Ngai Thần Ngự Trị Muôn Chiều Vạn Cõi/Chapter 5: Titian.Chapter 5: Titian.
20px

“Tên ta là Atreus, không phải Messiah.”

Trong khoảng thời gian tiếp theo, cho đến khi cậu làm sáng tỏ bí ẩn của mình cậu quyết định tạm thời sử dụng cái tên Atreus.

“Còn nữa, những gì cô vừa nói là có ý gì?”

Atreus sắc mặt bình thản nói, cậu hoàn toàn không để tâm việc Thiên Thần vì sao lại có biểu hiện cung kính như vậy với cậu.

Titian? Trí Tuệ?

Những từ ngữ mà cô gái thiên thần vừa nói cũng không mức quá xa lạ hay là khó quá hiểu với Atreus, ở trong ý thức của Atreus và Thiện Huệ, cả hai đều từng nghe nói về chúng.

Nhưng cậu sợ là, ý nghĩa của bọn chúng ở trong mắt cô gái Thiên Thần sợ là hoàn toàn khác biệt so với ấn tượng trong đầu cậu.

“Hỡi Messiah, tôi chỉ là đang làm theo đúng với những gì mình cần làm.”

Thiên Thần với khuôn mặt vô cảm, dùng những lời nói đầy cung kính hồi đáp lại Atreus, rồi cô theo đó chậm rãi giải thích cho cậu hiểu

“Titian, chính là các đấng tối cao, là thực thể, là hiện thân của khái niệm, là khởi điểm và cũng là điểm đến cuối cùng của triết học.”

“Và trong các Titian xuất hiện đã được biết đến, Trí Tuệ, là chân lý, là hiện thân, là điểm đến cuối cùng của sinh vật có tri giác đang đi và sẽ đi theo đuổi trên con đường của tri thức, chính là một các Titian mạnh mẽ nhất được biết đến.”

Atreus nghe xong không khỏi vuốt cằm, cậu vẫn không hiểu rõ Titian là tồn tại như thế nào, nhưng nghe cái cách thiên thần miêu tả là họ thực thể nắm giữ sức mạnh của khái niệm và điểm đến cuối cùng của triết học, cậu biết rõ những Titian có sức mạnh vô cùng đáng sợ.

“Hm ~ nói tóm lại, Tititan chính là những kẻ rất mạnh có phải không?”       

Cậu suy ngẫm một lúc rồi nói.

“...Phải.”

Thiên Thần ngập ngừng 'nhìn' Atreus một chút, rồi cô gật đầu đáp.

Titian có mạnh không? Có, họ thực sự rất mạnh, mạnh ngoài sức tưởng tượng, nhưng lý do họ được gọi là Tititan không phải do bọn họ mạnh mẽ, mà là những gì họ mang đến cho thế giới, những gì mà các Titian đại diện.

Ví dụ như Trí Tuệ, ngài đem đến trí khôn cho vạn vật, để cho sinh linh có được khả năng tự hỏi, sự hiếu kỳ với thế giới từ đó thúc đẩy sự xuất hiện tri thức, truyền thừa, kéo theo đó là quá trình phát triển và hình thành của ánh lửa gọi là văn minh.

Đó là lý do, Titian được biết đến là khởi đầu và điểm đến cuối của triết học.

“Hiểu rồi.”

Atreus gật đầu, cậu không tìm hiểu về triết học và cũng không hiểu rõ như thế nào là triết học, mấy thứ cao lớn như thế thực sự quá khó và cao xa, để cho một người có đầu óc đơn giản như cậu có thể hiểu được.

Nói một cách đơn giản, Titian là những quả bom nguyên tử siêu cấp.

Đó là cách cậu nhìn nhận Titian.

“Và cô vì sao gọi ta là con chiên của Trí Tuệ? Còn nữa, cô biết con biết con bạch tuộc bắt chúng ta là kẻ nào không? Biết vì sao nó lại bắt giữ chúng ta không?”

Cậu sau đó tò mò hỏi tiếp, cậu không có quên mục đích ban đầu của mình.

“Tôi gọi ngài như vậy, bởi vì trên người của ngài nhìn thấy ánh sáng ban phước của Titian Trí Tuệ, cấp độ ở mức Thầy Đạo ( Master ).”

Nếu hình dung Titian là cội nguồn của sức mạnh, gọi đó là Đạo, vậy những người khác đi theo Titian, phụng sự và tôn thờ họ chính là những người theo đạo ( Hành Đạo Giả ).

Còn về cấp độ nó không phân chia theo sức mạnh, mà là trình độ thấu hiểu đạo của Hành Đạo Giả, gọi là đạo hạnh.

Có tổng cộng 3 cấp đạo hạnh: Người Theo Đạo ( Hành Đạo Giả ), Thầy Đạo ( Master ), và Quan Vị ( Grand ).

“Còn về 'bạch tuột' từ trong miệng ngài nói, chắc hẳn là Ha'juu, một trong sáu Quan Vị dưới trướng Titian Trí Tuệ, thuộc vị trí thứ sáu, đại diện cho khái niệm con Số Học.”

“Và vì sao nó lại bắt cóc chúng ta, hỡi Messiah vấn đề này chính tôi cũng mơ hồ.”

Thiên Thần vừa đưa ra một loạt tin tức, dồn dập lượng lớn thông tin làm Atreus thiếu chút nữa bị ngộp thở trong đó.

Atreus không vội hỏi tiếp, cậu quay người đi ra bên ngoài.

Cậu nhận ra mình cũng đứng đây khá lâu mà trời cũng sắp tối rồi, cậu phải tranh thủ tìm thứ gì để ăn và gỗ để dựng lửa trại để sưởi ấm, không đừng nói là tìm con bạch tuộc, có thể sống qua được đêm nay cũng là kỳ tích rồi.

Những có vẻ cậu đã lo xa, cơ thể của cậu giống như vô cùng quen thuộc với việc sinh tồn, đã khắc sâu vào trong tế bào trở thành một phần bản năng, Atreus có thể trong một khu rừng xa lạ dễ dàng tìm thấy được những thứ như là thức ăn, hoa quả và nước uống mà không cần tốn quá nhiều sức.

Hai con cá, một con thỏ, một túi nước ngọt và một cái lửa trại dựng xong chỉ trong ba tiếng đồng hồ.

“Cô không ăn sao?”

Ở trước lửa trại Atreus có phần nghi hoặc nhìn Thiên Thần, cậu hỏi.

Đồ ăn cùng nước uống trong Atreus chia một nửa của mình cho Thiên Thần, nhưng cô gái ngoại trừ uống một chút nước không cắn miếng thịt nào vào bụng.

“Hỡi Messiah, Thiên Thần có cấu tạo không giống với con người, thức ăn của con người không phù hợp để Thiên Thần hấp thu, tuy vẫn ăn được nhưng sẽ không có mùi vị gì cả.

Thiên Thần chấp tay hai tay ngước đầu nhìn lên bầu trời sao, cô đáp lại.

“Vậy các Thiên Thần có thể ăn được thứ gì?”

Atreus nghe xong không khỏi tò mò, đến cả loại thức ăn như cá và thỏ sẽ không ăn, phải biết hai loài này về cơ bản là thuộc tầng dưới đáy của chuỗi thức ăn, chống đỡ cho hệ sinh thái của mặt đất và dưới biển.

Nếu đồ ăn cơ bản nhất trong chuỗi thức ăn cũng không đụng vào, vậy thể loại thực phẩm nào có thể cung cấp được cho Thiên Thần?

Trước sự ngạc nhiên của Atreus, Thiên Thần bỗng cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu bình thản trả lời.

“...Con người.”

Atreus ngây người ra, trong vô thức cậu duỗi tay cầm lấy thanh kiếm.

“Nói chính xác hơn, là Tinh Khí của con người tản ra.”

“Tinh Khí?”

“Hỉ nộ ái ố, năng lượng cảm xúc, trạng thái tinh thần, năng lượng sống vân vân vô số cách gọi, những thứ mà con người mỗi này đều sẽ tỏa ra, một loại năng lượng vô hình không thể nghe thấy, không thể ngửi được.”

Thiên Thần như thể không nhìn thấy hành động của Atreus, cô bình tĩnh giải thích với cậu.

“Đương nhiên không chỉ mỗi con người sẽ tỏa ra loại năng lượng này, mọi sinh mệnh sống thậm chí là cây cối, cỏ, động vật, mặt đất bầu trời đều tỏa ra Tinh Khí, chỉ là số lượng lẫn chất lượng đều không thể sánh ngang với con ngươi.”

“Ngoài việc chúng tôi là thức ăn của các cô, Tinh Khí có tác dụng gì khác không?”

Atreus vuốt cằm, cậu có chút tò mò về Tinh Khí nên hỏi đã lập tức dò hỏi Thiên Thần.

Mà không chỉ riêng Tinh Khí, cậu đối với thế giới này hoàn toàn không biết gì cả, nhưng tuyệt vời làm sao, hiện tại đang có một cái thư viện ‘cái gì cũng biết’ ở bên cạnh, có thể giải đáp mọi thắc mắc của cậu.

“Hỡi Messiah, nguyên nhân chúng tôi hấp thụ Tinh Khí không chỉ vì nó là một thứ năng lượng thiên thần có thể ăn được, mà do nó còn liên quan đến thứ gọi là Thần Bí.”

Thiên Thần lúc này ngước đầu, với đôi tay chắp lại dùng dáng vẻ đầy thành kính, đầy tôn sùng nhìn lên bầu trời trên cao.

“…”

Cậu không nói một câu nào, chỉ im lặng lắng nghe những gì Thiên Thần nói.

“Ở ngày thứ 7 sau khi Sáng Thế mở mắt, Kiến Tạo xuất hiện, vạn vật nguyên tố được khai sinh, thế giới có được đại địa, bầu trời, biển cả.”

“Ở ngày thứ 8 sau khi Sáng Thế mở mắt, đã luôn mở mắt Sáng Thế lúc này lại nhắm mắt, ‘Thần’ nghỉ ngơi, ngày thần nghỉ ngơi là ngày Thần Bí xuất hiện, ngài nắm lấy quyền lực và tuyên bổ trở thành chí cao đứng trên các chí cao, quyền hành bao hàm toàn bộ mọi thứ, từ toàn quy về một mối.”

“Kiến Tạo vô cùng bất mãn nên đã thách thức Thần Bí, kết cục, Kiến Tạo bị đánh tan thành hàng nghìn vạn mảnh vỡ, phân tán khắp thế giới.”

“Từ đó, vị cách của Kiến Tạo thấp hơn Thần Bí, vạn thế sau này lưu truyền cái câu nói, kiến tạo đúc tạo vạn vật, trên kiến tạo có thần bí, tức đứng trên vạn vật, có được thần bí chính là có được vạn vật chí cao quyền hành, hiện thân của Thần Bí chính là Thượng Đế, là Vạn Quân Chi Quân, là Ức Vạn Quang Huy Chi Chủ, là Toàn Năng Chi Chủ.”

“Ngày mà Thượng Đế xuất hiện, ngày mà Sáng Thế nghỉ ngơi được gọi Chủ Nhật, tức là ngày của chủ.”

Thiên Thần nói xong liền cúi đầu nhìn cậu, cô nói.

“Tiếp thu Tinh Khí, học tập Tinh Khí và sử dụng Tinh Khí, tức là bước đi trên con đường của Kiến Tạo, trở thành con dân, một phần của Kiến Tạo, nhưng, tìm hiểu Tinh Khí, từ trong Tinh Khí thấu hiểu và chạm được tới nơi sâu nhất của Kiến Tạo, vạn vật cuối cùng căn nguyên, và hiểu được Thần Bí ngươi chính là Thiên Sứ, là Thiên Thần, là con chiên của Thượng Đế.”

“Tôi là một thiên thần, là bề tôi, là con dân trung thành của Titian Thần Bí, Thần Bí Thượng Đế, việc ăn Tinh Khí, không chỉ vì ăn uống mà nó còn giống như việc Hành Đạo Giả của con ngươi đi theo con đường của Titian, tìm hiểu và trở thành con dân của Titian.”

Atreus nghe vậy không khỏi thắc mắc, cậu hỏi Thiên Thần.

“Chỉ vì tìm hiểu khái niệm Thần Bí, có cần thiết phải làm phức tạp như vậy sao? Tại sao các cô không trực tiếp đi tìm Thần Bí, rồi từ trên người Titian ấy tìm hiểu?”

Thiên Thần lắc đầu.

“Titian không dễ dàng tiếp xúc, họ là khái niệm, là hiện thân, là khởi điểm và kết thúc của triết học, nếu vị cách không đủ mà tùy tiện đến gần, cho dù đó có là Tititan ôn hòa nhất, cũng sẽ lập tức bị sức mạnh của Titian làm cho tan biến thành hư vô, hoàn toàn biến mất khỏi trong dòng thời gian, bị xóa đi và không còn ở trong ghi chép của thế giới, từ đó mọi thứ liên đến ngươi, ký ức, đồ vật, tất cả mọi thứ đều biến mất.”

“Hơn nữa, Titian Thần Bí được gọi là Thần Bí, bởi vì ngài chính là vị Titian bí ẩn nhất trong các Titian được biết đến, ngay cả các vị Thiên Thần thân cận nhất của ngài cũng không thể hiểu rõ ngài, cho nên đừng nói là Thiên Thần cấp thấp, đến cả những Thiên Thần cấp cao cũng phải tìm hiểu nghiên cứu Tinh Khí, từ đó gián tiếp tìm hiểu bí mật của Thần Bí.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...