20px

Buổi sáng trôi đến trong sự im lặng quen thuộc, thứ im lặng mà tôi đã sống cùng suốt bốn năm qua—nó giống như một tấm chăn lạnh phủ lên tâm trí, khiến mọi thứ trở nên chậm chạp và nặng nề.

Tôi ngồi trên mép giường, cúi đầu để mái tóc dài rũ xuống che gần hết khuôn mặt. Mỗi lần tỉnh dậy, tôi đều có cảm giác như mình chưa bao giờ thực sự ngủ. Chỉ là từ trạng thái trống rỗng này chuyển sang trạng thái trống rỗng khác.

Bàn tay tôi lần lên chiếc tai nghe cũ. Sợi dây đã sờn, nút tai nghe bên trái thỉnh thoảng còn rè rè, nhưng tôi vẫn giữ nó như vậy. Thứ duy nhất tôi chưa từng thay đổi trong suốt bốn năm qua.

Tôi đeo tai nghe vào.

Bấm nút phát.

Chỉ một bài duy nhất hiện lên playlist:

“Ghost in My Memory.”

Một bài nhạc không lời, u ám, lay lắt như hơi thở sau cùng của một kẻ đang đứng bên bờ vực.Tiếng vọng mơ hồ ấy… giống như bước chân của một linh hồn lang thang trong hành lang bỏ hoang, mãi không tìm thấy lối ra.

Không phải tôi thích nó.Không ai tỉnh táo lại thích một bài nghe như tiếng gió rít qua mấy hành lang ma ám.

Chỉ là…

Đó là bài nhạc vô tình bật lên đúng cái ngày mọi thứ trong tôi chết đi.

Đúng ngày tôi đứng dưới mưa, nhìn lời nói của ai đó biến trái tim mình thành một thứ có thể ném xuống đất rồi giẫm lên.

Kể từ hôm đó, bài nhạc ấy trở thành như một lời nguyền tự nguyện.Tôi không bỏ nó.Nó cũng không buông tôi.

Nó nhắc tôi nhớ rằng:

Ký ức là thứ duy nhất không bao giờ phản bội mình.

Nhưng con người thì luôn làm vậy.

Tôi đứng dậy, sửa lại cổ áo rồi bước ra khỏi nhà.Bầu trời xám như muốn hòa vào cảm xúc của tôi—mà dù không xám, tôi cũng chẳng quan tâm.

Trên đường đến trường, tôi cứ để bài nhạc lặp đi lặp lại.Mỗi tiếng vang như một cú gõ nhẹ vào cánh cửa ký ức mà tôi đã khóa chặt, gõ nhưng không mở.

Tôi không bao giờ để bản thân nhớ lại quá sâu.Quá khứ nếu mở ra… chỉ khiến tôi thấy buồn nôn.

Cổng trường hiện ra, đông đúc, ồn ào, đủ loại màu sắc và âm thanh.Trông như một lễ hội mà chẳng ai mời tôi.

Tôi hòa vào dòng người nhưng không thuộc về nó.Cứ mỗi lần bước vào đám đông, tôi lại thấy mình giống như một bóng ma—vô hình, lạc lõng, không ai để ý.

Và rồi tôi nhìn thấy cô ấy.

Một cô gái đứng một mình trước cửa văn phòng giáo viên.Tóc dài màu caramel, buông nhẹ qua vai.Đôi mắt hạnh nhân sáng, vừa như đang tìm kiếm, vừa như sợ hãi thứ gì đó.

Đôi mắt ấy khiến tim tôi giật khẽ một nhịp.

Không phải rung động.Cũng chẳng phải thích.

Chỉ là… quen.

Quen đến mức… khó chịu.

Tôi nhíu mày.Não tôi như ai châm một cây kim lạnh vào.

Tôi nhớ cô ấy sao?Không.Không thể.

Tôi đâu còn nhớ nổi người nào nữa.

Tôi quay đi.Nghe tiếng bài nhạc trong tai như dìm mọi cảm xúc xuống đáy:

“…ghost… ghost… ghost…”

Đúng rồi.Người ta chỉ nên là bóng ma.Còn tôi không cần phải nhớ họ.

Giờ học bắt đầu, giáo viên dẫn cô ấy vào lớp.

“Đây là học sinh mới chuyển đến. Hachimoku Anzu.”

Cả lớp rộn lên vài tiếng xì xào.Còn tôi vẫn nhìn xuống quyển sổ ghi chép.

Tôi chỉ ngẩng lên đúng một giây—đủ để ánh mắt tôi lướt qua gương mặt cô ấy.

Và trái tim tôi nhói một chút.

Không phải vì yêu.Mà vì… sợ.

Một thứ cảm giác như thấy chính bản thân mình trong gương, nhưng ở thời điểm còn biết cười.

Tôi ngay lập tức cúi xuống.

Thứ tôi cần tránh nhất trong đời này là những người có đôi mắt khiến tôi nhớ đến ngày mình bị bỏ lại.

Giờ nghỉ, tôi đứng dựa vào lan can hành lang, lặng lẽ nhìn sân trường nhộn nhịp bên dưới.Bài “Ghost in My Memory” tiếp tục chơi trong tai, tiếng vọng lạnh xuyên qua không khí nóng của buổi trưa.

Tôi cảm thấy ai đó đang nhìn mình.

Quay lại.

Ánh mắt cô gái tóc caramel chạm đúng vào tôi.Đôi mắt ấy mở to—vỡ vụn như nhìn thấy điều gì đó không nên thấy.

Hoang mang.

Đau lòng.

Mừng rỡ.

Sợ hãi.

Tất cả cùng một lúc.

Còn tôi thì chỉ lạnh người.

Tôi quay mặt đi.

Tôi không muốn hiểu.

Con người ta chỉ cần 1 giây để khiến bản thân mình khốn khổ thêm 4 năm nữa.

Tôi không cho phép mình rơi lại vào vũng lầy đó.

Tan học, trời xám dần.Tôi xỏ tay vào túi áo, bước đi trong những luồng gió lạnh.

Trong đầu tôi…vẫn là gương mặt cô ấy.

Tên cô ấy.

Cả ánh mắt ấy.

Và điều tôi ghét nhất—

Tôi nhớ ra không nổi.Nhưng trái tim tôi lại phản ứng như đã từng biết cô ấy.

Tôi về đến nhà, đóng cửa, bật đèn mờ.

Tôi ngồi xuống ghế, chống tay lên trán.

Tôi bật lại bài nhạc.Lần thứ 10.20.30.

Tiếng vọng lạnh vang lên, nhưng lần này… không đủ để che hết cảm xúc đang nổi lên trong tôi.

“Ghost in My Memory…”

Tôi lẩm bẩm, như hỏi chính mình:

“Rốt cuộc… mình đã quên những ai vậy?”

Tôi dụi mắt.

Mí mắt nóng.

Không biết vì mệt hay vì cảm xúc, nhưng chân tôi run nhẹ.

Cái cảm giác quen thuộc ấy…tôi ghét nó.Tôi muốn bóp nát nó.Muốn xóa sạch.

Bài nhạc tiếp tục vang lên—như tiếng ai đó đang bước vào ký ức của tôi.

Tôi siết chặt tóc, cúi thấp đầu:

“Tình yêu và loài người… là hai thứ không đáng để tôi tin tưởng.”

Tôi phải tin vậy.Tôi phải tin vậy.

Nếu không—tôi sẽ lại đau một lần nữa.

******

Tôi chuyển đến khu trọ gần trường vào chiều hôm qua. Căn phòng nhỏ trên tầng ba, cửa sổ hướng về phía một con hẻm nhiều cây. Phòng không rộng, bàn học cũ, chiếc giường đơn hơi cứng — nhưng tôi không để tâm. Điều duy nhất tôi quan tâm… là ngày mai.

Ngày tôi chuyển trường.Ngày tôi bước vào cùng một ngôi trường với người mà tôi đã đánh mất.

Tối hôm đó, tôi thao thức cả đêm. Chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh Kyoutoru năm mười sáu tuổi lại hiện lên. Mái tóc ngắn gọn, ánh mắt nóng bỏng đầy hy vọng, nụ cười mỗi lần gọi tên tôi.

Và rồi — hình ảnh cậu đứng trong mưa ngày hôm ấy.Còn tôi thì bỏ đi.

Chỉ một đoạn ký ức đó cũng đủ khiến ngực tôi đau thắt.

Sáng nay, trời âm u. Tôi bước ra khỏi phòng trọ với trái tim đập mạnh đến mức nghe rõ trong tai. Con đường dẫn đến trường dài hơn tôi tưởng, hay là vì tôi đi quá chậm?

Tôi siết quai cặp lại, tự nhủ:

“Chỉ cần gặp thôi… chỉ cần bình tĩnh. Nếu cậu ấy không muốn nhìn thấy mình, mình sẽ giữ khoảng cách.”

Nhưng dù tự trấn an cỡ nào, tôi vẫn không sẵn sàng cho khoảnh khắc ấy.

Ngay khi tôi đến cổng trường — tôi nhìn thấy cậu.

Tóc cậu dài hơn trước rất nhiều, rũ xuống che gần hết khuôn mặt. Dáng cậu cao, gầy, lặng lẽ đi qua đám đông học sinh như một bóng mờ. Không ai chạm vào cậu. Không ai bắt chuyện. Cứ như thể cậu thuộc về một thế giới khác.

Chỉ một giây thôi, tôi khựng lại.Cả người lạnh đi.

Kyoutoru…Là cậu thật.

Nhưng chỉ một giây sau, trái tim tôi rơi xuống đáy.

Cậu đi ngang qua tôi — thẳng, không do dự, không nhìn.Ánh mắt sau lớp tóc dài ấy không dừng lại dù chỉ một chút.

Cậu không nhận ra tôi.

Cảm giác ấy… đau đến mức chân tôi như sắp khuỵu xuống. Tôi phải cố nắm lấy dây cặp, ép mình bước tiếp như không có gì xảy ra.

Tôi tự nhủ rằng mình không có quyền trách ai cả.Sai lầm là của tôi.Kết cục cũng vì tôi.

Khi bước vào lớp mới, tôi cúi đầu chào, cố giữ giọng bình tĩnh.

“Em là Hachimoku Anzu… mong mọi người giúp đỡ.”

Một vài bạn gái mỉm cười thân thiện. Vài người trầm trồ nhỏ giọng vì tôi là học sinh chuyển trường giữa kỳ. Giáo viên chủ nhiệm chỉ tay về cuối lớp:

“Em ngồi tạm bàn cạnh cửa sổ phía cuối nhé. Hôm nay thiếu người, nên chỗ đó trống.”

Tôi gật đầu, bước xuống từng hàng…Cho đến khi tôi thấy ai đang ngồi ở bàn cuối.

Kyoutoru.

Cậu quay mặt ra cửa sổ, chiếc tai nghe đen gắn trên tai, ánh mắt lơ đãng nhìn bầu trời mờ xám. Tóc dài che gần hết gương mặt khiến tôi chỉ nhìn thấy nửa đường viền xương hàm quen thuộc.

Tôi dừng lại giữa lối đi, tim đập mạnh đến mức nghẹt thở.

Giáo viên nhắc lại:

“Anzu? Em còn không mau ngồi đi?”

Tôi giật mình, khẽ cúi đầu rồi bước tiếp. Ngồi xuống ghế bên cạnh cậu. Chỉ cách nhau chưa đến nửa mét.

Một khoảng cách mà bốn năm trước tôi từng quen thuộc đến phát chán — giờ đây lại khiến tôi sợ đến mức tay hơi run.

Tôi cố nhìn thẳng lên bảng.Không quay sang.Không thở mạnh.

Nhưng trong khoảnh khắc tôi vừa đặt bút xuống bàn, Kyoutoru hơi nghiêng đầu, như để lắng nghe tiếng động.

Tôi nín thở.

Cậu nghiêng đầu thêm chút nữa… nhưng rồi dừng.Không quay lại.Không nhìn tôi.

Chỉ một cái chau mày nhẹ, như thể đang tự hỏi “ai vừa ngồi cạnh mình”.

Rồi cậu lại nhìn ra cửa sổ.

Tôi khẽ khép mi mắt, cố giữ bình tĩnh.Cậu không nhận ra tôi… chỉ ngay bên cạnh.

Không sao. Tôi không được mong đợi nhiều hơn.

Suốt tiết học, tôi không dám nhìn ngang. Nhưng mỗi giây trôi qua, trái tim tôi càng thắt lại khi thấy rõ hơn tình trạng của cậu:

Mắt cậu u ám như bầu trời trước cơn mưa.

Lưng cậu hơi cúi, như đã quen với việc bị tách khỏi thế giới.

Không ai dám nói chuyện với cậu — và cậu cũng chẳng quan tâm.

Đó không phải Kyoutoru mà tôi từng biết.Không phải cậu trai ấm áp, nồng nhiệt, luôn kéo tôi chạy theo cậu qua từng góc phố.

Đây là một Kyoutoru khác.Một người bị nỗi đau làm đổi dạng.

Và chính tôi là lý do.

Tan học, khi tôi vừa rời lớp, tay trái khẽ chạm vào dây cặp, cố ổn định hơi thở… thì tôi nghe tiếng cậu nói với giáo viên trong lớp:

“…Tôi ngồi đâu cũng được. Miễn đừng ai làm phiền.”

Giọng nói đó làm tim tôi đau nhói.Lạnh, mệt mỏi, như cậu chẳng còn sức để quan tâm điều gì nữa.

Tôi chạy nhanh xuống cầu thang, sợ rằng nếu đứng lâu thêm chút nào, tôi sẽ bật khóc ngay giữa hành lang.

Về phòng trọ, tôi không bật đèn.Không tháo giày.Tôi chỉ ngồi ngay giữa phòng tối, hai tay ôm đầu.

Và nước mắt bắt đầu rơi.

Không phải kiểu khóc lớn.Mà là những giọt nước lặng lẽ, rơi xuống sàn gạch lạnh.

“Cậu ấy không nhận ra mình… thật rồi…”

Tôi che miệng, cố không để tiếng nấc bật ra.

“Kyoutoru… tớ xin lỗi…Tớ đã mong một điều ích kỷ quá rồi.”

Bốn năm trôi qua, tưởng rằng tôi đã mạnh mẽ hơn…Nhưng chỉ cần nhìn thấy cậu một lần — mọi lớp vỏ bọc đều sụp đổ.

Tôi vẫn yêu cậu đến mức đau như thế này.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...