung hăng lấy tay giơ cuốn sách lên cao — Bạn nghĩ tôi sẽ ném nó xuống à?
Không. Không đời nào
Tôi là một chàng trai yêu sách, nên tôi từ tốn đế cuốn sách về chỗ cũ mặc kệ bàn tay run rẩy.
Tôi dần lấy lại bình tĩnh.
‘Đúng là không nên hy vọng nhiều!’
Tôi thở dài một tiếng.
Nhưng giờ không phải lúc để tâm đến chuyện đó, điều tôi cần làm lúc này là tìm cách cứu lấy mảnh đất của lãnh địa Reinhardt.
Nếu là nước có vấn đề — thì mọi người trong làng, từ người đến thú, đều đã ngã bệnh từ lâu rồi. Nhưng ai cũng vẫn sống khoẻ mạnh. Vậy, loại.
Nếu là khí — các nông dân suốt ngày phơi mặt ngoài đồng phải là người đầu tiên phát bệnh. Nhưng họ vẫn cuốc đất, vẫn cười nói. Còn tôi? Tôi vẫn còn khỏe, vẫn còn suy luận tỉnh táo. Loại.
Nếu là ma pháp — với tần suất tuần tra như hiện tại, đám pháp sư đã sớm phát hiện rồi. Dấu hiệu biến động mana cũng không hề có. Loại.
Chỉ còn một thứ duy nhất: đất. Mảnh đất này có gì đó không ổn.
Trong lúc suy nghĩ miên man tôi đã về đến nhà.
Tôi ngước nhìn cánh đồng đang chết dần trong im lặng. Lúa không trổ, hoa không nở, củ không hình. Tất cả đều từ dưới đất mà ra. Vậy là, nguyên nhân cũng phải bắt đầu từ đó.
Xác định được vấn đề, tôi liền về nhà và bước ra sau vườn của tôi.
Vì đất không làm chết cây ngay lập tức nên khả năng đất bị nhiễm độc rất thấp, sinh vật gây hại như nấm hoặc vi khuẩn thì lại càng không.
Tôi múc lấy một mẫu đất, dầm nhuyễn mẫu đất ra, rồi ngửi thử.
‘Có mùi xà phòng nhẹ?’
Để xác thực suy đoán của mình tôi nhanh chóng bỏ vào miệng nếm thử
‘Chát và đắng... giống như có vôi hoặc tro trong đất.’
Lưỡi tôi khô khốc dù mới chạm chút xíu — có kiềm ở đây.
Đầu tôi nảy số.
“Chắc chắn là nó.”
Tôi chạy vào nhà, nhìn thấy bao phân bón, tôi liền lấy ra bao phân bón và từ từ phân tích thành phần của nó.
‘Lượng kiềm này… có hơi quá liều so với lượng cần thiết’
Nếu cách một khoảng thời gian mới bón một lần thì không vấn đề, nhưng nếu bón thường xuyên thì đất sẽ bị kiềm hóa nặng, khiến cây không thể hấp thụ chất dinh dưỡng.
‘Tên bán phân bón có vấn đề!’
Phân bón thông thường luôn đi kèm hướng dẫn sử dụng. Vậy mà thứ này lại không có gì cả — cứ như thể ai đó cố tình muốn đầu độc cả vùng đất này.
Để cứu lấy tình cảnh hiện tại, tôi cần phải làm ra một loại phân bón khác để có thể trung hòa được tính kiềm trong đất.
Tôi siết chặt nắm tay. Nếu không xử lý kịp, cả lãnh địa sẽ thành đất chết.
Tôi cần một loại phân bón trung hòa kiềm.
Tôi biết cách làm — nhưng làm sao một tên nông dân nghèo như tôi có thể sản xuất hàng loạt? Và quan trọng hơn... ai sẽ tin tôi?
Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh nắng rọi xuống cánh đồng đang héo úa.
‘Chỉ còn cách đó thôi’
không do dự, tôi viết ra một lá thư nặc danh gửi tới gia đình Bá tước Reinhardt.
Sáng hôm sau, trong một căn phòng làm việc sang trọng, hai bên là giá sách cao chạm trần.
Ánh sáng đầu ngày chiếu qua cửa sổ phía Đông, phủ lên đống tài liệu chất cao trên bàn.
“Tình hình gia tộc thế này... không biết còn gượng được bao lâu nữa.”
Wilheim Reinhardt — đương kim gia chủ của dòng họ Reinhardt — khẽ thở dài.
Ngài chỉ mới ba mươi lăm tuổi, nhưng gương mặt đã tiều tụy như người già bảy mươi. Hai mắt trũng sâu, bọng mắt thâm sì, trán thì đầy nếp nhăn.
Khi đang xử lý đống tài liệu chồng chất như núi, một lá thư không tên được đặt lên bàn.
“Ồ?”
Một lá thư nặc danh.
Tiêu đề đơn giản: "Vấn đề hiện tại của lãnh địa Reinhardt."
Wilheim lặng người trong giây lát.
“Dù đây có là trò đùa... thì ta còn lựa chọn nào khác đâu?”
— — — — — — — — — — — — — — — —
Kính gửi ngài Wilheim Reinhardt,
Tôi sẽ không dài dòng về tình trạng hiện tại của lãnh địa.
Tôi đã xác định được nguyên nhân dẫn đến vấn đề nghiêm trọng mà vùng đất của ngài đang gặp phải — và quan trọng hơn, tôi cũng đã tìm ra cách để xử lý nó.
Nếu ngài thực sự mong muốn cứu lấy bách tính, xin hãy đến điểm hẹn X vào lúc 8 giờ sáng ngày mai.
Nếu ngài cho rằng đây là trò đùa hay một cái bẫy, tùy ngài. Nhưng xin nhớ: vấn đề này không còn là chuyện riêng của gia tộc ngài nữa.
Hãy cân nhắc vì hàng ngàn con người dưới trướng mình.
Cảm ơn ngài vì đã đọc đến dòng cuối.
— — — — — — — — — — — — — — — —
‘Kẻ viết lá thư này kiêu ngạo thật’
8 giờ sáng hôm sau — như đúng hẹn, ngài lãnh chúa của vùng đất Reinhardt đã một mình đến địa điểm gặp gỡ.
Nhưng không gian văng lặng như tờ
Chỉ có một cái bàn gỗ cùng với một sấp tài liệu trên đó.
Ngài không nghĩ nhiều, liền tiến tới và cầm lấy sấp tài liệu, sau đó lặng lẽ rời đi.
Cách đó không xa. Tôi đã quan sát tất thảy.
‘Hảo lãnh chúa, xứng đáng cho mình đi theo.’
Sau tất cả, việc ngài tự đến một mình đã chứng minh được ngài yêu dân đến nhường nào. Nếu là một tên quý tộc kiêu ngạo, hẳn đã cử một tên thuộc hạ đến điểm hẹn, hoặc thậm chí còn chẳng thèm đoái hoài.
Tôi đặt cược cả kế hoạch vào hành động của ngài — và ngài đã không khiến tôi thất vọng.
Nếu hôm nay chỉ có một tên lính tới, tôi sẽ âm thầm rời khỏi vùng đất này, không lưu lại bất cứ dấu vết nào.
Nhưng ngài thì khác. Ngài đã cho tôi thấy, trong lòng ngài, dân chúng còn quan trọng hơn cả thể diện quý tộc.
Tôi cũng hiểu, hành động của mình có phần ngạo mạn.
Ép một lãnh chúa phải thân chinh đến điểm hẹn, không khác gì một cú tát vào thể diện quý tộc. Nhưng... nếu không làm vậy, tôi sẽ không bao giờ biết được con người thật của ngài là gì.
Và để bù đắp cho sự ngạo mạn ấy — tôi sẽ dốc hết sức, để đưa lãnh địa Reinhardt này bước sang một kỷ nguyên thịnh vượng mới.
Như vậy, kế hoạch của tôi đã hoàn thành một nửa. Giờ chỉ còn chờ vào hành động của ngài Lãnh chúa.
Hai tuần đầu sẽ là khoảng thời gian thử nghiệm công thức phân bón.
Sau đó là giai đoạn sản xuất trong tuần thứ ba.
Cuối cùng, tuần thứ tư sẽ là thời điểm công bố chính thức sản phẩm mới.
Đúng như dự đoán, sau bốn tuần, ngài Lãnh chúa đã hoàn tất cả ba bước.
Ban đầu, dân chúng còn bán tín bán nghi, nhưng khi được ngài đích thân xác nhận, mọi lời đàm tiếu đều im bặt.
“Uy tín của ngài lớn thật đấy… thưa ngài Reinhardt.”
Tôi vừa xoa cằm vừa cảm thán.
Và như kết quả đã dự liệu từ trước, một khoảng thời gian sau thì cây trồng bắt đầu phát triển.
Những cây lúa vàng óng dưới ánh lặng lẽ đung đưa theo gió dưới ánh chiều tà như lời khẳng định cho kết quả tốt đẹp.
Nhưng giữa cảnh tượng đáng vui mừng đó lại khiến cho một tên tức sôi máu.
“WIKER! NGƯƠI GỌI ĐÓ LÀ HÀNH ĐỘNG SAO?”
Gã quý tộc của vùng đất Keymer gào lên. Hắn là một tên lùn mập, bụng to tròn như thùng rượu, mái tóc nâu và bộ râu quai nón rậm rạp càng làm hắn trông dữ tợn hơn.
“Dạ... thuộc hạ đã hành động rồi, nhưng... dạo này tên Reinhardt vừa công bố loại phân bón mới...”
“CÂM MIỆNG! TA CHỈ CẦN KẾT QUẢ.”
“Vâng ạ, thuộc hạ chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ”
Bị quát mắng như vậy, tên Wiker đã tức điên trong lòng.
‘Vì đại cục, vì đại cục… Ta phải nhẫn nhịn và tiếp tục hành động.’
Ban đầu, tên Wiker cố gắng tung tin đồn thất thiệt về loại phân bón mới. Nhưng kết quả là bị đấm cho phù mỏ.
Hắn thậm chí cố gắng mua chuộc một số người nông dân. Nhưng tất cả đều bị từ chối.
Có lần hắn đến gặp đúng ông Robert để hối lộ, và cái kết là bị ông bác hung hăng cầm cái ghế dí cho chạy từ sáng tới trưa.
Không còn cách nào khác, hắn chỉ còn cách cuối cùng: phá hoại công việc sản xuất phân bón.
Vào buổi tối, một bóng hình nhanh nhẹn chạy trong khu rừng, hắn lén lút hành động.
Không có ai!
Hắn liền lẻn vào khu vực sản xuất phân bón được xây gần con sông.
Nhanh chóng, hắn thành công lẻn vào bên trong, mọi thứ quá thuận lợi, như thể có người đã trải đường cho hắn đi vậy.
‘Không đúng… Có chút thuận lợi quá thì phải’
Nhưng hắn không có nhiều thời gian, hắn cần phải hoàn thành thật nhanh để rời khỏi đây càng sớm càng tốt.
Hắn lấy ra một lọ hóa chất, định đổ vào hệ thống pha trộn phân bón thì...
Vù! Vù! Vù…
Những âm thanh ma thuật rít lên. Hàng loạt vòng tròn phép sáng rực lên khắp nhà máy.
Từ các góc tối, binh lính đồng loạt xuất hiện, bao vây hắn trong chớp mắt.
“ĐỨNG YÊN! NGƯƠI BỊ BUỘC TỘI: XÂM NHẬP PHI PHÁP – PHÁ HOẠI TÀI SẢN QUÝ TỘC – MƯU HẠI DANH DỰ LÃNH CHÚA – VÀ CỐ Ý TUNG TIN XUYÊN TẠC.”
Từng câu nói của đội trưởng tuần tra vang lên như hồi chuông cảnh báo về cái chết cho hắn.
Hắn sợ sệt, mặt mày nhăn nhó, mồ hôi đầm đìa ướt hết cả áo.
Phịch.
Hắn té ngã xuống đất, đôi chân run rẩy.
‘Mình xong rồi sao?’
Đứng trước hắn bây giờ là năm anh lính cao to nhưng không đen hôi.
Bây giờ hắn chỉ có thể bất lực bị các người lính tuần tra kéo về nhà lao.
Tôi đứng từ xa, quan sát hết thảy, và khẽ nở một nụ cười trên môi.
“Trò chơi… mới chỉ bắt đầu thôi”.
Chaporia
Bình Luận (0)