Sau một đêm nghỉ ngơi trong rừng, Atreus thức dậy nấu cả hai người một nồi nước ấm để uống cho ấm bụng, nhằm đuổi đi luồng lạnh khí lúc buổi sáng sớm.
“Cái tên Ha'juu đó, cô biết gì về hắn không? Như là sở thích, những thứ hắn ghét, kẻ thù của hắn chẳng hạn?”
Cậu uống một ngụm nước nóng rồi quay đầu nhìn Thiên Thần, cậu hỏi.
“Xin lỗi Messiah, tôi chỉ biết đến Ha'juu cũng là vì danh tiếng là Quan Vị Trí Tuệ của y, còn về chi tiết quá khứ của y như thế nào, xin thứ lỗi, mỗi một Quan Vị đều không phải kẻ tầm thường, muốn điều tra lịch sử của bọn họ là một việc vô cùng khó khăn.”
Thiên Thần lắc đầu đáp.
“Không cần phải xin lỗi đâu, chuyện này cũng không phải lỗi của cô.”
Atreus thấy vậy cũng an ủi Thiên Thần.
Nếu như Thiên Thần biết chi tiết của Ha'juu càng tốt, nhưng nếu cô không biết cũng không ảnh hưởng quá lớn, cậu không trách cô.
“Ngài thực sự là một người ôn nhu, Messiah.”
Thiên Thần nghe vậy hơi mỉm cười, cô nhẹ nhàng nói.
“Xin hãy gọi tôi là Atreus, tôi thực sự không phải là Messiah hay gì cả.”
Cậu thấy Thiên Thần cứ tiếp tục gọi mình là Messiah, tuy cậu không rõ cái tên có ý nghĩa gì, nhưng đại khái có thể khiến cho một Thiên Thần kính cẩn với cậu như vậy, tuyệt đối không phải danh hiệu bình thường.
Vậy nên cậu lập tức phủ nhận, hi vọng Thiên Thần có thể gọi tên của cậu, chứ không phải là Messiah, cậu cũng chưa từng làm được một việc gì lớn lao, nên không cảm thấy mình có gì đáng quý để được gọi một cách kính trọng như vậy cả.
“Tôi hiểu rồi, Atreus.”
Thiên Thần gật đầu.
“Phải cũng nên đi thôi, chỗ này không thích hợp để ở lại quá lâu.”
Sau khi ăn sáng xong, Atreus quyết định rời khỏi nơi nay.
Trước khi đi cậu quay lại nhìn Thiên Thần, rồi lại nhìn đôi cánh trắng ở sau lưng cô, cậu hỏi Thiên Thần.
“Cô hiện tại có thể bay sao?”
“Có thể.”
Thiên Thần đáp.
“Vậy cô có dự định gì không? Bay về nhà chẳng hạn?”
Cậu nói xong ngước đầu nhìn lên bầu trời xanh mây trắng, trong lòng tự hỏi ở trên trời liệu có thiên giới không trong cổ tích không.
Nếu như Thiên Thần có thể bay được, cậu cảm thấy không thấy cô sẽ ở lại với mình, từ góc nhìn của cậu cả hai người đều là người xa lạ, ngoại trừ việc đều cùng trùng hợp bị người bắt cóc, họ cũng không phải là bạn bè thân quen và cũng không có bất kỳ liên hệ máu mủ ruột thịt gì, thế nêu Thiên Thần khả năng cao sẽ ở chỗ này chia tay với cậu.
“Tôi sẽ đồng hành cùng ngài, Atreus.”
Nhưng ngoài dự liệu của cậu, Thiên Thân vậy mà từ bỏ việc trở về và quyết định cùng đi với cậu.
“Vì sao?”
Atreus nhíu mày hỏi.
Cậu không phải trẻ con, tuy rằng từ thân xác cùng ký ức của cơ thể này cho thấy cậu chỉ là một đứa nhóc con 17 tuổi, nhưng mà tâm trí lẫn nội tâm của cậu, của Thiện Huệ không phải, cậu có thiên hướng cảm nhận, góc nhìn cùng cách thức suy nghĩ, đều đặt mình vào vị trí của một người trưởng thành chững chạc hơn.
Cho nên, cậu không cho rằng Thiên Thần quyết định đi cùng cậu, vì mấy thứ như tình yêu hay tình bạn chuyện nhảm nhí, cậu có xu hướng nhìn nhận rằng đối phương đang có mục đích nào đó, ít nhất việc đi theo cậu sẽ có lợi cho cô.
“Vì ngài chính là Messiah, còn tôi là một Thiên Thần, mà Thiên Thần có nghĩa vụ phải phụng sự và hộ đạo Messiah cho đến khi ngài trưởng thành.”
“Nói cách khác, cô muốn giám sát ta?”
Atreus nghe vậy trong lòng có chút bực bội, cậu khó chịu nói.
“Ngài có thể hiểu là như vậy.”
Thiên Thần biết Messiah của cô đang tức giận, nếu như cô trả lời không tốt tuyệt đối sẽ chọc giận Atreus từ đó khiến cho mỗi quan hệ của cả hai sau này sẽ sinh ra khoảng cách, như mà cô lại không để tâm điều đó, cô thẳng thắn thừa nhận lời Atreus nói.
“Miễn, ta là một con người trưởng thành có quyền lợi tự do của mình, nên ta không cần phải ai trông coi.”
Quả nhiên, Atreus ngay lập tức bực bội với cô.
“Nhưng mà Atreus, ngài thực sự cần có Thiên Thần hộ đạo, không nói đến việc ngài không có một tí kiến thức cơ bản về thế giới, đến cả việc làm sao để vận dụng sức mạnh của mình ngài cũng mù tịch.”
“Ngài tựa như một đứa trẻ vừa mới biết đi một hai ngày, chưa kịp làm rõ thế giới xung quanh đã bị ném vào trong rừng cùng với một cây kiếm vừa quá to lớn lại vừa quá nặng để có thể cầm lên.”
Thiên Thần không hề lùi bước, cô tiến lên tiếp cận Atreus, mắt nhìn mắt, nhìn chăm chú đôi mắt xanh của cậu, chỉ thẳng ra những thứ cậu đang cần nhất lúc này.
“…Vậy nói cho ta biết, nếu đi theo ta cô được ích lợi gì?”
Atreus bình tĩnh nhìn thẳng khuôn mặt xinh đẹp của Thiên Thần, đôi mắt như muốn nhìn xuyên qua lớp vải, tựa như cánh tay vô hình muốn chạm vào đôi mắt đang bị che dấu ở đằng sau.
“Nếu như ngài cho phép tôi đồng hành với ngài, tôi sẽ nói.”
“Được, cô có thể đi với ta.”
Atreus suy ngẫm một lúc, rồi cậu gật đầu nói.
“Mục đích của tôi rất đơn giản, chính là muốn được thăng tiến.”
Sau khi có được sự đồng ý của Atreus, Thiên Thần lập tức nói ra mục đích của mình cho cậu nghe.
Còn việc chẳng may Atreus sẽ nuốt lời không giữ đúng hứa hẹn, Thiên Thần không cảm thấy Messiah sẽ làm vậy.
Không phải vì đối phương là Messiah cho nên cô không lo lắng, mà vì đối phương chính là Atreus cho nên cô mới không lo lắng.
Tuy chỉ mới tiếp xúc với Messiah có một đêm, nhưng Thiên Thần đã quan sát rất kỹ lưỡng Atreus, tìm hiểu rõ nhân cách, cái cách mà cậu sẵn sàng chia sẽ đồ ăn cho dù cô không hề giúp một tay, sẵn sàng lắng nghe mà không lập tức chém chết cô ngay, cho thấy Atreus ít nhất là một người lương thiện.
‘Ngài quả nhiên là một người ôn nhu, Messiah.’
Thiên Thần thầm nói trong lòng.
“Thăng tiến?”
“Đúng vậy, là thăng tiến.”
Thiên Thần sau đó quay người đưa lưng về phía Atreus, để cho cậu có thể nhìn thấy rõ đôi cánh trắng như tuyết của mình.
“Thiên Thần có ba cấp bậc, cấp một là cao nhất rồi cấp hai đến cấp ba và tương ứng cấp bậc, nếu cấp bậc của một Thiên Thần càng cao, số lượng cánh của họ có sẽ tăng lên tương ứng, cấp ba có hai cánh, cấp hai có bốn cánh và cấp một sẽ có sáu cánh.”
“Cấp bậc của Thiên Thần, có liên quan gì đến ta?”
“Có liên quan, bởi vì ngài chính là Messiah, là thiên mệnh nhân, là thánh nhân, là đấng cứu thế.”
“Ở năm xưa, đã từng có một tiểu Thiên Thần vô danh tuân theo mệnh lệnh của Thần Bí Thượng Đế, được phái xuống nhân gian hộ đạo cho một vị Thánh Nhân, nó chỉ dẫn cho Thánh Nhân, để cho y biết rõ nhân gian lầm than, biết được bạo chúa đang bóc lột người dân, biết được nhân gian mỗi người khi sinh ra sau này đều sẽ làm điều ác.”
“Thánh Nhân sau đó ngộ ra con đường mà mình cần phải đi, y khai sơn lập phái, lấy tôn chỉ là hướng dẫn con người làm việc thiện, xây dựng những điều rằn chỉ ra cho mỗi người biết như thế nào là sai và đúng, chủ động tìm kiếm con đường hướng thiện.”
Atreus nghe đến đó cũng đã hiểu đại khái kết cục, cậu cười lạnh rồi nói.
“Để ta đoán, cái người kia sau đó bạo chúa bị treo cổ?”
“Thánh nhân tự nguyện bị đóng đinh vào cột, mặc cho ngàn vạn mũi thương đâm chết mình.”
Thiên Thần không phủ nhận điều đó, cô kể thẳng ra kết cục của vị thánh nhân đáng thương đó rồi cô tiếp tục nói.
“Thánh Nhân từ giã cõi đời, nhưng những điều rằn của ngài vẫn và sẽ mãi mãi tiếp tục lưu truyền cho hậu thế, trở thành bài học làm người, chỉ dẫn làm việc phải hướng thiện.”
“Còn về tiểu Thiên Thần, nó sau khi hoàn thành nhiệm vụ được giao đã ngay lập tức trở về thiên giới, sau đó được Thần Bí Thượng Đế chúc phúc, tiểu Thiên Thần từ một kẻ vô danh nháy mắt trở thành một trong tổng lãnh thiên thần nổi tiếng, Gabriel.”
Nghe xong những gì Thiên Thần kể, Atreus sau đó cũng hiểu rõ ý tưởng của Thiên Thần.
Thiên thần giáng trần để hộ đạo thánh nhân, chỉ cần thành công là sẽ được thăng chức, tuy nhiên cái việc đó phải là nhiệm vụ mà do chính tay ông lớn giao phó, việc mà Thiên Thần đang làm lúc này, không khác gì là cầm đèn chạy trước ô tô, vừa nhìn thấy cậu, một Messiah, liền không chút nghĩ ngợi nhảy vào, cho dù biết có hơn 50% khả thi là sẽ thất bại.
Thiên Thần, lúc này không khác gì một dân cờ bạc, liều mình đánh cược hết toàn bộ những gì mình có bao gồm cả tính mạng, từ mặt ngoài nhìn như đang rất tỉnh táo, khẳng định mọi thứ đều nằm trong kế hoạch, nhưng thực chất ở bên dưới đáy bàn, đôi bàn tay của cô đang không ngừng run rẩy vì lo sợ, nội tâm đang không ngừng cầu nguyện với vận may của mình.
Hơn nữa Atreus cũng phát hiện, từ trong câu chuyện mà Thiên Thần kể lại, cho đến khi vị Thánh Nhân kia chết, Gabriel chưa một lần nào ra tay trợ giúp hay cứu Thánh Nhân lúc sắp bị giết, nói cách khác, Thiên Thần không thể động thủ với con người, cho dù là Thánh Nhân sắp phải chết.
“Nói cho đơn giản, ta chính là Đường Huyền Trang còn cô chính là bạch long mã, cô sẽ không chiến đấu nhưng cũng sẽ không gánh vác hành lý, nhiệm vụ của cô chỉ là đưa ta đến được tây thiên, phần còn lại chính xem tâm trạng của cái vị trên đỉnh đầu, làm vừa lòng được thăng tiến còn nếu không được, toàn bộ công sức trước đó đều đổ hết xuống biển.”
Trong tây du ký, rõ ràng tính cả bạch long mã rõ ràng phải có tổng cộng năm thầy trò chứ không phải là bốn, hơn nữa bạch long mã lẽ ra phải là nhị đồ đệ sau Tôn Ngộ Không, nhưng cố tình bạch long mã vẫn mãi là bạch long mã, không có lấy một thân phận cho nó, cho dù nó chính là Tam Thái Tử của Tây Hải Long Cung.
“…Đúng vậy.”
Thiên Thần không rõ Đường Huyền Trang hay bạch long mã trong miệng Messiah là ai, nhưng mà cô vẫn hiểu ý tứ của Atreus muốn nói, cô gật đầu thẳng thắng thừa nhận.
‘Haizz ~ phận làm trâu ngựa.’
Atreus trong lòng thở dài một hơi.
Nếu nói Atreus có tức giận với Thiên Thần không? Tất nhiên là có rồi, bất kể là ai nếu nhưng biết mình bị người khác lợi dụng để làm bàn đạp cho việc thăng quan tiến chức tất nhiên sẽ vô cùng tức giận.
Tuy nhiên, so với điều đó cậu cảm thấy Thiên Thần đáng thương hơn là đáng trách. Bởi vì, Thiên Thần suy cho cùng chỉ là một quân tốt trung thành, đối với kẻ bóc lột mình mà chưa từng liếc nhìn cô một lần nào. Thiên Thần mãi luôn nghĩ cách lấy được lòng người chủ, dù biết sẽ không có được một kết quả như ý.
Chaporia
Bình Luận (0)