Bốn năm.
Bốn năm kể từ ngày cô ấy rời đi, kể từ khoảnh khắc mà tôi, Shirakami Kyoutoru, đứng giữa cơn mưa, cảm nhận từng giọt lạnh thấm vào da thịt, nhìn chiếc nhẫn bạc rơi lăn dưới đất mà không thể nào nhặt lên kịp để níu giữ điều gì. Bốn năm để học cách sống với nỗi đau, nhưng không hề để quên.
Tôi ngồi trên chiếc ghế cũ trong căn phòng tầng hai mà bốn năm qua trở thành tất cả thế giới của tôi. Mái tóc dài phủ gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt xám đen, nơi mà sự trống rỗng đã in hằn từng vệt. Tôi không nhìn ra ngoài cửa sổ; tôi chỉ nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong tấm kính mờ. Một con người mà bốn năm trước từng mở lòng, giờ đây chỉ còn một kẻ lạc lõng, ngồi lặng lẽ trong bóng tối, tự nhốt mình khỏi thế giới mà tôi đã từng tin tưởng.
Mưa tạnh rồi, nhưng trời vẫn xám xịt, những vệt nước loang trên mặt đường phản chiếu ánh đèn vàng nhạt. Những bóng người lướt qua dưới ánh sáng mờ nhạt ấy, họ dường như hối hả, tất bật với cuộc sống của mình. Tôi nhìn họ mà thấy lạ lùng. Lạ, vì tôi không thuộc về thế giới ấy nữa. Con người… tôi từng tin, từng trao niềm tin… và kết quả chỉ là sự bỏ rơi. Niềm tin ấy giờ đã biến thành cơn đau âm ỉ, một thứ gì đó mà tôi phải sống chung suốt bốn năm.
Tôi bước đến bàn học, đặt tay lên cuốn nhật ký cũ. Những dòng chữ run rẩy, những cảm xúc dồn nén của tôi năm mười sáu tuổi, vẫn còn nguyên vẹn. Tôi lật từng trang, đọc lại lời hứa, những hi vọng vụn vỡ, những đêm dài suy tư về cô. Một phần tôi muốn khóc. Một phần tôi chỉ muốn cười khẩy — cười vào chính bản thân mình, cười vào sự ngây thơ từng có, cười vào niềm tin mà tôi đã trao đi mà không hề nhận lại.
Tôi nhấc chiếc nhẫn bạc lên, nhìn nó trong lòng bàn tay. Nó lạnh lẽo, sắc nhọn như chính ký ức tôi đang ôm lấy. Tôi từng tưởng rằng mất cô ấy là điều tồi tệ nhất, nhưng bây giờ tôi hiểu: mất niềm tin vào con người còn đau đớn hơn. Tôi đã học được rằng, sự cô độc không phải là nỗi bất hạnh, mà là cách duy nhất để tự bảo vệ bản thân.
Tôi đứng dậy, tiến tới cửa sổ. Dưới ánh đèn vàng nhạt, con đường dài vẳng tiếng xe, vài bóng người đi qua như những mảnh ký ức lướt qua tôi. Tôi không nhìn họ. Tôi không muốn nhìn. Họ là thế giới ngoài kia, mà tôi từ lâu đã chọn đứng ngoài. Tôi không muốn bước ra. Tôi không muốn hy vọng. Tôi không muốn mở lòng.
Một tiếng thở dài thoát ra từ tôi, khẽ khàng, như sợ bị nghe thấy. Tôi ngồi trở lại ghế, mái tóc dài rủ xuống che hết phần khuôn mặt. Tôi nhớ cô ấy, nhớ tất cả những thứ đã mất, nhưng tôi không muốn trở lại. Không phải vì tôi không còn cảm xúc, mà vì bước ra khỏi bóng tối đồng nghĩa với việc mở lòng, với việc có thể bị tổn thương lần nữa. Và tôi chưa sẵn sàng.
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi trở lại. Tiếng nước rơi trên mái nhà vang vọng trong căn phòng trống, như một giai điệu cô độc, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Tôi không che chắn, không né tránh. Lần đầu tiên sau bốn năm, tôi để cho mình cảm nhận cái lạnh thấm vào da thịt, cái cô đơn lan ra từng kẽ hở, cái trống rỗng sâu thẳm trong lồng ngực. Tôi muốn cảm nhận nó. Tôi muốn ôm lấy nỗi đau này.
Tôi nhớ lại những ngày trước khi cô ấy rời đi. Những lần tôi cười, những lần tôi nhìn cô ấy, những khoảnh khắc tưởng chừng như cả thế giới thuộc về tôi. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là ký ức — đẹp, nhưng vô nghĩa. Tôi không còn trẻ nữa. Tôi không còn tin vào tình yêu. Tôi không còn tin vào loài người. Tôi chỉ còn Shirakami Kyoutoru, ngồi giữa bốn bức tường, một mình, với mái tóc dài che mắt và trái tim lạnh.
Tôi đứng dậy, đi tới bàn, đặt tay lên cuốn nhật ký một lần nữa. Dòng chữ cũ nhắc nhở tôi về những cảm xúc từng tin tưởng, từng rung động… nhưng tôi giờ không còn là cậu bé năm xưa. Tôi của hiện tại là một người biết nỗi đau, biết trống rỗng, biết sợ mở lòng — nhưng cũng biết sống với tất cả điều đó.
Tiếng mưa vang vọng trên mái nhà, hòa vào nhịp thở đều đặn của tôi. Bốn năm đã qua, và tôi vẫn chọn đứng trong bóng tối. Không phải vì yếu đuối, mà vì tôi chưa sẵn sàng bước ra, chưa sẵn sàng tin tưởng. Tôi biết rằng cuộc đời sẽ còn nhiều biến cố, nhưng bây giờ, tôi chỉ cần một mình, chỉ cần bóng tối, chỉ cần sống với ký ức và nỗi đau đã chọn.
Tôi quay ra cửa sổ lần nữa. Mái tóc dài che khuất mắt, gió mưa thổi tung, nhưng không làm tôi chùn bước. Bốn năm cô độc, bốn năm mất niềm tin… nhưng tôi vẫn còn đây.
Tôi nhìn vào căn phòng, nơi mà mọi vật đều gợi nhắc tôi về quá khứ — ghế cũ, bàn học phủ bụi, cuốn sách cũ vẫn còn mở dở trang. Mỗi thứ như một dấu ấn, nhắc tôi rằng tôi đã sống, và tôi vẫn tồn tại. Tôi tự nhủ: “Bóng tối là nơi trú ngụ của tôi. Tôi không muốn bước ra.”
Tôi đứng đó, im lặng, ngắm nhìn từng hạt mưa rơi. Tôi không biết mình đang chờ gì, hay liệu có ai sẽ bước vào cuộc đời mình. Có lẽ không. Và tôi ổn với điều đó. Thế giới ngoài kia có thể tiếp tục hối hả, tiếp tục làm tổn thương, tiếp tục dối trá. Tôi sẽ chỉ đứng đây, trong bóng tối, quan sát, và học cách sống với nỗi cô đơn của mình.
Mỗi ngày trôi qua, tôi nhấn chìm mình trong những hoạt động lặng lẽ: nấu ăn cho bản thân, dọn dẹp căn phòng, đọc sách, lướt qua những bài báo mà không hề quan tâm đến ai khác. Tôi trò chuyện với chính mình, với ký ức, và với cơn mưa. Tôi trở nên quen với việc không có ai bên cạnh, và nó trở thành một phần bản chất của tôi.
Có những lúc tôi nghe tiếng cười từ xa, từ tầng phố dưới kia, từ những quán cà phê nhộn nhịp. Và tôi tự hỏi: “Liệu tôi còn thuộc về thế giới này không?” Nhưng rồi tôi tự cười khẩy, và mái tóc dài rũ xuống che mất khuôn mặt. “Không. Không cần. Tôi ổn với bóng tối.”
Bốn năm… bốn năm đủ để tôi học cách cô độc, đủ để tôi biết rằng mở lòng chỉ mang lại đau đớn, đủ để tôi chọn sống trong bóng tối, và tôi đã làm được. Shirakami Kyoutoru, với mái tóc dài rũ xuống, đôi mắt xám đen, trái tim băng giá, vẫn đứng đây — một người giữa bốn bức tường, không muốn bước ra, không muốn tin tưởng, không muốn hy vọng.
Và tôi sẽ ở đây, mãi mãi, trong bóng tối của chính mình.
Nhưng thế giới không chỉ xoay quanh nỗi đau của riêng tôi.Ở đâu đó, trong một căn phòng khác, có một người cũng mang trong mình bốn năm cô độc.
Và tên của cô ấy… là Hachimoku Anzu.
Góc nhìn của Hachimoku Anzu
Bốn năm.Bốn năm kể từ ngày tôi bước đi trong cơn mưa nặng hạt, để lại sau lưng một người con trai đứng bất động, với chiếc nhẫn bạc rơi khỏi tay tôi đúng khoảnh khắc mọi thứ sụp đổ.
Tôi không khóc lúc đó. Tôi không cho phép mình khóc.Nhưng đêm hôm ấy… tôi đã khóc đến mức đôi mắt sưng đỏ, đến mức không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì trong căn phòng trọ nhỏ. Tôi đã phải kìm giọng, sợ hàng xóm nghe thấy, sợ chính mình nghe thấy tiếng nức nở để hiểu rằng tôi vừa mất điều quan trọng nhất đời mình.
Tôi đã rời đi không phải vì hết yêu.Tôi rời đi vì tôi sợ… sợ chính bản thân mình sẽ làm tổn thương Kyoutoru nhiều hơn nếu ở lại.Tôi mang theo quá nhiều gánh nặng, quá nhiều ràng buộc từ gia đình, từ quá khứ, từ những điều mà tôi chưa từng dám kể với cậu ấy. Và khi tình cảm ấy lớn lên, mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn… tôi bắt đầu sợ. Sợ rằng một ngày nào đó, tôi sẽ là lý do khiến đôi mắt của cậu ấy nhuốm màu tuyệt vọng.
Tôi chọn cách rời bỏ trước khi điều ấy xảy ra. Một lựa chọn ngu ngốc. Ngu ngốc đến mức bốn năm sau, tôi vẫn tự nguyền rủa mình.
Tôi nhìn vào gương. Mái tóc ngắn đến vai của tôi đã dài ra, mềm mại hơn, nhưng đôi mắt vẫn vậy — đôi mắt nâu từng khiến Kyoutoru trêu là “giống màu cà phê đắng”. Đắng… ừ, đúng vậy. Chúng đắng hơn bao giờ hết.
“Tớ xin lỗi…”Tôi thì thầm lời xin lỗi mà bốn năm qua, tôi không thể nói ra với ai.
Tôi mở điện thoại. Trong album có một thư mục bí mật, đặt tên “S-Kyo”. Những bức ảnh năm chúng tôi 16 tuổi… vẫn nằm đó. Có những tấm tôi chụp lén. Có những tấm cậu ấy cười, nụ cười hiếm hoi mà tôi luôn trân trọng. Có cả đoạn ghi âm giọng cậu ấy nói “Anzu, nhìn này!” mỗi khi phát hiện điều gì thú vị.
Tôi chưa từng xóa.Tôi chưa từng dám xóa.
Bởi lẽ… tôi chưa từng ngừng yêu cậu ấy.
Bốn năm qua, mỗi khi trời mưa, tôi lại nhớ cảm giác bàn tay của Kyoutoru nắm lấy tay tôi thật chặt khi chúng tôi chạy qua các con phố. Mỗi khi thấy ánh đèn vàng nhạt ngoài đường, tôi lại nhớ dáng người cậu ấy đứng trước cửa nhà tôi, thở hổn hển vì đạp xe đến chỉ để đưa một chiếc bánh nướng nóng. Mỗi đêm, khi im lặng bao trùm, tôi lại nhớ hơi ấm của cậu ấy, cái cách cậu ấy nhìn tôi bằng đôi mắt xám đen mà dịu dàng đến lạ.
Nhưng điều khiến tôi đau nhất…… là tôi biết cậu ấy nghĩ rằng tôi đã bỏ rơi cậu ấy.Và tôi không có cách nào để nói rằng tôi chưa từng rời đi trong trái tim mình.
Tôi đặt tay lên ngực, nơi trái tim đập chậm, mệt mỏi, nhưng vẫn còn một điều duy nhất không thay đổi: tình yêu dành cho Shirakami Kyoutoru.
Tôi đã cố sống tiếp. Đã cố hòa nhập vào thế giới mới, môi trường mới, cuộc sống mới. Tôi cười nhiều hơn trước mặt mọi người — nụ cười mà ai cũng nghĩ là chân thật, chỉ riêng tôi biết nó rỗng tuếch thế nào. Tôi sống, nhưng không vui. Tôi tồn tại, nhưng không hạnh phúc.
Tôi đã thử quen người khác. Nhưng mỗi khi một ai đó nói điều gì đó giống Kyoutoru, tôi lại lùi bước.Tôi đã thử mở lòng, nhưng mỗi khi bàn tay ai chạm vào tay tôi, tôi lại rụt lại ngay lập tức.
Bởi vì trái tim tôi…vẫn đang đứng lại ở buổi chiều hôm ấy, nơi có một chàng trai mái tóc ngắn, đôi mắt xám đen và chiếc nhẫn bạc rơi trên mặt đất.Tôi đã bỏ đi — và bỏ lại một phần linh hồn mình bên cạnh cậu ấy.
Tôi thở dài.Nhìn ra cửa sổ.Mưa. Lại là mưa.
Tôi nhắm mắt, để tiếng mưa rơi đưa mình về những ngày xưa cũ — nơi chúng tôi còn chưa đánh mất nhau.
Và tôi biết… dù có cố quên bao nhiêu, tôi vẫn không thể ngừng yêu Kyoutoru.Không một ngày nào trong suốt bốn năm qua.
Từ sâu bên trong, tôi thì thầm một điều mà Kyoutoru không bao giờ nghe thấy:
“Kyoutoru… tớ xin lỗi.Và tớ vẫn yêu cậu.”
Chaporia
Bình Luận (0)