Ngai Thần Ngự Trị Muôn Chiều Vạn Cõi/Chapter 8: Chào Mừng Đến Với Cõi Cực Lạc – Elysian.Chapter 8: Chào Mừng Đến Với Cõi Cực Lạc – Elysian.
20px

Trên con đường băng qua khu rừng già rộng lớn, Atreus hoàn toàn không có một chút kinh nghiệm trong việc di chuyển trong rừng rầm, nên cậu phó mặc bản năng của cơ thể quyết định, nó muốn đi đông hay tây cậu cũng chiều theo ý của nó.

Còn tại sao không trực tiếp hỏi Thiên Thần nên đi hướng nào? Cậu thật ra cũng có hỏi rồi, nhưng tất cả đáp án mà cậu nhận được đều chỉ có duy nhất một câu.

“Tôi chỉ là Thiên Thần, là kẻ bề tôi đi theo phía sau Messiah, nên mọi quyết định của Messiah cũng chính là quyết định của tôi.”

Nói cho dễ hiểu là cô ấy miễn bình luận, tuyệt đối sẽ không góp ý hay bày ra cho cậu bất cứ ý kiến nào để tham khảo, mọi suy nghĩ, mọi ý tưởng cũng như những quyết định sẽ được đưa ra, đều cần thiết phải xuất phát từ chính sự lựa chọn của cậu và do cậu chính làm chủ, còn cô chỉ việc tuân theo chỉ thị.

Tuy nhiên, thông qua việc cậu không ngừng dò hỏi, rất có kiên nhẫn tìm hiểu cách thức đáp lời của Thiên Thần, cậu cuối cùng cũng tìm ra được phương pháp chính xác, để Thiên Thần có thể trả lời mình.

“Thiên Thần, hiện tại ta gần như không có bất kỳ ấn tượng thế giới này, cô có thể cho ta biết thế giới này rốt cuộc là như thế nào không?”

Bí quyết cũng khá là đơn giản, cậu thay vì xem Thiên Thần như là một con người, là một cộng sự hay là người đồng bạn đáng tin cậy có thể dựa vào, khi cậu cần trợ giúp một tay.

cứ xem cô ấy chỉ là một công cụ, một cái máy tính thông minh chỉ biết giải đáp cho cậu những thắc mắc mà nó biết, vì đã có sẵn câu trả lời ở trong ổ dữ liệu của nó.

“Thưa Atreus, thế giới này có tên là Elysian, một thế giới có 5 siêu cấp châu lục gồm có Đông Thần Châu, Tây Huyễn Châu, Bắc Cực Châu, Nam Thảo Nguyên và Trung Địa Châu, cùng với vô số quốc đảo lớn nhỏ khác nhau ở bên ngoài biển.”

“Với địa lý và quá trình hình thành dẫn đến sự khác biệt, đã tạo nên những nét văn hóa hoàn toàn không giống nhau, 5 siêu cấp châu lục này sở hữu những nét đặc trưng riêng, mà các châu lục khác không cách nào sao chép được.”

“Ví dụ như Đông Thần Châu, là tòa đại lục có nền văn minh kéo dài lâu đời nhất trong các châu lục, được gọi chung là nét đẹp phương đông, có được các loại phong tục truyền thống, ví dụ như là vương triều một thể thống nhất, con người ở có đó mái tóc đen mắt đen.”

“Tây Huyễn Châu lại một ví dụ hoàn toàn đối ngược với Đông Thần Châu, tuy rằng Đông Thần Châu được xem là nơi có lịch sử truyền thừa kéo dài lâu đời, nhưng Tây Huyễn Châu mới là nơi khởi điểm của văn minh, từ văn hóa, sự ra đời của chữ viết, hình thức đầu tiên của pháp luật, thành thị xây gần sông vân vân.”

“Tuy rằng đã từng một thời vĩ đại, Tây Huyễn Châu hiện tại là một nơi thuộc thể chế liên bang, nơi mỗi thành bang đều sẽ có pháp luật cùng văn hóa hoàn toàn khác nhau, mà hằng năm đều sẽ xảy ra những xung đột lớn nhỏ liên quan đến các bang vì đủ loại lý do, rất là hỗn loạn.”

“Tôi đồng thời cũng đề cập, là nơi của chúng ta đang đứng lúc này chính là một nơi nào đó ở đông của Tây Huyễn Châu, vị trí cũng khá là gần với biên giới của Trung Địa Châu.”

Thiên Thần dừng lại một chút đồng thời đưa mắt nhìn Atreus, khi nhìn thấy cậu không có phản ứng gì cô nói tiếp.

“Nói đến chiến tranh không thể không nói đến Bắc Cực Châu, nơi này quanh năm đều là bão tuyết, khí hậu cực lạnh hầu như không cách nào trồng trọt bình thường.”

“Người dân sinh sống ở Bắc Cực Châu bẩm sinh đều vô cùng to lớn và vô cùng thiện chiến, là chiến binh bẩm sinh, họ không xây dựng thành thị nhưng các nơi khác, bọn họ phần đông đều là dân du mục, văn hóa xây dựng theo hình thức bộ lạc, đồng thời cũng vì sinh tồn mà họ thường xuyên phải tấn công các bộ lạc khác để cướp đoạt thức ăn.”

“Nam Thảo Nguyên, tuy bị gọi là thảo nguyên nhưng ở trong cái siêu châu lục này, có gần một nửa địa lý của nó đều nằm trong một khu rừng rậm siêu rộng lớn, với số lượng khổng lồ đủ các thể loại giống loại côn trùng, những loài động thực vật cực độc đáng sợ ẩn giấu ở bên trong.”

“Phần còn loại chính là Thảo Nguyên, mà chỗ đó cũng đáng sợ không kém gì so với cái khu rừng, thời không trôi qua nhanh chậm một cách bất thường, vùng bình nguyên dài đến vô tận không thấy cực hạn, sinh vật huyền bí còn huyền bí hơn cả sinh vật huyền bí bình thường, nói chung là một nơi không nên tùy tiện bước vào.”

“Cuối cùng chính là Trung Địa Châu…”

Thiên Thần nói đến đây có chút ngập ngừng, mà Atreus cũng nhận ra sự khác thường cậu lập tức dò hỏi.

“Ở Trung Địa Châu có điều gì đặc biệt sao?”

“..Trung Địa Châu, bản thân Trung Địa Châu, ở đó thực ra cũng không có điểm gì quá đặc thù, ngoài việc là nơi trung ương của Elysian, một siêu đại lục tập trung toàn bộ và cũng là nơi trung chuyển, giao thoa văn hóa giữa các châu lục khác, cũng không quá gì nổi trội.”

“Nếu nó không có gì nổi bậc, vậy tại sao ta nghe từ trong giọng của cô, lại cảm thấy điều ngược lại vậy?”

Atreus nhìn về phía Thiên Thần mà hỏi, muốn biết cô đang phân vân điều gì ở Trung Địa Châu.

“Trung Địa Châu thực sự không có gì đặc thù cả, điểm đặc thù ở Trung Địa Châu chưa bao giờ là chính bản thân nó, nó được xem là đặc thù, chính là vì vị đại nhân kia đang ở nơi đó, có lẽ..có khả năng đang ở đó.”

Thiên Thân mím chặt môi, sau đó có phần do dự đáp lời.

Trong lời nói đầy do dự và không dám khẳng định, cho thấy chính bản thân Thiên Thân cũng không đủ tự tin để xác nhận tin tức mà cô được cho biết có chính xác hay không.

“Vị đại nhân?”

Atreus có thể nghe thấy rất rõ ràng, Thiên Thần đã vô cùng kính cẩn khi đề cập đến vị đại nhân trong miệng cô.

Cậu không khỏi tò mò hỏi.

“Thứ lỗi cho tôi, Atreus. Riêng vị đại nhân này, trừ khi có được sự cho phép không tôi thực sự không thể nói thẳng ngài ấy ra được, cầu mong ngài lượng thứ cho tôi.”

Thiên Thần như thể thấy mình đã phạm vào một sai lầm nghiêm trọng, cô ấy náy cúi đầu với Atreus cầu mong cậu tha lỗi cho mình.

Thấy được phản ứng của Thiên Thần lớn đến vậy, Atreus bắt đầu có chút tò mò về cái vị ‘đại nhân’ này.

“AHHHH!!”

“Rống!!”

Ngay lúc này Atreus bỗng nghe được ở phương xa truyền tới tiếng một người phụ nữ la hét, mà không chỉ tiếng của con người, cậu cũng nghe thấy được một tiếng gầm lớn không giống với bất cứ loài động vật sẽ nào phát ra.

“Có người đang gặp nguy hiểm!?”

Atreus không chút nghĩ ngợi, cậu lập tức chạy vội đến nơi tiếng ồn truyền tới. Thiền Thần im lặng đuổi theo, không có bất kỳ ý định ngăn cản cậu.

Lúc cậu chạy xuyên qua được cánh rừng, xuất hiện trước mặt cậu là một con đường đất rộng lớn.

Và một góc không xa đó, có một chiếc xe ngựa bị lật nghiêng sang một bên, còn con ngựa đã bị giết chết, đầu của nó giống như bị một cái miệng lớn cắn nát, máu từ miệng vết thương chảy xuống như thác nước nhuộm đỏ mặt đất.

Ở cách đó không xa, có một cặp vợ chồng đang hoảng loạn, người chồng là người đàn ông tuổi trung niên, có mái tóc bù xù râu ria xồm xoàm, quần áo vải cũ kĩ bình dân.

Người vợ một người phụ nữ xinh đẹp, cô có một mái tóc đen mượt mà, tết kiểu tóc đuôi sam ngắn cùng một thân váy dài màu trắng tinh khiết, điều làm Atreus chú ý ở người phụ nữ, chính là cái bụng bầu chín tháng to lớn của cô ấy.

Nhưng so với hai vợ chồng đang sợ hãi kia, cậu để tâm thứ khác hơn.

Cậu nghiêng đầu nhìn lại phương hướng đối diện hai vợ chồng, ở trước mặt của bọn họ, là một cái quái vật vô cùng khổng lồ, kích thước của nó phải to gần bốn mét, có một làn da màu xám tro cùng toàn thân lông lá hôi hám với rêu và nấm mọc khắp trên người của nó.

Một tay của nó đang cầm một cái gậy gỗ to lớn, chỉ cần một cú vung xuống là đủ để nghiềng nát một người thành thịt vụn, một tay còn lại của nó lúc này đang cầm lấy một con ngựa, đầu của nó đã ở trong miệng con quái vật, miệng của con quái không ngừng ngấu nghiếng, đôi mắt có hơi híp lại lộ ra dáng vẻ đầy tận hưởng cái mùi vị thịt ngựa trong miệng của nó.

“Atreus, thứ đó được là Troll, có khởi nguồn từ kỷ nguyên của người Aesir, là một sinh vật huyền bí khổng lồ da dày thịt béo, sức mạnh rất to lớn nhưng di chuyển lại cực kỳ chậm chạp, đầu óc cũng không được thông minh, điểm nổi bậc ở loài này là khả năng tái sinh cực nhanh, cùng khả năng kháng lửa tốt.”

Chẳng cần Atreus hỏi, Thiên Thần đứng ở bên cạnh đã rất tri kỷ nói cho cậu biết đầy đủ, về sinh vật có tên là Troll trước mắt.

‘Nói cách khác là một con Tank có sức lực lớn, máu dày phục hồi nhanh, tốc độ chậm chạm và chịu được sát thương từ lửa.’

Atreus trực tiếp bỏ quả phần nguồn gốc, lập tức nhảy thẳng vào những điểm nổi bật của con quái vật.

“Có điểm gì cần lưu ý không? điểm yếu của chúng là gì?”

“Da thịt của chúng rất dày, ngài có thể nhằm vào mắt của chúng là hiệu quả nhất.”

Atreus không khỏi nhìn lại Thiên Thần, những câu hỏi như vậy Thiên Thần thường sẽ không trả lời cậu.

“Thưa ngài, loài Troll là loài rất thường thấy khắp nơi trong Elysian, điểm yếu của bọn chúng cũng không phải điều gì bí mật, cho nên câu hỏi này của ngài không có vi phạm quy tắc của Thiên Thần.”

Thiên Thần tất nhiên nhận ra ánh mắt của cậu, cô nhẹ nhàng giải đáp cho cậu.

“Vậy sao…”

Atreus sau đó lao ra, chạy thật nhanh thẳng đến chỗ của con Troll.

Sau đó, trước ánh mắt kinh ngạc của hai vợ chồng kia, cậu rút ra trường kiếm vung một nhát chém đã ngay lập tức cắt đứt cổ chân của con Troll, một đường cắt đầy sắc bén vô cùng nhẹ nhàng chém rớt cái chân của nó, mà không chịu một chút cản trở nào, tựa như cậu vừa chém vào miếng đậu hủ mềm mại.

“Rống!!”

Troll đau đớn gầm lên, sau khi bị chém mất đi một cái chân, với thân thể cồng kền của nó chỉ với một chân là không đủ để chống đỡ trọng lượng cơ thể của nó.

Rầm!

Cả cơ thể lập tức mất thăng bằng, con quái vật ngã nhào xuống bất tạo ra một tiếng vang nặng nề.

Troll chưa kịp hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ở trước mặt của nó xuất hiện một bóng người.

Phốc!!

Atreus hai tay dùng sức, toàn lực đâm một kiếm cắm thẳng hốc mắt của con Troll, máu đỏ tiếp đó phun trào ra như mạch nước ngầm, rồi chỉ thấy cơ thể con Troll sau đó hơi run rẩy một chút, rồi hoàn toàn mềm nhũng nằm dưới mặt đất.

Hai chiêu.

Chỉ với hai đường kiếm vô cùng đơn giản, Atreus đã lập tức hạ gục được một con quái vật có kích thước to lớn gấp ba đến bốn lần cơ thể cậu.

“Các vị có sao không?”

Dùng vạt áo lau sạch sẽ vết máu trên kiếm, Atreus sau đó thu hồi vũ khí rồi với dáng vẻ đầy ôn hòa, tiếp cận hai vợ chồng lúc này vẫn còn đang chấn kinh cùng bất ngờ.

“Cảm..cảm ơn cậu, mạo hiểm giả, cảm ơn cậu đã cứu vợ chồng chúng tôi.”

Người chồng cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, anh ta sau đó đầy cảm kích cúi đầu cảm tạ cậu.

“Không có gì, ta chỉ đang làm việc nên làm.”

Nhưng mà..Mạo Hiểm Giả? Đó là cái gì vậy?

Như nhận ra sự hiếu kỳ trong lòng Atreus, Thiên Thần tiến tới bên cạnh cậu rồi chậm rãi nói cho cậu nghe về cách gọi về Mạo Hiểm Giả.

“Mạo Hiểm Giả, xuất phát từ một nơi gọi là Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả, là một thế thực khá nổi tiếng trong Elysian, nơi đó không nhìn xuất thân, không nhìn tuổi tác, chủng tộc hay giới tính, sẵn sàng đón nhận tất cả những người có cùng chí hướng với hội, là khám phá những Hầm Ngục những Di Tích, những Bí Cảnh chưa từng được khám phá.”

“Tiến hành săn bắn, tìm hiểu, học hỏi và nghiên cứu các chủng loài thực vật, động vật huyền bí mà con người chưa biết đến hoặc là hiểu sai về chúng, thực hiện đủ loại nhiệm vụ của Hiệp Hội, của các thế thực, quý tộc để đổi lấy tiền tài, danh vọng và địa vị.”

“Vậy sao..”

Atreus vuốt cằm, cậu nói.

Cái thế giới này, thực sự chứa đầy những thứ làm người phải ngạc nhiên mà.

“Ta tên là Atreus, đang lạc đường và tình cơ đi ngang qua nơi này, không biết các vị đang dự định đi nơi nào, liệu ta có thể đồng hành với các vị không?”

Cậu sau đó nhìn lại cặp vợ chồng, đưa ra ý định đi cùng với họ.

“Tất nhiên rồi, ngài đương nhiên là có thể đi cùng với chúng tôi, mạo hiểm giả đại nhân.”

Người chồng tất nhiên là đồng ý, phải đồng ý và càng không đám không đồng ý.

Đối mặt với một cường giả chỉ với hai nhát kiếm là đã có thể giết chết một con Troll, thứ đang sợ mà một nhóm 10 người mặc giáp cũng chưa chắc có thể chiến thắng, anh không cho rằng mình có thể làm trái ý vị đại nhân này.

“Một lần nữa xin cảm ơn ngài mạo hiểm giả đại nhân, tôi là John Jones Jr, còn đây là vợ tôi của, Juun.”

“Một nhà chúng tôi là người của một ngôi làng nhỏ vô danh, ngôi làng cũng không quá xa nơi này, chúng tôi hiện tại đang trên đường trở về làng.”

“Vậy nhanh chóng xuất phát thôi, ta sẽ đẩy cái xe cùng anh.”

Atreus nhìn lên trời, thấy được trời sắp lặn rồi nếu họ không tranh thủ lên đường, sợ là đêm nay sẽ phải ngủ ở trong rừng.

Cậu không sợ việc ngủ trong rừng nhưng nơi này đang có một bà bầu, mà môi trường trong rừng rậm lại không thích hơn cho thai nhi.

“Như vậy sao được chứ ân nhân, xin ngài hãy lên xe ngựa đi, tôi sẽ …”

Người chống thấy lời đề nghị như vậy của Atreus có chút không phù hợp, cậu rõ ràng đã cứu mạng bọn họ họ sao dám để cho cậu chịu sự cực khổ chứ.

Nhưng mà không đợi người chồng nói hết câu, Atreus đã lớn giọng cắt ngang lời của anh ta, cậu lạnh lùng nói.

“Im lặng! Ta nói như thế nào cứ làm như vậy cho ta!”

Thiên Thân đứng ở một bên nghe vậy, khóe miệng không khỏi run rẩy.

Cô chợt nhận ra một điều, vị Messiah của cô có cái tính cách phải nói là vô cùng ‘gia trưởng’, tuy mục đích là có ý tốt giúp đỡ người, nhưng cái tính khí của ngài khá là cộc cằn, nếu không làm vừa ý lập tức lộ ra vẻ hung bạo rồi ép người phải làm đúng theo ý mình.

‘Ta hiện tại còn kịp rút lui không?’

Thiên Thần trong lòng bỗng có chút hối hận.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...