Ngai Thần Ngự Trị Muôn Chiều Vạn Cõi/Chapter 10: Xin hỏi.. Đây Có Phải Là Làng Vô Danh Không?Chapter 10: Xin hỏi.. Đây Có Phải Là Làng Vô Danh Không?
20px

Thôn Vô Danh

Một ngôi làng nhỏ bé nằm trong lãnh địa của thành phố Urus, gần với ranh giới dãy núi Phallah, thuộc một vùng quê hẻo lánh xa xôi,

Nó cũng giống như hàng trăm ngôi làng vô danh khác trong Liên Bang, không có đặc sản không có giá trị kinh tế, lại chẳng nằm trên tuyến giao thông quan trọng nào.

Người già trong thôn gần như cả đời chỉ loanh quanh ở thôn, ít ai bước ra khỏi hàng rào gỗ dựng rải rác quanh làng. Người ngoài cũng hiếm khi đặt chân đến, bởi chẳng ai muốn băng qua khu rừng rậm rạp để tới một nơi không có gì đặc biệt.

Thế nhưng ở vài năm về trước, cái ngôi làng vô danh này từng có một cơ hội để thay đổi số phận.

Ở phía tây nam ngôi làng, chỉ cần đi xuyên qua rừng khoảng nửa ngày trời, là sẽ nhìn thấy một cái thung lũng nhỏ toàn đá xám cằn cỗi.

Khi xưa có một đoàn xe thương nhân lạc đường đã ghé qua, nhìn thấy cơ hội kinh doanh và muốn biến nơi này thành mỏ đá.

Nếu kế hoạch của người thương nhân thành công, cả dân làng trong vùng chắc chắn sẽ có việc làm, có thu nhập. Có khi, từ một ngôi làng nghèo sẽ trở thành Thị Trấn hay thậm chí là Thành Phố cũng nên.

Nhưng đến ngày thứ ba sau khi bắt đầu khảo sát, đoàn thương nhân cùng chuyên gia và hộ vệ của họ đã bị một bầy quái vật tấn công trong thung lũng.

Và vị thương nhân kia bị giết ngay tại chỗ.

Kế hoạch khai thác mỏ đá, vốn được kỳ vọng sẽ thay đổi vận mệnh của cả ngôi làng, cũng theo đó mà dang dở, trở thành câu chuyện tiếc nuối mà người già trong thôn hay nhắc lại.

Jean đã nghe cha của gã kể đi kể lại chuyện này không biết bao lần.

Ngay cả đêm cuối đời, với mái tóc bạc trắng và gương mặt đầy nếp nhăn, ông vẫn nắm chặt tay Jean, miệng lẩm bẩm nếu năm đó vị thương nhân kia không chết, nếu mỏ đá được khai thác cuộc sống của họ hôm nay hẳn đã rất khác.

Jean cũng không cho rằng cha mình vì thôn làng mà có cái gì gọi là vinh dự hay lòng trung thành, cũng không giống mấy mục sư nhân từ trong giáo đường, lúc nào cũng hy vọng dân làng có một cuộc sống tốt đẹp.

Cả đời ông chỉ là một người đàn ông làm ruộng, từ nhỏ đã lớn lên trong mồ hôi và trách nhiệm. Niềm an ủi lớn nhất mà ông nhận được cũng chỉ là lời vợ nói.

“Năm nay mùa màng tốt, chắc mùa đông cũng gắng qua được.”

Làm sao ông có thể mong gì hơn?

Đêm hôm đó khi trở về nhà, ông bất ngờ cảm nhận được sự khác thường.

Trong bữa cơm, cùng người vợ và đứa con trai nhỏ, ông tưởng tượng về những ngày tháng tốt đẹp sau này. Có thể sửa lại mái nhà dột nát, có thêm muối để nêm nếm, bữa ăn hàng ngày có thể có hai món mặn, thậm chí nuôi thêm được một con nghé con.

Không thể phủ nhận, chính bản thân Jean khi ấy cũng từng mơ mộng về cái gọi là thức ăn mặn trong lời cha.

Nhưng giờ đây, người đàn ông chất phác từng muốn dùng công sức để đổi lấy cuộc sống tốt hơn cho gia đình đã qua đời nhiều năm.

Jean nay đã thành gia có vợ có con, đã ngồi vào vị trí của người cha năm xưa.

Thế mà những mơ ước khi còn bé, vẫn chưa thể thành hiện thực.

“Jean, tỉnh táo lên, đừng ngủ gật!”

Một tiếng quát nhỏ bất ngờ vang bên tai, làm Jean giật mình run lên.

Từ trạng thái mệt mỏi gần như sắp ngủ, anh lập tức tỉnh táo trở lại. Anh gật đầu, quay sang người đàn ông trung niên bên cạnh, được mọi người gọi là chú Tom, bảo đảm rằng mình không sao.

Không có oán trách gì cả.

Jean biết rõ, cũng như mình, ban ngày Tom phải làm việc quần quật trên đồng. Giờ này lẽ ra ông chú cũng nên được nghỉ ngơi, nhưng cả hai bắt buộc dựa vào ý chí để cầm cự.

“Cố thêm chút nữa đi.”

Tom nói, ánh mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Jean.

“Khoảng hai, ba giờ nữa, Andrew cùng với mấy người kia sẽ đến thay ca cho chúng ta.”

Jean không đáp, chỉ hít sâu một hơi.

Hương cỏ khô và mùi mồ hôi nhạt xộc vào mũi, anh siết chặt cây giáo thô sơ trong tay, cố giữ cho mình tỉnh táo.

Đêm đã khuya.

Họ vốn là nông dân, cả hai lẽ ra đã ngủ từ sớm để có sức cho ngày hôm sau.

Nhưng giờ họ lại nằm đây canh gác, cảnh giác trước nguy hiểm có thể xảy đến bất cứ lúc nào.

Nguyên nhân là vì một tuần trước, mẹ của Hughie là bà Campbell, một bà lão hiền lành, lúc bà vào rừng nhặt củi đã bị quái vật tấn công.

Đó là Kobold.

Đối với các thành phố có tường cao hoặc thị trấn có binh lính gác, việc xử lý một vài con Kobold còn dễ dàng hơn diệt một bầy chuột trong cống.

Nhưng mà ở những nôi vùng quê hẻo lánh xa xôi giống họ, bọn chúng lại là mối hiểm họa.

Chúng coi con người là con mồi hàng đầu, không ngần ngại tấn công những người đi lạc, bất kể nam hay nữ.

Cái chết của bà Campbell chỉ mới là khởi đầu.

Người trong thôn vốn đã nhiều lần chạm trán Kobold, vì có kinh nghiệm từ trước cho nên thôn làng đã sớm có sách lượt đề phòng hoàn thiện.

Đêm nay, đến lượt Jean và Tom gác ca nửa đêm.

Jean được chọn là vì hai năm trước, anh đã từng đi cùng dân binh trong thôn, dùng cây giáo này đâm chết một con.

Với trong lòng vẫn còn vài phần oán trách, Jean thắc mắc hỏi.

“Mấy con tạp chủng này chỉ dám đi lẻ tẻ, lại vô cùng nhát gan. Không có vũ khí, có khi ngay cả con bò lớn chúng nó cũng không đánh nổi, vậy bọn chúng thật sự dám tấn công cả làng sao?”

Tom trầm ngâm một lát rồi nghiêm túc đáp lại.

“Đừng coi thường bọn chúng, bề ngoài nhìn có vẻ ngu dốt, nhưng Kobold thực sự rất gian sảo. Một, hai con chúng chỉ dám bắt kẻ đi lạc giống như bà Campbell. Nhưng mà khi chúng dự định tấn công cả một thôn làng…”

Ông dừng lại, khuôn mặt lộ ra sự hãi trong bóng đêm.

“…ít nhất phải hai, ba chục con.”

“Trong thôn có từng ấy người, cậu cũng biết rồi đấy.”

Nghe vậy, Jean ngẩn ra, vừa định mở miệng nói gì có một tiếng kêu quái dị, sắc bén vang lên từ trong rừng.

Hú ~ !!

Cơ thể Tom cứng đờ con ngươi chấn động, anh bất giác quay đầu ép mặt mình sát xuống bó rơm, đôi mắt căng thẳng nhìn chằm chằm vào bóng tối phía xa.

Vào đêm khuya, cả khu rừng như một con thú khổng lồ đang nằm phục xuống lặng lẽ rình rập, không khí đặc quánh tràn vào trong phổi, mang theo mùi bùn đất ẩm ướt cùng hơi thở lạnh lẽo của cây cối.

Tiếng cú cùng tiếng côn trùng kêu vẫn vang vọng trong đêm, thoạt nghe chẳng khác gì thường ngày nhưng lúc này, với tai của hai người, chúng lại trở nên vô cùng rõ ràng và khó chịu.

Ngoài đồng, lúa mạch mới gieo đã nảy mầm khẽ lay động dưới làn gió đêm.

Bình thường Tom có lẽ sẽ quay sang cảm thán với Jean, rằng mùa màng năm nay có vẻ tốt chắc sẽ được mùa. Nhưng bây giờ, anh chỉ biết cúi thấp đầu nín thở, tập trung toàn bộ ánh mắt vào nơi tận cùng tầm nhìn, chỗ rìa rừng rậm tối như vực sâu.

Trái tim đập dồn dập, một cảm giác bất an vô cớ nhưng vô cùng mãnh liệt, khiến cho Tom như cảm nhận được bên trong nơi tăm tối kia đang ẩn nấp một thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

Trên bầu trời, một vệt sáng lóe ra từ khe hở trong mây đen, để ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống khu rừng mờ mịt.

Giống như ánh đèn soi vào góc chết trong căn phòng, để lộ ra nơi đầy rẫy lũ gián đang ẩn nấp.

Năm con? Mười con?

Không… Ít nhất phải hai mươi con Kobold!

“Ú ~ !!!”

Tiếng kèn cảnh báo vang lên chói tai ngay bên cạnh khiến Tom run lên, anh quay đầu thấy Jean đã cầm lấy chiếc kèn lệnh làm bằng xương, dùng hết sức lực thổi chiếc kèn để báo động cho toàn bộ dân làng.

Rất nhanh, ở trong thôn làng vang lên tiếng gọi hoảng loạn xen lẫn với tiếng chân dồn dập, ánh lửa bập bùng đã bắt đầu sáng rực lên ở phía sau.

Tom siết chặt cây giáo trong tay, cảm nhận mồ hôi ướt đẫm cả lòng bàn tay. Anh biết dân làng đang chạy đến, nhưng anh không dám quay lại nhìn, chỉ gắt gao dán mắt vào vùng đêm tối phía trước.

Vì tiếng kèn không chỉ cảnh báo cho dân làng, mà cũng đã kinh động đến lũ Kobold.

Sau một hồi hỗn loạn, màn đêm lại chìm vào tĩnh lặng. Và rồi, từ bên trong cánh rừng tối đen như mực, Tom đã nhìn thấy rõ một bóng dáng to lớn, thân hình vạm vỡ khác hẳn với bọn Kobold bình thường…

Mang theo nỗi sợ không thể diễn tả, Tom run giọng thào.

“Đúng rồi… chỉ có loại đó mới làm được, Troll!”

Kobold tuy một loài không được thông minh, nhưng chúng đủ gian sảo để biết rõ bọn nó là chủng loài nằm dưới đáy của chuỗi thức ăn, nên thường tìm đến những cá thể độc lập tuy mạnh mẽ nhưng năng lực săn mồi kém cỏi giống như loài Troll, để tạo thành một vòng sinh thái hợp tác.

Đổi lấy sức mạnh của Troll bảo vệ Kobold bọn chúng khỏi sự uy hiếp những kẻ săn mồi mạnh hơn, các Kobold sẽ thay thế cho loài Troll tìm kiếm con mồi, cũng như là đánh dấu đất đai và xây dựng lãnh địa cho loài Troll.

Gọi tắc là mối quan hệ cộng sinh.

Tom quay đầu lại, anh nhìn thấy những người đàn ông trong thôn đang vội vã chạy tới. Có người thậm chí còn chưa kịp mặc áo tử tế, chỉ khoác tạm một mảnh vải, tay giơ cao đuốc hối hả chạy đến.

“Thôn trưởng! Vừa rồi ta nhìn rõ, lần này có ít nhất hai mươi con Kobold!”

Jean nhảy xuống khỏi đống rơm, vẻ mặt căng thẳng báo cáo.

“Hai mươi con!? Trời ạ! Không phải nói nhiều nhất cũng chỉ bảy, tám con thôi sao? Tại sao có thể đông như vậy được!?”

Rõ ràng, dân làng cũng biết họ sẽ phải chống lại sự tập kích bọn Kobold, nhưng không ai nghĩ số lượng bọn chúng sẽ đông đến vậy, thậm chí là có cả Troll ở trong đó.

Tình hình đã vượt xa ngoài khả năng ứng phó của bọn họ!

Tom không còn tâm trí để nghĩ nhiều.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng của Troll, tinh thần anh như thay đổi hẳn.

Trong đầu cứ vang vọng lời dặn trước đó của cha mình, giống như một ảo giác lặp đi lặp lại.

“Nếu trên hai mươi con… mang vợ con chạy ngay, đừng quay đầu lại… Chúng không thể mang đi nhiều người cùng lúc đâu…”

Với tư cách một người chồng, một người cha, Tom chỉ muốn lập tức lao về nhà, đưa cả gia đình chạy đến nơi an toàn. Ý nghĩ bảo vệ người thân thôi thúc, khiến chân anh trong vô thức lùi lại một bước.

Nhưng rồi ở trong đám đông, anh thấy thoáng qua những gương mặt quen thuộc.

Đại ca Ace người từng biết hoàn cảnh nhà anh khó khăn, lúc vợ anh mang thai đã lén đưa vài khối thịt nai đến, dù ngay sau đó bị vợ mắng mỏ mấy ngày liền.

Và…Anderson, cái thằng nhóc này, tại sao lại không chịu ở nhà trốn cho an toàn, mà còn chạy ra đây làm gì!?

Tom trợn trừng mắt, tóm lấy cổ áo của Anderson, gần như lôi thẳng cậu thiếu niên ra khỏi đám đông.

“Ai cho mày tới đây!?”

Anh gầm lên, nước bọt văng cả lên mặt thằng bé.

Anderson, em trai duy nhất của Jenny, vợ của anh, cũng là thân nhân còn lại của vợ, mà từ lâu Tom cũng đã coi Anderson như em ruột của mình. Giờ thấy cậu em vợ lén chạy ra chỗ nguy hiểm, Tom không kìm nổi cơn giận.

“Nghe đây, tao muốn mày ngay lập tức trở về nhà! ở cạnh chị mày!”

“Anderson, tao biết mày rất thông minh, cho nên, nếu thấy tình hình không ổn, lập tức đưa Lily và Leon cùng chị mày chạy về phía đông bắc. Đừng có ở lại chờ tao, hiểu chưa!?”

“Sau này mày chính là trụ cột trong nhà. Phải bảo vệ chị cùng hai đứa cháu của mày, nghe rõ không!?”

Tom nói dồn dập, ánh mắt đầy căng thẳng.

Trong tay anh, cây xẻng sắt thô kệch vẫn nắm chặt chưa từng buông xuống.

“…”

Anderson chỉ biết thẩn thờ ngước nhìn người anh dâu, hai mắt lộ ra vẻ không dám tin khi nghe Tom nói như vậy.

“Im lặng!”

Đúng lúc đám đông bắt đầu rối loạn, một tiếng hét dõng dạc vang lên. Người vừa cất tiếng là một ông già cao lớn, ông ấy tên là Pam, là trưởng thôn của cái thôn làng này.

Ông từng dẫn dắt dân làng vượt qua cướp bóc, bão tuyết, nạn đói. Danh tiếng lẫn uy tín của ông trong thôn là tuyệt đối.

Chỉ hai chữ ngắn gọn, ông đã khiến đám người hỗn loạn lập tức im lặng, toàn bộ trật tự quay lại nhìn ông.

Mọi người không còn tranh cãi, không còn hoang mang, chỉ lặng lẽ nhìn về phía vị lão nhân đứng ở hàng đầu, tất cả đều một lần nữa đặt hy vọng sinh tồn của mình vào ông.

Trong đầu Pam lúc này điên cuồng suy nghĩ.

Kẻ địch là một bầy Kobold, có ít nhất hai mươi con, lại có thêm một con Troll dẫn đầu.

Với lực lượng phòng thủ hiện tại, cho dù đã thôn làng bọn họ bố trí sẵn bẫy rập thô sơ, họ tuyệt đối không phải là đối thủ của chúng.

Vậy có nên để cho dân làng bỏ chạy vào rừng, phân tán trốn thoát?

Không! Như thế cũng không được!

Rừng rậm chính là lãnh địa của bọn Kobold, mũi của chúng không khác gì mũi chó, một khi dân làng phân tán, mất đi sức mạnh của tập thể, họ chẳng khác nào tự vứt bỏ ưu thế cuối cùng của con người.

Chỉ cần một chút sơ suất, cả thôn làng có thể sẽ bị xóa sổ và chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Nhưng nếu cố thủ nơi này, đứng trước một bầy Kobold đông đảo như vậy, bọn họ có thể cầm cự bao lâu?

Đến lúc đó, e rằng toàn bộ đàn ông trưởng thành trong thôn đều sẽ chết sạch!

Tom kéo cánh tay cứng đầu của thiếu niên vẫn nắm chặt cây xẻng sắt, giọng anh vô cùng kiên quyết.

“Anderson, mau quay về thôn! Báo cho tất cả mọi người trong làng chạy theo hướng đông bắc… Chúng ta sẽ tập hợp lại ở con đường lớn!”

Từ lúc hai người trực ruộng phát hiện Kobold, thổi kèn báo động, đến lúc dân làng tập trung đông đủ, tất cả chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi.

Rầm! Rầm!

Hai tiếng nổ trầm trọng vang lên, con Troll chỉ với hai cái vung chùy đã ngay lập tức đánh nát cánh cổng mà thôn làng vô danh đã xây dựng rất lâu.

Cửa vào vừa được đả thông, ở những lúc bình thường bọn thú lông lá này sẽ không kìm được bản năng giết chóc của mình, sẽ la hét điên loạn cầm vũ khí lao thẳng vào trong thôn làng.

Thế nhưng lần này, dưới sự trợ giúp của Troll, chúng lại dàn đội hình phonng tỏa ra bốn phía, giống như một cái miệng khổng lồ đang khép dần, âm thầm bao vây toàn bộ lối ra của thôn làng.

Thời gian đang rất gấp, chờ cho đến dân làng vừa kịp tập hợp, lũ Kobold cũng đã dàn xong thế trận.

“Rú —!”

Một con Kobold gầy gò với bộ lông xám tro, sườn nhô đầy xương rú lên, nó cuối cùng cũng nhịn không nổi, lập tức lao ra khỏi khu rừng, gào rú thẳng vào đám người.

Ánh mắt Tom dõi theo bóng lưng Anderson đang chạy về phía thôn, Anh sau đó xoay người lại, bàn tay siết chặt cây giáo cắm cỏ.

Bên cạnh anh là thôn trưởng Pam, bác Harold, anh Ace… Những gương mặt chai sạn vì nắng gió, khắc đầy dấu vết năm tháng.

Trên đó có sợ hãi, có hoảng loạn, có người run rẩy đến phát ra tiếng nấc.

Nhưng không ai lùi bước.

Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ, trí óc Tom lại thoáng quay về ngày anh đứng trước mộ của cha, thề rằng sẽ cho gia đình một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Lời thề ấy, rõ ràng anh vẫn chưa thực hiện.

Leon vẫn còn quá nhỏ, còn Anderson thông minh, anh vốn tính sau này sẽ đưa cậu em vợ đến thị trấn để học nghề.

Nhưng bây giờ…sợ đã không thể rồi.

Vèo - !!

Một âm thanh lạ lẫm vang lên, nó là một tiếng tru chói tai tựa như bầy chim cùng nhau hót lên, tiếng kêu vang vọng khắp cả khu rừng đêm đánh gãy suy nghĩ của Tom.

“Chim? Không đúng… cái âm thanh này là gì vậy?”

Ngay sau đó, hỗn loạn vang dậy từ sâu trong rừng.

Mặt đất khẽ rung, gió cuồng bùng lên, tiếng kêu thảm thiết của Kobold lần lượt tắt ngấm.

Dưới ánh trăng lờ mờ, bầy Kobold tựa như bị trúng phải tà thuật, hoảng loạn xoay đầu quan sát khắp nơi miệng đầy sợ gầm rừ với xung quanh, rồi trong chớp mắt trước một âm thanh tựa như ngàn chim cùng hót lên, lần lượt từng con Kobold bỗng nhiên nổ tung cả cái đầu.

Phốc! Phốc! Phốc!

Cây cối gãy đổ, lá rụng rơi ào ạt kết hợp cùng âm thanh của thịt xương vang dội như hợp lại thành một bản nhạc ghê rợn.

Con Kobold gầy ốm vừa lao ra vẫn còn chạy trên bờ ruộng cùng với nước dãi nhỏ giọt từ miệng, cái mũi hít hà mùi máu trong gió.

Nó hoàn toàn không biết rằng, tiếng kêu rào của đồng bọn sau lưng nó đã sớm im bặt.

Nó giơ cao cây gậy gỉ sét, cơ thể đột nhiên tăng tốc lao đến đám đông phía trước. Nhưng chưa kịp vung xuống một tiếng xé gió mang tiếng theo ngàn con chim hót vang truyền tới.

Một sức mạnh khủng khiếp truyền tới, hất bổng thân thể gầy guộc của nó.

Phốc!

Tiếng nổ lớn vang lên, cái đầu của nó tựa như quả bóng bay bị kim nhọn đâm thủng, nổ tung thành hàng trăm mảnh vụng.

Cho đến khi chết, con Kobold ấy còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, ý thức còn sót lại cùng với sinh mệnh trong cơ thể nó chậm rãi trôi đi, theo dòng máu đỏ thẫm thấm vào bùn đất.

Cả dân làng hoàn toàn ngơ ngác trước cảnh tượng họ vừa nhìn thấy, mọi thứ diễn ra thực sự quá nhanh.

Không tới năm phút một bầy Kobold cùng một con Troll, trước tiếng kêu quái lạ tựa như là pháp thuật, từng con quái vật mà họ phải liều mạng chống lại chưa chắc sẽ chiến thằng lần lượt ngã xuống, cái đầu nổ tung như quả dưa hấu bị người dùng sức đập nát.

“Bịch.”

Một bước chân nặng nề vang lên.

Đôi ủng da xám nhạt, dính đầy cỏ vụn và máu, giẫm nát hộp sọ Kobold như bóp vỡ một quả bóng nước.

Thanh kiếm dài rút ra khỏi vỏ, ánh thép sắc lạnh khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Khi nhìn thấy rõ dàng người đang bước tới, chỉ trong một khoảnh khắc, bóng người ở trong mắt dân làng giống như đang tỏa sáng, tia sáng thần thánh xung quanh người ấy tỏa ra đánh đuổi bóng đêm của khu rừng, xua tan nỗi sợ cùng lo lắng trong nội tâm của họ.

Một thanh niên có mái tóc hoàng kim, tỏa ra ánh sáng rực rỡ tựa như ánh mặt trời, khoác bộ giáp sắt nhẹ trước ngực, áo gió trắng tinh bay phấp phới theo làn gió, theo từng bước đi của thanh niên, tà áo trắng xẻ ra hai bên tung bay tựa như một đôi cánh chim rực rỡ, khiến người không khỏi sinh ra sự kính ngưỡng cùng sùng bái.

Với trên môi nở nụ cười lễ phép, người thanh niên ôn hoà hỏi.

“Xin hỏi… đây có phải là làng vô danh không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chapter 10: Xin hỏi.. Đây Có Phải Là Làng Vô Danh Không? - Ngai Thần Ngự Trị Muôn Chiều Vạn Cõi | Chaporia