Ngai Thần Ngự Trị Muôn Chiều Vạn Cõi/Chapter 15: Hãy Cẩn Thận Nơi Bạn Lang Thang.Chapter 15: Hãy Cẩn Thận Nơi Bạn Lang Thang.
20px

“Nghe đây tên điên khùng, bất kể ngươi là ai, hiện tại chính là bốn người bọn ta đánh một mình ngươi!”

Tuy rằng Atreus vừa thể hiện một màn phải nói là chấn kinh tất cả những người đang có mặt, nhưng đông người vẫn là lợi thế lớn trong chiến đấu, Raz lúc này tự tin tiến lên một bước hùng hồn nói.

“Khôn hồn quay đầu rời đi, bọn ta sẽ nhắm mắt bỏ qua chuyện ngươi xâm phạm địa bàn của chúng ta.”

Dù vậy, Raz cũng hiểu rõ Atreus không phải loại nên chọc vào, kẻ có thể một đấm đánh bay được loài Orc cũng không phải điều người bình thường có thể làm được, vậy nên Raz lấy lui cầu tiến hi vọng hai bên đều sẽ nhường nhịn nhau một chút.

“Địa bàn của các ngươi?”

Nhưng trước sự kinh ngạc của Raz, Atreus lại hỏi gã một câu mà trong mắt gã xem là ngu xuẩn.

“Đừng có giả ngốc với bọn ta! Tất cả mạo hiểm giả cho dù là kẻ mới vào nghề cũng biết rõ, là không được phép xâm nhập đã khu vực đánh dấu của tổ đội khác!”

Raz tức khắc nhăn mày lại, gã tức giận lớn tiếng nói sau đó đưa ngón tay chỉ về phía một cái cây không xa cái lửa trại.

Atreus đưa mắt nhìn lại phía cái cây lớn, cậu nhìn thấy trên thân cây có một biểu tượng kỳ lạ được khắc ở trên đó.

‘Khá giống phương thức động vật sẽ làm, khi chúng đánh dấu địa bàn..’

Atreus trong lòng nói.

“Xin lỗi, ta không hề biết.”

Tuy không biết ý nghĩa của biểu tượng là gì, nhưng Atreus vẫn hiểu rõ cậu đã phạm vào sai lầm.

Cậu thu hồi trường kiếm về bao kiếm, sau đó cúi đầu dùng những lời chân thành nhất xin lỗi đám người xung quanh.

“Grừ ~ không giết chóc nữa?”

Orc to con lúc này đã đứng lên, khi gã nhìn thấy trên người Atreus không còn địch ý nữa và đồng đội xung quanh cũng đã chậm rãi hạ thấp vũ khí xuống, gã nghi hoặc nhìn lại cô gái Elf ở không xa.

“Đúng vậy Groh, không chém giết nữa.”

Cô gái Elf nghe đồng đội nói vậy, liền ôn hòa hồi đáp lại Groh.

“Grừ ~ không giết chóc, Groh không vui.”

Groh tức khắc lộ ra vẻ mặt không vui, gã nóng nảy xoay cấy rìu chiến to lớn trong tay.

“Nào ~ nào ~ không chém giết cũng là điều tốt mà.”

Cô gái Elf cảm thấy có chút đau đầu với người đồng đồi vô cùng hiếu chiến của mình, cô bất đắc dĩ tiến lại gần khuyên can gã.

Trong khi đang khuyên bảo Groh, cô gái Elf có hơi đưa mắt liếc nhìn cô gái tên Lucia, trong lòng thầm nói.

‘Lucia …  hôm nay không giống như mọi khi..’

“Lucia?”

Không chỉ cô gái Elf, mà Raz cũng nhận ra sự khác thường của cô gái đứng bên cạnh, gã quay đầu nghi hoặc hỏi cô.

“…”

Lucia không nói một lời nào, cô hai mắt nhìn chăm chú vào Atreus.

Sau một lúc im lặng, Lucia cất giọng hỏi cậu.

“Ngươi..là người nào?”

Atreus nghe vậy ngước đầu nhìn lên, khi cậu nhìn vào đôi mắt tím hồng của cô, nhìn thấy trong đôi mắt đầy nghi vấn cùng với một điều gì đó, mà cậu không biết phải diễn tả như thế nào.

“Atreus..có lẽ vậy..”

Ngôn từ của Lucia như có ma lực, khiến Atreus lúc trả lời cô trên nên không chút ngập ngừng do dự.

Gì vậy?

Atreus cũng nhận ra sự phân vân cùng nghi ngờ bên trong lời nói của mình, khiến cho cậu hơi bối rối đồi thời có chút Lucia, nhưng không chờ cậu xác định sau khi nghe được câu trả lời của cậu, ánh mắt của Lucia khi nhìn cậu lại có hơi thay đổi, bên trong đôi mắt xinh đẹp lúc này, chứa đựng sự thương hại cùng đồng cảm.

“Vậy sao..”

Lucia gật đầu, cô nhỏ giọng nói.

“Lucia?”

Raz nhận ra Lucia có gì đó không đúng, gã đầy nghi vấn gọi tên cô. Nhưng cô không bận tâm sự lo lắng của đồng đội, cô tiếp tục hỏi Atreus.

“Vậy ta hỏi ngươi, ngươi có biết mình đang ở đâu không?”

“…”

Câu hỏi này bản thân Atreus không biết phải trả lời như thế nào, nhưng mà, không chờ cậu trả lời không biết Thiên Thần đã lập tức đứng ra trợ giúp cậu.

[Là Tây Huyễn Châu, Rừng Ngàn Dặm Atosh, nằm trong lãnh địa của thành phố Urus, gần với ranh giới dãy núi Phallah . ]

“Rừng Ngàn Dặm Atosh, thuộc thành phố Urus, gần với ranh giới dãy núi Phallah.”

Atreus lặp lại y chang lời nói của Thiên Thần.

“Nghe này tên điên, tuy ta không rõ ngươi được nghe cái tên đó từ đâu, nhưng ta rất đáng tiếc nói cho ngươi biết, cái tên Rừng Ngàn Dặm Atosh mà ngươi vừa đề cập, là cái tên đã lỗi thời gần 100 năm rồi đấy.”

Lần này chính Raz người cất tiếng, sau khi nghe được câu trả lời từ cậu gã kinh ngạc không thôi sau đó giật mình chỉ thẳng vào Atreus và nói.

“Hiện tại, ở gần chục năm qua nơi này đã luôn được gọi là Hoang Mạc Saarh.”

Cô giá Elf sau đó cũng nói.

“Không chỉ rừng Atosh, mà thành phố Urus cùng dãy núi Phallah, hai địa điểm đã sớm không còn nữa rồi.”

“Hoang Mạc?”

Lần nay chính Atreus phải kinh ngạc, cậu nghi hoặc đưa mắt nhìn xung quanh. Ở trong mắt cậu, một khu rừng xanh tươi và tài nguyên phong phú như thế này, sao có thể gọi là hoang mạc được?

“Ngươi có lẽ không tin tưởng, nhưng nơi này ở vài ngày trước đó, vốn chỉ là một vùng hoang mạc rộng lớn mà thôi.”

Lucia nhìn thẳng vào hai mắt của Atreus, quan sát được trong ánh mắt của cậu chứa đầy nghi vấn cùng kinh ngạc, cô cũng hiểu cậu không hề biết.

“Xem ra giữa hai bên chúng ta đã có một chút nhầm lẫn, hay là chúng ta ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện?”

Lucia sau đó đưa tay ra, mời chào Atreus ngồi xuống trước trại lửa.

“Ừm.”

Atreus trong lòng cũng đang có rất nhiều thứ muốn hỏi bọn họ, cho nên cậu không chút do dự gật đầu chấp nhận lời mời.

Trong lúc hai người ngồi xuống đối diện nhau chuẩn bị thảo luận, những người đồng đội của Lucia lúc này cố tình đi chậm lại một bước so với hai người họ. Bọn họ tụ lại gần nhau dùng ánh mắt khác thường đánh giá Lucia cùng chấn kinh, rồi bọn họ đưa mắt nhìn Atreus với vẻ đầy bất ngờ, nghi vấn cùng một chút tò mò.

‘Không thể tin nổi, đó thực sự là Lucia sao?’

Raz nhỏ giọng nói, trong giọng gã đầy sự kinh ngạc cùng khó hiểu.

‘Theo Groh thấy, Lucia ~ đã thời mùa xuân ~ hôn ~ hôn ~’

Groh không ngại tám chuyện với đồng đội, gã cũng tới góp vui.

Orc tuy bản tính vô cùng hiếu chiến nhưng nếu tìm hiểu kỹ bọn họ, sẽ bất ngờ phát hiện ra, ẩn dấu sâu bên trong cái cơ thể to lớn thô kệch của loài Orc, chính là một trái tim vàng giàu có tình cảm cùng với thứ cảm xúc mãnh liệt đối với một tình yêu thuần khiết.

‘Hmm ~ không giống lắm, thay vì ánh mắt nhìn thấy bạn đời khi động dục, ta thấy cái cách Lucia nhìn gã con người Atreus này, giống như là đồng bệnh tương liên hơn.”

Elf rất yêu thích thơ ca, âm nhạc, đặc biệt là theo đuổi những thứ chứa đựng cảm giác nghệ thuật vì vậy tâm tư của bọn họ vô cùng tỉ mỉ tinh tế. Nên cô chỉ cần nhìn một cái là biết rõ ngay, Lucia không hề có nảy sinh bất kỳ dục vọng nam nữ nào với Atreus.

“Cô có chắc không đó, Sinoh? Vì bình thường Lucia đối xử với mấy tên đẹp mã như thế nào, cô biết cũng rõ mà nhỉ?”

                                                                                                                       

Raz đứng bên cạnh không cho là như thế, cậu đưa ra cho Sinoh một cái nhìn khác.

Sinoh nghe vậy cũng bắt đầu nghi ngờ.

Vì một nguyên do không rõ ràng nào đó, có lẽ trong quá khứ từng bị nam nhân lừa gạt, cho nên Lucia, cô gái con người xinh đẹp có mái tóc hồng trong nhóm của bọn bọn, cực kỳ, phải nói là cực kỳ chán ghét và căm hận đàn ông, đặc biệt là những nam nhân đẹp trai.

Cho nên, khi họ nhìn thấy Lucia chẵng những không lộ ra ác cảm mà cô nàng ngược lại còn chủ động tiếp cận, làm cho bọn họ vô cùng chấn động.

Lucia lúc này đang nói chuyện với Atreus và cô hoàn toàn không hề biết, những người đồng đội lúc này đang nghĩ cô đã nảy sinh tình cảm với người con trai đang ngồi ở phía trước mình.

“Cô nói trước kia, Rừng Ngàn Dặm Atosh đã không còn nữa và tính từ hàng chục năm qua trở lại đầy nơi này đã luôn được gọi là Hoang Mạc Saarh?”

Atreus nghi ngờ, cậu trước tiên đặt câu hỏi với Lucia.

“Đúng vậy.”

Lucia gật đầu khẳng định lời mình đã nói.

[Thiên Thần?]

Nhận được câu trả lời, Atreus lập tức quay sang dò hỏi Thiên Thần, cậu học phương pháp liên lạc của Thiên Thần và sử dụng thần giao cách cảm để nói chuyện với cô.

[Xin thứ lỗi cho tôi, Atreus. Có vẻ như những thông tin mà tôi có được ở nơi này, là đã nhiều năm qua không hề cập nhập tin tức mới, đây là lỗi của tôi.]

Thiên Thần cũng biết mình đã mắc phải sai lầm, cô cúi đầu chấp nhận sai lầm của mình.

“Nếu đã gọi là Hoang Mạc, vì sao nơi này lại xanh tươi đến vậy?”

Atreus không trách móc Thiên Thần, cậu đưa mắt nhìn một vòng xung quanh rồi rồi quay sang hỏi Lucia.

“Vậy bằng cách nào, mà cậu có thể tiến vào được bên trong này vậy?”

Nhưng cô không vội vàng trả lời này, cô trước tiên dò hỏi cậu vài câu hỏi.

“Nếu ta như nói, mình vừa mở mắt ra là đã xuật hiện ở nơi này rồi, cô có tin không?”

Atreus trả lời.

“Ta tin.”

Trước sự bất ngờ của cậu, Lucia lại gật đầu tin tưởng lời nói của cậu. Và cũng không chờ Atreus hỏi nguyên do, cô sau đó trả lời câu hỏi trước đó của cậu, cô nói.

“Khoảng vài ngày trước, lúc Hoang Mạc Saarh này vẫn còn là Hoang Mạc, Công Hội Mạo Hiểm Giả đã phát hiện một tín hiệu bất thường diễn ra cùng lúc ở Tây Huyễn Châu và Nam Thảo Nguyên, sau khi liên lạc với các tổ chức có vị trí gần với tín hiệu nhất và xác nhận, các Ma Pháp Sư của Công Hội sau khi phân tích và phát hiện ở một trong hai nơi này, ra đã xảy ra một vụ bùng nổ thời không phạm vi lớn, dẫn tới một phần đất của Tây Huyễn Châu và Nam Thảo Nguyên bị hoán đổi với nhau.”

“Không rõ nguyên nhân gây ra sự kiện thời không nổ lớn này là do đâu, nhưng trước có tin đồn là đã phát hiện bóng dáng của một con Rồng Đỏ xuất hiện trước khi vụ nổ diễn ra.”

“Có phỏng đoán rằng, là con Rồng Đỏ đã giao chiến với thứ gì đó vô cùng cường đại, khi sức mạnh của hai bên va chạm nhau, uy lực quá lớn, đến mức Vòm Trời Nhân Lý cũng không thể kịp thời phân tán và hấp thụ, dẫn đến thời không xung quanh bị biến dạng hoàn toàn, từ đó khiên cho một khu vực lớn giữa Tây Huyễn Châu và Nam Thảo Nguyên bị hoán đổi với nhau.”

“Hiện tại vì nơi này vốn là một phần của Nam Thảo Nguyên, mà nơi đó cực kỳ nguy hiểm, không một người náo có thể sống được trong đó, vì nên, khu vực Hoang Mạc Saarh này cũng được thay đổi tên, từ nay về sau sẽ được gọi là Rừng Tuyệt Địa.”

“…”

Sau khi nghe xong những lời của Lucia, Atreus không khỏi rơi vào trầm tư, suy nghĩ một hồi cậu lại hỏi Lucia.

“Nội dung khá là rõ ràng, ngược lại làm ta cảm thấy những điều cô nói không giống như là phỏng đoán, mà giống như đã tận mắt chứng kiến hơn.

“Quá khứ, hiện tại và tương lai, tất cả như là một ẩn số với vô tận khả thi có thể xảy ra, nhưng đứng trước những kẻ theo đuổi Titian Vận Mệnh, việc bói toán và tiến hành quan trắc những việc đã diễn ra trong quá khứ, là một việc khá đơn giản đối với bọn họ.”

Lucia bình tĩnh giải thích.

Titian Vận Mệnh

Chủ nhân của vận may, số phận, khả thi, tương lai và những điều chưa biết, tồn tại như thể là một điều tất nhiên lại vừa là tồn tại có khả năng không nên xảy ra, bóp méo thực tại, thay đổi quá khứ và sáng lập tương lai mới, đó là những gì mà Titian Vận Mệnh đại diện.

Và những người con dân của Vận Mệnh, được biết với rất nhiều cái tên nhưng là nô lệ của vận mệnh, thầy bói, chiêm bặc gia ..vân vân rất nhiều cái tên gọi liên quan, đến vận mệnh và khả năng về bói toán và suy diễn tương lai.

“Bên trong Công Hội cũng có không ít thành viên là người theo đuổi con đường của Vận Mệnh, việc nhờ họ kiểm tra nơi này ở trong vài ngày trước đã xảy ra chuyện gì, cũng không quá khó khăn.”

Lucia sau khi nói xong, đưa mắt nhìn thẳng vào Atreus, cô nói tiếp.

“Có thể nói cho chúng ta, tại sao cậu lại ở đây không, Atreus?”

“Ta đang tìm kiếm một thứ…”

Atreus vuốt cằm suy tư một lúc, rồi đáp lại Lucia.

“Cậu đang tìm kiếm thứ gì?”

“Ta không cũng biết nữa, hiện tại ta đang lảng vảng xung quanh khu rừng này, hi vọng có thể tìm thấy một chút hi vọng.”

Trong đầu Atreus nhớ lại thôn vô danh, nhớ lại những dân làng tội nghiệp đang sắp phải đối mặt với nguy hiểm sắp tới, sau đó cậu đưa mắt nhìn Lucia trong lòng tự hỏi mình có nên tin tưởng và nói cho với nhóm người xa lạ cậu mới gặp biết không.

Nếu họ như đáng tin, nhờ sự trợ giúp của bọn họ cậu có thể mang đi toàn bộ dân làng rời khỏi cái nơi nguy hiểm này.

Nhưng mà, sẽ ra sao nhóm người này không đáng tin như vẻ ngoài của họ? Tuy không đến mức đâm lén giết hại dân thường, nhưng cũng không phải loại thiện tâm ra tay giúp đỡ người khác.

Dù có dùng sử dụng tiền tài để mời bọn họ về giúp đỡ, cũng không thể khẳng định họ sẽ không ở lúc lâm nguy vứt bỏ dân làng mà trốn chạy.

Trong lúc Atreus đang suy nghĩ có nên giờ bọn họ giúp hay không, ánh mắt của Lucia khi nhìn cậu dần thay đổi, thương sót, đồng cảm.

“Groh đói! Groh muốn ăn!”

Đúng lúc này đồng đội của Lucia, gã Orc to lớn có tên là Groh đột nhiên nói.

Lúc cả hai người đưa mắt nhìn lại, thấy Groh đang hai tay ôm bụng của mình, khuôn mặt đầy đáng thương nhìn về phía của Lucia.

“Chà ~ nhìn thời gian này, cũng đã đến giờ ăn rồi.”

Raz nghe Groh nói vậy đưa mắt nhìn bầu trời, cũng chợt nhớ ra thời gian sắp tới giữa trưa rồi.

“…”

Sinoh không nói gì, vì loài Elf của cô không có nhu cầu nhiều quá lớn với việc ăn uống, hầu như chỉ ăn một chút trái cây, rau củ quả và một ít nước là đã đầy bụng rồi.

“Chúng ta chuẩn bị ăn trưa, cậu có muốn dùng bữa cùng với chúng ta không, Atreus?”

Lucia bất đắc dĩ nhìn Groh, rồi lại quay sang mời Atreus cùng tham gia chung.

“Có.”

Atreus gật đầu.

“Đợi một chút, để chúng ta đi chuẩn bị chút đồ khô để nấu.”

Lucia ra hiệu cho Atreus ngồi im chờ đợi, sau đó cô cùng Raz chạy về phía góc cây ở không xa, từ trong bụi rậm lấy ra bốn túi hành lý đã bị che giấu ở bên dưới đống lá cây.

Atreus đưa mắt nhìn lại, cậu đoán bọn họ hẳn đã vội vàng giấu chúng ở đó, lúc xảy ra xung đột với cậu.

Sau đó, hai người từ bên trong túi lấy ra một ít đồ ăn khô, thịt khô cùng một túi nước uống lớn.

Khi nhìn thấy nhóm người Lucia chỉ ăn trưa đơn giản như vậy, trong lòng vì cảm thấy áy náy do đã tấn công bọn họ và họ chẳng những không bực mình mà còn vui vẻ mời cậu cùng nhau ăn trưa, làm trong lòng Atreus thấy rất lỗi với họ.

‘Có lẽ nên mời họ một bữa thịnh soạn, như để chuộc lỗi lầm.’

Với cái suy nghĩ đó, Atreus nhanh chóng đứng dây và dưới ánh mắt bất ngờ cùng kinh hãi của cả bốn người, cậu trực tiếp tiến thẳng vào trong rừng rậm.

“Khoang đã! Ngươi đang đi đâu vậy!!?”

Raz hốt hoảng nói.

“Đi săn.”

Atreus không quay đầu, cậu bình tĩnh đáp lời.

Đi săn!? Trong cái khu rừng này!?

Nhưng cậu không hề biết, nhóm Lucia khi nghe được câu nói của cậu lập tức lộ ra vẻ mặt kinh dị nhìn bóng lưng đang dần biến mất của cậu.

Và khoảng mười phút sau đó, cậu quay trở lại chỗ cắm trại với trong tay là ba con thỏ cùng một ít trái cây.

“Thấy mọi người chỉ ăn trưa với thức ăn khô, ta bắt về một ít thỏ đề làm bữa trưa cho mọi người.”

Nói rồi đưa ra những con thỏ đã bị cậu săn bắt về cho bọn họ xem. Nhưng mà trước mắt kinh ngạc của cậu, nhóm Lucia khi nhìn thấy bọn chúng, bọn họ tránh như tránh tà, đồng loạt lùi lại một bước cách xa đám thỏ đang nằm trong tay của cậu.

“Mọi người bị sao vậy?”

Atreus nghi hoặc hỏi.

“Ực ~ nè tên điên, ngươi vừa nói là ngươi muốn chúng ta ăn cái thứ đó?”

Raz sắc mặt tái nhợt, anh ta ngón tay run rẩy đầu sợ hãi chỉ vào ba con thỏ trong tay của cậu, anh ta nói.

“Đúng vậy.”

Cũng không rõ tại sao họ lại có phản ứng khác thường như vậy, nhưng Atreus vẫn gật đầu khẳng định.

“Tuy ta biết người rất điên rồ, nhưng không thể tin nổi là ngươi điên cuồng đến mức này.”

Raz nghe xong khuôn mặt tái nhợt càng thêm hoảng sợ, anh từ từ lùi lại.

Mà không chỉ một mình anh, ngay cả Groh, thân là loài Orc có bản tính là vô cùng dũng mãnh không sợ bất cứ kỳ, trời sinh chiến binh, cũng đồng thời run rẩy lùi lại giống như Raz.

“Ta đã nói gì không đúng sao?”

Hành vi khác thường của bọn họ khiến Atreus nảy sinh nghi hoặc, cậu nhăn mày đưa mắt nhìn lại Lucia và hỏi.

Lucia không vội trả lời, cô cẩn thận và vô cùng đề phòng những con thỏ trong tay của cậu, tựa như sợ hãi chúng ta nhảy ra khỏi tay của cậu và lao tới công kích tất cả bọn họ.

“Atreus, cậu có nhớ ta đã gọi khu rừng này là gì không?”

Xác định đám thỏ đã chết rồi, Lucia cấn thận hỏi cậu một câu.

“Rừng Tuyệt Địa?”

Atreus nghi ngờ đáp.

“Phải, là Rừng Tuyệt Địa, nguyên do chúng ta gọi nó với cái tên như vậy là vì khu rừng này, có nguồn gốc là từ Nam Thảo Nguyên, và cái siêu châu lục đó, không phải là một nơi tốt lành để con người có thể đặt chân đến, là châu lục vô cùng nguy hiểm.”

Lucia gật đầu, cô sau đó nói tiếp.

“Và nơi này, dù chỉ là một khu rừng nhỏ bé không đáng kể nếu đem so Nam Thảo Nguyên, nhưng cũng không phải nơi nên đi loạn khắp nơi và ăn những thứ có ở bên trong.”

“Ý của cô muốn nói là?”

Atreus vẫn không hiểu ý mà Lucia đang muốn nói.

“Ý của ta là, thứ cậu gọi là ‘thỏ’ trong tay cậu, là nghiệt vật của Sinh Mệnh, là sản phẩm được tạo ra bởi đám điên khùng đi theo Titian Sinh Mệnh, gọi là [ Rừng Sâu Căn Nguyên ] sáng tạo.”

Lucia hít một hơi, cố gắng giữ đầu óc của mình thật bình tĩnh, rồi cô cẩn thận giải thích cho Atreus hiểu.

“Đám điên khùng thuộc Rừng Sâu Căn Nguyên, hầu như đều là những tên dị loại không giống con người, thích mô phỏng và bắt chước thành động vật, dùng sức mạnh sáng tạo ra những loài quái vật nguy hiểm mà con người không cách nào đối phó được.”

Sinoh đứng ở bên cạnh nhìn Lucia giải thích mãi mà Atreus vẫn ngơ ngác không hiều, bỗng nhiên nói.

“Nói cách khác, bọn chúng là một con quái vật siêu cấp nguy hiểm, có thể san bằng cả một thành phố.”

“Thật sao? Nhưng ta đã bắt và ăn chúng những ngày qua, cũng không thấy bọn chúng có gì nguy hiểm cả.”

Một câu của Sinoh, Atreus tức khắc nghe vào tai, cậu không tin nổi đưa mắt nhìn thẳng vào những con thỏ trong tay của mình.

“Không hề, bởi vì cái thứ cậu mà gọi là ‘thỏ’ đó, hoàn toàn không phù hợp với thiên nhiên một chút nào.”

Sinoh đứng ra giải thích tỉ mỉ hơn.

“Có gì không phù hợp, tụi nó có bộ lông trắng mượt, đôi tai dài và con mắt màu đỏ, nhìn rất dễ thương mà và mùi vị ăn rất ngon nữa.”

Atreus thực sự không cảm thấy đám thỏ này có gì đặc biệt, cậu không hiểu nói.

“Ngươi cảm thấy những sinh vật bình thường, khi sinh ra phát triển và lúc tiến hóa, sẽ có những từ như dễ thương, ăn ngon làm đặc điểm của chủng tộc mình sao?”

Sinoh lắc đầu phủ nhận, cô sau đó nói.

“Ta thuộc nhánh tộc được gọi là Elf, là tạo vật sinh mệnh do chính tay Titian Sinh Mệnh sáng tạo, việc không thể ăn thịt, không thể sinh sản thông thường mà cần phải sinh ra từ trên cây sự sống, sở hữu vẻ đẹp khác thường, nên ta có quyền nói, những thứ có những đặc điểm như là dễ thương hay là ăn ngon, nó giống như được nhân tạo hơn là tiến hóa do chính tự nhiên sàn lọc đấy.”

“Nó nguy hiểm sao? Cô nói chúng có năng lực san bằng cả một thành phố, nhưng ngoài việc chạy rất nhanh và sinh sản vô cùng nhanh, ta không thấy đám thỏ này có cái khả năng làm được việc đó.”

“Nếu ta nói, chỉ với việc chạy rất nhanh và sinh sản vô cùng nhanh, với hai thứ đó là có thể hủy diệt cả một thành phố đấy, ngươi có tin không?”

Lucia bỗng nhiên nói.

“Hmm ~”

Atreus nghe vậy không khỏi im lặng trầm tư, sau một lúc cậu đành bất lực đưa mắt nhìn lại Thiên Thần, hi vọng cô giải đáp giúp mình.

[…cô ấy nói không sai đâu, thưa ngài.]

Nghe được Thiên Thần khẳng định, những gì nhóm người Lucia nói hoàn toàn là chính xác, cậu không khỏi giật mình nói.

[Khoang đã.. cô biết!?]

[Phải.]

[Tại sao cô không nói cho ta biết chuyện này!?]

[Ngài không hỏi, hơn nữa ngài cũng là Messiah, tiêu chuẩn ăn uống của ngài không giống với người bình thường là không phải việc rất bình thường sao? Và ta thấy ngài cũng ăn rất ngon miệng, nên ta không nỡ lòng nói cho ngài biết.]

Trong lúc Atreus phân tâm chuyện với Thiên Thần, cậu không hề phát hiện ra, nhóm người Lucia lúc này đang tái xanh mặt mày đưa mắt nhìn về phía sau lưng của cậu.

Chỉ thấy ở sâu bên trong khu rừng, cực kỳ nhiều con mắt, từ lớn đến nhỏ và hình dáng khác nhau, vô vàn những con mắt đỏ rực khát máu từ trong cánh rừng xuất hiện.

Chúng nó núp trong góc khuất, dùng đôi mắt lạnh lẻo vừa ẩn chứa sự bạo ngược cùng khát máu của mình, lạnh lùng nhìn chăm chú tất cả bọn họ.

Khi tất cả nhìn kỹ lại bất ngờ nhận ra, chủ nhân của những ánh mắt vô cùng đáng sợ đó, là những con vật nhỏ dễ thương như là thỏ, sóc, hươu, nai, chồn, cáo vân vân..

Sinoh lúc nhìn thấy được bọn chúng, cảm nhận toàn bộ cơ thể ớn lạnh, trong đầu không khỏi nhớ lại hồi nhỏ bài ca dao được người lớn trong làng Elf kể cho cô, bài ca miêu tả về một góc nhỏ của Nam Thảo Nguyên.

Hãy cẩn thận nơi bạn lang thang, lữ khách.

Đừng để mình lạc đường.

Bạn có thể tìm thấy những thứ ngọt ngào, những thứ đẹp đẽ.

Nhưng những thứ đẹp, có hàm răng sắc nhọn

Và chúng sẽ cắn.

Hãy cẩn thận nơi bạn lang thang, bạn tôi.

Vì rừng rậm đã già.

Chúng vặn vẹo, chúng nó đói.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...