Ta có một giấc mơ, nó thực đến mức ta không cách nào nghĩ nó chỉ là mơ.
Trong giấc mơ, ta đã nhìn thấy… các Titian, những thực thể khái niệm đầy quyền năng.
Ta nhìn thấy họ giáng xuống ngày phán xét.
Ở ngày thứ nhất, Trí Tuệ rút đi thông thái để lại ngu si, người thông minh bị treo cổ, kẻ ngu hèn nắm quyền, văn minh bắt đầu lùi bước.
Ở ngày thứ hai, Phân Tranh gieo xuống sát cơ, chiến tranh liên miên bất tận, trăm tộc mất chín còn một.
Ở ngày thứ ba, Sắc Nghiệt giải phóng hoan lạc, người người trở nên tham lam, ích kỷ, chỉ biết hưởng lạc, dục vọng vô tận.
Ở ngày thứ tư, Sinh Mệnh rút lại sinh sôi, trao trả ngũ suy, chúng sinh mất đi sinh sản, tuổi thọ suy giảm già yếu gia tăng.
Ở ngày thứ năm, Vận Mệnh lấy đi cơ duyên cắt bỏ khí vận, người người mất đi vận may, tương lai một màu ảm đạm không có ánh sáng.
Ở ngày thứ sáu, Kiến Tạo thu hồi ngũ hành, ngàn vạn nguyên tố vật lý tan vỡ, quả táo khi rụng không rời xuống mà bay lên, lửa không đốt được lá khô, cá bơi trên đất, nước ngọt hoá thành nước mặn, bùn đất cứng hơn sắt thép.
Và cuối cùng, ở ngày thứ bảy, Thần Bí giáng xuống mưa lớn, mực nước dâng cao đến vạn trượng, nhấn chìm tất cả trong đại hồng thủy.
Bảy vị Titian, bảy đại nạn, bảy ngày tận thế.
Cảnh tượng tận thế khiến ta run rẩy, làm ta sợ hãi không thốt nên lời.
“HÔ!!”
Giật mình tỉnh giấc, cậu hình như đã mơ thấy một điều gì đó vô cùng kinh khủng.
Nhưng suy nghĩ mãi, cậu không thể nhớ ra mình đã mơ thấy cái gì.
Cậu chỉ biết, giấc mơ đó làm cậu sợ hãi, đến mức cơ thể của cậu phản ứng, đáp lại nỗi sợ hãi đó.
Mồ hôi lạnh đổ xuống như mưa, cả ngươi cậu ướt đẩm như vừa bước ra khỏi nhà tắm, hô hấp gấp rút như thể có người đang bóp nghẹt cổ họng mình, không cách nào hít thở một cách bình thường.
“Hô hô hô ~”
Bước xuống khỏi chiếc bàn giải phẫu, cậu đưa mắt ngắm nhìn căn phòng làm từ xác thịt này.
Trần nhà nhớt nhát, vách tường từ những khối thịt tạo thành, nó nhúc nhịt tựa như sinh vật sống đang hít thở, ánh đèn tím nhảy loạn, cùng với mùi tanh hôi thối tựa như hải sản xộc vào mũi.
“Hôi quá..!”
Cậu nhăn mày nói.
Rồi cậu liếc nhìn ở góc khuất của căn phòng, ở nơi đó cậu nhìn thấy một cái kén lớn.
Cậu lại gần quan sát kỹ hơn, nhớ có lớp vỏ ngoài trong suốt của cái kén, cậu có thể từ bên ngoài nhìn thấy rõ ràng thứ đang nằm ở bên trong.
Đó là một cô gái.
Hoặc nói đúng hơn, là một sinh vật nhìn giống một cô gái.
Cậu thầm nói.
Nàng có khuôn mặt xinh đẹp tinh sảo, vóc dáng hoàn mỹ tựa như kiệt tác của thần linh, cùng với một mái tóc dài trắng như tuyết rủ xuống tới tận eo.
Thứ làm cậu chú ý nhất, chính là đôi cánh chim trắng tinh sau lưng cô gái.
Nó như một phần cơ thể của cô, được tạo ra để làm một phần khả năng tự vệ của cơ thể, khi rơi vào tình trạng vô thức, đôi cánh tự động rủ xuống che chắn những nơi trọng yếu, bảo vệ toàn bộ thân thể của cô khỏi sự nguy hiểm từ bên ngoài.
“Thiên Thần!?”
Khi nhìn thấy hình dáng của cô gái này, trong đầu cậu lập tức liên tưởng đến những sinh vật thần thoại, mà cậu đã thường nghe thấy trong tiểu thuyết và phim ảnh.
Sau đó cậu lại phát hiện, ở trên đầu của cô gái có mọc ra hai cặp sừng, ngoại hình không giống như dùng để chiến đấu, chúng dường như là vật trang trí, tựa như một chiếc vương miệng.
“Sừng? Quỷ?”
Đọa Thiên Sứ?
Bộ dạng khác thường của cô gái làm cho cậu phân vân, cậu tự hỏi mình thực sự có nên thả cô gái này ra hay là không nên.
Sau một hồi đắn đo, cậu quyết định tạm gác lại chuyện này, thay vào đó cậu muốn tìm hiểu xung quanh trước rồi suy tính sau.
Cậu đi đến trước mặt bức tường, trong lúc cậu còn chưa rõ làm cách nào để đi ra ngoài, bức tường đã tự động mở ra một cánh cửa cho cậu bước ra ngoài.
“Hi hi hi ~”
Cậu chưa kịp bước ra ngoài ở bên tai của cậu, bỗng nhiên truyền đến một tiếng cưới của một đứa trẻ, sau đó trong tầm mắt của cậu, đột ngột xuất hiện hình bóng của một bé trai tầm 6 - 7 tuổi.
Diện mạo của đứa trẻ cậu không cách nào nhìn rõ ràng, chỉ biết nó có một mái tóc vàng óng ánh, mặc quần đùi cùng chiếc áo sơ mi làm từ da lông của động vật nào đó.
Đứa trẻ đó mỉm cười vô cùng vui vẻ, nụ cười đầy sự ngây thơ trong sáng, với trên tay là một thanh kiếm gỗ, khi nó xuất hiện đã chạy ngang qua người cậu, rồi từ cánh cửa chạy thẳng ra thế giới bên ngoài.
“Khoan đã!”
Cậu thấy vậy ở trong lòng, không hiểu sao sinh ra một cảm giác hốt hoảng, giống như thể có một thứ gì đó vô cùng quan trọng đang cách xa khỏi mình.
“Chờ một chút!”
Cậu vội vàng đuổi theo đứa trẻ.
Nhưng khi cậu chạy ra ngoài đuổi theo, đứa trẻ đó đã sớm biến mất.
“Đi đâu mất rồi!?”
Cậu giật mình nói.
Rõ ràng chỉ một giây trước, đứa trẻ đó vẫn còn ở đây mà?
Đứa trẻ biến mất, không để lại một chút dấu vết.
Xung quanh cậu lúc này chỉ còn một cánh rừng rộng lớn, cùng với vô số những mảnh vụng to nhỏ từ con tàu rơi xuống, không hề nhìn thấy bóng dáng của đứa trẻ nào cả.
Như thể gặp ảo giác, nhưng cậu khẳng định đó không chỉ là một ảo giác đơn thuần nào đó.
Ở trên người đứa trẻ đó, có gì đó rất kỳ lạ, trong lòng cậu cảm thấy mình giống như từng đã gặp đứa trẻ ở đâu đó.
“Hi hi hi ~”
Cậu đi một vòng xung quanh tìm kiếm manh mối, lúc cậu rời khỏi con tàu đi ra một đoạn khá xa, cậu một lần nữa nghe thấy tiếng cười của đứa trẻ đó.
Lần theo phướng hướng của âm thanh truyền tới, cậu vội vàng đuổi theo.
Khi cậu đến gần một lần nữa nhìn thấy đứa trẻ, nó lúc này đang ở cuối con đường vui vẻ vẫy tay với cậu, lúc cậu tới gần nó lập tức quay đầy chạy đi, biến mất không dấu vết.
Cậu thấy vậy liền vội vãng đuổi theo phía sau, khi cậu bước tới nơi mà đứa rời đi, một tia ánh sáng chói mắt bất ngờ xuất hiện, ánh sáng chói lóa làm cậu không thể không nhắm mắt lại.
Đến khi cậu mở mắt ra lần nữa, cậu nhìn thấy một bãi đất trống.
Ở trung tâm của mảnh đất, dưới ánh sáng nhu hòa của mặt trời chiếu xuống, có một thanh kiếm đang cắm ở nơi đó.
“Một thanh kiếm? Ở một nơi như thế này?”
Cậu đến gần quan sát thanh kiếm, càng nhìn kỹ càng cậu cảm thấy có một chút thất vọng.
Cứ nghĩ nó sẽ là một thanh kiếm vô cùng hoa lệ, thanh khiết và uy nghiêm.
Không ngờ, chỉ là thanh kiếm cũ rích với vô số vết rỉ sét trên thân kiếm, lưỡi kiếm cũng có không ít chỗ đã sứt mẻ.
Hoàn toàn là thanh kiếm đã bị người vứt bỏ quá lâu, đừng nói là chém người, muốn dùng nó để chặt cây cắt cỏ cũng không làm được.
Mà người bình thường chắc chắn sẽ không muốn dùng thanh kiếm này, trong chiến đấu vừa không có một chút thực dụng, lại vừa có khả năng gây hại cho mình.
Vì nếu vô tình bị một thanh kiếm như thế này chạm vào vết thương hở trên người, có khả năng rất cao sẽ bị uốn ván, mà ở một nơi điều kiện y tế cơ bản nhất cũng không có, một khi đã bị uốn ván là xác định bỏ mạng rồi.
Tuy ở trong lòng cậu chê bai thanh kiếm, nhưng không hiểu tại sao ở sâu trong nội tâm, cậu vẫn muốn đưa tay rút thanh kiếm đó lên.
Xì ~ xì ~
Khi cậu vươn tay chuẩn bị chạm vài thanh kiếm, cậu bất ngờ phát hiện ra, đang có một con rắn độc đang quấn quanh người trên cán kiến, nó lúc này mở lớn cái miệng nhô ra hai viên răng độc, đôi mắt đầy lạnh lẽo nhìn vào cậu.
Bàn tay đang vươn ra bỗng khựng lại, mồ hôi lạnh đọng trên trán nhỏ giọt xuống đất, trong lòng cậu xuất hiện do dự.
Cậu tự hỏi.
Vì một thanh kiếm cũ rích, mà phải mạo hiểm tính mạng của mình đi chọc một con rắn độc.
Làm vậy có đáng không?
“Hi hi hi ~”
Tiếng cười trẻ thơ vang vọng lần nữa, như một làn gió thoảng mang theo hương hoa dại lẫn mùi đất ẩm.
Cậu ngẩng đầu, hình bóng đứa trẻ hiện ra ở phía xa dưới bóng cây cổ thụ, mái tóc vàng óng ánh lấp lánh như sợi nắng.
Diện mạo nó vẫn mờ ảo, như một bức tranh nước bị nhòe, nhưng bằng một cách nào đó, cậu vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của nó, rõ ràng đến lạ thường, biết rõ trong đôi mắt đó đang nói lên điều gì.
Mong đợi?
Một thứ ánh sáng tha thiết, khao khát, như thể đứa trẻ đang chờ đợi một phép màu
Nó đang mong đợi cái gì? Nó rốt cuộc muốn cái gì ở cậu? Vì sao lại nhìn cậu như vậy?
“Ngươi là thứ gì!? Ngươi rốt cuộc muốn gì ở ta?”
Cậu nhíu mày, cố gắng lý giải.
Đứa trẻ không nói gì, chỉ đứng đó, nụ cười ngây thơ vẫn nở trên môi.
Ngay cả khi nó không nói, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được phần thôi thúc, mong chờ đến từ đứa trẻ.
Một cảm giác lạ lùng dâng trào trong cậu, từ trên người đứa trẻ, cậu cảm nhận được một sự quen thuộc mơ hồ.
“Vì cái gì? Vì sao ta phải làm thế này?”
Cậu lẩm bẩm, lý trí nói với cậu việc này rất bất thường chắc chắn có vấn đề ở đằng sau. Cậu cần thiết suy nghĩ kỹ càng hơn, rồi mới nên đưa ra quyết định.
Nhưng đôi chân cậu không hề nhúc nhích, bàn tay lại lần nữa vươn ra.
Con rắn siết chặt cơ thể, chặt chẽ quấn quanh toàn bộ cán kiếm, tiếng xì xì đầy đe dọa trong miệng nó vang lên như lời cảnh báo cuối cùng.
Tuy trong lòng cậu vô cùng sợ hãi, nhưng cậu không dừng lại, bàn tay vẫn vươn tới chỗ thanh kiếm.
Khoảnh khắc tay cậu chạm vào cán kiếm, rắn độc không ngoài dự đoán phóng người tới, há to miệng cắn vào cánh tay cậu.
Đau!
Cậu nhăn mày, từ cánh tay cậu có thể cảm nhận được cảm giác tê liệt truyền tới đến khắp cơ thể của cậu.
Nhưng kỳ lạ làm sao, thời điểm cậu chạm tay vào thanh kiếm, cảm giác bất an cùng lo sợ trước đó đã hoàn toàn biến mất, ngay cả khi cánh tay đang dần mất đi cảm giác, cậu cũng không một chút lo lắng.
Với một hơi hít thở sâu, cậu nắm chặt bàn tay và giật mạnh thanh kiếm.
Thời điểm thanh kiếm rời khỏi mặt đất, ánh sáng bùng nổ.
Một tia sáng chói lóa, trắng lóa như mặt trời nổ tung bao trùm lấy cậu.
Ánh sáng không phải là thứ ánh sáng thông thường, nó ấm áp, nó sống động và nó mang theo những mảnh vụn ký ức ùa về trong đầu cậu như dòng thác dữ.
“Hi hi hi ~”
Dưới ánh nắng chiều vàng óng, một cánh đồng lúa chín mênh mông trải rộng đến tận chân trời, những bông lúa nặng trĩu hạt uốn cong theo làn gió nhẹ, tạo nên những đợt sóng vàng lăn tăn như biển lúa đang thầm.
Không khí thoang thoảng mùi đất ẩm và hương lúa chín ngọt ngào, hòa quyện với tiếng chim hót xa xa.
Giữa cánh đồng ấy, một đứa trẻ khoảng 6-7 tuổi với mái tóc vàng óng ánh lấp lánh dưới nắng đang chạy nhảy tự do, đôi chân nhỏ bé lướt qua những bụi lúa xào xạc, tạo nên những vệt sóng nhỏ lan tỏa.
Trên tay cậu bé cầm một thanh kiếm gỗ thô sơ, dài khoảng nửa mét, với những vết xước cũ kỹ như đã qua bao cuộc phiêu lưu trong tưởng tượng.
Cậu vung vẩy thanh kiếm một cách hào hứng, miệng cười toe toét đầy ngây thơ, như đang chiến đấu với những con quái vật vô hình hoặc khám phá một thế giới huyền bí chỉ riêng mình biết.
“Atreus, ước mơ sau này của cậu là gì?”
Một giọng nói xa lạ truyền tới, nó làm người nghe cảm thấy rất an tâm và tin tưởng như thể một người bạn đang hỏi thăm.
“Ước mơ của ta? Hmm ~”
Đứa trẻ mang tên Atreus nghe được giọng nói ấy hỏi, cậu giống như rất thân quen với chủ nhân của giọng nói ấy, nên khi nghe được giọng nói hỏi, cậu phân vân một chút rồi mỉm cười thật tươi trả lời.
“Nếu nói Titian Cứu Thế, chính là vị Titian đã mang lại sự bình yên cho con người, là biểu tượng của công lý mà ai cũng ngưỡng mộ, như vậy thì, mộng tưởng sau này của ta chính là..”
Cậu bé ngước nhìn bầu trời xanh phương xa, đưa bàn tay của mình hướng về phía trời xanh.
“Trở thành đồng minh của công lý!”
“Sát cánh bên cạnh Cứu Thế, cùng nhau mang lại bình an cho con người.”
Theo ánh sáng dần tắt, thanh kiếm trong tay cậu giờ lấp lánh như mới, vết rỉ sét, sứt mẻ hoàn toàn biến mất, lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu khuôn mặt cậu, khuôn mặt của Atreus.
“Atreus? Đó là tên của ta?”
Chaporia
Bình Luận (0)