Chương 2: St.[note83655] Bathory
/---
“Xem kỹ nha, mình chỉ làm một lần thôi á.” Tôi đưa hai tay lên, ngón trỏ và ngón cái tay phải kéo dãn miếng bong bóng dẹp lép, ba ngón còn lại duỗi ra ngoài. Ngón trỏ trái thì đang dựng thẳng ngay bên cạnh. Tôi thọc vào.
Tiếng bong bóng vỡ nát vang lên. Bụi cây, bóng râm và hai nữ sinh cấp ba đang ngồi xổm - khung cảnh xung quanh lúc này, trong thoáng chốc như được phủ lên một lớp rèm sặc sỡ dải màu cực quang. Sau đó liền trở lại bình thường.
“Chỉ như… vậy thôi sao?”
Trời trong, gió mát, tôi gật đầu đáp lại quý cô đang mở to đôi mắt tròn xoe. Đáng yêu ghê. Thú thật thì, tôi cũng không ngờ là cô nàng này lại mang một nét ngây ngô khác biệt một trời với “cậu trai Juza” kia đến vậy.
Chúng tôi đã dời bước đến bãi sân trống ở phía sau một dãy phòng học bỏ hoang. Hiện tại, tôi đang làm mẫu cho Jueville cách sử dụng của món U3… bong bóng bảo hộ do cửa tiệm cung cấp, thể theo yêu cầu của vị khách này. Một con bé thận trọng. Cô nàng đang bảo trì một thái độ rất tốt. Cực kỳ phù hợp cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra khi tiếp xúc với thứ bên kia.
“Xột xoạt.” Thật dị thường. Tôi đẩy ra tán lá, nhìn kỹ cái gọi là “đàn tế Thánh Nữ” một lần nữa, nhỏ giọng: “Bạn chắc chắn là chúng ta tới đúng chỗ sao?”
“Vâng… chắc là… vậy?” Ấp úng rồi kìa.
“Rất, ừm, độc đáo.” Cũng không phải là tôi nghi ngờ gì, mà là nó thật sự rất kỳ quặc. Ánh vào trong mắt của tôi là một cái “đàn”, đúng nghĩa loại bục cao dùng để cúng tế ấy. Nó đại khái có hình bát giác, nhưng mà… nói sao nhỉ?
“Chào mừng đến với đàn tế của St. Bathory.” Một cái băng rôn loè loẹt đang bay phấp phới. Tám cây cọc gỗ cao tầm mười mét tại các góc xung quanh là điểm tựa máng dây cho nó. Còn ngay trung tâm cao nhất của đàn tế, là một cái “đỉnh”, không khác gì mấy cái đỉnh thắp hương đủ hai người ôm thường thấy trong văn hoá phong kiến Á Đông cả. Chỉ có điều màu sắc này… Là màu bạc. Cái đỉnh này có màu bạc thay vì sắc độ sẫm nâu của chất liệu đồng cổ.
Hơn nữa thứ được cắm vào trong nó cũng không phải là nhang trầm, không phải là bất cứ thứ gì thường thấy trong nền văn hoá Á Đông. Đang cắm vào trong cái đỉnh này là, một cây thánh giá chuộc tội. Một cây thánh giá không rõ chất liệu được tạo hình tinh xảo, kích thước đủ để treo một người trưởng thành lên, một cây thánh giá chuộc tội bị cắm ngược , với xiềng xích và đinh nhọn rõ ràng ở ba đầu đang hướng ra ngoài.
“Nhìn bao nhiêu lần tôi vẫn không thích nó tí nào.”
“Đúng thật.” Tôi đáp lời. Xuất hiện thẳng luôn à? Nghĩ. Quay đầu về phía chủ nhân của giọng điệu vô cảm vừa phát ra ở phía sau.
“Tiếc rằng đây là thiết kế do chính tay Thánh Nữ Bathory để lại. Người bản xứ như tôi cũng không làm được gì.” Cô nữ sinh, không, con búp bê trong bộ đồng phục giống hệt Jueville nhìn thẳng vào mắt tôi, tiếp tục nói.
Không có tác dụng ư? Một ý nghĩ khác chợt thoáng qua, tôi đồng thời nhanh chóng đánh giá “người” này: đôi mắt nâu vô hồn, chiều cao xấp xỉ với hai con người đang ngồi xổm, bàn tay lộ rõ khớp nối vịn chặt vào một bên vai của cô tiểu thư đang tái mét mặt mày.
“Hội trưởng hội học sinh St. Bathory, Vessaria. Cô là học sinh muốn nhập học nhỉ? Theo tôi.” Đối phương cũng không cho tôi cơ hội mở lời, lập tức rời tay, xoay người ra khỏi bụi cỏ. Vạt áo xuyên qua tán cây không hề dẫn phát tiếng động. Nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn đó bước qua biên giới của bong bóng bảo hộ, tôi có thể lờ mờ thấy được từng đường nét gợn sóng đang cố gắng bám lên mái tóc đen cháy sém gần như chạm đất của cô ta.
Một thực thể quái lạ. “Đi thôi, Jueville, sắp đến mười lăm phút rồi.” Nhưng mà ít nhất thì đối phương cũng không có ác ý gì cả, nhỉ? Tôi lạc quan đỡ lên cô nàng xụi lơ, cất bước theo sau cô búp bê tự xưng là Vessaria.
Nói cho cùng, thứ thật sự cần phải bận tâm ở đây, ngược lại lại là cái đàn tế âm trầm tràn đầy oán khí phía bên kia. Gió, đổi chiều.
“Cạch.” Khoảnh khắc mà tôi vừa bước vào phạm vi bao quanh của tám cây cọc gỗ, tiếng xào xạc đã dường như hoàn toàn biến mất. “Cạch.” Màu nâu của đất nền thô sơ được thay thế bằng từng mảng gạch sứ tinh xảo. Con búp bê cách vài mét không xa thảng hoặc lại phát ra âm thanh cọt kẹt, phối hợp với tiếng giày đều đều vang lên như một nhịp điệu không lời.
Tôi bâng quơ ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, thật sự thì bãi đất trống này cũng chả có gì để đáng xem cả . Phía sau là dãy phòng học, còn lại phần lớn là sắc màu tiêu điều của mấy bụi cây nửa khuất như trước đó. Không biết Hàm đang làm gì nhỉ? Trọng tâm duy nhất chỉ là cái đàn tế phần lớn là bậc thang với một tầng làm “sân tập trung chính” duy nhất ở gần tới đỉnh chóp.
Ừm? Chợt, góc áo tôi bị giật nhẹ.
“My ơi…” Cô nàng ở bên cạnh lí nhí kêu, trong khi cả người vốn vẫn luôn ôm chặt vào cánh tay phải của tôi cho đến tận lúc này. “Mình nghĩ là…”
“Tiểu thư Zaisvbern.” Tiếng gọi vô cảm đột ngột vang lên, Jueville giật bắn mình, ôi trời, làm tôi cũng khựng lại. Cả hai cứ vậy mà dãn khoảng cách ra. Tôi bất đắc dĩ dời mắt sang nấc thang đầu tiên bước lên đàn tế. Tại nơi đó, Vessaria không biết từ bao giờ đã dừng lại, đầu đang xoay ngược một trăm tám mươi độ nhìn về phía này. Chính xác hơn là, về phía Jueville.
Hừm
, có vẻ như con bé này còn giấu gì thì phải?
Mà thôi
, không quan trọng.
Tôi huơ huơ tay với Vessaria, cũng mặc kệ hành vi giữ khoảng cách không rõ đầu đuôi của cô nàng tiểu thư bên cạnh mình. Chỉ đợi cô búp bê vừa vặn lại cổ về như cũ liền tiếp tục cất bước theo sau.
Không mất bao lâu, chúng tôi đã đặt chân vào nấc thang rộng nhất ở trung tâm.
“Xác nhận lại một lần cuối.” Vessaria tiến về phía cái đỉnh bạc cao hơn cô một cái đầu, vừa nói vừa nhìn sang tôi. Ờm, lần này thì cô quay đầu như một người bình thường. “Khách đường xa, cô muốn tiến hành nghi thức nhập học của Học viện St. Bathory, tiếp nhận phước lành của Thánh Nữ Phù Hoa sao?” Giọng nói vô cảm lúc này đây cho cảm giác như đang vang vọng khắp cả đàn tế.
Thánh Nữ Phù Hoa? Chẳng phải đó là… Một bên bới móc trí nhớ của mình, tôi gật đầu: “Tôi xác nhận.” Còn có xưng hô khách đường xa này…
Nghe như hai đầu mối quan trọng đang được bày ra trước mắt, nhưng mà vào khoảnh khắc tôi vừa chuẩn bị đối chiếu bọn chúng… “Vù!” Một cơn gió mạnh không dấu hiệu xuất hiện. “Keng.” Một tiếng chuông lanh lảnh đồng thời vang lên ngay tại vị trí của cây thánh giá.
Vessaria theo sau đó cất giọng: “Chào mừng đến với đàn tế của Thánh Bathory.” Mái tóc dài bay phấp phới, âm thanh nhuộm lên một nét thâm trầm. Cô quỳ xuống.
Trong tầm mắt, bầu không khí trong suốt dần dần đọng lại thành từng mảng khói đen đặc sệt bao trùm lấy nơi có diện tích lớn nhất đàn tế. Oán khí. Thứ mà tôi đã phát hiện trước đó. Từng đường từng đường gợn sóng nhộn nhạo xuất hiện rõ rệt tại bán kính ba mét xung quanh tôi và Jueville. Có vẻ như bong bóng bảo hộ vẫn giữ chân chúng được.
“My…” Cũng vào lúc này, cô nàng Jueville lại bất chợt mở miệng. Chất âm run rẩy: “Mình biết người đó.” Dừng một chút, như để xác nhận một lần cuối, Jueville mới cắn răng nói: “Là… bạn cùng lớp của mình.” Ồ?
“Của thế giới bên kia hay là…”
“Bên này.” Học viên lớp IT luôn sao? Bắt đầu từ ánh mắt thấp thỏm của cô nàng tiểu thư đang gắng gượng đứng thẳng, tôi đảo mắt nhìn quanh, sau cùng dừng lại tại con búp bê đang quỳ lạy cái đỉnh mạ bạc. Bong bóng bảo hộ vẫn luôn không ngừng cách biệt mớ oán khí đang khát vọng hơi thở người sống ra bên ngoài. Như vậy thì nghi thức này…
“Vù!” Chợt, gió lại thổi mạnh, lần này hất tung cả mái tóc của tôi và Jueville. Khói đen cuốn ngược về phía trung tâm, trong giây lát liền che đậy toàn bộ tầm nhìn. Thế trận đúng là lớn thật.
“Hỡi tàn dư của Thánh Nữ Thứ Sáu. Sứ giả bình minh đã mang đến đây một kẻ vãng lai.” Giọng nói của Vessaria một lần nữa vang lên, tuân theo một loại âm luật kỳ lạ nào đấy.
“Tuân theo giao ước xa xưa, hôm nay nhắc lại lời thề tại đây.” Khói đen ngay mặt chính diện dần dần tản đi theo nhịp điệu, để lộ ra cái đỉnh thờ ở trung tâm hiện tượng. Cô búp bê đã đứng thẳng người, nhìn chằm chằm về phía này.
“Khách đường xa, tuyên thệ đi. Rằng cô sẽ không bao giờ từ bỏ khoảnh khắc bình minh.”
Đây là… Đối diện yêu cầu này, tôi chỉ có thể nghĩ tới một khả năng, một giao ước thần thánh thật sự. Tuyên thệ sẽ chỉ khiến cho bản thân vô cớ bị ràng buộc. Tuy nhiên.
“Mya xin thề.” Tôi đáp. Nói thật thì thề một cái cũng không có việc gì. “Mya sẽ không bao giờ từ bỏ khoảnh khắc bình minh.” Thêm bớt một cái ràng buộc cũng không nhiều đi đâu được.
Dù gì thì còn có Hàm mà, mọi chuyện không thể nào tệ hơn nữa đâu.
“Ầm ầm!” Tiếng sấm lập tức ầm vang vào đúng cái lúc tôi vừa dứt lời. Ánh sáng bắt đầu phát ra từ cây thánh giá chuộc tội, đi kèm là vô số tiếng va chạm keng keng của xiềng xích.
“Khế ước hữu hiệu.” Giọng nói của Vessaria đúng hẹn theo sau, âm điệu trở về như lúc ban đầu. Nhưng mà cô ta đang cười. Linh tính của tôi chắc chắn rằng cô búp bê này đang cười với gương mặt chưa bao giờ biểu lộ cảm xúc đó.
“Như vậy thì, nghi thức hoàn thành.” Trong phút chốc, tôi cảm thấy như mình vừa bị một thứ gì đó nhìn khắp toàn thân.
“Chào mừng đến với St. Bathory, tân học viên Mya.” Rồi ngay khi câu nói của Vessaria vừa kết thúc, từ vị trí của cây thánh giá, một luồng sáng chói mắt phóng thẳng lên bầu trời.
Vô số tiếng leng keng không rõ nguồn gốc bắt đầu vang vọng. Chuông kêu liên hồi, xích sắt va chạm. Điệp âm cho những lời ngân nga nhẹ nhàng, như muốn hòa âm với từng tiếng kêu rên của những kẻ bị hành hạ bởi gông cùm xiềng xích.
Thật sự là người đó. Tôi có thể nghe hiểu chúng. Đây là, Thánh Ca Khắc Phù Hoa.
“Thật đẹp…” Jueville đã ngồi bệt xuống đất. Ánh mắt đắm chìm trong từng mảng từng mảng vụn sáng đang rơi lả tả như vô số cánh hoa. Một con bé ngây thơ. Đây không phải là một đánh giá tiêu cực, nếu là tôi của nhiều năm trước chắc chắn cũng sẽ choáng ngợp với khung cảnh này. Chỉ tiếc… là Phù Hoa.
Tôi lắc đầu, dời mắt về lại bầu trời. Giữa vô vàn tia sáng lấp lánh, tận cùng trên cao kia không biết từ lúc nào đã xuất hiện một vết nứt đen dài. Một bóng hình mảnh mai đang trôi nổi ngay bên cạnh đó. Là Hàm. Nồng độ oán khí của nơi này chắc chắn là tràn ra từ vết nứt này, chị ấy đang muốn giải quyết dứt điểm.
Tôi nên lo lắng sao? Không hẳn. Nhìn là biết. Oán khí tràn ra từ vết nứt, cuốn về phía Hàm. Một biểu đồ phức tạp ngay lập tức xuất hiện bao phủ toàn bộ bọn chúng. Hàm là vô địch… “Rắc.” Tầm nhìn của tôi đột nhiên xuất hiện một vết nứt to rõ. Ơ… “Ầm!” Một bông hồng tạo ra từ khí đen đâm thẳng vào phép phong ấn của Hàm từ bên ngoài. Thôi… “Roẹt.” Xong… Những cánh hoa ánh sáng một lần nữa trở thành tiêu điểm chính. R366 - kính thanh hoa, hỏng mất.
“A!” Gần như đồng thời, tiếng thét chói tai của Vessaria vang lên.
Tiền của mình…
---/
Chaporia
Bình Luận (0)