Ngai Thần Ngự Trị Muôn Chiều Vạn Cõi/Chapter 1: Tự ChươngChapter 1: Tự Chương
20px

Đau!

Đau quá!

Đầu đau quá!

Hình ảnh trong giấc mơ đầy những tiếng thì thầm kỳ quái vỡ tan thành những mảnh nhỏ, tôi đang say giấc bỗng cảm thấy đầu óc đau đớn, hệt như bị người ta lấy gậy đánh cho một cái thật mạnh, không, phải là bị một thứ sắc nhọn đâm thẳng vào huyệt thái dương rồi sau đó xoáy liên tục.

Trong cơn mơ màng, tôi muốn xoay người, muốn giơ tay ôm chặt lấy đầu, muốn ngồi dậy nhưng lại không thể cử động chân tay được, dường như không thể điều khiển được thân thể của mình nữa.

Khi mở mắt, mọi thứ xuất hiện trước mắt tôi như một giấc mộng. 

Trần nhà nhớt nhát, vách tường từ những khối thịt tạo thành, nó nhúc nhịt tựa như sinh vật sống đang hít thở, ánh đèn tím nhảy loạn, cùng với mùi tanh hôi thối tựa như hải sản xộc vào mũi. 

Một khuôn mặt không phải người áp sát tôi, cái đầu trơn bóng, xúc tu bò quanh miệng cùng đôi mắt lạnh như đá.

Một con Bạch Tuộc?

Khi nhìn thấy khuôn mặt này, tôi lập tức nghĩ đến những con Bạch Tuộc mình từng ăn.

Tay chân tôi bị trói chặc, cố định trên một cái bàn giải phẫu được chế tác bằng thịt sống, ở sau gáy, tôi có thể cảm nhận được xúc cảm da thịt từ cái bàn truyền tới.

Tôi không cách nào cử động được, chỉ còn ý thức chìm nổi giữa cơn đau đớn. 

Tôi sau đó nhìn thấy con Bạch Tuộc từ trong người lấy một lọ thủy tinh, bên trong chiếc lọ có một con nòng nọc nằm bất động bên trong.

Khi cái nắp bật ra, thứ sinh vật kinh tởm đó lao thẳng về phía tôi.

Nhớt nhát lạnh buốt, đó là những gì tôi cảm nhận được khi nó bó lên khuôn mặt của tôi.

Nó chui tọt vào khóe mắt của tôi, sau đó cảm giác đau đớn xuyên thấu trái tim truyền tới, bộ não như bị kéo căng, đầu óc như thể bị một con dao cắt ra từng miếng nhỏ.

Cơn đau đớn quá mức dữ dội, làm tôi cách nào giữ được sự tỉnh táo, tôi không ngừng đau đớn hét lên.

“AHHHHH!!”

Sau một hồi đau đớn, có những hình ảnh vụn vỡ mà tôi không cách nào hiểu rõ tràn vào đầu óc của tôi, sức lực của tôi sau đó như bị người rút hết đi, sự mệt mỏi từ thân thể lẫn tinh thần khiến tôi dần chìm vào hôn mê.

</p><p>Thsinhvtgio^ˊngnhưBchTuckhitha^ˊyto^iđa~nga^ˊtđi,noˊkho^ngmmingnhưngthtkyˋquaˊi,taho^ˋva^~ncoˊthngheđượctie^ˊngnoˊicanoˊ.</p><p>%^&amp;*” </p> <p> Thứ sinh vật giống như Bạch Tuộc khi thấy tôi đã ngất đi, nó không mở miệng nhưng thật kỳ quái, tựa hồ vẫn có thể nghe được tiếng nói của nó. </p> <p> “%^&*(.”

Nó sử dụng thứ ngôn ngữ vô cùng kỳ lạ, không giống với bất cứ thứ ngôn ngữ nào tôi từng biết.

OANH!!

Bỗng nhiên, có một tiếng nổ lớn truyền đến rồi cả căn phòng không ngừng lắc mạnh.

“%^&**!!”

Động tĩnh lớn truyền tới làm thần sắc lạnh lùng của Bạch Tuộc, nhanh chóng biến thành sự phẫn nộ.

Nó không chạy mà là lơ lửng giữa không trung, vội vàng bay thẳng tới gần bức tường, khi nó tới gần từng miếng thịt nhanh chóng tách rời, để lộ ra một cái buồng lái.

Theo sinh vật cầm lấy tay lái một con tàu bay có hình dáng tựa như một con mực, chậm rãi lột bỏ lớp vỏ ngụy trang quang học của nó, xuất hiện giữa bầu trời đêm đầy sao.

Không phải tình nguyện, mà là bị ép buộc hiện hình.

Con tàu bay mang hình hài quái dị như thể nó không được đúc từ kim loại hay gỗ, mà sinh ra từ một khối thịt khổng lồ đã đông lại rồi thành hình. Thân tàu dài và cong, mặt ngoài ẩm ướt, trơn nhầy, nổi gân mạch như mạch máu dưới lớp da trong suốt. 

Những vây xương đen sì xòe ra hai bên, vừa như cánh chim, vừa như những xúc tu xẻ rách hư không mà trôi. Phần mũi tàu nhọn và cong xuống, giống chiếc mỏ của một loài thủy quái cổ, giữa đó mở ra những khe răng cưa run rẩy, phả ra hơi lạnh và mùi tanh nồng.

Trên lưng tàu, những cấu trúc giống hốc mắt to tướng lấp lánh ánh tím, lúc mở ra lại để lộ bên trong những khối thịt co bóp, phát ra âm thanh ẩm ướt, như nhịp tim của một sinh vật vẫn sống. 

Khi con tàu chuyển động, những màng da dọc thân rung lên, phát ra tiếng gào vo vo, không giống tiếng động cơ, mà như thầm nói nhỏ khiến như nghe phải cảm thấy ớn lạnh

Chỉ thấy cách con tàu sinh học không xa, một cách cổng màu trắng thần thánh uy nghiêm từ trong không trung xuất hiện.

Khi cánh cổng to lớn mở ra, những thiên thần có cánh mặc áo giáp bay ra với tốc độ cực nhanh, nhanh chóng lao thẳng về phía con tàu dị hợp.

“#</p><p>Sinhvtkho^nghamchie^ˊn,khinhıˋntha^ˊycaˊcthie^ntha^ˋnnoˊlptcbtaylaˊi,thayđổiphươnghướngcacontaˋu.</p><p>Thiđimcaˊcthie^ntha^ˋngiơcaovu~khıˊtrongtay,chunbco^ngkıˊchvaˋotha^ntaˋu,BchTucnha^ˊnmnhvaˋomtcaˊinuˊttre^nbaˋnđie^ˋukhin.</p><p>Pho^ˊc!!</p><p>Chnghemttie^ˊngnnh,ccontaˋusinhhckhnglo^ˋđộtngtgiakho^ngtrungbie^ˊnma^ˊt,laˋmđoˋnco^ngkıˊchcacaˊcthie^ntha^ˋnrơivaˋokhongkho^ng.</p><p>%^&amp;.” </p> <p> Sinh vật không ham chiến, khi nhìn thấy các thiên thần nó lập tức bẻ tay lái, thay đổi phương hướng của con tàu. </p> <p> Thời điểm các thiên thần giơ cao vũ khí trong tay, chuẩn bị công kích vào thân tàu, Bạch Tuộc nhấn mạnh vào một cái nút trên bàn điều khiển. </p> <p> Phốc!! </p> <p> Chỉ nghe một tiếng nổ nhỏ, cả con tàu sinh học khổng lồ đột ngột giữa không trung biến mất, làm đòn công kích của các thiên thần rơi vào khoảng không. </p> <p> “%^&*.”

Các thiên thần tựa như biết rõ thủ đoạn của sinh vật, họ đưa mắt ra hiệu lẫn nhau rồi sau đó đồng loại đưa tay chỉ về cùng một hướng.

BOOMM!!

Tiếng nổ lớn truyền đến, một cánh cổng màu trắng khác nhanh chóng xuất hiện giữ không trung.

Các thiên thần không chút do dự, khi cánh cổng mở ra họ lập tức lao vào bên trong cổng.

Cùng lúc đó, tại một nơi băng giá tựa như vùng đất phủ tuyết, một chiếc tàu quái dị giống như con mực đột nhiên từ trong không khí xuất hiện.

Vừa thoát khỏi các thiên thần, Bạch Tuộc không ngừng lại mà lập tức điều khiển con tàu sinh học vội vàng bay nhanh, dùng tốc độ vượt qua vận tốc âm thanh lao nhanh về phía ngọn núi cao nhất.

Nhưng đang trên đường đi, cách xa vài trăm mét trên đỉnh đầu của con thuyền, có một cánh cổng trắng đột nhiên xuất hiện.

Khi cánh cổng mở ra, các thiên thần từ bên trong cổng bay ra rồi nhanh chóng lao thẳng xuống đuổi theo con tàu bay dị dạng.

Cả con tàu lập tức nhận ra nguy cơ ập tới, nó lập tức phát ra tiếng gầm rừ lớn, âm thanh cảnh báo vang vọng khắp khoang tàu, nhắc nhở cho Bạch Tuộc biết.

“#undefined%^.”

Nhìn thấy cảnh tượng tươi đẹp, Bạch Tuộc lập tức lộ ra vẻ mặt phẫn nộ, tựa hồ bị công kích trong quá trình dịch chuyển đã dẫn đến tọa độ dịch chuyển xảy ra sai lầm, nó đã tới không đúng nơi mà nó dự định đến.

Không chờ Bạch Tuộc lấy lại tinh thần, trên đỉnh đầu của nó xuất hiện bóng dáng của một sinh vật khổng lồ.

Bóng khổng lồ phủ kín ánh sáng, cặp cánh to lớn như thể bao trùm cả bầu trời, tầng cơ bắp ẩn hiện ở dưới lớp vảy đỏ sậm đang ngọ nguậy, thân thể cường tráng với từng đường nét tràn ngập sức mạnh và mỹ cảm. Thân thể mở rộng phô bày dáng vẻ kiêu hùng và lạnh lùng, của loài sinh vật thượng đẳng đứng ở đỉnh cao của chuỗi thức ăn.

“Rống!!”

Tiếng gầm lớn như sét, bên trong tiếng gầm ngậm tràn sự phẫn nộ.

Chủ nhân của âm thanh này hiện tại đang rất giận dữ, nó không chào đón vị khách không mời mà đến, bỗng nhiên xuất hiến bên trong lãnh địa của mình.

Rầm!!

Cả con tàu chấn động, sau đó chỉ nghe một tiếng nổ lớn truyền đến.

Thân tàu trong chớp mắt bị một cặp móng nhọn xuyên thủng, tựa như một tờ giấy vụng dễ dành xé toạt ra. Chỉ thấy chủ nhân của cặp móng hơi dùng chút sức lực, dễ dàng xé thân tàu mở ra một lổ thủng lớn ở khoang lái.

Một cái đầu vươn mình nhằm vào trong, ngay lập tức Bạch Tuộc nhìn rõ diện mạo của sinh vật đang tấn công chiếc tàu của mình.

Bạch Tuộc ngước đầu, tròng mắt đen nhánh phản chiếu rõ ràng hình dáng của con quái vật khổng lồ trước mắt.

Cường tráng tựa như một tòa pháo đài, lồng ngực rộng lớn tựa lò luyện đang thiêu đốt, điên cuồng tỏa ra nhiệt độ khủng bố, mỗi một lần hít thở, đều có thể cảm nhận được trong không khí mùi lưu huỳnh thiêu đốt.

Cái thon dài hữu lực hơi hơi nhếch lên, nhẹ nhàng đong đưa; hai cặp sừng cong như vương miện treo lên đầu, thụ đồng tỏa sáng tựa như dung nham.

Đó là một con rồng.

Một con toàn thân đỏ rực, Rồng Đỏ!

Khi nó xuất hiện, tựa như kẻ bề trên liếc nhìn xuống sinh vật thấp kém hơn mình, cái đầu hơi nghiêng về phía trước, tràn ngập cảm giác áp bách nhìn chăm chú con sâu kiến nhỏ bé trước mặt.

</p><p>Sxua^ˊthincaro^ˋngđỏchngnhngkho^ngkhie^ˊnBchTucsha~i,maˋngượclicoˋnpha^~nnlntie^ˊngchima˘ˊngnoˊ.</p><p>Rừ </p><p>Tha^nlaˋsinhvtđỉnhca^ˊpnha^ˊtthe^ˊgianvymaˋlibmtconsa^ubchima˘ˊng,ro^ˋngđỏcmtha^ˊymıˋnhbmophm,kho^ngmtchuˊtdodnoˊlptcmrngcaˊiming,phungramtluo^ˋnglongtcba˘ˊnve^ˋphıˊaBchTuc.</p><p>%^&amp;*” </p> <p> Sự xuất hiện của rồng đỏ chẳng những không khiến Bạch Tuộc sợ hãi, mà ngược lại còn phẫn nộ lớn tiếng chửi mắng nó. </p> <p> Rừ ~ </p> <p> Thân là sinh vật đỉnh cấp nhất thế gian vậy mà lại bị một con sâu bọ chửi mắng, rồng đỏ cảm thấy mình bị mạo phạm, không một chút do dự nó lập tức mở rộng cái miệng, phung ra một luồng long tức bắn về phía Bạch Tuộc. </p> <p> “%^&”

Ngọn lửa nóng rực phun trào bay thắng đến trước mặt, Bạch Tuộc hai tay vội vàng kết ấn chú pháp rồi vươn tay đẩy mạnh về phía trước người.

Một tấm khiên chắn vô hình hiện ra ở trước người Bạch Tuộc, đem cả thân thể của nó bảo vệ ở bên trong.

Oanh!!

Nhưng chiếc tàu sinh vật ở dưới chân nó không may mắn như vậy, dưới một phát long tức khủng bố của rồng đỏ, không đến hai giây đã nhanh chóng bị ngọn lửa bao phủ.

BOOM!

Theo tiếng nổ lớn vang vọng, cả con tàu trong nháy mắt bị phá hủy hơn phân nửa, mà một nữa còn lại tựa như quả cầu lửa nhanh chóng từ trên trời rơi xuống mặt đất.

undefined%^&”

Bạch Tuộc đang bay lơ lửng trên không trung, đang tiến hành giao chiến với rồng đỏ thấy vậy không khỏi lớn tiếng la mắng

“Rống!!” 

Rồng Đỏ giận tím mặt, nó mặt mũi dữ tợn lao thẳng đến.

Đôi cánh khổng lồ mở lớn chống đỡ thân thể khổng lồ của nó, chỉ với một cái đập cánh là đã bay tới trước mặt Bạch Tuộc.

Cả hai sinh vật hùng mạnh sau đó giao chiến kịch liệt trên bầu trời, dần dần theo trận chiến của chúng tiếp tục kéo dài, trong bất giác đã bay rất xa khỏi vị trí ban đầu, đến mức khó có thể trong thời gian ngắn tìm lại được nơi mà con tàu bay rơi xuống.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...