Ngai Thần Ngự Trị Muôn Chiều Vạn Cõi/Chapter 9: Kobold.Chapter 9: Kobold.
20px

‘Cô vợ, Juun, tựa hồ chưa từng nói một lời nào khi mình xuất hiện..’

Atreus nhận ra cô vợ có tính cách khá nhút nhát, từ đầu đến cuối luôn núp ở sau lưng của người chồng, không dám ló đầu ra nhìn cậu dù chỉ một lần.

Nhưng cậu cũng không để ý, cho rằng cô vợ chỉ đang sợ hãi người lạ mà thôi, đặc biệt là khi cậu có thể giết chết được Troll dễ dàng như thế, người bình thương ai dám lại gần cơ chứ, đặc biệt là những người đang trong giai đoạn nhạy cảm như bà bầu.

Atreus sau đó với người chồng John cùng nhau hợp lực đẩy chiếc xe lên đường, người chồng ở phía trước lôi kéo chiếc xe còn cậu ở sau đuôi xe dùng sức đẩy.

Trên đường đi cậu cũng nhớ lại những điểm bất thường trước đó, cậu lập tức hỏi Thiên Thần.

“Giờ ta mới nhận ra, bọn họ tựa hồ không nhìn thấy được cô?”

Từ lúc Thiên Thần xuất hiện, cả hai vợ chồng không có một lần nào đưa mắt chú ý lên người của Thiên Thần, phải biết Thiên Thần không chỉ ngoại hình vô cùng đẹp, dáng vẻ thanh khiết, thánh thiện của cô rất thu hút ánh mắt, đặc biệt sau lưng cô còn có một đôi cánh chim tuyệt đẹp vô cùng nổi bật.

Không lý nào mà cả hai vợ chồng đều không để ý đến sự hiện diện của Thiên Thần, toàn bộ đều tập trung ánh mắt vào người cậu.

Chẳng lẽ hai người bọn họ là người tâm chí vô cùng mạnh mẽ, đối với những thứ xinh đẹp có nhất định miễn dịch, nên chẳng để tâm sự tồn tại của Thiên Thần?

Chắc chắn là không thể rồi, khả năng duy nhất là cả hai người họ đều không thể nhìn thấy được Thiên Thần.

“Ngài nói không sai, Atreus. Sinh vật tầm thường, dân thường, những kẻ có vị cách không cao không cách nào nhìn thấy, nhận thấy hay nghe thấy được sự tồn tại của Thiên Thần, cho dù Thiên Thần có chạm tay vào người bọn họ đi nữa.”

Thiên Thần lúc này đang ngồi trên xe ngựa cùng với người vợ, cô mắt nhìn người vợ một chút rồi đưa mắt nhìn xuống Atreus, chậm rãi hồi đáp thắc mắt của cậu.

“Tại sao lại phải làm như vậy?”

Atreus tò mò hỏi.

“Bởi vì Thần Bí, Atreus. Thiên Thần là bề tôi của Thần Bí, do chính tay ngài sáng tạo ra và với sức ảnh hưởng của Thần Bí, cũng như một phần trong quá trình tìm hiểu về Thần Bí của một Thiên Thần, chúng tôi, các Thiên Thần, cũng sẽ học theo cách thức của ngài, khiến cho chính mình trở nên ‘thần bí’, làm mọi thứ liên quan đến Thiên Thần đều sẽ trở nên ‘thần bí’.”

“Giống như hiện tại, ngay cả khi ngài đang nói chuyện nhưng do tôi lúc này cũng đang ở bên cạnh, bởi vì lời nói có liên quan đến Thiên Thần, liên hệ đến ‘Thần Bí’, nên sức mạnh của thần bí cũng tự động ảnh hưởng đến cặp vợ chồng này, mà không chỉ một mình họ, tất cả những thứ không có thần bí đều sẽ chịu sự ảnh hưởng theo, ký ức bị mơ hồ đi, bị thay thế, bị xóa đi, hoàn toàn quên đi mọi thứ có liên quan.”

“Kinh khủng thật..”

Atreus ngạc nhiên thốt lên, sau đó hỏi tiếp.

“Vậy ngoài cái tác dụng ảnh hưởng đến nhận thức, thần bí còn công năng gì khác không?”

“Thần Bí chính là toàn năng, bất cứ điều gì đều có thể làm được.”

Thiên Thần sau đó đầy sùng bái cùng kiêu ngạo đáp lại.

“Ví dụ như?”

“Ví dụ như thế này.”

Thiên Thần sau đó đưa tay nhắm về phía Atreus, một luồng sáng đầy thần thánh cùng uy nghiêm tiếp đó xuất hiện rồi nhanh chóng bao phủ cả người cậu.

Chờ khi tia ánh sáng chói lóa rút đi, quần áo của cậu hoàn toàn thay đổi.

Áo gió trắng cùng một mũi trùm đầu, đuôi áo kéo dài tới tận chân, chiếc áo sơ mi đen cùng quần tây, một cái áo giáp bảo vệ ngực cùng đầu vai, thanh trường kiếm đang treo bên hông của cậu cũng đã được trang bị thêm một cái vỏ kiếm phù hợp với nó.

Không chỉ thế, cậu còn chú ý sau lưng áo khoát còn có một biểu tượng, với màu sắc hoàng kim đầy nổi bậc trên chiếc áo, một cây thánh giá cùng một hình tam giác nhỏ tựa như một con mắt đặt ở trên, cùng với sáu đôi cánh chim mở rộng phủ kính vùng lưng áo và kéo dài thẳng đến cuối đuôi áo của cậu.

“Cái bộ y phục này, cô không thấy kiểu dáng của nó có ‘hơi’ bắt mắt sao?”

Được miễn phí thay một bộ y phục mới, Atreus rất là ‘cảm ơn’ Thiên Thần hiện tại mới giúp cậu đổi quần áo, chỉ là bộ trang phục này quá mức thu hút ánh nhìn, đặc biệt là cái biểu tượng sau lưng.

Tuy cậu không rõ ý nghĩa của nó là gì, nhưng công dụng của nó đại khái giống như là gia huy, hoặc tượng trưng của tôn giáo, mà Thiên Thần trực tiếp cho nó xuất hiện trên người cậu vậy chẳng khác nào đang trắng trợn tuyên bố, kiêm luôn việc khóa chặt cậu lại với một thế lực cụ thể nào đó, trong khi cậu còn chẳng biết bọn họ là ai, là dạng người như thế nào.

‘Cứ như là đánh dấu chủ quyền ấy!’

Atreus bực mình thầm trong lòng nói.

“Ngài không thích sao?”

Thiên Thần thừa biết mà vẫn cố hỏi Atreus.

“Không thích, lập tức xóa cái biểu tượng ngay cho ta, còn không trả quần áo cũ của ta đây.”

Cậu thà mặc cái quần áo bốc mùi hôi trước đó, còn hơn là mặc cái bộ y phục này.

“Tôi hiểu rồi.”

Mọi thiên thần yêu cần phải tôn trọng mọi quyết định và phải tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh Messiah, nên khi cậu đã nói như vậy Thiên Thần chỉ có thể làm theo mệnh lệnh.

Ánh sáng thần thánh một lần nữa xuất hiện, chờ khi ánh sáng tan đi, cái biểu tượng trên lưng áo của cậu đã bị xóa đi.

“Mạo hiểm giả đại nhân, ngài có sao không?”

Người chồng John giống như không nhận ra, quần áo Atreus đang mặc lúc này đã hoàn toán khác biệt so với trước đó, anh ta quay đầu cẩn thận hỏi cậu.

“Không có gì đâu, anh cứ tiếp tục đi.”

Atreus lắc đầu nói.

“Vâng.”

John kính cẩn đáp lại.

Bọn họ sau đó tiếp tục đi theo con đường mòn, cho đến khi trời gần tối đã nhìn thấy một ngôi làng ở trước mắt.

“Mạo hiểm giả đại nhân, chúng ta đến nơi rồi!”

Khi thấy được ngôi làng thân quen John đã rất vui mừng, anh quay đầu thông báo cho Atreus.

Atreus không đáp lại, cậu trầm mặc nhìn ngôi làng ở trước mắt.

Không hiểu sao ở trong lòng cậu xuất một cảm giác bất thường, giống như có điều gì đó không đúng, cái mũi của Atreus hơi run lên, cậu ngay lập tức ngửi thấy trong khí có một mùi hương vô cùng tanh hôi.

‘Cái mùi này… máu!?’

“John! Anh cùng với vợ anh ở lại đây, tôi đi lên trước kiểm tra.”

Nhận ra có điều không ổn, Atreus lập tức rút thanh trường kiếm ra.

“Mạo hiểm giả đại nhân?”

John hốt hoảng nhìn cậu, không hiểu cậu đang tính làm gì.

“Đừng có đứng yên đó! Hai người mau tìm chỗ nào đó trốn đi, chờ cho đến khi ta quay trở lại đừng có ra ngoài, tuyệt đối đừng!”

Cậu dặn dò hai vợ chồng John một câu xong, sau đó cậu né tránh con đường lớn lặng lẽ đi một vòng ra phía sau ngôi làng.

Rừng rầm luôn là một nơi vô cùng nguy hiểm đối với con người, cho dù tụ tập thành một thôn làng nhưng vì nỗi sợ hãi với nơi rừng sâu nước độc không bao giờ biến mất, vì đảm bảo sự an toàn của mình ngôi làng vô danh đã xây dựng một cái tường gỗ đơn sơ, chiều cao 2.5 mét cùng với đường kính rộng 20 cm.

Tuy tường gỗ đã tương đối cao so với người bình thường, rất ít người và thú dữ có thể nhẹ nhõm vượt qua cái tường gỗ này, nhưng mà ở cái nơi có một con Troll có thể cao đến bốn mét, cái tường gỗ này chẳng thể làm nên trò trống gì cả trước mặt bọn quái vật như vậy.

Rống!!

Một con Troll rống lên, nó dùng sức vung mạnh cái chùy trong tay mình.

Chỉ nghe một tiếng rầm nặng nề vang lên, bức tường gỗ trước mắt đã muốn vỡ vụn thành nhiều mảnh.

Mà ở sau lưng con Troll, có một nhóm gồm hai mươi con sinh vật kỳ lạ, chúng có hình dạng đi đứng bằng hai chân giống con người, cơ thể có vẻ ngoài giống như của loài linh cẩu, thân thể lông lá, răng nanh sắc nhọn, bàn tay ba ngón với móng vuốt sắc bén, mặt mũi cũng vô cùng dữ tợn.

Chúng mặc quần áo rách rưới cùng với áo giáp làm từ da thú, trong hai mươi con có con cầm khiên gõ cùng chùy đá, có con đại kiếm hai tay cũ kỹ đã sớm bị rỉ sét, chùy xích gai, thương dài thậm chí có một vài con trang bị cả một bộ cung tên đứng ở hàng phía sau.

Cái đội hình như thế này, đừng nói là công kích một ngôi làng nhỏ vô danh vắng vẻ trong rừng sâu, mà ngay cả một tòa thành nhỏ với binh lính có kỷ luật kém cỏi, một khi đối diện với một tiểu đoàn gồm có một con Troll cùng 20 con quái vật trang bị đầy đủ như thế này, cũng phải trực tiếp quay đầu bỏ chạy.

Đứng ở một góc khất phía sau khá xa đám quái vật, Atreus lúc này đang núp đằng sau một cái cây lớn, cậu liếm ngón tay của mình để làm ướt nó sau đó đưa nó lên cao cảm nhận hướng gió thổi, cậu sau đó nắm một ít bụi đất ném nó lên cao để quan sát góc gió.

Sau khi làm xong, Atreus mới khẳng định là gió sẽ không thổi bay mùi hương của cậu về phía bọn quái vật, cậu mới yên đứng ở chỗ này quan sát bọn chúng.

“Đó là Kobold, một loài đã xuất hiện từ kỷ nguyên Hoàng Kim ( Golden ), trước kia chúng thường được miêu tả là tinh linh trong nhà, yêu tinh nhỏ bé, hoặc sinh vật nửa người giống thằn lằn sống dưới lòng đất.”

Thiên Thân đi theo bên cạnh cậu, Atreus đi tới đâu cô cũng đi theo đến đó. Và với cương vị là thiên thần hộ đạo, không cần Atreus chủ động hỏi cô cũng sẽ lập tức bước ra giải thích và nêu ra cho cậu biết rõ, những thông tin những kiến thức cơ bản vô cùng hữu ích mà cậu cần phải biết.

“Trải qua năm tháng giao thoa huyết thồng cùng với một số ảnh hưởng từ bên ngoài như là khí hậu, bao gồm cả ảnh hưởng từ Titian, mà loài Kobold bắt đầu có những bước suy thoái, dáng vẻ càng lúc nhìn giống với loài súc vật cấp thấp, đầu óc càng thêm ngu si, bạo lực khát máu thích giết chóc, ăn lông ở lổ, mất đi khả năng tìm hiểu Thần Bí, mất tài năng về phép thuật vân vân vô số sự lùi bước đầy rõ ràng.”

“Bọn chúng có điểm yếu gì không?”

Atreus thử hỏi Thiên Thần, mà Thiên Thần đáp lại với bốn chữ.

“Sức mạnh tuyệt đối.”

“Kobold sau khi đã suy thoái mất đi Thần Bí gia hộ, cấp độ sinh mệnh của chúng cũng đã hạ xuống thậm chí còn thấp hèn hơn cả gia súc, ngài hiện tại chỉ cần lấy ra chiến lực đầy đủ áp đảo, là bọn chúng đã không có gì đáng sợ cả, Atreus.”

“Vậy sao..”

 Atreus gật đầu đáp.

Tuy nói là sức mạnh tuyệt đối, nhưng đối diện chính là một tiểu đoàn có 20 con Kobold trang bị tận răng cùng với một con Troll, Atreus không cho rằng chỉ với một cây kiếm trong tay, là cậu có thể chính diện đánh thắng bọn chúng mà bình yên vô sự cả.

‘Cần thiết sử dụng một ít thủ đoạn.’

Với cái suy nghĩ đó trong đầu, Atreus hơi ngước đầu nhìn về phía bức tường gỗ.

Lúc này ở phía sau bức tường, chắc chắn có người đang liều mạng dùng cả cơ thể của mình chống đỡ cái tường gỗ, bằng mọi giá ngăn cản con Troll đánh tan nát bức tường.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...