Ngai Thần Ngự Trị Muôn Chiều Vạn Cõi/Chapter 13: Ngày Thứ Năm - Chào Mừng Đến Với Thế Giới, Kan'on.Chapter 13: Ngày Thứ Năm - Chào Mừng Đến Với Thế Giới, Kan'on.
20px

“Ngươi nói cái gì cơ?”

Lúc Atreus đang chuẩn bị rời đi, để hai vợ chồng có không gian riêng tư cậu đột nhiên bị John giữ lại và những gì anh ta nói tiếp theo sau đó làm cậu trở tay không kịp, cho rằng mình nghe nhầm rồi.

“Chúng ta hi vọng, ngài có thể đặc tên cho con gái của chúng tôi.”

John hoàn toàn nghiêm túc, anh dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn Atreus.

“Nghe này John, việc đặt tên cho con cái vốn là trách nhiệm và cũng là niềm vui sướng của người làm cha mẹ, ngươi để cho một người ngoài như ta đặc tên không ổn chút nào.”

Atreus nhăm mày, cậu vội vàng lắc đầu từ chối.

“Hơn nữa, phu nhân có đồng ý việc này sao?”

Nói xong cậu nghiêng đầu nhìn về phía người phụ nữ đang nằm trên giường.

Nhưng sự bất ngờ của cậu, Juun lại gật đầu.

“Chuyện này vợ chồng chúng tôi cũng vừa bàn bạc xong, theo chúng tôi, nếu như không có Atreus đại nhân trợ giúp đưa vợ tôi kịp thời đến phòng đẻ, e sợ là cả hai mẹ con đều sẽ không qua khỏi nguy kịch, phải nói là chúng tôi và cả đứa trẻ đều nợ ngài một ân cứu mạng, nói là có ân tái tạo cũng không nói quá.”

John cẩn thận giải thích lý do.

“Mà phần ân tình này, chúng tôi không biết làm sao để báo đáp.”

“Vậy nên chúng tôi hi vọng, ngài có thể trở thành cha đỡ đầu của đứa bé này, và đặt tên cho nó.”

“Cái này..”

Atreus do dự, nếu ở những lúc bình thường cậu sẽ không để ý những thứ như nợ ân tình hay ân cứu mạng.

Trong mắt cậu, cậu chỉ là ra tay cứu người lúc họ đang cần giúp mà thôi, không phải chuyện gì to tát phải để ý.

Nhưng mà Thiên Thần, cô ta lại tự ý thay máu đổi thịt con của người ta, cấy ghép thông tin di truyền của cậu vào người đứa bé, nên trong lòng cậu có một chút áy náy với vợ chồng nhà John.

Thấy được sự do dự trong mắt Atreus, John biết rõ chỉ anh vẫn còn có cơ hội, nhân lúc cậu còn chưa ra quyết định, anh vội vàng đưa ra đủ loại lý do để có thể thuyết phục Atreus.

“Hơn nữa ngài hãy nhìn chúng tôi này, dù sao chỉ là hạng nông dân thấp hèn trong bụng nửa chữ cũng không có, làm sao có thể nghĩ ra một cái tên hay được. Mà một đứa bé gái dễ thương như vậy, lại đi đặt cho nó một cái tên hết mức tầm thường, làm vậy chẳng phải là quá bất công với nó sao?”

Nghe John nói như thế, Atreus sau một hồi do dự cũng đành bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.

Bởi vì cậu đã nghĩ kỹ rồi, sau khi giải quyết sạch sẽ toàn bộ mối họa của cái ngôi làng này, cậu sẽ lập tức rời đi tuyệt đối sẽ không quay trở lại nơi này.

Cậu muốn để cho đứa trẻ có thể sống tự do tự tại nhất, và không cần phải biết đến sự tồn tại của cậu.

Dưới cái nhìn của Atreus, công sinh không bằng công dưỡng. Dù có cùng huyết thống đi nữa, nhưng nếu như cậu chưa từng xuất hiện một lần nào trong cuộc đời đứa trẻ, dù có là ruột thịt cũng chỉ là người xa lạ qua đường.

“Vậy tốt quá rồi!”

John thấy vậy vô cùng vui sướng nói.

“…”

Atreus không đáp lời John, cậu im lặng nhìn đứa trẻ trong vòng tay của Juun.

Sau một lúc suy tư, có một cái tên xuất hiện trong đầu của cậu.

“Kan'on, gọi con bé là Kan'on thế nào?”

Không cần John hỏi ý nghĩa của cái tên, cậu đã lập tức giải thích cho hai vợ chồng nghe.

“Lúc con bé vừa ra đời, âm thanh của nó rất to lớn lại vừa rõ ràng, lúc nghe cảm thấy một chút thanh khiết, và khi ta nhắm mắt lắng nghe kỹ hơn, lại nhận thấy trong tiếng có chút an nhiên tự tại, không lo nghĩ, hay phiền muộn, song lại có phần bộc trực. Tựa như muốn nói rõ cho cả thế gian biết, nó đã ra đời, để lắng nghe, để quán triệt, để thấu hiểu, để quan sát. Tức là quán chiếu âm thanh của thế gian quán âm.”

“Kan'on sao, thật là một cái tên dễ thương…”

Juun nằm một bên im lặng lắng nghe những lời Atreus nói, cô sau khi nghe xong trong lòng sinh ra một cảm xúc hạnh phúc cùng vui vẻ chưa từng có, và một chút sự tự hào đối với đứa con của mình.

“Chào mừng con đến với thế giới, Kan'on.”

Ôn nhu nhìn xuống đứa trẻ con ngủ say trong lòng ngực, Juun đầy yêu thương nói.

“Ta còn có việc cần làm, hai người cứ thong thả đi.”

Người cũng đã sinh, tên cũng đã đặt xong, mà nguy cơ ngay trước mắt vẫn còn chưa được giải quyết nên Atreus hiện tại không có thời gian ở lại nói chuyện, để bị phân tâm vì những vấn đề không phải của mình, cậu nói với hai vợ chồng John một tiếng rồi quay đầu đi ra khỏi phòng bệnh, để cho hai người có không gian riêng tư.

“Lần sau, đừng làm những chuyện thừa thải.”

Trên đường đi Atreus quay đầu với ánh mắt có phần tức giận, cảnh cáo Thiên Thần một câu, sau đó cậu quay người nhanh chóng đi vào trong rừng rậm.

“Ta hiểu rồi, Atreus.”

Thiên Thần nghe vậy bước chân dừng lại, hơi cúi đầu nhìn lại bóng lưng đang đi xa của cậu, với giọng nói đầy điềm tĩnh cô đáp lời.

Sau khi nói xong, nhận ra Atreus càng lúc càng xa không có ý định đứng lại chờ đợi, cô vội vàng đuổi theo phía sau cậu.

Ở ngày hôm qua, cậu dùng cả một ngày để dò thám toàn bộ 12 dặm xung quanh ngôi làng, hôm này cậu quyết định mạo hiểm một phen, thăm do những khu vực cách xa hơn.

Sau khi tiếng về phía tây, đi xa được khoảng 2 dặm đường cậu tìm thấy một nghĩa địa đã bị bỏ hoang.

“Nơi này xem ra, đã phải bị vứt bỏ khá lâu..”

Atreus đi một vòng xung quanh kiểm tra nghĩa địa một chút, sau đó cậu không tìm thấy dấu vết của hoạt động con người, xác định nghĩa trang trong thời gian khá dài đã không có ai tới viếng thăm.

“Khi nào trở về thôn, thử hỏi dân làng một chút về nơi này..”

Cậu đảo mắt một lượt khắp nơi, cái nghĩa trang này ngoài những hàng bia mộ im lìm trải dài, không tìm được vật gì hữu dụng, Sự tò mò ban đầu nhanh chóng phai nhạt, khiến cậu không còn hứng thú với nơi này nữa.

Rắc ~

Lúc cậu đang chuẩn bị rời đi, một tiếng cành cây bị dẫm gãy truyền tới.

Atreus nhanh chóng rút ra trường kiếm, thần sắc đầy cảnh giác quay đầu nhìn lại phía âm thanh truyền tới.

Chỉ thấy ở trước mắt của cậu là một hươu sao, vóc dáng của nó thon thả vừa nhỏ bé, lớp lông tơ màu mật ong óng ả dưới nắng, và những vì sao trắng trên lưng nó tựa những bông hoa cúc dại được đính một cách khéo léo. Một đôi tai to mỏng manh như hai chiếc lá, đôi tai có hơi dựng lên hứng lấy mọi âm vọng dù là nhỏ nhất.

Con hươu sao ngẩng cao đầu, đôi mắt đầy tĩnh lặng theo dõi hình bóng của cậu.

“Một con hươu?”

Khi nhận ra đó chỉ là một động vật vô hại, Atreus cũng thả lỏng cảnh giác.

Như nhận ra ánh mắt của cậu đang nhìn về phía nó, con nai xoay người nhanh chóng chạy thẳng vào rừng rậm.

“Juun vừa mới sinh con sẽ cần tiêu thụ không ít thứ bổ dưỡng, tuy rằng phụ nữ mới sinh có không ít thứ cần phải kiêng cữ, nhưng thịt hươu có rất nhiều dinh dưỡng, làm thành thịt canh là phù hợp.”

Atreus tính để con hươu sao rời đi, nhưng chợt nhớ tới Juun đang cần đồ bổ dưỡng. Nhận ra điều đó, cậu lập tức đuổi theo phía sau con hươu sao.

Nhưng khi đuổi theo được một đoạn đường, Atreus bỗng nhiên bước. Bởi vì cậu chợt nhận ra, mình đã mất dấu con hươu đó rồi.

“Động vật thành tinh rồi..”

Atreus thấy vậy cũng đành phải bất lực gãi đầu, nội tâm có chút ngơ ngác nói.

Cậu rất tự tin về khả năng săn bắn của mình, tiêu biểu là những ngày trước đó, cậu vẫn có thể dễ dàng săn giết được thỏ hoặc là tìm được nguồn nước mà không đổ một giọt mồ hôi, truy lùng một hươu sao cũng không phải chuyện gì quá khó khăn, nhưng cậu vẫn để mất dấu con hươu đó, chứng tỏ nó không động vật bình thường như cậu nghĩ.

Nhớ kỹ hình dáng lẫn đặc thù của con hươu trong đầu, cậu sau đó quay người đi trở về thôn làng.

Trên đường trở về cậu tiện tay bắt vài con cá lớn mang về, coi như đền bù cái nồi canh thịt hươu thành nồi canh cá cho Juun.

Phụ nữ mới sinh mà, kiểu gì cũng sẽ kiêng cữ những loại đồ ăn có nhiều dầu mỡ hoặc quá nặng mùi.

Sau khi tĩnh dưỡng được một ngày, Juun cảm thấy sức khỏe của mình đã khôi phục không cần phải ở lại phòng an thai. Cô sau đó ôm lấy đứa con mới sinh của mình, rồi dưới sự tiếc của của bà đỡ đẻ, cô lặng lẽ trở về nhà mà không thông báo cho John biết.

Vì cô biết, thời gian này là đang trong mùa thu hoạch, John lúc này vẫn phải bên ngoài đồng ruộng phải tranh thủ thu hoạch lúa nhanh nhất có thể, nếu không sẽ không kịp thời gian cải tạo và phục hồi dinh dưỡng đất đá sau mỗi vụ mùa, để có thể chuẩn bị cho vụ mùa tiếp theo.

Nói chung là có rất nhiều thứ phải làm, bằng không bọn họ năm sau chỉ có thể bớt ăn nhịn đói.

Và cô cần thiết giảm bớt gánh nặng cho John nhiều nhất có thể, những việc nhỏ không đáng kể như sinh con dưỡng cái, hay chăm sóc nhà cửa không cần John xử lý, cô sẽ đảm nhiệm toàn bộ.

Đây không phải ép buộc hay là tư duy cổ hủ trọng nam khinh nữ, mà là sự hợp tác vì một gia đình bền vững lâu dài.

Một gia đình nếu muốn hạnh phúc, cần cả hai người phải biết rõ và đảm nhiệm một nửa trách nhiệm của mình cần làm.

Trong lúc Juun suy nghĩ miên man cô bất chợt ngửi thấy trong không khí có một mùi hương rất thơm, cô nhìn lại phát hiện ra cái mùi hương đó là từ bên trong nhà của mình truyền ra.

Juun thấy vậy trong lòng nhất thời lo lắng, nghĩ rằng trong nhà mình có người lẻn vào trong.

Với trái tim đập thình thịch tràn đầy nỗi lo sợ, Juun lặng lẽ mở cửa rồi chậm rãi bước vào lên trong phòng, cô sau đó  chạy tới chỗ góc tường cầm lấy một cây gậy gỗ, một tay còn lại ôm chặt đứa con nhỏ trong lồng ngực.

Juun chậm rãi tiếp cận phòng bếp, khi cô nhìn thấy rõ nguồn gốc của mùi hương truyền tới khuôn mặt không khỏi lộ ra vẻ ngạc nhiên. Cô nhìn thấy một bóng người quen thuộc, lúc này đang bận rộn dưới căn bếp của mình.

Atreus đứng đó, với tấm lưng rộng lớn được bao bọc trong lớp áo sơ mi trắng tinh, khẽ căng lên theo từng cử động nhịp nhàng.

Chiếc áo gió trắng, thứ trang phục mang một nét đầy uy nghiêm lộng lẫy, giờ đây bị gắp gọn lại và ném sang một bên, tay áo dài đã được xắn cao quá khuỷu để lộ ra phần cẳng tay rắn rỏi, bước chân thoăn thoắt di chuyển qua lại giữa thớt với nồi nước.

Ánh sáng từ cửa sổ chiếu ngang qua, vẽ nên một đường viền sáng mỏng trên bờ vai cậu, khiến màu áo vải trắng như phát sáng trong không gian ấm cúng.

Không có sự vội vã, chỉ có sự bình tĩnh và tập trung, tấm lưng ấy hơi cúi về phía trước khi cậu nêm nếm nồi súp đang tỏa hơi nghi ngút, rồi lại thẳng lưng lên, một tay cầm cán chảo tay kia đảo nhẹ thức ăn đang xèo xèo vui tai.

Mỗi một chuyển động, từ cái nghiêng đầu, cái nhún vai, đều toát lên một vẻ thành thục không thuộc độ tuổi của mình.

“Mừng cô trở về, phu nhân.”

Nhận ra có ánh mắt đang nhìn mình, Atreus quay đầu nhìn lại thấy Juun đang ngẩn người nhìn cậu, Atreus thấy vậy mỉm cười, cậu nói.

“Atreus đại nhân, ngài đây là..đang làm gì..?”

Juun tựa hồ vẫn chưa thể tin nổi những gì mình đang nhìn thấy, cô bàng hoàng hỏi.

“Như phu nhân nhìn thấy, ta đang nấu ăn. Cô trước hết ngồi xuống đi, thức ăn ta đã nấu xong rồi.”

Atreus nói rồi không đợi Juun lấy lại tinh thần, cậu vội vàng đẩy cô ngồi xuống trước bàn ăn.

“Nhưng mà…!”

“Không có nhưng hay gì cả, hiện tại cô vừa mới sinh, cần phải ngồi im tĩnh dưỡng, hãy cứ để phần còn lại cho ta là được rồi.”

Atreus nói xong múc một tô cháo cá đậm đà mang lên cho Juun, rồi không đợi cô phản ứng, cậu ôn nhu ôm lấy Kan'on khỏi vòng tay của cô.

“Xin chào con, Kan'on.”

Atreus nhẹ nhàng ôm đứa trẻ vào lòng, khuôn mặt hơi mỉm cười chào đứa trẻ.

Như thể nhận thấy vòng tay ấm áp của cậu, đứa bé Kan'on vui vẻ mỉm cười đáp lại Atreus.

“…”

Khi thấy được cảnh tượng như vậy, Juun không khỏi ngẩn người. Cô ánh mắt không rời mà nhìn chăm chú hình bóng của cậu thiếu niên trước mắt, đôi mắt ôn nhu, dáng vẻ thành thục, động tác nhẹ nhàng từng chút nâng niu đứa bé trong vòng tay như thể một thứ mong mảnh dễ vỡ.

Từng hành động từng cữ chỉ của cậu, Juun không cách nào rời mắt được.

Cô sau đó cúi đầu, nhìn xuống tô cháo đang tỏ ra hương thơm ngào ngạt. Juun cầm lấy chiếc muỗng đặt bên cạnh, sai đó múc một miếng bỏ vào trong miệng mình.

Ực ~

Khoảnh khắc muỗng cháo bỏ vào trong miệng, Juun cảm thấy đầu lưỡi của mình nó muốn tan chảy ra.

Tô cháo này, hương vị của cá rất đậm mùi nhưng lại không hề có một chút mùi tanh nào, ngược lại tổng thể hương vị rất cân bằng, mùi của cháo, rau củ quả cùng thịt cá, hòa quyện với nhau rồi như phản ứng hóa học cùng nhau bùng nổ trong đầu lưỡi, lan tỏa khắp miệng.

Vừa ăn vào, toàn thân cảm thấy sảng khoái vô cùng. Tựa như nắng hạn gặp mưa rào, thân thể sau khi sinh đẻ mang tới thiếu hụt cuối cùng cũng được lấp đầy, được bổ sung, từng tế bào không khỏi rên lên vì sung sướng.

“Ngon quá..”

Juun không nhịn được mà thán phục.

Cả cơ thể đã không cách nào kiểm soát, cô múc từng muỗng cháo nhét vào miệng.

Chờ đến khi Juun ăn xong phần cháo còn lại trong tô cháo, lúc cô đặt muỗng xuống trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn chưa từng có.

“Ngon không?”

Atreus đứng ở một bên thấy vậy, cậu thừa biết còn cố hỏi.

Nhận ra sự thất thố của mình, Juun sắc mặt ửng đỏ cúi đầu.

“Rất ngon..”

Cô ngượng ngùng đáp lại.

“Tôi..tôi cần phải đi tắm cho Kan'on, xin lỗi đã làm phiền ngài, Atreus đại nhân.”

Cảm thấy quá xấu hổ để ở lại, Juun đứng ngồi không yên, cô vội vàng nghĩ ra một cái lý do rồi ôm lấy Kan'on từ tay của Atreus, sau đó chạy một mạch thẳng về phòng ngủ của mình.

Rầm ~

Nghe được tiếng cửa phòng đóng lại, Atreus mỉm cười lắc đầu.

‘Thật là..’

Đúng lúc cậu đang định xoay người trở về phòng của mình, cậu bỗng nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra sau đó một tiếng nói nhỏ bé chứa đầy sự ngượng ngùng từ sau lưng truyền tới.

“Atreus đại nhân..”

Atreus quay đầu nhìn lại, thấy cửa phòng ngủ của Juun hơi hé mở ra để lộ ra một cái khe nhỏ mà ở giữa cái khe hở ấy, Juun để lộ ra cái đầu của mình, khuôn mặt ửng đỏ như quả cà chua, sắc mặt đầy ngượng ngùng.

“Chúc ngài..ngủ ngon, Atreus đại nhân.”

Nói xong không chờ Atreus phản ứng, cô vội vàng đóng lại cửa phòng.

“…Thật là..”

Sau một hồi im lặng, Atreus có chút ngại ngùng gãi cằm.

……………………………..

Sáng ngày hôm sau khi mặt trời còn chưa ló dạng, hôm nay Juun thức giậy sớm hơn so với mọi khi.

Không phải là cô không muốn ngủ thêm một chút, mà là từ tối hôm qua, cứ mỗi khi cô thử nhắm mắt lại trong đầu không kìm lòng được mà nhớ lại khuôn mặt của Atreus, và hình bóng của cậu càng lúc càng rõ ràng hơn mỗi khi cô cưỡng ép mình phải đi ngủ.

Điều đó làm cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, đầu óc nóng lên không tài nào mà ngủ được.

Nói cách khác, cô đã thức cả một đêm.

!?

Khi cô bước ra ngoài phòng bếp, cô phát hiện một việc vô cùng kinh ngạc.

“Sạch sẽ quá!”

Juun kinh ngạc thốt lên.

Cả toàn bộ căn phòng, từ phòng bếp cho đến phòng khách, trần nhà và sàn nhà, toàn bộ các ngóc ngách nhỏ nhất trong nhà, toàn bộ vô cùng sạch sẽ và bóng loáng.

Tựa như có một cơn lốc xoáy ẩn chứa sức mạnh thanh khiết vừa quét ngang qua nơi này, đem tất cả mọi bụi bẩn, những ô uế trong nhà hút sạch đi mất, chỉ để lại những vết bóng loáng sạch đẹp như mới.

Lúc cô bàng hoàng không rõ rốt cuộc trong nhà đã xảy ra chuyện gì, Juun có đặt một tờ giấy.

Nhận ra trên giấy có chữ viết, cô cầm tờ giấy rồi đọc nó.

[ Xin lỗi, tối qua ta không ngủ được nên đã tự ý vệ sinh lại toàn bộ căn nhà.

Đồng thời, ta cũng đã nấu xong bữa sáng rồi. Phu nhân vừa mới sinh con, nên, những gì cần phu nhân làm, ta đã xử lý xong hết rồi, xin hãy nghỉ ngơi đi. ]

Lời nhắn không để lại tên họ, nhưng Juun biết rõ chủ nhân của tờ giấy để lại là ai.

“Thật là…”

Khóe miệng Juun không khỏi nhếch lên, tựa như ăn được mặt ngọt, thần sắc lộ ra vẻ ngọt ngào, cô nhẹ giọng nói.

Atreus đại nhân…ngài thực sự, là một người rất ôn nhu.

Juun sau đó đi một vòng xung quanh nhà, rồi lập tức xác định Atreus thực sự đã giải quyết toàn bộ công việc nhà của cô, không chỉ vậy, những công việc vô cùng phiền toái như giặc đồ, chẻ củi, cho gà ăn, về sinh chuồng gà, toàn bộ những thứ cần cô làm cả ngày mới làm xong đều đã được cậu xử lý sạch sẽ, và làm rất gọn gàng ngăn nắp.

Sau khi ăn xong bữa sáng cậu chuẩn bị cho cô, và theo Juun đánh giá, bữa sáng ngày hôm nay còn ngon hơn nhiều so với đêm qua, làm cô không khỏi gia tăng khẩu vị, ăn nhiều hơn so với mọi khi.

Juun sau đó ôm lấy Kan'on, ngẩn người ngồi trên ghế đưa mắt theo dõi mặt trời đang dần hé lộ ở đằng đông.

“Đẹp quá…”

Theo viền trên của mặt trời dần xuất hiện phía trên đường chân trời lúc buổi sáng, ngắm nhìn ánh bình minh xuất hiện ở trước mắt mình, Juun không khỏi nhẹ giọng khen ngợi.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, cô thực sự được thả lỏng. Bả vai trở nên nhẹ nhàng chưa từng có, đã không còn cái áp lực lớn lao đè trên vai cô mỗi ngày, có thời gian để chậm lại ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, thấy rõ những ngọn cỏ xanh tươi, cảm nhận làn gió nhẹ thổi thoảng qua, nhìn thấy được những chi tiết mà cô đã từng bỏ qua mỗi sáng khi phải vội vàng thức dậy, với hàng tá công việc nhàm chán lặp lại mỗi ngày.

Và cuối cùng, được dõi mắt quan sát mặt trời lúc ló dạng.

Juu rất cảm kích, thực sự rất cảm kích Atreus, vì để cô được một lần nữa cảm nhận được cái cảm giác an nhàn, cái cảm thụ được chậm rãi sống là như thể nào.

‘Thật hoài niệm..’

Juun nhỏ giọng thầm, trong bất giác cô có chút nhớ nhung, những ngày tháng sống không lo không nghĩ trước kia của mình.

Cảm nhận cái cảm giác yên bình bên trong không khí, sau một đêm dài không thể ngủ ngon, Juun lúc này khép hai mắt lại rồi chìm vào một giấc ngủ sâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...