Atreus lần theo dấu vết để lại ở ngày hôm qua.
Sau một đêm suy nghĩ, cậu vẫn cảm thấy con hươu sao mình gặp hôm qua có gì có rất không được bình thường, vậy nên ngày hôm nay cậu quyết định tìm kiếm tung tích của nó.
Trực giác nói cho cậu biết, thứ thực sự có thể giúp cậu vào lúc này chính là con hươu sao đó.
Đi theo nó, cậu có lẽ sẽ tìm được thứ mà cậu đang cần.
Hửm!?
Trên đường xuyên qua nơi rừng sâu nước độc, cậu bắt gặp một khu đất trống.
Và thứ làm cậu lưu tâm, chính là ở một góc không xa trên mảnh đất này, cậu nhìn thấy có một cái lửa trại đang được dựng ở đó, cậu tiến lại gần kiểm tra kỹ hơn.
Atreus hạ thấp người xuống, rồi dùng hai ngón tay của mình chạm vào trong tro lửa.
“Vẫn còn hơi ấm..”
Cảm nhận luồng nhiệt truyền tới đầu ngón tay, cậu không khỏi nhăn mày, miệng nhỏ giọng nói.
Nói cách khác, chủ nhân của cái lửa trại này vừa mới rời đi không bao lâu, nếu cậu chạy nhanh có thể đuổi kịp được bọn họ.
Trong lúc Atreus suy tính mình có nên đuổi theo đám người xa lạ này hay không, cậu bỗng cảm nhận được một luồng địch ý vô cùng mong manh, không giống vô tình lướt qua, mà là giống như có người đang cố tình che giấu nó đi.
Vụt! Vụt!
Mang theo tiếng xé gió chói tai, hai cây phi tiêu bất ngờ từ trong bụi rậm phóng ra và bay thẳng về phía cậu với tốc độ cực nhanh.
Keng ~
Atreus nhanh chóng rút ra trường kiếm và chỉ cần một vung nhẹ thanh kiếm một cái, cậu dễ dàng đánh rơi cả hai cây phi tiêu đang bay đến.
Nhưng kẻ vừa ra tay cũng không phải là hạng tầm thường, tựa hồ biết rõ Atreus không phải loại đối thủ chỉ với hai thanh phi tiêu là có thể đánh hạ được.
Cho nên một chiêu vừa, rồi chỉ là một chiêu chim mồi, là một đòn dương đồng kích tây.
Sát chiêu thực sự là ở phía sau đó!
Vụt ~
Một tiếng gió truyền, chỉ thấy một cái bóng đen không rõ hình dáng từ trên cành cao nhảy xuống, với một thanh dao găm trong tay nhắm thẳng vào Atreus đang ở phía bên dưới chân góc cây.
Người bình thường khẳng định là không thể ngờ được, là có người sẽ từ trên cành cây nhảy xuống đánh lén.
Tuy rằng làm vậy rất nguy hiểm, nhưng phần lớn người thường ngoại trừ động tĩnh lớn, bình thường sẽ không chú ý có cái gì ở trên đầu của mình, nên một đòn tập kích từ trên cao đánh xuống, tỷ lệ đánh lén thành công là rất cao.
Nhưng đáng tiếc cho kẻ đánh lén, kể từ lúc bị công kích mọi giác quan của cậu đều hoạt động hết tối đa công suất, lấy cậu tạo thành trung tâm tạo thành bán kính trong vòng 10 mét, bất kể là trên đỉnh đầu hay sau lưng cậu đều có thể cảm nhận được hết và còn rất rõ ràng là đằng khác.
Atreus tựa như có mắt ở đằng sau gáy, cậu khẳng cần phải xoay người, chỉ đưa cánh tay của mình, dùng một chiêu long thủ trao vung ra phía sau lưng.
Trước ánh mắt không thể tin được của kẻ tập kích, một bàn tay của cậu dễ dàng bóp lấy cổ họng của gã.
Sau đó, không chờ gã kịp thời phản ứng, gã bỗng nhiên cảm thấy đầu óc mình vô cùng choáng váng. Đợi khi gã lấy lại tình thần, phát hiện mình đã bị Atreus khống chế, dùng lực vật ngã gã xuống mặt đất, dùng trọng lượng của mình đè nặng lên cánh tay khống chế gã nằm xuống đất.
Gã rất muốn thở, muốn thử kêu lên cầu cứu, nhưng cổ họng của gã đã bị Atreus, bóp nghẹt không cách nào hô hấp bình thường chứ đừng nói là kêu cứu.
Atreus một tay không chế đổi phương, một tay còn lại xoay ngược mũi kiếm rồi dùng sức đâm trường kiếm thẳng xuống.
Không!!!
Thấy mũi kiếm sắp rơi xuống đầu mình, gã không khỏi ở trong lòng sợ hãi gào thét.
Phốc!!
Hửm? Không có.... Không có cảm giác đau?
Như nhận ra bất thường, gã liếc mắt nhìn lại thấy thanh trường kiếm khi đâm xuống, đã rất tinh vi tránh xa cái đầu của gã một đoạn nhỏ. Nếu vừa rồi mà gã hơi di động cái đầu, dù chỉ một chút thôi, cái đầu của hắn xác định là bị mũi kiếm đục thủng một lổ cực to ở giữa trán.
Nhận ra được điều đó, gã trong lòng sợ hãi không thôi, nội tâm cảm tạ nữ thần may mắn đã phù hộ mình.
Trong lúc gã nội tâm đang vô cùng sợ hãi, Atreus dành ra một giây đưa mắt cẩn thận quan sát hình dáng của kẻ tấn công mình, và ngoại hình của gã làm cho cậu không khỏi bất ngờ.
‘Nhỏ quá..’
Atreus nói thầm trong lòng.
Chỉ thấy đó là người đàn ông có vóc dáng khá khiêm tốn, chỉ cao bằng nửa người trưởng thành, nhưng thể trạng của gã không hề mảnh mai hay yếu ớt, trái lại, gã có một thân hình chắc nịch tuy không tới mức gọi là cơ bắp nhưng cũng không quá mảnh mai.
Lỗ tai nhọn, mái tóc đen vuốt ngược ra sau đầu cùng một đôi mắt màu xanh dương nhạt, và gã có một làn da rám năng màu đỏ sẫm, trên người mặc bộ y phục giống như mấy tay thích ăn chơi trong các quán rượu, quần áo sặc sỡ thu hút ánh nhìn, dưới là quần da nâu cùng ủng đen, trên thân là áo sơ mi bằng vải lanh trắng ngà cùng một chiếc áo ghi-lê tím để hở ngực, và một chiếc vòng cổ vàng chói mắt treo trên cổ.
[ Thứ mà ngài đang thấy lúc này, là chủng tộc được gọi là Halflings, xuất hiện kỷ nguyên cùng thời với chủng người Nephilim, rất có thiên phú với ma thuật, nổi tiếng với sự lanh lợi, tinh nghịch cùng sự tò mò vô tận về thế giới xung quanh của mình, và họ rất am hiểu thơ ca cùng nghệ thuật, rất được lòng các loài Elf và Tinh Linh. ]
Thiên Thần vẫn như mọi khi, ở những lúc Atreus bắt gặp một thứ mà không biết ngay lập tức giới thiệu cho cậu nghe, dù cậu không hề có hứng thù muốn hiểu biết về điều đó.
“Ngươi là ai? Tại sao lại tập kích ta?”
Atreus không quan tâm gã là thứ gì, cậu chỉ muốn biết rõ nguyên nhân gã kỳ quái lại vì sao lại vô cớ tấn công mình.
“Nói! Trước khi ta cắt lỗ tai của ngươi xuống.”
Atreus lạnh lẽo liếc nhìn xuống, lúc nói bàn tay cậu hơi dùng sức bóp chặt, siết chặt cổ họng của gã khiến gã sắp không thở nổi.
Như để khẳng định mình nói được là làm được, cánh tay cậu run lên dùng một chút sức lực di chuyển thanh kiếm, để lưỡi kiếm hơi ép lại gần lỗ tai của gã.
“Còn..còn không phải là do ngươi, lén lén lút lút tiếp cận trại lửa của bọn ta!”
Nghe cậu nói như thế, gã không kịp lo cái cổ họng của mình sắp nổ tung đến nơi, gã khàn giọng nói.
“Ăn nói điên khùng.”
Atreus nhăn mày, không nghe đem lời nói của gã vào tai.
“Ta bây giờ ngươi cơ hội cuối cùng, ta sẽ đếm từ một đến ba, nếu ngươi không nói cho ta biết nguyên do, ta cắt bay đầu của ngươi.”
Cậu nói xong lập tức rút thanh kiếm khỏi mặt đất, rồi đưa nó đặt ngang cái cổ của gã.
“Một..”
Cái tên này, hắn làm thật!
Gã nhìn thẳng vào con mắt của Atreus, từ ánh mắt lạnh lẽo như đang nhìn người chết của cậu, gã biết cậu thực sự sẽ động thủ.
Cái thằng điên!!
Gã trong lòng mắng chửi.
“Ta nói thật đó! Là do ngươi lén lút ở nơi cắm trại của bọn ta, ta chỉ đơn thuần là tự bảo vệ mình mà thôi.”
“Hai…”
Rất rõ ràng, cái lý do của gã, Atreus hoàn toàn không để trong mắt.
“Cái tên điên!!”
Gã lúc này cũng đã hiểu, Atreus hoàn toàn không nghe lọt tai những gì gã vừa nói.
Chỉ cần cái lý do gã đưa ra mà cậu không cảm thấy vẫn đủ thuyết phục, bất kể lý do đó có là gì đi chăng nữa, gã vẫn sẽ bị cậu giết.
Vậy nên, thay vì chết trong hèn nhát gã thà trước khi chết chửi phải cho cậu một trận cho thống khoái.
“Ba..”
Vèo ~
Đã nói sẽ làm, trường kiếm trong tay Atreus nâng lên cao rồi với tốc độ cực nhanh vung xuống, nhắm thẳng cổ họng của gã.
Nhưng trong lúc đang xuống tay, cậu bỗng nhiên phát hiện có một người đang lao thẳng về hướng này với vận tốc vô cùng nhanh, rồi tung một cước nhắm vào người của cậu.
Trong nháy mắt, cậu đưa ra phán đoán với tình trạng lúc này của mình.
Nếu như cậu lựa chọn tiếp tục giết người, tất nhiên sẽ không kịp tránh né một đá đang bay tới, nhưng mà đổi lại, số lượng kẻ địch trừ bớt một đứa.
Chỉ là, cậu cùng với những người này không có thù oán, chưa tới mức phải đuổi tận giết tuyệt.
Với suy nghĩ đó, cậu bất đắc dĩ phải đừng lại động tác sau đó nghiêng người né tránh thật xa.
Vụt ~
Một đá bị tránh thoát, người vừa xuất hiện cũng không ham chiến, vì ưu tiên của cô chính là cứu đồng bạn mình trước.
“Có sao không, Raz!?”
“Khục ~ khục ~ ta không sao, Lucia. Nhưng cái cổ họng của ta nó muốn nổ tung đến nơi rồi.”
Halflings có tên là Raz sau khi được giải cứu, đã ngay lập tức dùng sức hít thở nhiều nhất có thể, tham lam hút không khí vào bên trong cái phổi đáng thương của mình.
Nữ nhân?
Nghe được cái giọng nói khá êm tai, tựa như chim hoàng yến đang hót líu lo làm người nghe cảm thấy vô cùng dễ chịu, Atreus không nhịn được đưa mắt quan sát kỹ càng người vừa xuất hiện.
Đó là một cô gái có vóc dáng mảnh mai uyển chuyển, khí chất mang nét thanh thoát pha chút kiêu hãnh.
Tròng mắt màu tím hồng, ở hai bên đuôi mắt có hơi tô điểm một vệt đỏ thẳm, có mái tóc ngắn màu phấn hồng xinh đẹp vừa dài chạm ngang vai, với kiểu tóc cắt mái ngang trán chỉnh tề, sau đầu còn có một chùm tóc đuôi ngựa thật dài rủ xuống tới lưng, nhẹ nhàng tung bay trong gió.
Cô mặc một bộ trang phục vừa mang hơi hướng chiến đấu vừa toát lên vẻ tự do của một người du hành thích phiêu lưu mạo hiểm, áo khoác ngắn màu đen than, cắt gọn ôm sát thân, phần vai để trần để lộ làn da trắng sáng.
Dây đai và túi nhỏ buộc quanh hông, gọn gàng đến từng chi tiết, phía dưới là quần ngắn kết hợp với những mảnh vạt vải nhẹ, đung đưa theo từng bước chân, như cánh chim chuẩn bị bay. Đôi ủng cao phủ bụi đường, găng tay hở ngón đã sờn viền.
Nếu cậu không có nghe nhầm, tên cô gái là Lucia đi?
Lucia, quả là một cái tên tuyệt đẹp.
Trong lúc cậu lơ dãng để sức đẹp của người con gái tên Lucia, có một bóng người to lớn đột ngột lao ra từ trong bụi cây cách nơi cậu không xa.
“AHHH! Groh đập chết ngươi!!”
Với cây rìu chiếu hai tay cớ lớn nắm trong tay, gã to lớn nhắm thẳng Atreus mà bổ một rìu thật mạnh xuống vào đầu của cậu.
Nhưng mà, lúc lưỡi rìu của gã còn chưa rơi xuống nắm đấm của cậu còn vung ra nhanh hơn cây rìu trong tay gã.
Trước ánh mắt kinh ngạc của gã to con, gã nhìn thấy có một cái nắm đắm không biết từ chỗ nào xuất hiện, rồi đang dần dần phóng đại ở ngay trước tầm nhìn của mình.
Bốp!!
Quả đấm cứ như là một khối sắt thép vậy.
Gã to lớn dùng khuôn mặt của mình ra mà thề, gã có thể cảm nhận sự cứng cáp đang kinh ngạc từ quả đấm mang tới.
Không chỉ cứng, gã còn cảm nhận được lực lượng của quá đấm không hề tầm thường, chỉ với một đấm thân thể to lớn nặng nề hơn người của gã cũng không thể chịu nuổi, trực tiếp bị một quyền này đấm bay đi rồi nặng nề va đập cả người vào thân của cái cây không xa.
“Groh!!”
Raz khi nhìn thấy đồng bạn của mình bị một đấm đánh bay, cũng không khỏi lo lắng hét to.
“Sau này nếu có ý định đánh lén ai đó, ít nhất hãy im lặng mà làm.”
Lúc đánh bay gã to lớn tên Groh, Atreus thậm chí chưa từng rơi mắt khỏi Lucia, cậu sau khi nói xong từ trong tay áo của mình lấy ra một cây phi tiêu.
“Khoan! Đó là phi tiêu của ta mà!?”
Raz kinh ngạc thốt lên, gã sau đó vội vàng đưa tay vào quần áo kiểm tra rồi kinh hãi phát hiện, trang bị lẽ ra đang nằm trong túi của mình đã biến mất.
Bị trộm mất? Nhưng từ lúc nào!?
“Không cần phải tìm, vì ta đã lặng lẽ lấy đi chúng, lúc ngươi bị ta khống chế.”
Và Raz hoàn toàn không nhận ra điều đó cho đến hiện tại.
Atreus vừa dứt lời, cậu liền dùng cây phi tiêu trong tay ném thật mạnh về phía không hề có người đang đứng.
Sau đó, ở ánh mắt không thể tin nổi của Raz cùng ngưng trọng của Lucia, tựa như bị tắc kè hoa lúc tàng hình, cả không gian xung quanh bất chợt biến ảo và rồi một bóng người, từ trong hư vô bất ngờ hiện thân.
Khi nhận ra mình đã bị phát hiện, bóng người vội vàng nhúng người né sang một bên, tránh nè cây phi tiêu đang bay tới.
Trong lúc những việc đó ánh mắt của cậu từng rời khỏi Lucia, vì trực giác mách bảo với cậu, cô gái này chính là người có uy hiếp với cậu nhất trong tất cả.
Nhưng lúc hai bóng người xuất hiện, cậu đã hơi đưa mắt nhìn lại và dùng không tới nửa giây thời gian đánh giá hình dạng của bọn họ.
‘Lại thêm loài ký quái nữa xuất hiện…’
Atreus nhỏ giọng nói.
Kẻ to lớn vừa rồi bị cậu đấm bay, có làn da màu xanh lục cùng thân hình cao hơn hai mét, vóc dáng to lớn một cách thô kệch, cơ bắp cuồn cuộn, cái mũi tẹt và rộng, với hai lỗ mũi toang hoác như của loài heo rừng, nhất là cái hàm dưới của gã, hai chiếc răng nanh cong vút, vàng khè và sắc nhọn chìa hẳn ra từ trong miệng và chĩa thẳng lên trời như hai lưỡi dao găm.
Thân trên không mặc áo, chỉ khoác lên người một thứ nhìn giống như da của một loài mãng thú, bên vai trái có một cái giáp vai bảo vệ, thân dưới mặc một chiếc quần da thú.
Trên người còn bốc lên một cái mùi hôi nồng nặc, hỗn hợp của mồ hôi chua loét, máu tanh và mùi bùn đất xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày cậu hơi quặn lại.
‘Man rợ và khát máu, cùng với một chút ngu đần.’
Với cái ấn tượng khi lần đầu tiên cậu nhìn thấy gã, Atreus đánh giá gã như vậy.
Và kẻ còn lại.
Chà, so sánh với tên to con trước đó, phải nói là hoàn toàn trái ngược luôn.
Đó là một cô gái, cô ta có vóc người cao ráo trắng trẻo và thanh mảnh đến lạ thường, từng đường nét trên cơ thể toát lên một sự tao nhã, một sự cân đối hoàn hảo mà dường như chính tự nhiên đã mất hàng thiên niên kỷ để điêu khắc nên.
Được bao bọc trong bộ trang phục màu xanh của lá cây, áo choàng trắng được dệt nên từ những sợi tơ quý giá nhất.
Và gương mặt của cô ta, trời, nó là thứ cướp đi hơi thở của người xem, khiến người khác không dám nhìn lâu.
Tựa như được tạc từ đá cẩm thạch trắng ngà, không một tì vết, với xương gò má cao và đường cằm thanh tú, nhất là hai con mắt, chúng không phải màu xanh, nâu, hay đen như mắt người thường, chúng là màu bạc lỏng và đang lấp lánh như hai vì sao xa.
Mái tóc dài trắng như tuyết đầu mùa, buông xõa trên vai, vài lọn tóc được tết lại một cách cầu kỳ với những sợi bạc nhỏ li ti.
Và đôi tai hơi nhọn ở chóp, chúng vươn ra một cách duyên dáng từ dưới mái tóc bạch kim. Và điều đó lại không phải là một đặc điểm dị dạng, mà là nét chấm cuối cùng cho một tuyệt tác.
Bước chân di chuyển không một tiếng động, mỗi bước chân trên thảm lá khô đều nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi, cả cơ thể lướt đi như một vũ công trong điệu múa của riêng mình.
Trên tay cầm một cây cung dài, được chế tác từ loại gỗ trắng mà cậu chưa từng thấy, và một bao tên với những mũi tên có lông vũ trắng muốt.
‘Không giống như một chiến binh với vẻ hung tợn, mà là một thợ săn, một người bảo vệ hòa làm một với khu rừng.’
Atreus ở trong lòng đánh giá.
[Hai sinh vật ngài lúc này đang nhìn thấy, họ không phải quái vật mà là dị tộc, chủng phi nhân, tên to lớn ngu đần là tộc Orc, cô gái là tộc Elf, cùng với Halflings, bọn họ đều là chủng tộc xuất hiện ở .]
[Tộc Orc, là những chiến binh trời sinh, họ rất hiếu chiến và vô cùng coi trọng danh dự, ưu thích dùng vũ khí hạng nặng, đặc biệt là búa chiến, chùy cùng rìu chiến là những loại vũ khí yêu thích hàng đầu, đầu óc vô cùng đơn giản, nhưng không vì vậy mà nghĩ tộc Orc là lũ ngu ngốc, trong chủng tộc vẫn có một số cái thể đôi khi vô cùng thông minh và xảo trá không kém gì con người, có thiên phú về phép thuật.]
Thiên Thần thông qua thủ đoạn thần giao cách cảm, truyền vào tai của Atreus những thông tin, mà cậu chẳng có một chút hứng thú muốn biết.
Giải thích xong tộc Orc, cô quay sang nhìn cô gái cầm cung vô cùng xinh đẹp.
[Tộc Elf, tộc này khá đặc thù, bọn họ là sản phẩm sáng tạo của Titian Sinh Mệnh, sinh ra từ trên cây, do được Sinh Mệnh sáng tạo nên các loài vật thuộc tự nhiên rất thân cận với tộc Elf, họ vô cùng xinh đẹp, từ nam cho đến nữ. Am hiểu sử dụng cung tên, kiếm và phép thuật, đặc điểm chung là đều thanh mảnh, tinh xảo, ưu tiên vẻ ngoài hơn, nên vũ khí giống như là một tác phẩm nghệ thuật hơn là thứ dùng để là chiến đấu, rất thích nghệ thuật, thơ ca và âm nhạc.]
Chaporia
Bình Luận (0)