Khoảng năm phút trước.
‘Ngoại trừ việc nhân đôi được đồ vật ra, sẽ có khả năng nào thứ khác cũng có thể nhân đôi được không? ví dụ như tốc độ hay uy lực chẳng hạn?’
Atreus đối với thứ gọi là kỹ năng khái niệm vẫn còn rất mơ hồ, cậu vẫn không nắm rõ cách sử dụng chính xác nhất của nó là như thế nào, cậu cũng thử hỏi Thiền Thần nhưng câu trả lời của cô vẫn như thường lệ, là cậu phải tự mình đưa ra phán đoán.
Sau đó Atreus chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, đối với cậu mà nói, một khi đã có ý tưởng rồi lập tức triển khai luôn, là biết có thực hiện được hay không.
Cậu sau đó nhặt lên một hòn đá ở dưới đất, tại ánh mắt nhìn chăm chú của Thiên Thần, cậu dùng sức ném mạnh một hòn đá nhằm vào một con Kobold trong bầy.
Cùng thời điểm ném hòn đá ra ngoài, Atreus tâm trung toàn bộ tinh thần của mình nhắm vào người hòn đá.
【 Nhân Đôi 】
Trong nháy mắt, vốn dưới lực ném cực mạnh của cậu mà hòn đá vốn đang bay rất nhanh, đột ngột gia tốc và bay nhanh gấp hai lần trước đó, tựa như thể có một sức mạnh vô hình ảnh hưởng đến hòn đá, trống rỗng gia tăng gấp đôi vận tốc bay của nó.
Phốc!!
Hòn đá bay tới cực nhanh, nó trực tiếp rơi thẳng vào đầu của một con Kobold trong nhóm, một tiếng đập vô cùng vang dội truyền khắp xung quanh nhóm Kobold, với cái tai nhạy bén của mình bọn nó hoàn toàn có thể nghe thấy rất rõ, cái âm thanh làm người cảm thấy vô cùng ớn lạnh đó.
Trong vật lý học một câu nói, tốc độ chính là sức mạnh!
Với một vật thể cứng khi đang bay với vận tốc nhanh như vậy, động năng, thứ năng lượng có được trong quá trình chuyển động sẽ sản sinh ra vô cùng nhiều, và một khi bị đánh trúng vào đấu, cho dù vận tốc nhiêu đó vẫn không đủ để sản sinh ra một lực làm nổ tan nát cái đầu, nhưng mà uy lực của nó vẫn không thể xem thường.
Rống!!
Hiện tại Kobold bị hòn đá đánh trúng, một phần nhỏ đầu óc của nó hoàn toàn biến dạng, máu tươi bay ra như mạnh nước phun trào, cơn đau kinh khủng làm con Kobold trúng đòn đau đớn không thôi, nó thống khổ gào lớn.
‘Có thể!’
Sau khi thấy được kết quả cả hai mắt của Atreus sáng lên như đuốc, sau đó cậu ánh mắt nóng rực nhìn xuống những cục đá ngay dưới chân của mình.
【 Nhân Đôi 】
【 Nhân Đôi 】
Chỉ sau vài lần thử nghiệm, Atreus dần nắm giữ được bí quyết sử dụng kỹ năng của mình.
Cậu tiếp đó ôm cả một đống sỏi đá chạy vòng vòng xung quanh bầy Kobold, mỗi lần tìm được chỗ thích hợp là cậu lập tức nhắm chuẩn, rồi dùng hết sức lực ném hòn đá về phía một con Kobold trong bầy.
Dưới sức mạnh không nói đạo lý của kỹ năng khái niệm ‘Nhân Đôi’, tiến hành gia tăng vận tốc bay thẳng của những hòn đá một cách điên cuồng, hiện tại những hòn đá đã không còn là hòn đá bình thường nữa, mà là những viên đạn pháo được bắn ra khỏi nòng súng thần công, bay ra với vận tốc tiếp cận vận tốc của âm thanh.
Như đã nói trước đó, tốc độ chính là sức mạnh, cho dù chỉ là một hòn đá với cái vận tốc bay hết sức vô lý đó, sọ não của bầy Kobold chẳng khác gì một tờ giấy mỏng manh, vừa dụng nhẹ là tan nát.
Ngay cả con Troll cũng chạy không thoát, dù không lập tức nát sọ não giống như lũ Kobold nhờ việc da dày thịt béo, nhưng nó có thể chịu được bao nhiêu đây?
Một viên? Hai viên? Nếu không đủ vậy chọi năm viên, mười viên, Atreus sẽ tiếp tục ném cho đến khi đầu của nó vỡ nát trái dưa hấu mới thôi.
Còn việc dùng hết đá để ném rồi? Chẳng có gì phải lo lắng, đứng trước mặt ‘Nhân Đôi’ từ một viên đá có thể nhanh chóng biến ra thêm hàng trăm quả nếu Atreus muốn.
Rống ~ !!
Dưới tiếng kêu gào không cam lòng của con Troll, đầu óc của nó nổ tan nát thành nhiều vụng.
Phốc!!
“Hô ~ hô ~ hô ~”
Sau khi tiêu diệt được con Troll, Atreus mệt mỏi tựa người vào thân cây, khuôn mặt có phần tái nhợt mà thở gấp.
“Thật không ngờ..tới…chỉ nhân đôi vận tốc cùng gia tăng số lượng mấy viên sỏi đá thôi, mà đã mệt đến vậy.”
Atreus mệt mỏi nói.
“Thật ra ngài kiệt sức như vậy không phải do bọn chúng, mà là do phương thức sử dụng kỹ năng của ngài rất cẩu thả, phần lớn năng lượng ngài dùng ra ngoài, mười thành hết chín thành trong đó bị xem là thừa thải ném ra ngoài.”
Thiên Thần đứng ở bên cạnh nghe được, cô lập tức chỉ ra.
Nói cách khác, thời điểm cậu sử dụng kỹ năng, mức năng lượng là 100 điểm và chỉ có 10 điểm là được dùng ra, còn 90 điểm còn lại bị lãng phí hết, trong khi cậu chỉ cần sử dụng năng lượng nằm trong khoảng 10 điểm đó, là đã có được hiệu quả tương đương.
Atreus gật đầu, tỏ vẻ cậu đã hiểu.
Bốp ~ bốp ~ bốp ~
Sau đó, trước ánh mắt bất ngờ của cậu, Thiên Thần bỗng nhiên vỗ tay chúc mừng.
“Đồng thời xin chúc mừng ngài, Atreus, Thực Lực của ngài đã có một chút tiến bộ, từ có hơi chút Nhập Môn, chính thức bước chân vào trình độ Nhập Môn.”
“Nhập Môn?”
Nghe được từ ngữ mới, Atreus vẫn to mò như mọi khi tức khắc dò hỏi Thiền Thần.
“Ở đại lục Elysian, ngoại trừ phương pháp tu hành thông thường, chú tâm rèn luyện tu tâm dưỡng tính để gia tăng đạo hạnh. các Hành Đạo Giả vẫn còn một con đường khác để đi, con đường đó được gọi là Truy Cầu Sức Mạnh, tức là không theo đuổi đạo hạnh mà chỉ tìm kiếm duy nhất phương thức để gia tăng sức chiến đấu, gọi tắc là Thực Lực Đạo.”
Không để cho Atreus thất vọng, Thiên Thần đã lập tức giải thích cặn kẽ cho cậu.
“Thực Lực có cao có thấp, nó được chia ra thành năm loại cảnh giới. Trong đó bao gồm là Nhập Môn, Bình Thường, Một Chút Tinh Vi, Thủ Tháp Tinh Vi và cuối cùng là Điên Đảo Lẽ Thường.”
“Cảnh giới đầu tiên, Nhập Môn, còn được gọi là Lúc Được Lúc Không, ở cảnh giới này các chiêu thức lẫn sức mạnh của ngài gần như đều đang ở giai đoạn vừa mới học hỏi, kinh nghiệm chiến đấu, tư duy chiến thuật, số lượng kỹ năng phép thuật đều không có, cho dù có kỹ năng hay phép thuật sẽ những lúc không cách nào sử dụng chúng được như ý muốn của mình, tổng năng lượng dự trữ cũng rất ít hoặc gần như không có luôn.”
Vậy nên Nhập Môn mới bị gọi là ‘Lúc Được Lúc Không’.
“Tiếp đến là Bình Thường, còn gọi Vận Hành Bình Thường, chạm đến trình độ này ngài coi như đã ở cái tầm tiêu chuẩn trình độ bình thường của cộng đồng, kỹ năng phép thuật, kinh nghiệm chiến đấu cũng đã có một tích lũy ít, sẽ không gặp những tình trạng như phép thuật không cách nào phát động vì không đủ tự tin vân vân đủ thứ lý do.”
“Sau đó là Một Chút Tinh Vi, ở cái cảnh giới này ngài sẽ coi như là đã ở tầng lớp tinh anh, ngàn người mới có một, cảnh giới này còn được gọi là Nước Chảy Mây Trôi, Tối Đa Lợi Ích, Tối Thiểu Phản Phệ.”
“Không nói kinh nghiệm chiến đấu riêng cái khoảng, cách thức sử dụng kỹ năng hay phép thuật gần như là mọi việc như ý, muốn cứng rắn hay muốn mềm mỏng đều có thể tùy tiện làm được, thậm chí có thể hạ thấp mức độ tiêu hao đi một tí, mà xuất lực lẫn hiệu quả của kỹ năng sánh ngang thậm chí là có phần nhỉnh hơn bình thường.”
“Cảnh giới tiếp theo, Thủ Tháp Tinh Vi gọi là Làm Một Được Mười, Cảnh Đẹp Ý Thơ, ở tầng thứ Thực Lực này ngài đã có thể xem là cường giả hàng đầu của thế giới, tùy tiện sử dụng ra một chiêu thức, lại có thể dùng ra uy lực mạnh mẽ gấp mười lần thậm chí là nhiều hơn, ở cùng mức độ năng lượng tiêu hao theo tiêu chuẩn bình thường, có khi còn tiêu hao ít hơn.”
Thiên Thần không đề cập thêm những phương diện khác của tầng thứ Thủ Tháp Tinh Vi này, bởi vì nó không cần thiết phải nói ra. Những cường giả có thể đạt được trình độ thực lực như vậy, ai mà không phải thuộc hàng đỉnh của đỉnh, thiên tài của thiên tài, ngàn năm mới có một, người đứng trên vạn người.
“Cuối cùng là Điên Đảo Lẽ Thường, cường giả ở tầng thứ này rất hiếm, xin nhấn mạnh là rất hiếm có, cảnh giới này cũng không có nhiều thứ để nói ngoài việc đúng như cái tên gọi của nó, điên đảo lẽ thường. Những quy tắc, các tiêu chuẩn đánh giá thông thường đã không cách nào xác định chính xác, trình tự sức mạnh ở mức thấp nhất và cao nhất của bọn họ là như thế nào nữa rồi.”
Có lẽ, Điên Đảo Lẽ Thường cũng có thể sánh ngang được với các Quan Vị ( Grand ) cũng nên.
Thiên Thần ở trong lòng nói.
Tất nhiên, đánh giá như vậy chỉ là theo quan điểm cá nhân của Thiên Thần. Cô chưa từng thực sự nhìn thấy cường giả Điên Đảo Lẽ Thường cùng một Quan Vị chiến đấu với nhau bao giờ, cho nên không thể khẳng định, liệu Điên Đảo Lẽ Thường thực sự có thể sánh ngang được với Quan Vị ( Grand ) hay không.
Bởi vì trên tính chất mà đánh giá lại, cả Đạo Hạnh cùng Thực Lực Đạo là hai trường phái hoàn toàn khác nhau.
Một cái là theo đuổi sức mạnh tuyệt đối, lực phá vạn pháp, độc đoán bá đạo.
Cái còn lại là sự quá trình thăng hoa về cấp độ sinh mệnh, từ nhiều mặt ý nghĩa, trong duy tâm lẫn duy vật, sự lột xác từ ngoài thể chất cho đến trong tư tưởng.
Còn tại sao không thể đi cả hai phương pháp, vấn đề này thực ra chính bản thân Thiên Thần cũng không rõ.
Đừng nhìn cô giống như việc gì cô cũng biết, mà thực sự cho rằng cô thực sự cái gì cũng biết.
Thực tế là không phải, những thứ cô biết và có thể nói cho Atreus từ đầu cho đến hiện tại, tất cả đều chỉ là những kiến thức cơ bản mà ai cũng biết, nếu bây giờ tùy tiện đi tìm một Hành Đạo Giả của Trí Tuệ thực thụ và hỏi, vì Hành Đạo Giả của Trí Tuệ kia sẽ trả lời giống y như cô, thậm chí còn kể rõ ràng và còn chi tiết hơn nhiều, bởi vì Hành Đạo Giả không có cái hạn chế như của Thiên Thần.
Đồng thời, đây cũng chính là cực hạn của cô, vì cô suy cho cùng chỉ là một Thiền Thần cấp 3 nhỏ bé lại hết sức tầm thường, ngoài việc có chút kiến thức hơn những đồng loại cùng cấp ra cô chẳng có gì nổi bật, nếu đem Atreus ra để so sánh, cô thậm chí còn kém cỏi hơn cả Atreus.
Ngoài trừ hơn Atreus duy nhất một thứ là kiến thức cơ bản, Atreus từ thiên phú chiến đấu, tâm tính, cấp bậc Đạo Hành còn cao hơn cả cô rất nhiều, bởi vì cô là một Thiên Thần cấp 3 cũng tương đường với một Hành Đạo Giả trình độ bình thường của con người, còn Atreus, tuy chỉ là trùng hợp nhưng Atreus trên mặt giấy tờ đánh giá, vẫn là là một người Hành Đạo Giả thuộc cấp độ Thầy Đạo ( Master ), cao hơn cô cả một cấp lớn.
Hơn nữa, chờ đến khi Atreus bắt đầu đối mặt với những sinh vật huyền bí bậc cao, hoặc Hành Đạo Giả hàng đầu, cô cũng chẳng có phương pháp nào để hỗ trợ, bởi vì bọn họ, ai cũng đều biết phương pháp để chống cự lại ảnh hưởng của Thần Bì hoặc là có cấp độ Thần Bí còn cao hơn cả cô, đứng trước mặt những tồn tại đáng sợ như thế, một Thiên Thần cấp bậc 3 như cô chẳng khác nào là sâu kiến, cô không dám cử động dù chỉ một ngón tay.
Vậy nên, nếu mà hỏi cô những thứ nếu có trình tự quá cao, hoặc vị cách hoặc có Thần Bí thuộc cấp độ cao Thiên Thần hoàn toàn không rõ.
Những gì cô có thể trả lời, chỉ có một câu duy nhất là…
‘Mọi thứ đều phải do ngài phán đoán.’
Vừa là thủ đoạn dùng để đối phó mấy câu hỏi quá khó với cô, cũng vừa tuân thủ quy tắc của một thiên thần hộ đạo cần phải làm.
…………………………………………………………..
Ngôi làng vô danh này vốn không lớn, nên cuộc sống của dân làng ở đây cũng chẳng có gì đáng để nhắc đến.
Ăn cơm, làm ruộng, ngủ.
Gieo hạt, ra hoa, rồi thu hoạch.
Cuộc sống khô khan cứ thế lặp đi lặp lại, như chính cánh đồng lúa mạch ngày này qua ngày khác, năm này nối năm kia, không có gì thay đổi.
Ngày thường, nhiều nhất cũng chỉ thấy vài nhóm nhỏ Kobold lang thang quanh vùng.
Làng vô danh tuy không phải một ngôi làng giàu có, cái gì cũng thiếu thốn, nhưng riêng đất đai cùng cây gỗ khẳng định không bao giờ thiếu, chỉ cần họ muốn bao nhiêu cũng đều có đủ hết.
Vậy nên nơi ở của hai vợ chồng John, là một ngôi nhà gỗ lớn với năm căn phòng rộng rãi, gồm có một phòng ngủ của vợ chồng họ, một phòng tiếp khách, một là phòng bếp, một phòng là nhà kho, một phòng còn sót lại vỗn là phòng ngủ mà hai vợ chồng xây dựng, để cho đứa con sắp trào đời của bọn họ.
Nhưng giờ Atreus đã tới làng và muốn tá túc trong nhà họ một đêm, may thay căn phòng này chưa có người sử dụng cho nên cậu có thể vào đây ở tạm một đêm.
Chỉ cần quét dọn một chút, rửa sạch bụi bẩn bên trong phòng là có thể dùng được rồi.
Đinh.
Mùi thức ăn dày đặc lan tỏa trong căn nhà nhỏ, làn hơi nóng bốc lên khiến ban đêm lạnh giá trở nên ấm áp lạ thường.
Đó là một món hầm được nấu từ đậu, ngũ cốc, rau dại, củ cải, cà rốt và vài lát thịt muối, tất cả hòa lại tạo thành hương vị đơn giản nhưng no lòng.
Làng Vô Danh vốn đã nghèo, mà vợ chồng nhà John lại càng khó khăn hơn. Họ chẳng thể nào quanh năm có đủ sữa tươi, bột mì mịn hay hạt tiêu để có thể nấu ra một món súp nấm sang trọng được.
Một nồi súp nấm như thế này, đã là cực hạn mà bọn họ có thể làm.
Đương nhiên, đối với ân nhân đã cứu mạng bọn họ và cả cái thôn làng này mà nói, so sánh với số tiền ăn phải chi trả họ không cảm thấy mình chịu thiệt thòi gì cả.
Atreus híp mắt, thỏa mãn gật đầu một cái.
So với mấy món cá cùng thỏ nướng mà cậu đã ăn những ngày qua, quả thật không tồi chút nào.
Tất nhiên, nếu gia đình này vì thỏa mãn nhu cầu của cậu mà đã nỗ lực như vậy, Atreus sẽ không để cho bọn họ cảm thấy thua thiệt.
Cậu từ bên trong túi áo lấy ra một đồng vàng, cậu đã mượn nó từ chỗ hai vợ chồng John.
Nói ra cũng khá là ngại ngùng, thời điểm cậu mở miệng muốn mượn một đồng vàng ở chỗ hai người họ, cả hai đã không chút do dự lập tức đập vỡ sàn nhà của mình, từ trong một cái hộ gỗ chôn ở bên dưới đất lấy cái đồng vàng cho cậu.
“Atreus, trung bình một đồng vàng ở đại lục Elysian, hoàn toàn dự sức để nuôi sống được cả một nhà ba người suốt một năm ăn thịt gà uống canh cá. Với một gia đình nghèo khó như bọn họ, một đồng vàng đã là cả gia tài lớn.”
Thiên Thần vẫn như thường lệ, lập tức giải thích cậu hiểu vì sao cả hai vợ chồng lại chôn vàng dưới sàn nhà của mình.
Từ lời giải thích của Thiên Thần, Atreus sau đó cũng hiểu rõ hệ thống tiền tệ của thế giới này.
Ở đại lục Elysian, có ba chủng loại đồng tiền, gồm có vàng, bạc và xu.
Cứ 100 xu là tương đương với 1 đồng bạc, và 10 đồng bạc sẽ có ngang giá với 1 đồng vàng.
Đồng thời, chỉ có đồng vàng là có thể đổi sang được đồng bạc hoặc là đồng xu, không có cái vụ đồng bạc quy đổi lại được thành đồng vàng.
Đương nhiên, cái tỷ lệ quy đổi này cũng không hoàn toàn cố định, tùy theo thời kỳ mà giá trị của đồng vàng sẽ có tăng có giảm.
Ví dụ nếu ở thời kỳ chiến tranh, giá trị của đồng vàng sẽ tăng lên một điên cuồng, bởi vì trước khi chiến tranh bắt đầu những người giàu quyền quý cùng thương nhân, sẽ bắt đầu thu gom vàng và với đồng vàng bắt đầu trở nên khan hiểm, giá trị của chúng từ đó sẽ tăng lên, đồng thời cũng sẽ dẫn đến một đống hệ lụy xấu khác theo sau đó.
【 Nhân Đôi 】
Chỉ với một cái vẫy tay, một đồng vàng trong tay cậu đã lập tức biến thành hai đồng vàng.
Kỹ năng khái niệm chính là không nói đạo lý, trống rỗng sinh ra một vật thể mà lại không có bất cứ sự đánh đổi nào. Hoàn toàn đạp đổ quy tắc cơ bản nhất, của định luật bảo toàn năng lượng.
Chỉ cần Atreus muốn, chỉ với một đồng vàng trong tay, hoặc là cậu có thể làm một thôn làng nghèo trong nháy mắt trở thành nơi giàu sang nhất thế giới hoặc là cậu cũng có thể, khiến cho cả toàn bộ hệ thống kinh tế của một quốc gia hoàn toàn sụp đổ.
Hoặc sinh hoặc tử, tất cả chỉ với một ý niệm trong lòng.
Atreus không thể không thừa nhận, sức mạnh của khái niệm thực sự rất mê người, vô cùng dễ dàng khơi gợi dục niệm sâu nhất bên trong lòng người. Nếu ý chí của người sở hữu không đủ kiên định, rất dễ bị đọa lạc bởi dục vọng của chính mình.
Cậu sau đó lắc đầu, nhanh chóng xua tan đi những suy nghĩ kỳ quái trong đầu mình.
Cái gì mà hoặc sinh hoặc tử, cái gì mà giàu sang hay quốc gia sụp đổ, toàn những ý tưởng không ra thể thống gì.
Ăn xong cơm tối, Atreus sau đó thổi tắt đèn cầyđi ngủ.
……….
Khi mặt trời còn chưa chưa mọc lên trên đường chân trời, Atreus đã thức dậy theo đồng hồ sinh học của mình.
Sáng rồi sao..?
Khi cậu nhìn ra phía cửa sổ nhìn thấy trời vẫn còn đang là chạng vạng buổi sáng, lập tức nhận ra mình đã thức dậy hơi sớm, khiến Atreus có chút ngơ ngác vuốt đầu.
Atreus đứng lên thu thập hành lý, sau đó ở trong phòng kiểm tra kỹ càng một lần, xác nhận không có bỏ sót thứ gì cậu mới đẩy cửa đi ra ngoài.
“Chào buổi sáng, mạo hiểm giả đại nhân..”
Ngoài dự đoán hơn nữa, cô người vợ Juun còn thức dậy sớm hơn cả cậu.
Cô lúc này đang mặc một chiếc tạp đề, ở dưới phòng bếp đang bận rộn chuẩn bị một nồi thức ăn sáng cho bọn họ.
“Chào buổi sáng, phu nhân.”
Atreus lễ phép đáp lại.
“Phu nhân cũng dậy khá sớm nhỉ, cô đang có thai, lẽ ra nên nghỉ ngơi mới phải.”
Cậu nhìn xuống cái bụng bầu chín tháng của cô Juun, miệng nhẹ nhàng nói.
“Ngài thật biết nói đùa, mạo hiểm giả đại nhân. Chúng tôi là một gia đình nông dân, việc dậy sớm hơn gà ngủ muộn hơn chó để ra đồng ruộng cũng đã quen rồi.”
Không còn sự e ngại giống với ngày hôm qua, Juun bình tĩnh nhìn cậu giải thích, sau đó cô ôn nhu vuốt ve cái bụng bầu của mình, thần sắc lộ vẻ hiền từ đầy sự yêu thường với đứa con trong bụng mình.
“Quả thực, dù rất cực khổ, đôi khi sẽ gặp một chút phiền toái, nhưng vì đứa trẻ này, chúng tôi cảm thấy mọi cực khổ mình bỏ ra đều xứng đáng.”
“Vậy sao…”
Atreus gật đầu.
Cậu sau đó không nói gì thêm, chậm rãi đi tới bàn ăn sau đó tìm một chỗ ngồi xuống, rồi dõi mắt nhìn chăm chú không rời khỏi bóng lưng dịu dàng hiền thục, đang bận rộn dưới căn bếp của cô.
“Đại..đại nhân, không biết.. có chuyện gì không ổn sao..?”
Như nhận ra ánh mắt nhìn chăm chú của Atreus, Juun cảm thấy toàn thân mỗi tấc da thịt của mình, giống như đang bị một bàn tay vô cùng ấm áp lại rất ôn nhu vuốt ve, cô giật mình rồi lo lắng quay đầu nhìn Atreus và hỏi.
“Xin lỗi, ta chỉ là..cảm thấy quen thuộc..”
Nhận ra mình đã rất mất lịch sự, khi nhìn vợ của người khác với một ánh mắt kỳ quái, cậu lập tức nghiêng đầu đưa mắt nhìn sang nơi khác.
“Quen thuộc?”
“Ừm, không hiểu sao ở trong lòng ta, bỗng nhiên cảm thấy mình trước kia đã từng nhìn thấy cảnh tượng giống như thế này, có một người phụ nữ giống như phu nhân, cũng là dịu dàng hiền thục như vậy, ở dưới bếp căn bếp không biết mệt mỏi, chuẩn bị thức ăn cho người mình yêu quý.”
“Tưởng nhớ, đó chính xác là những gì ta đang cảm thấy ngay lúc này.”
Atreus khuôn mặt lộ vẻ trầm tư nói.
“Nếu trong lòng ngài thực sự có một người như thế, vậy người đó chắn hẳn rất xinh đẹp đi.”
Nhận ra Atreus không có ý đồ khác thường với mình, Juun ở trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó cô nhẹ nhàng an ủi cậu.
“Đúng vậy, nếu người ấy thực sự tồn tại, vậy người đó chắn chắn cũng rất xinh đẹp giống như phu nhân vậy.”
Atreus bống nhiên quay đầu, thần sắc vô cùng ôn nhu mỉm cười với cô.
Trong nháy mắt, Juun cảm thấy trái tim của mình ngừng đập một nhịp.
Atreus vẻ ngoài vốn đã không kém, ngũ quan tuấn tú, khí chất bẩm sinh toát lên vẻ cao quý, lại thêm mái tóc vàng óng mượt ấm áp như ánh mặt trời, đôi mắt xanh lục tựa như bảo ngọc phỉ thúy đế vương lục, tỏa sáng rực rỡ như thể muốn hút lấy linh hồn của người nhìn vào.
Cậu lúc này chỉ cần cười lên kết hợp với thần thái ôn nhu ấm áp, cậu lúc này không khác gì một vị kỵ sĩ, một chàng bạch mã hoàng tử bước ra từ trong câu chuyện cổ tích.
Chỉ cần là những cô gái, ở trong lòng đã từng một lần trong đời mơ mộng về một chàng hoàng tử cưỡi bạch mã chân đạp tường vân đưa đón mình, một khi gặp phải nụ cười đầy ôn nhu của cậu, khó lòng mà thoát khỏi ái tình.
Juun bỗng nhiên cảm thấy, bị mạo hiểm giả đại nhân nhìn có lẽ cũng không tệ lắm.
“Nếu vậy..vậy thì..è hèm.. vậy ngài xin cứ tự nhiên, ta tiếp tục công việc.”
Cô nói xong cũng không đợi Atreus hồi đáp, đã quay đầu lại với nồi thức ăn đang bỏ dỡ giữa chừng. Chỉ có Atreus không hề hay biết, khi Juun quay đầu đưa lưng lại với cậu, cả khuôn mặt của cô đỏ rực giống như quả cà chua.
“…”
Atreus nhìn bóng lưng bận rộn của Juun, rồi lại đưa mắt nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Tuy rất mơ hồ, nhưng khoảnh khắc cậu nhìn thấy dáng vẻ hiền thục của Juun, trong đầu cậu bỗng nhiên xuất hiện một vài dòng ký ức vô cùng rời rạc, nhớ lại bóng dáng của một người phụ nữ.
‘Thiện Huệ..’
Dung mạo lu mờ không rõ ràng, âm thanh cũng không có, Atreus không rõ giọng nói của người ấy như thế nào, thứ duy nhất cậu có thể nhớ ra, chính là người phụ nữ ấy đã gọi tên của cậu.
Những đoạn ký ức này thực sự quá mức mông lung, khiến cậu khó lòng mà phân biệt được những thứ cậu nhớ lại là thật, hay chỉ là những ảo tưởng nhất thời của cậu.
‘Ngài quả là một người rất có mị lực, Atreus.’
Thiên Thần đứng ở bên cạnh nhìn hết toàn bộ, trong lòng có chút không biết phải nói thế nào.
Dù cô biết Messiah của cô rất có mị lực, nhưng vẫn không thể ngờ được ngay cả phụ nữ đã có chồng, cũng không chống đỡ được.
Cô sau đó từ trong túi áo của mình lấy ra một quyển sổ tay nhỏ, ở trên những trang giấy đều viết lại quá trình hoạt động thường ngày của Atreus, Thiên Thần đồng thời còn xây dựng một bảng thuộc tính nhân vật của riêng cậu, đề phòng trường hợp cô có phát hiện những đặc điểm gì mới trên người Atreus, cô có thể lập tức viết lên trên đó để cô có thể nhanh chóng đưa ra đánh giá.
Thiên Thần trước đã nói trước đó rồi, cô chính là Thiền Thần Hộ Đạo của Atreus, tuyệt đối sẽ rời xa khỏi Atreus, cô sẽ là luôn theo sát từng bước chân của cậu, dõi theo từng hành động của cậu bất kể là ở nơi nào.
Bảng Thuộc Tính.
Tên: Atreus.
Giới Tính: Nam.
Tuổi: 17 tuổi.
Chủng Tộc: Con Người / Chi Nhánh Nhân Chủng: Golden? Nephilim? Neo? (Chưa Xác Định).
Con Đường: Trí Tuệ, Vận Mệnh (?), Thần Bí (?).
Kỹ Năng: Khái Niệm – Số Học ( Nhân Đôi ).
Đạo Hạnh: Thầy Đạo ( Master ).
Thực Lực Đạo: Nhập Môn.
Danh Hiệu: Messiah, Người Con Của Ánh Sáng (Quang Chi Tử), Hành Đạo Giả Của Trí Tuệ.
Đặc Tính:
Mị Lực Phi Phàm: Rất thu hút phái nữ, có lực áp chế cực cao đối với người cùng giới, có cùng vị cách hoặc thấp hơn.
Bá Đạo: Thích làm những gì mình thích, mặc kệ người khác có muốn hay không.
Sinh Tồn: Nhanh chóng thích nghi, rất giỏi trong việc sinh hoạt trong rừng rậm.
Thiên Tài Chiến Đấu: Học hỏi cực nhanh, thiên bẩm chiến đấu dị thường tựa như thể chiến binh đã trải qua hàng trăm ngàn trận chiến sinh tử, nắm bắt cực tốt điểm yếu của đối thủ.
Trí Tuệ Kinh Thiên: Đôi khi sẽ nghĩ ra những ý tưởng hết sức độc đáo.
“Chào buổi sáng, mạo hiểm giả đại nhân.”
Giữa lúc bầu không khí trong phòng khách các lúc càng khác thường, John Jones Jr lúc này mới từ trong phòng ngủ bước ra.
John tựa như không nhận thấy sự khác thường của vợ mình, anh quay đầu vô cùng kính cẩn cúi chào với Atreus.
“Chào buổi sáng, gia chủ.”
Atreus gật đầu, cậu lễ phép đáp lại.
“Đêm qua ngài ngủ có ngon không? Không biết chiếc giường trong phòng có làm ngài thấy khó chịu không?”
Tuy anh chính là chủ của ngôi nhà, nhưng bản thân John không dám ngồi xuống ngế cùng với Atreus, anh cung kính đứng ở một bên cẩn thân hỏi thăm.
Kính sợ cùng tôn kính, vừa đối với cường giả lại vừa là ân nhân của mình dân lên sự tôn trọng cao nhất, cho nên John trong lòng yêu cầu phải đặt mình ở vị trí thấp hơn Atreus.
“John, anh không cần phải làm như vậy, xin hãy cứ xem tôi là một người bình thường là được rồi.”
Atreus đứng lên vội vàng nói.
“Như vậy không ổn đâu, mạo hiểm giả đại nhân. Ngài dù sao cũng là người đã cứu cả thôn làng, hơn nữa, bổn phận trên dưới cũng cần thiết phải rõ ràng.”
John lắc đầu, anh nhẹ nhàng lùi lại một bước.
“Với lại, nếu tôi như không phụng sự ngài đủ tốt, mà trong làng bắt đầu truyền ra những lời đồn kiểu như vậy, tôi sợ là không có mặt mũi nào với cả dân làng, và cả nhà của tôi sau này có khi sẽ bị cả thôn làng bài xích.”
Lòng người khó đoán.
Một người đôi khi chỉ vì phạm phải một lỗi rất nhỏ thôi, không đau không ngứa, lại có khi sẽ bị cả vòng tròn xã hội mà mình đang sống bắt đầu cô lặp, từ trong nội tâm sinh ra sự chán ghét.
Người không biết chuyện, cho rằng người đó đã phạm vào một tội ác tày trời nào đó. Cũng bắt đầu làm theo ý kiến của những người còn lại, lựa chọn chỉ trích sai lầm vốn chẳng đáng là bao, trong khi còn không rõ đầu đuôi sự tình.
“…Vậy sao.”
Atreus nghe vậy chỉ có thể bực bội gật đầu, cậu không phải không hiểu đạo lý, dù cậu cũng rất không thích những quy cũ rườm rà như vậy.
“Vậy ít nhất, hãy gọi ta là Atreus là được, không phải gọi mạo hiểm giả hay là đại nhân gì đó cho mệt mỏi, ta thấy nó quá khách khí rồi.”
“Nhưng mà..”
“Không nhưng gì hết, đây là yêu cầu của ta.”
Atreus thần sắc nghiêm nghị trừng mắt nhìn John, giọng nói trầm thấp tràn ngập uy nghiêm không cho phép từ chối.
John có thể cảm nhận được một luồng uy áp mơ hồ từ trên người Atreus truyền tới, anh cảm thấy cổ họng của mình giống như đang bị người dùng tay bót nghẹt lại, khó có thể hít thở một cách bình thường.
“Tôi hiểu rồi, Atreus đại nhân.”
Khuôn mặt của John bất giác trở nên có chút tái nhợt, cái miệng có chút run rẩy đáp lại.
Thiên Thần đứng ở một bên quan sát, cô biết rõ cái đặc tính áp chế đồng giới của Atreus đã trong vô thức phát động, ép cho người chồng John Jones Jr không dám nhấc lên ý tưởng phản kháng, dù chỉ là một chút cũng không được.
Quả đúng là bá đạo, thu hút giống cái, cưỡng chế và đàn áp giống đực, hành sự độc đoán ép người phải làm theo đúng ý của mình. Atreus mà không lựa chọn con đường của Titian Phân Tranh, đi xưng vương xưng bá có chút lãng phí cái đặc tính này.
Chaporia
Bình Luận (0)