Ngai Thần Ngự Trị Muôn Chiều Vạn Cõi/Chapter 12: Ngày Thứ Tư - Đời Ta Thế Là Hết!Chapter 12: Ngày Thứ Tư - Đời Ta Thế Là Hết!
20px

Sau khi ăn sáng xong, Atreus cầm theo trường kiếm đẩy cửa bước ra ngoài.

Cậu đi dạo một vòng xung quanh làng, đồng thời cũng nhìn thấy có không ít dân làng đã thức dậy và đi ra ngoài cánh đồng làm ruộng.

“Chào buổi sáng, mạo hiểm giả đại nhân!”

“Buổi sáng tốt lành, đại nhân!”

Mỗi nơi Atreus đi ngang qua, người dân chỉ cần nhìn thấy cậu đều lập tức dừng lại công việc, họ cung kính chào hỏi cậu.

“Xin chào.”

Như lễ phép nên làm, Atreus vẫy tay chào lại dân làng.

Chờ đến khi Atreus hoàn toàn đi xa, bọn họ lập tức tụ tập bàn tán sôi nổi.

“Nè, ngươi có thấy mạo hiểm giả đại nhân, ngài ấy rất khác biệt so với những mạo hiểm giả khác trong lời đồn không?”

“Ừm, ta cũng cảm thấy như vậy, nhìn quý phái và quyền quý hơn.”

“Giống như một quý tộc vậy, quần áo luôn trắng sáng sạch sẽ, mái tóc hoàng kim, bên người treo bảo gươm, nhất là cái khí chất tỏa ra, từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều mang một cảm giác cao quý hơn người, làm ta muốn quỳ bài ngài ấy.”

“Nói là quý tộc, ta cảm thấy ngài ấy giống một vị vương tử hơn.”

“Đúng vậy! Quả thực là rất giống một hoàng tử, trong miệng mấy gã thi nhân thường miêu tả.”

Atreus không hề hay biết dân làng lúc này đang bàn tán về cậu, mà cậu dù biết đi nữa cũng không làm được gì. Vì cậu rất tôn trọng quyền tự do ngôn luận, miễn là đừng làm gì chọc giận cậu cậu sẽ giả vờ như không nghe thấy.

Sau khi đi hết một vòng xung quanh ngôi làng, Atreus nhận thấy nơi này không có gì thú vị liền đã bước ra ngoài tường rào, chạy ra ngoài rừng tìm hiểu xung quanh.

Không biết có phải nhóm Kobold mà cậu giết tối hôm qua, có phải là nhóm quái vật duy nhất trong khu vực này hay không, Atreus sau khi đi một vòng trong rừng được một lúc không gặp phải bất kỳ con quái vật nào nữa.

“Thiên Thần, việc ít khi đụng phải quái vật trong rừng gặp là việc bình thường sao?”

Atreus tò mò, nên đã lập tức dò hỏi Thiên Thần.

Trước đó cậu không biết thế giới này có tồn tại quái vật, cứ nghĩ quái vật là những sinh vật hiếm có hoặc là không hề tồn tại, nên thời điểm còn trong rừng rậm Atreus đã không để ý vấn đề này.

Nhưng hiện tại, khi nhận ra số lượng của không hề ít, thậm chí còn chủ động tập kích thôn làng Atreus nhận ra khu rừng này có điều không đúng.

“Atreus, quái vật rất coi trọng lãnh địa của mình, trừ khi có ý tưởng muốn chiếm đoạt, còn không những quái vật khác thường sẽ không xâm phạm lãnh địa của nhau, mà một nhóm có tới 20 con Kobold cùng với Troll ngài đối mặt vào đêm qua, cũng đã coi như là một bầy quái vật cỡ trung, nên lãnh thổ hoạt động của bọn chúng cũng sẽ không nhỏ, chúng ta có khi vẫn còn trong phạm vi lãnh địa của bọn chúng.”

Thiên Thần giải thích.

“Nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian, sẽ không quá lâu để những quái vật, sinh vật huyền bí khác nhận ra, bầy Kobold sớm đã không còn nữa. chiến tranh tranh đoạt địa bàn, là điều không thể tránh khỏi.”

“Làng vô danh sẽ thế nào?”

Atreus nghi hoặc hỏi.

“Có quá nhiều năng có thể diễn ra, tuy theo tính cách của chủ nhân mới của vùng đất này mà ra quyết định, hoặc là bị hủy diệt trong trận chiến tranh, hoặc là trở thành thức ăn, hoặc là trở thành thần dân, mỗi ngày phải dân lên đồ cúng nạp để giữ lấy cái mạng nhỏ.”

“…”

Atreus nghe vậy rơi vào trầm tư, cậu sau đó hỏi tiếp.

“Khoảng cách giữa nơi này, cùng tòa thành gần nhất là bao xa?”

“Khoảng 150 dặm đường, trên đường đi tuyệt đối có không ít thứ như là núi cao, hẻm vực, hoặc là vô tình nằm trong lãnh địa của loài quái vật ăn thịt hung dữ.”

Thiên Thần như biết rõ ý tưởng của Atreus, hiểu rõ cậu dự tính đem những dân làng này rời khỏi nơi này.

Nhưng đáng tiếc, nơi này cùng thành phố quá mức xa xôi lại vừa hết sức nguy hiểm, người bình thường muốn đi đến được thành phố là điều không thể, chứ đừng nói là một số lượng lớn dân làng tay chân yếu mềm.

“Thực sự không có cách nào?”

Atreus nhăn mày nói.

“…”

Lần này Thiên Thần không hồi đáp.

“Vậy sao..”

Atreus biết Thiên Thần chịu nhiều hạn chế, cô không thể bầy mưu lập kế cho cậu được, tất những gì cô có thể là làm một quyển sách toàn biết, để cho cậu biết những thông tin vừa đủ để có thể cậu sử dụng.

Atreus sau đó đi xa thêm một vòng nữa, đến khi cậu đi được thêm mười dặm cách xa thôn làng mới quay đầu trở về. Bởi vì cậu đã xác định phạm vi lãnh thổ của bầy Kobold đánh dấu rồi.

Bán kính là 12 dặm lấy Thôn Vô Danh làm trung tâm, chỉ cần rời khỏi phạm vi này là sẽ chạy vào vùng lãnh thổ của những con quái vật, sinh vật huyền bí khác.

Theo lời của Thiên Thần, cho đến khi mùi hương mà đám Kobold để lại hoàn toàn phai nhạt đi, cậu còn ít nhất hai ngày để suy nghĩ biện pháp.

Quái vật là do cậu giết chết, tai họa sắp ập đến đầu dân làng là do cậu gây ra.

Nhưng nếu đêm đó cậu mà không giết bọn chúng, dân làng chắc gì có thể sống sót trước bầy Kobold.

Mà cậu sao có thể trơ mắt đứng nhìn dân làng vô tội bị một bầy quái vật tàn sát, cho nên, nếu cho cậu một cơ hội để lựa chọn lại, cậu vẫn không chút do dự tiếp tục rút kiếm giết sạch đám Kobold đó.

Ở trong mắt Atreus, vấn đề chưa bao giờ là nên làm hay không nên làm, hối hận hay không hối hận, mà là mạng người đang lâm nguy ở trước mắt, dù có để lại hậu quả khôn lường đi nữa, vẫn phải đi cứu người!

‘Ngài quả thực là một người ôn nhu, Messiah.’

Thiên Thần đứng ở một bên dõi mắt chứng kiến, Atreus với ánh mắt kiên định đưa ra sự lựa chọn của mình.

Thêm một đêm nữa lặng lẽ trôi qua, dưới sự chào đón nhiệt tình của dân làng, Atreus một lần nữa tá túc qua đêm ở nhà hai vợ chồng John.

Sáng hôm sau, bầu trời hôm nay bỗng nhiên đổ mưa, từng giọt nước mưa rơi xuống xua tan đi cơn nóng bức của mặt trời.

Chiếc ghế bập bênh khẽ chuyển động, phát ra tiếng gỗ cọ vào nhau rất khẽ.

Juun ngồi đó, hai tay ôm lấy cái bụng bầu đang khẽ nhô lên dưới lớp váy mỏng, mắt dõi ra ngoài cửa sổ.

Mưa rơi mảnh như sợi chỉ, lấp lánh dưới ánh đèn đường xa xa. Không khí ẩm và trong, mang mùi của đất cùng hơi nước, len vào qua khe cửa, chạm nhẹ lên mái tóc buông lơ đãng của cô.

Juun quay đầu, nhìn lại người thiếu niên.

Ở phía cửa ra vào, cậu đứng dựa vai vào khung gỗ, ánh mắt không rời nhìn chằm chú những giọt mưa ở bên ngoài cửa.

Mái tóc hoàng kim, bộ áo trắng ngà tựa như một bộ áo giáp trắng, cùng với thanh kiếm bên hông, cậu giống như một vị hiệp sĩ cẩn thận bảo vệ công chúa bên người, không để nàng chịu một chút tổn thương.

“Atreus đại nhân, có chuyện gì làm phiền lòng ngài sao?”        

Như nhận ra trong lòng Atreus đang có chút không yên, Juun giọng nói đầy ôn nhu hỏi cậu.

“Không có gì, chỉ là..ta đang có vài chuyện có chút lo lắng.”

Atreus lắc đầu, cậu không dự định giải thích cho Juun biết tai nạn sắp ập tới.

Dù là nắng hay trời mưa, làm một người nông dân cần cú, John vẫn cần thiết ra ngoài đồng cầy ruộng, nên anh đã nhờ Atreus tạm thời chăm sóc cho Juun thay lúc anh không có mặt.

Có lẽ cũng vì biết chồng không có ở trong nhà, nên Juun lúc này cũng không có quá nhiều kiêng dè, cô mỉm cười thân mật nói.

“Ta thật ra cảm thấy, ngài không cần phải suy nghĩ quá nhiều, vì như vậy sẽ không giống ngài chút nào, Atreus đại nhân.”

“Sao phu nhân lại nghĩ như vậy?”

Atreus nghe vậy nghiêng đầu nhìn lại, có chút tò mò hỏi.

“Ngài biết không, Atreus đại nhân? Khi lần đầu gặp được ngài, ta đã nhìn thấy một chú chim.”

Juun ôn nhu vuốt ve bụng, rồi mỉm cười nói với cậu.

“Chim?”

“Phải, một chú chim. Một con lúc đập cánh tựa như hùng ưng, thần thái uy vũ, móng vuốt sắc bén khiến muôn loài khất phục, có bộ lông trắng ngà như đám mây trên trời, lúc sải cánh bao phủ cả mặt đất, thoải mái tự do bay lượn theo gió, lướt bay trời mà không chịu trói buộc.”

Juun đưa mắt thật sâu nhìn kỹ Atreus, thần sắc ôn nhu không thay đổi, chậm rãi miêu tả những gì cô nghĩ.

“Ý của cô là?”

Atreus tựa như không nhận thấy ánh mắt của Juun, cậu tò mò hỏi.

“Ý của ta là, xin ngài đừng để mình phiền lòng, hãy cứ như hùng ưng vậy, tiêu dao tự tại bay trên trời mà không chịu trói buộc.”

“Ngài không nên ở đây, lẽ ra không nên ở lại đây và càng không nên bị trói chân ở đây, xin ngài hãy bay đi, bay thật cao rời xa sự phiền não.”

Juun không rõ Atreus buồn phiền với điều gì, nhưng cô vẫn có thể mơ hồ cảm nhận được, có một thứ đang làm cậu lo lắng và thứ đó, cô đoán nó có lẽ liên quan đến cả thôn làng này.

Vậy nên cô mới khuyên bảo Atreus, mong cậu có thể nhanh chóng rời xa nơi này, đừng vì bọn họ mà chậm trễ tương lai của mình.

“…”

Atreus không lập tức đáp lại, cậu trầm tư nhìn Juun một chút rồi quay đầu nhìn trời mưa bên ngoài cửa, cậu sau đó nói.

“Ta không biết nữa…”

Thiên Thần đứng ở bên cạnh, có phần trầm tư nhìn lại Atreus.

Tối hôm nay Atreus không cách nào ngủ được, những lời của Juun nói với cậu sáng này vẫn còn ở đó, hiện rõ trong đầu cậu.

‘Ngài không nên ở đây, lẽ ra không nên ở lại đây và càng không nên bị trói chân ở đây, xin ngài hãy bay đi, bay thật cao rời xa sự phiền não.’

Dù rất muốn rời đi, nhưng cậu thực sự không thể trơ mắt đứng nhìn cả thôn làng này bị hủy diệt được.

Nhưng cậu không biết cách nào, để có thể giải quyết cái vấn đề nhức nhối này một cách êm đềm nhất.

“AHHH!!”

Đang lúc cậu không biết phải làm sao, ở phòng bên cạnh truyền tới tiếng kêu lớn của Juun.

Cậu không chút nghĩ ngợi, lập tức cầm theo trường kiếm lao ra khỏi cửa phòng, chạy thẳng tới trước cửa phòng của hai vợ chồng John.

Rầm!!

Atreus một cước đạp thật mạnh vào cánh cửa, làm nó nháy mắt vỡ nát làm hai nửa.

Khi xông vào trong, cậu nhìn thấy John đang sốt ruột đứng ở bên cạnh giường không biết phải làm sao, còn Juun lúc này đang rất thống khổ ôm lấy cái bụng.

Cậu khi nhìn kỹ lại, lập tức hoảng hốt nhìn thấy dưới chỗ ngồi của Juun hoàn toàn ướt nhẹp, kết hợp với thần sắc đau khổ của cô, cậu tức khắc nhận ra Juun đã vỡ ối, sắp bắt đầu chuyển dạ.

Juun sắp phải sinh!!

“John! Nhà của bà đỡ đẻ ở đâu!!?”

Atreus vội vàng hỏi John.

Cái làng này không lớn, cho nên Atreus đoán nơi này cao nhất chỉ có một người đảm nhiệm công việc sinh đỡ cho cả thôn làng.

“Phía bắc, ngôi nhà gần với nhà của trưởng làng.”

May thay John vẫn biết tình hình đang rất nguy cấp, anh lập tức chỉ đường đi cho cậu.

Atreus lập tức ôm lấy Juun, sau đó không nói nhiều chạy thật nhanh đến chỗ ở của bà đỡ đẻ.

Tốc độ chạy vội của cậu thực sự quá nhanh, John ở phía sau không cách nào đuổi kịp cậu, chưa đầy hai hô hấp anh đã không nhìn thấy bóng dáng của cậu nữa.

Chờ đến khi John chạy tới nhà của bà đỡ đẻ, nhìn thấy Atreus lúc này đã ngồi xuống ở bên ngoài cửa phòng đỡ đẻ, im lặng chờ đợi kết quả.

“Atreus..đại nhân, Juun..nàng ấy sao rồi?”

Vừa chạy đến nơi John không có ngồi xuống nghỉ ngơi, mà là vội vàng lại gần Atreus, hỏi thăm tình huống của vợ mình.

“Ta không biết nữa, hiện tại những gì chúng ta có thể làm lúc này, là cầu nguyện và hi vọng những điều tốt đẹp nhất có thể xảy ra.”

Atreus lắc đầu nói.

Ở một nơi điều kiện y tế vô cùng thấp kém, đặc biệt là không có những thứ như là vắc xin hay là phẩu thuật sinh mổ mà nói, mỗi lần sinh con là một lần cửu tử nhất sinh đối với người phụ nữ.

Tử vong, là điều vẫn có thể xảy ra.

John đi tới đi lui, anh thỉnh thoảng nhìn một chút phòng đẻ.

Mỗi phút trôi qua đối với cả hai người dài như cả thế kỷ, theo thời gian kéo dài mà bên trong phòng chẳng có một chút động tính, khiến Atreus cũng dần đánh mất sự kiên nhẫn.

Atreus đứng lên rồi dưới ánh mắt khó hiểu của John, cậu tới gần Thiên Thần, cậu nhờ cô giúp đỡ.

“Thiên Thần, xin cô hãy trợ giúp Juun, giúp nàng vượt qua kiếp nạn. Làm ơn!”

“Atreus, ngài…”

Theo quy tắc của cô không được phép ra tay can thiệp hay dùng sức mạnh để trợ giúp Messiah, nhưng lần đầu tiên cô được Atreus nhờ vả như vậy, Thiên Thần trong lòng thoáng chốc có chút do dự.

Sau một hồi đắn đo, Thiên Thân trong đầu bỗng có một ý tưởng, cô sau đó nhìn về lại Atreus rồi cho cậu một lời cảnh báo trước để cậu cân nhắc lại.

“Không phải là không thể, nhưng biện pháp này ngài có khi sẽ thấy hối hận đấy.”

“Mạng người là trên hết, bất kể hậu quả là gì ta sẵn sàng gánh vác trách nhiệm.”

Atreus chẳng thèm động não một phút để suy xét, vừa nghe Thiên Thần nói có biện pháp là chấp nhận ngay.

“Tôi hiểu rồi.”

Thiên Thần nghe vậy đành gật đầu.

Cô sau đó xoay người, cũng không cần phải đẩy cửa để bước vào trong phòng, cả cơ thể của cô tựa như không hề tồn tại, trực tiếp xuyên thấu qua vách tường gỗ đi thẳng vào bên phòng đỡ đẻ.

“AHHHH!”

Chẳng biết Thiên Thần ở trong đó làm cái gì, chỉ biết sau khi cô ấy bước vào trong phòng một phút sau, bên trong phòng đẻ truyền ra một tiếng kêu đau đớn đầy thảm thiết của Juun.

Gì? Vách tường của phòng đỡ đẻ không phải tường cách âm sao?

Nghe được âm thanh kêu la dữ dội của Juun, Atreus trong lòng có chút khó hiểu.

Tiếng kêu thét của Juun hết sức kinh người, tựa như con heo bị người chọc tiết, động tĩnh ồn ào nhất thời đánh động toàn bộ dân làng của Thôn Vô Danh, bọn họ tay cầm theo đuốc vội vàng chạy tới đến phòng đẻ.

“Động tĩnh gì vậy!?”

“Cái âm thanh đáng sợ vừa rồi là sao!?”

“Tiếng kêu thảm quá, như có người đang bị giết ấy.”

John thấy tình hình như vậy cảm thấy không ổn, anh vội vàng lại tới gần chỗ dân làng và giải thích cho họ.

“ra là cô vợ nhà John đẻ rồi sao!? Xin chúc mừng!”

“Chúc mừng nha, John, ngươi được làm cha rồi.”

“Chúc mừng!”

“Cảm ơn! Cảm ơn mọi người!”

John nghe vậy cũng thấy chút ngượng ngùng, vội vàng mở lời đa tạ lời chúc của dân làng.

Rất nhanh sau đó, âm thanh la hét trong phòng cũng ngừng lại, theo sau đó là một tiếng khóc rất lớn của một đứa trẻ.

“Ô oa ô oa ~”

“Ra rồi! đứa trẻ ra rồi!”

Dân làng nghe được tiếng khóc, lập tức biết rõ đứa trẻ đã thành công chào đời.

“Hmm ~ tiếng khóc này, đứa trẻ sau này nhất định sẽ là một đứa vô cùng khỏe mạnh.”

Trưởng làng nghe xong âm thanh, không khỏi vuốt râu vui vẻ gật đầu.

Trẻ con là tương lai là hi vọng của thôn làng, và một đứa trẻ khỏe mạnh được ra đời chính là chuyện vui của cả làng.

Bà đỡ đẻ sau đó từ phòng bước ra, bà nhăn mặt nhìn dân làng một vòng, rồi vô cùng giận dữ nói.

“Cả đám đàn ông các ngươi hết chỗ nói chuyện hay sao, mà phải đứng trước cửa phòng đẻ để nói hả? Mấy người không biết phụ nữ vừa mới sinh thường rất nhanh cảm, cần được ở một nơi yên tĩnh hay sao?”

“Bà vú ơi, vợ của tôi sao rồi!?”

John thấy có người đã ra khỏi phòng đẻ, anh ngay tức khắc chạy tới hỏi thăm.

“John, ngươi mau vào đi, xem vợ ngươi sinh cho ngươi một bé gái đáng yêu biết chừng nào.”

Bà đỡ đẻ nói xong không khỏi liếc nhìn Atreus lúc này đang đứng ở bên cửa phòng chờ đợi, sau đó đưa nhìn lại John, trong ánh mắt bà thoáng qua một chút khác thường.

‘Gì? Cái ánh mắt đó là sao?’

Động thái nhỏ bé của bà đỡ đẻ không trốn thoát được ánh mắt của Atreus, chỉ là cậu không rõ bà ấy có biểu hiện như vậy là có gì?

Sau đó, cậu nhìn thấy Thiên Thần từ trong đẻ chậm rãi bước ra.

Như nhận thấy ánh mắt của cậu, Thiên Thần không hiểu sao lại cho đưa một ngón cái hướng lên với cậu và nụ cười mà cậu cảm thấy điệu cười có chút kỳ quặc, như thể cô vừa thành công làm một điều gì vô cùng tự hào.

Atreus trong lòng, không hiểu vì sao lại cảm thấy bất an, vô cùng là bất an.

Có cảm giác không ổn!

“Đã cực khổ cho nàng rồi, Juun.”

Lúc này Atreus nghe được âm thanh của John, cậu xoay đầu nhìn lại thấy John ôm một đứa trẻ trong lòng, sắc mặt đầy sự thương tiếc nhìn Juun đang nằm trên giường.

Trong một giây thoáng qua, Atreus từ trong khuôn mặt của Juun nhìn thấy được đủ loại sắc thái, cậu gọi nó là 50 sắc thái, vì những gì cậu nhìn thấy phải nói là vô cùng đặc sắc.

Bởi vì chỉ là thoáng qua, trong chớp mắt những sắc thái phong phú đó nhanh chóng đã biến mất, cho nên Atreus không dám xác định những gì mình vừa nhìn thấy là thật hay ảo giác nữa.

Bao gồm kinh hãi, phủ định, phẫn nộ, đời ta thế là hết, đau đớn, tuyệt vọng, trầm cảm sau đó là chấp nhận, rồi sau đó nhanh chóng trở về với thần sắc ôn nhu, hiền thục dịu dàng như mọi khi.

‘Làm sao có thể chứ, người thường ai có thể trong nháy mắt, lộ ra những biểu lộ phong phú đến vậy được.’

Nhìn thấy Juun sau khi sinh đẻ nên sắc mặt lúc này có chút tái nhợt, Atreus lắc đầu phủ nhận những gì cậu vừa nhìn thấy.

Chỉ là Atreus không hề hay biết, Thiên Thần đứng ở sau lưng của cậu lúc này đang ‘biểu lộ’ ra dáng vẻ vô cùng thèm thuồng, ‘ánh mắt’ không rời mà nhìn chằm chú vào đứa trẻ đang nằm trong vòng tay của Juun, như thể ở trong mắt của Thiên Thần, đứa trẻ đó chính là một cục kim cương khổng lồ, đang tỏa ra ánh sáng chói lòa lại vừa hết sức mê hoặc lòng người, hấp dẫn những kẻ tham lam xông tới cướp đoạt nó.

“Không khổ cực, nào John, ngươi mau nhìn đứa trẻ này đi, đây là con gái của chúng ta đó, đáng yêu đúng không?”

Juun hơi di chuyển cánh tay, nâng đứa trẻ hướng về phía bên người của John, để anh có thể nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của đứa bé bên dưới lớp vải.

Nước da non mềm, khuôn mặt ửng hồng, ngũ quan nhỏ xinh nhìn vô cùng đáng yêu.

Chỉ cần hơi nhìn thoáng qua, cũng có thể đoán được đứa bé này, tương lai khi trưởng thành tuyệt đối sẽ trở thành một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành.  

Chỉ là..

‘Vàng?’

Dù đang đứng cách xa hai vợ chồng, nhưng từ góc độ của Atreus cậu vẫn có thể nhìn thấy rõ dáng vẻ của đứa trẻ, nhất là vài cọng tóc hoàng kim của đứa trẻ, nó vô cùng chói mắt trong con mắt của cậu.

Vài chỏm tóc màu vàng nghịch ngợm nhô lên, tạo một nét ngây ngô khiến đứa bé vốn đã nhìn rất đáng yêu, lại càng thấy dễ thương hơn nữa.

“Xin chúc mừng, phu nhân.”

Atreus mặt ngoài đang rất bình tĩnh, tựa như chẳng nhìn thấy điều gì bất thường. Nhưng sâu trong nội tâm, trái tim nhỏ bé của cậu sắp nổ tung đến nơi rồi, mồ hôi lạnh như dòng thác nước đổ xuống làm ướt nhẹp đầu của cậu.

‘Thiên Thần!! Chuyện này rốt cuộc là sao!?’

Cậu ở trong lòng hét lớn.

Làm ơn có ai đó hãy nói cho cậu biết, nếu cha mẹ có màu tóc nâu và tóc đen, khi ra sản phẩm vẫn có thể chui ra được màu vàng đi!?

Cả hai như có một mối liên kết tâm linh kỳ diệu, thông qua thần giao cách cảm có thể nói chuyện được với nhau.

Thiên Thần khi nghe cậu nói vậy hơi nghiêng đầu, tỏ vẻ không hiểu.

‘Ý của ngài là sao, Atreus?’

‘Vì sao..đứa bé kia lại tóc hoàng kim!? Và đứng có nói với ta là cha mẹ của nó có gen ẩn hay kiểu như vậy!’

Atreus ở trong lòng nghiến răng nghiến lợi nói.

‘Ohh ~ ra là cái này, thật ra cũng không có gì đặc biệt, tôi chỉ là đem sợi tóc có chứa thông tin di chuyền của ngài, cấy ghép vào người của đứa trẻ mà thôi, tôi chẳng phải đã làm đúng theo yêu cầu của ngài rồi sao?’

Thiên Thần lại chẳng thấy có gì không ổn cả, cô rất thản nhiên nói.

‘Ý của ta là, cô dùng những thứ như phép thuật hay phép màu gì đó, để giúp Juun an toàn vượt qua nguy cơ tử vong, chứ không phải thay máu đổi thịt con của người ta!!’

Atreus nghe xong thực sự muốn bóp chết Thiên Thần, cậu mở to mắt trừng cô.

‘Ôi trời ~ ra đó là ý của ngài, nếu vậy xin ngài thứ lỗi cho tôi rồi, vì tôi chỉ là một thiên thần hộ đạo, những thứ như phép thuật hay sinh đẻ không phải cái tôi am hiểu, muốn tìm chuyên gia vậy phải tìm Gabriel, những vụ như thế này y rất am hiểu.’

Thiên Thần bầy tỏ mình đã cố gắng hết sức, nhưng cô hoàn toàn bất lực.

‘Vậy thế quái nào, cô lại có cái ý tưởng đem DNA của ta cấy vào đứa bé vậy hả!!?’

Atreus muốn tức ói máu với Thiên Thần.

‘Bởi vì ngài chính là Messiah, là thiên mệnh nhân được Thần Bí Thượng Đế phù hộ, là người được thế giới lựa chọn, vì ngài là Messiah, với huyết thống của ngài chảy trong huyết quản của đứa trẻ, nó đã xem là con cái của ngài, mà con của Messiah sau này cũng sẽ thành Messiah, ấy là hạnh phúc của thế gian.’

Cũng là Thiên Thần, nhưng cô có một ý tưởng.

Chỉ cần tất cả con người trên thế giới đều trở thành Messiah, như vậy nhân gian từ này không còn kẻ ác, tức là, thế giới được thanh lọc, suy ra, nhân gian trở thành thiên đường!

‘Và đứa trẻ tất nhiên cũng sẽ được thế giới ưa ái, sẽ có được toàn bộ những điều hạnh phúc nhất, chẳng hạn như là có một gia đình hạnh phúc, cha mẹ đều mạnh khỏe, kiểu như vậy. Mà phu nhân là người sinh ra con của Messiah, là một thánh mẫu, cô kiểu gì cũng sẽ được chủ phù hộ.’

Thiên Thần thản nhiên nói.

Trong chớp mắt, từng sắc thái khác nhau, xuất hiện thoáng qua trong nội tâm của Atreus.

Kinh hãi, phủ định, phẫn nộ, đời ta thế là hết, đau đớn, tuyệt vọng, trầm mặc sau đó là chấp nhận.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...