Ngai Thần Ngự Trị Muôn Chiều Vạn Cõi/Chapter 4: Hỡi Messiah.Chapter 4: Hỡi Messiah.
20px

“Atreus..đó là tên của ta?”

Cậu nâng cao thanh kiếm trong tay, cây kiếm sau khi được rút ra, từ một thanh kiếm cũ kỹ biến thành một thanh kiếm chữ thập có bản rộng, cùng với cán kiếm dài hơn một chút so với những thanh kiếm chữ thập bình thường.

Atreus nhìn hình ảnh phản chiếu của mình, cậu thầm.

Trẻ tuổi.

Khoảng chừng 16 - 17, mái tóc vàng óng ánh, ngũ quan tuấn tú tựa như một vị hoàng tử bước ra từ trong truyện cổ tích, đôi mắt xanh lục toả sáng tựa như một đôi phỉ thúy đế vương lục, thần thái ôn hoà giống một người bạn hàng xóm thân thiện, làm ai nhìn vào đều sinh ra hảo cảm.

Không, không giống.

Atreus bỗng lắc đầu.

“Nó đúng là tên của ta, nhưng có cảm giác như nó cũng không phải là tên ta...”

Atreus nhìn xuống cánh tay của mình, con rắn độc cắn cậu trước đó đã biến mất như thể nó không hề tồn tại.

Mà ở vị trí mà nó cắn, trên cổ tay của cậu xuất hiện một hình xăm, hình tượng của một con rằn lớn cắn vào cái đuôi của mình.

Ouroboros

Nhìn vào hình xăm, một cái tên xa lạ xuất hiện trong đầu cậu.

Cái tên như có ma lực, đầu óc của cậu như được tiếp thêm một liều thuốc kích thích, trong trí óc của cậu có thêm một cái tên khác hiện ra.

“Thiện Huệ...đó cũng là tên của ta..?”

Atreus một tay ôm đầu, khi cái tên đó xuất hiện trong nội tâm của cậu xuất hiện một cảm giác thân thuộc chưa từng có, không hề có cảm giác bài xích hay cảm thấy xa lạ như cái tên Atreus.

“Atreus... Thiên Huệ...”

Miệng cậu thầm hai cái tên, một cái bài xích một cái cảm thấy thân quen.

Về ký ức lẫn cơ thể của cậu thuộc về Atreus, nhưng về mặt tình cảm lẫn nội tâm của cậu hoàn toàn nói điều ngược lại, nó có sự thiên hướng cái tên Thiện Huệ hơn.

Không chỉ thế, nếu theo thói thường cậu lúc sẽ rất hoảng loạn, tay chân luống cuống không biết phải làm thế nào.

Nhưng lý trí của cậu lại tỉnh táo đến lạ lùng, như thể hai cái tên không phải là thứ đáng để cậu phải để tâm.

Lý trí tỉnh táo đến cực điểm thậm chí còn ảnh hưởng trực tiếp đến cảm xúc của cậu, làm thần sắc của cậu bình tĩnh đến lạ thường, khiến người khác nhìn vào đều cảm thấy ánh mắt của cậu quá mức lạnh lùng, ai cũng thấy sợ hãi.

Trong cơ thể của cậu, cảm xúc nội tâm, thân thể cùng đầu óc lý trí như thể tách ra làm ba thái cực, không có một chút liên quan.

“Chuyện này rốt cuộc là sao?”

Khi nhận ra sự khác thường của mình cậu lập tức nhăn mày, trên khuôn mặt đầy bình tĩnh tiến hành tự hỏi.

Cậu sau đó nhớ lại, sinh vật giống như bạch tuộc mình nhìn thấy trước khi ngất đi.

“Xem ra con bạch tuộc kia, nó đã làm điều gì đó với cơ thể của mình. Nó nhất định là biết rõ sự khác thường này là do đâu, thậm chí, chính nó chính là nguyên do.”

Càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, đôi mắt xanh của cậu híp lại thành một đường nhỏ, trong đôi mắt loé lên một tia lạnh lẽo.

“Cần thiết phải tìm được nó, bắt nó nôn ra toàn bộ những gì nó biết, rồi sau đó...”

Giết nó.

Đối với loại dị tộc ngoại hình xấu xí, làm những hành động tà ác mà nói, trong lòng của cậu không có một chút thương hại hay là nhân từ.

Cậu nghĩ đến đây chợt nhớ ra có một thiên thần mà cậu bỏ quên trong căn phòng, cũng vì đã có vũ khí trong tay có được một chút khả năng tự vệ, nên cậu quyết định thả cô ấy ra.

Cả hai người đều bị con bạch tuộc kia bắt cóc, cô thiên thần có khi sẽ biết điều gì đó, ít nhất, là biết rõ nhiều hơn so với một người mất toàn bộ ký ức như cậu.

Cậu cầm theo thanh kiếm quay người, cậu men theo con đường mà cậu đã đi trước đó, chậm rãi quay về nơi mình xuất phát.

Và thế là Atreus của chúng ta, quyết định quay trở lại căn phòng, tìm kiếm một mục tiêu nhỏ cho bản thân.

Ít nhất, là làm cho bản thân cậu ta bị phân tâm, khiên đầu óc không cần phải suy nghĩ quá nhiều về thân phận của mình.

Bởi vì cậu ta đang sợ hãi.

Mất đi ký ức, mọi ấn tượng của cậu ta đối với thế giới hoàn toàn mất sạch, tựa như một con thú nhỏ lần đầu bước vào tự nhiên, vừa hiếu kỳ với mọi thứ lại vừa sợ hãi với tất cả, bởi vì cậu ta không biết những thứ xung quanh liệu có an toàn với mình hay không.

Mà không biết, chính là nỗi sợ hãi lớn của con người.

Không có ngoại lệ.

“Ai đó!!? Là ai đang nói chuyện!?”

Cậu đột nhiên dừng lại, xoay người giật mình hỏi.

Nhưng không có ai đáp lại cậu.

Cậu vẫn nghi ngờ, đôi mắt đầy cảnh giác nhìn khắp nơi, ngay vừa rồi, cậu rõ ràng cảm nhận được có ai đang nhìn mình.

Có vẻ như cậu Atreus của chúng ta đã nhận ra sự tồn tại của chúng ta, hoặc nhìn có vẻ như vậy.

 Hay là chúng ta thử cậu ta một chút nhỉ?

'Ta là người dẫn chuyện.'

Ta hồi đáp với Atreus.

“Là ai đang ở đó?”

Cậu cảnh giác liếc nhìn xung quanh.

Xem ra cậu Atreus chỉ mơ hồ cảm nhận được ánh nhìn của chúng ta, chứ không hoàn toàn xác định, sau một lúc, cậu ta sẽ nghĩ chỉ là ảo giác mà thôi.

“Ảo giác sao..?”

Cậu nhăn mày, nhẹ giọng lẩm bẩm.

“...”

Hai mắt nhìn một vòng xung quanh, sau khi thực sự xác định không có ai đang quan sát mình, cậu lắc đầu thầm nói.

Xem ra chỉ là ảo giác.

Mặc dù như vậy, trong lòng của cậu vẫn còn một chút đề phòng.

Cậu vẫn không quên, chính hình bóng thơ ấu của Atreus dẫn đường cho cậu đến đây, nó hướng dẫn cậu tìm tới thanh kiếm, và sau khi cậu rút ra thanh kiếm nó không thấy xuất hiện nữa.

Thoạt nhìn chỉ là sự trùng hợp, một hiện tượng ảo giác mà cậu nhìn thấy trong quá trình ‘khôi phục’ ký ức, nhìn thấy quá khứ của bản thân.

Nhưng mà, ai biết được liệu đó có thực sự chỉ là một sự trùng hợp, hay là ở đằng sau, có một bàn tay đang dẫn dắt tất cả mọi chuyện?

Cậu ở trong lòng nghi ngờ.

Nếu là trùng hợp tốt và cũng là kết quả xấu nhất đối với cậu, nhưng nếu như đây thực sự là một âm mưu của ai đó, mà chính cậu là một phần trong đó.

Thế tốt.

Như vậy thanh kiếm trong tay cậu, biết phải nhắm vào ai rồi.

Chỉ cần tìm ra được chủ mưu đằng sau, dùng kiếm uy hiếp và bắt kẻ đó phải ngoan ngoãn nôn ra toàn bộ những gì nó biết, mọi thắc mắc trong lòng cậu đều được giải đáp.

Phải nói, cậu Atreus thực sự là một người hung hãn mà.

Cậu sau đó cầm theo trường kiềm, men theo con đường mà cậu đã đi qua trước đó, quay trở lại căn phòng mà cậu bước ra.

“Nhìn nó như một quả trứng vậy.”

Cậu đừng từ bên ngoài quan sát, khi nhìn kỹ càng cấu trúc của cả căn phòng, cậu không khỏi nhếch mày lên rồi đánh giá.

Vỏ ngoài trong suốt, với toàn thân phủ lên một lớp sơn màu màu trắng, được bao bọc bởi một lớp màn canxi cùng chitin thường nhìn thấy ở các loài động vật giáp xác cùng côn trùng.

Hình dáng bầu dục, thuôn dài hơn so với trứng gà, với một đầu hơi nhọn và một đầu tròn.

Một quả trứng ngỗng.

Cậu ở trong lòng nói.

Cũng khá trùng hợp, bởi vì cậu sắp phải đập vỡ một quả trứng và đánh một bé 'ngỗng trắng' đang ngủ say giấc ở trong đó.

Cậu nâng cao thanh kiếm chữ thập, chuẩn bị một chém đánh bể cái căn phòng này ra.

Tuy nhiên, cả căn phòng giống như cũng có trí tuệ của riêng nó, khi cậu chuẩn bị động thủ nó tự giác mở ra một cánh cửa để cậu có thể bước vào.

“...”

Thấy cậu không khỏi bỉu môi, trên mặt lộ ra sự khó chịu.

Dù vậy, tuy bị cái căn phòng này làm mất hứng, nhưng căn phòng đã tự giác như vậy, cậu cũng không định làm khó nó.

Cậu thả tay xuống sau đó cầm theo trường kiềm tiến vào bên trong, rồi đi thằng tới trước mặt cái kén đang giam giữ cô gái thiên thần.

Cậu Atreus khoanh tay, sắc mặt trầm tư tiến hành tự hỏi phải làm thế nào để cái kén có thể thả cô gái thiên thần ra, cậu đã nhìn khắp nơi, nhưng không tìm thấy trên người cái kén có chỗ để ấn xuống.

“Thôi, mấy cái trò như động não giải đố như thế này hay thực sự quá khó cho ta rồi.”

Tự hỏi không đến ba giây cậu liền từ bỏ suy nghĩ, sau đó vác kiếm ra nhắm vào hư hư thực thực buồng kén mà chém xuống.

Cảm giác như chém đậu hũ, thanh kiếm sắc bén hơn những gì cậu nghĩ.

Một kiếm chém xuống, để lại một đường cắt cực ngọt trên thân kén.

Phụt !!

Nước ối trào ra như đập nước khi đổ vỡ, dòng nước theo miệng vết cắt trào ra ra ngoài, phun ra khắp mọi nơi.

Cậu không kịp tránh ra bị nước bắn tung tóe vào người, làm cả người cậu ước nhẹp như vừa mới tắm xong.

“Nôn ~ cái mùi kinh quá.”

Trên mặt của lộ ra vẻ chán ghét, vì cậu có thể ngửi được cái mùi tanh khủng khiếp từ đống nước bắn ra.

Hộc ~

Sau khi được giải thoát khỏi cái kén, cô gái thiên thần phản ứng như một cá bị người vớt lên khỏi mặt nước cô suy nhược nằm dưới đất, rồi từ trong miệng nôn ra một bãi nước, sau đó điên cuồng hít thở, nhanh chóng đem không khí hút vào lắp đầy bộ phổi của mình.

“Cô có sao không?”

Cậu lại gần vỗ lưng cô gái, trợ giúp cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Thiên Thần không trả lời, khi cô khôi phục lại ý thức, ngay lập tức dùng hai con mắt nhắm chặt của mình 'nhìn' về phía cậu.

Cô rõ ràng đang nhắm mắt, dù không rõ cô gái thiên thần 'nhìn' thế giới bằng phương pháp nào, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn từ cô.

Thiên Thần lúc này như một người nhìn thấy một ngã ba, mờ nhìn qua cả hai đường bên trái và bên phải, không biết nên lựa chọn bên nào.

Do dự một hồi, Thiên Thần mới đáp lại cậu.

“Ta không sao, đa tạ sự trợ giúp của các hạ, con chiên của Trí Tuệ.”

Thiên Thần đứng lên, rồi cúi đầu cảm tạ cậu.

Khi cúi xuống cô lập tức nhận ra, trên người cô không có một miếng vải để che, toàn bộ đường cong cơ thể cùng những chỗ nhạy cảm của mình đều bại lộ trước mặt người nam nhân này.

Khuôn mặt không có một tí biểu cảm, ngoài trừ gò má có hơi đỏ lên do xấu hổ cô không có một chút phản ứng.

“Thất lễ rồi..”

Nhận ra mình trần trụi trước mặt ân nhân, Thiên Thần lập tức nói, sau đó cả người cô đột nhiên tỏa sáng, tia sáng thần thánh bao phủ toàn bộ cơ thể của cô, lỗ tai của cậu thậm chí có thể mơ hồ nghe được tiếng thánh ca từ trong tia sáng phát ra.

Chờ khi tia sáng tan biến, trên người cô Thiên Thần đã mặc một áo bộ nữ tu sĩ.

Trang phục giản dị, kín đáo với áo dài màu đen kết hợp với khăn trùm đầu, trên cổ đeo một cái thánh giá nhỏ bằng gỗ.

Gương mặt mộc mạc, không trang điểm, toát lên sự thanh khiết và trong sáng.

Đôi mắt đã bị che mất bởi một miếng vải đen, dù vậy vẫn có thể cảm nhận được sự sâu lắng, mang nét bình an, tạo cảm giác gần gũi và an ủi cho người đối diện.

Thần thái toát lên sự tĩnh lặng, khiêm nhường, nhưng cũng vững vàng và mạnh mẽ , như thể soi chiếu một đời sống với nội tâm giàu lòng đức tin.

Thiên Thần với bộ áo nữ tu sĩ màu đen mang một vẻ đẹp vừa trang nghiêm, vừa nhân hậu, lại khiến người ta cảm nhận được sự bình yên và tôn kính.

‘Cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.’

Nhìn lại Thiên Thần trong trang phục, cậu trong lòng không khỏi nói.

Cô gái Thiên Thần lúc không mặc gì và sau khi mặc quần áo vào, cái thần thái mà cô tỏa ra hoàn toàn khác biệt một trời một vực.

Người trước sẽ cảm thấy cô chỉ là một cô gái khá xinh đẹp trong bộ dạng của thiên thần,  nhưng sau mặc y phục nữ tu sĩ vào, cô chính là Thiên Thần ở trong thân xác của con người.

“Cô vừa rồi gọi ta con chiên của Trí Tuệ, đó cái gì?”

Cậu một bên dùng đôi mắt thưởng thức vẻ đẹp thần thánh của Thiên Thần, miệng ở một bên không quên hỏi nguyên do Thiên Thần vừa gọi mình như vậy.

“Các hạ, ngài...”

Câu hỏi của cậu ở trong tai của Thiên Thần, tựa nhưng thể một người ở thời hiện đại đang đi hỏi điện thoại là cái gì vậy, nghe vừa buồn cười lại vừa chấn động không thể tưởng nổi.

Thiên Thần không trả lời ngay câu hỏi của cậu, mà cô một lại lần nữa 'nhìn kỹ' cậu.

Thế giới trong mắt Thiên Thần, mọi thứ như một nơi chỉ có hai chiều không gian.

Một là chiều không gian của màu sắc, sinh mệnh, cỏ cây thậm chí là nơi cô đang đứng chỉ là những thứ có màu sắc có hình dạng không giống nhau.

Một chiều khác là hình tượng ba chiều với màu sắc đen trắng, sự vật cùng sinh mệnh đều chỉ là những khối 3D thô sơ tụ hợp lại với nhau, không có ngũ quan, những chi tiết hay đường tơ kẽ tóc cũng không có.

Người là người que, cỏ cây sinh vật là một chuỗi hình tròn cùng cây que quấn quýt với nhau.

Mà cậu, Atreus, ở trong mắt Thiên Thần là một gã người que đang toả ra ba luồng màu sắc khác nhau, trong đó có hai màu vô cùng mỏng manh khó có thể nhận ra, chỉ một màu xanh lam nồng đậm chiếm giữ phần lớn.

Thiên Thần sắc mặt vô cảm nhìn màu sắc của Trí Tuệ, cô không cho là mình 'nhìn' sai, màu sắc mà nhân loại đang này toả ra chính là màu của con chiên, của kẻ tuân hành con đường của Titian Trí Tuệ.

Mà những kẻ đi theo Trí Tuệ, theo ấn tượng cơ bản của cô, không phải kẻ điên cũng là kẻ kiêu ngạo có cái tôi cao ngất ngưởng, tuyệt đối kinh thường làm ba cái trò giả vờ khờ khạo ngu ngốc.

Bởi vì làm như vậy, không khác nào đang tự ô nhục trí tuệ, của mình và của những người khác.

Nghĩ đến đây, Thiên Thần bất đầu nhìn lại hai màu sắc còn lại mà cô ban đầu đã bỏ qua.

Bởi vì chúng quá mỏng manh, màu sắc toả ra hết sức nhỏ yếu cho thấy hai con đường mà người nam nhân này đang đi chỉ vừa mới bắt đầu, cho nên Thiên Thần mới đầu không để y đến chúng.

Nhưng vì cậu hỏi cô một câu khá khờ khạo, không hợp với một người là con chiên của Trí Tuệ sẽ đi hỏi.

Vậy nên cô bắt đầu chú ý đến chúng.

Màu tím, màu sắc của Titian Vận Mệnh. Và màu trắng, con đường của..

Hm? khoan đã.. màu trắng!!?

Thiên Thần chấn kinh, trong lòng không khỏi thốt lên.

Khi nhìn thấy được một tia ánh sáng trắng ở trên người của của cậu, cho dù rất mỏng manh, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị dập tắt.

Nhưng dù chỉ một chút, chỉ là một chút nhỏ thôi, thứ trắng sáng đó ở trong mắt Thiên Thần, nó còn to lớn hơn ánh sáng xanh lam đang chiếm chủ đạo kia gấp hàng chục lần.

“Hỡi Messiah, con chiên của Trí Tuệ, tức là người thờ đạo, là người đi theo và thờ phụng Titian của Trí Tuệ, sở hữu sức mạnh của khái niệm của Trí Tuệ.”

Trước sự kinh ngạc của cậu, Thiên Thần thanh cao, trang nghiêm lại bất ngờ quỳ gối và mang theo sự thành kính hồi đáp câu hỏi của cậu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...