Chương 3: Lớp IT
/---
“Đây là Mya Mayday, học viên mới của lớp chúng ta.” Trên bục giảng, cô búp bê, không, cô nữ sinh thấp hơn tôi hai cái đầu thản nhiên giới thiệu. Nhìn xuống phòng học chỉ có lác đác vài ba người bạn cùng lớp, tính cả Jueville, tôi nhẹ nhàng vẫy tay đáp lại sự quan tâm vốn không hề tồn tại. Ờm, coi như giữ thể diện cho Vessaria đi.
“Vầy nhé? Tôi xong việc rồi. Cô cứ tự nhiên.” Cơ mà cô nàng không có vẻ gì là cần nó cả. Qua loa ghê.
“Như vậy là được rồi sao?” Ừ thì, không phải tôi đang phàn nàn gì, mà là thái độ lạnh nhạt hoàn toàn theo một kiểu khác này làm bản năng cô gái phép thuật của tôi có chút kích ứng. Đấy là chưa kể…
“Được rồi được rồi, oáp… Dù sao cũng là lớp kiến thức hữu hạn một mình thi. Không ai quan tâm ba cái đó đâu.” Vẫn là dáng người nhỏ nhắn, vẫn là bộ tóc cháy sém gần chạm gót chân, Vessaria đi về chỗ ngồi, tay phải che miệng, chiếc áo choàng vai vải đen viền vàng thì lại phất phơ theo động tác huơ huơ cánh tay trái nõn nà kia về phía tôi. Không thể không nói, đây đúng là một hình ảnh đáng yêu ghê. E hèm.
Tóm lại là tóm lại là, tình cảnh căng thẳng thoáng cái đã qua làm tôi kìm không được để lộ bản tính một chút. Chắc chắn không phải là vì đang muốn hoàn vốn cho một món cấp R nào đó đâu. E hèm. Ngắn gọn mà nói, ba người chúng tôi đã vào đến phòng học của lớp IT. Vessaria cũng đã “biến trở về”, chắc là có thể nói thế? Từ một cơ thể búp bê trở về lại cơ thể của một “con người” bình thường.
Đừng hỏi tại sao, đường đi có chút xíu tôi chẳng có cách nào nắm rõ tình hình được. Ai mà biết được cái “dãy phòng học bỏ hoang” đó lại là dãy phòng của lớp IT luôn chứ? Trong đầu tự mình càm ràm, tôi theo chân Vessaria rời khỏi bục giảng. Lướt mắt qua bốn dãy bàn học, cuối cùng chọn trúng vị trí trống ngay phía sau Jueville, bàn giữa và cuối của dãy sát cửa vào, xem như điểm khởi đầu một lần nữa xác định phương hướng cho bản thân.
Vessaria, Thánh Nữ Phù Hoa, oán khí, kẻ đánh lén Hàm, bóng ma… Một bên đánh giá chiếc bàn gỗ ép đơn điệu, tôi liệt kê sơ những mảnh ghép đã lộ ra dấu vết. Thú thật thì, chúng có chút… quá nhiều. Thế giới giấc mơ này xuất hiện dồn dập quá nhiều vấn đề ngay khi mới bắt đầu. Bỏ qua sự thật rằng đây là một “di tích thần thánh” đang bị bóng ma xâm lấn, việc bay ra một đòn công kích nhằm vào Hàm là minh chứng rõ ràng cho sự hiện diện của bên thứ ba. Như vậy thì.
Tôi ngước mặt lên. Mái tóc dài đen mượt lộ rõ dưới ánh đèn huỳnh quang ngả vàng, Jueville, cá nhân vừa xê dịch ghế ngồi xuống sát chỗ bàn tôi, với biểu cảm xoắn xuýt hoàn toàn đập vào trong mắt. Hầy.
“Bạn Jueville. Bạn có gì muốn nói sao?” Tôi không có ăn thịt ai đâu, nên là làm ơn khai hết ra đi.
“Ừm, Ria… Vessaria, không sao hết phải không?” Cô nàng hỏi, đôi mắt đen láy gần như viết lên hai chữ “lo lắng”. Ơ kìa ơ kìa? Tình huống sao đây?
Tôi liếc nhanh qua đối tượng được nhắc đến, hiện đang gục đầu nằm ngủ tại vị trí ngồi đối diện bàn giáo viên, sát góc tường bên trong, đáp: “Hội trưởng hội học sinh của nơi này sao có thể bị gì được chứ.” Mặc dù tiếng hét thảm thiết trước đó có tới chín mươi phần trăm là do cô nàng đang đau tới gần chết là được. Nhưng mà “không có di chứng” tương đương với “không sao cả”, chắc tôi không cần nhiều lời đâu, ha?
“À… Ha ha… Bạn nói cũng phải…” Dường như nghe hiểu ẩn ý được truyền đạt, tiểu thư Zaisvbern giáp mặt tôi lập tức ấp úng, một tay nghịch tóc, xin lỗi một cái liền định xoay người về trên.
“Bạn Jueville.” Chạy đâu đấy? Rồi bị tôi gọi lại.
“Vâng…?”
“Giúp mình làm quen với lớp một chút, được chứ?” Một yêu cầu rất bình thường.
“… Vâng.” Đây chắc chắn, không phải là bắt nạt. Ừm.
Khoảng thời gian tiếp theo không có gì đặc biệt xảy ra. Tôi ngồi yên tại chỗ, quan sát các bạn cùng lớp còn lại lục tục tiến vào. Đồng thời thông qua thẩm v… thăm hỏi Jueville tôi cũng xem như hiểu được phần nào cụm từ ví von của Vessaria ở phía trên kia.
Nói sao nhỉ? Đây là một lớp học đặc thù trong một gian phòng học bình thường. Nếu dựa theo số lượng bàn ghế mà tính… Chắc là khoảng mười học viên? So với số có mặt hiện tại thì vẫn chưa đủ. Chiếc quạt trần vẫn quay đều đều trên đỉnh đầu, tôi đảo mắt nhìn quanh. Hiện tại có bảy người, không tính tôi và Jueville. Còn ba vị trí trống.
Ban đầu tôi không để ý lắm, nhưng mà bộ trang phục đó… đừng nói là vu nữ xứ mặt trời mọc nha? Lại còn cao bồi, đạo sĩ, goth, sườn xám nữa. Mấy người đang mở lễ hội hoá trang hay gì à?
Tôi quan sát mấy người bạn cùng lớp của mình một lần nữa. Lớp IT không hề có giáo viên, chương trình học thì trăm phần trăm là “hàng đặt” được xây dựng riêng cho từng học viên riêng biệt. Do vậy dẫn đến hiện tượng Jueville, Vessaria và một nữ sinh khác là những người duy nhất mặc đồng phục ở nơi này. Ừ thì tôi cũng không mặc đồng phục, học sinh mới mà?
“Bạn Jueville.”
“Vâng?” Ngay khi người bạn cùng lớp thứ tám bước vào, hai người bọn tôi lần thứ anh-nờ lặp lại đoạn giao tiếp quen thuộc.
“Chương trình đặc thù bào người tới vậy sao?” Ngoại trừ cô nàng đồng phục và vu nữ từ đầu đã ngồi sẵn trong lớp, những người còn lại trông có chút… vô hồn. Cũng không phải kiểu vô hồn như trạng thái của Vessaria lúc ở đàn tế, mà là hoàn toàn giống hệt như mấy cái xác không hồn ấy .
“Không hẳn…”
“Bạn Jueville.” Tôi ngắt lời. Học viên thứ chín trong chiếc áo cà sa vừa từ cửa sau lờ đờ bước vào, ngồi xuống chiếc bàn ngay bên cạnh tôi. Chỗ trống duy nhất còn lại chính là vị trí đằng trên của quý tiểu thư đối diện. “Còn có một học viên cuối cùng.” Đừng giả vờ nữa.
“… Vâng, đúng vậy. Là Nữ Tu Sĩ.” Song có vẻ như con hàng này cố tình nghe không hiểu gợi ý rồi. Thôi vậy. Tôi thở dài một hơi, thời gian nghỉ ngơi đến đây là hết .
Thấy tôi xua xua tay, Jueville chần chờ một chút, giống như muốn nói thêm gì, nhưng là cho đến cuối cùng vẫn di chuyển về lại bàn mình. Đúng lúc này, học viên thứ mười, một nữ tu sĩ phương Tây bước vào.
“Keng…” Tiếng chuông chết tiệt vừa cho tôi ấn tượng khắc sâu không lâu trước đó một lần nữa vang lên.
Theo sau, “Oáp… Đủ rồi nhỉ.” Là âm thanh nửa tỉnh nửa mơ của Vessaria, người không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh chiếc bàn giáo viên. Tôi thậm chí có thể cảm nhận được năm sáu ánh mắt mang đủ loại cảm xúc đồng thời hướng ngay về phía cô nàng. Hừm, cảm xúc sao?
Tôi lập tức nhìn lại.
Nhà sư, đạo sĩ, sườn xám,…
Đều là những người một phút trước đó còn đang thất thần.
Đây là…
Song không cho tôi cơ hội nghĩ ngợi, “Cốc cốc. Làm ơn chú ý giùm, tân học viên.” Vessaria nhại tiếng gõ bàn, trực tiếp điểm danh.
“Mấy người kia nữa. Cô này, cô này, cô kia, nhất là cô đó, đồ đi trễ nhất lớp, nhanh lên cho tôi còn xong việc.” Cô nàng liên tục chỉ thêm ba người. Sau đó cô mới vỗ vỗ tay, làm như muốn xua tan đi bầu không khí ngột ngạt, nói: “Được rồi, tôi không thích dài dòng, ngắn gọn thôi. Đầu tiên, tôi thay mặt St. Bathory cảm ơn các bạn đã tham gia buổi học ngày hôm nay.”
Hửm? Câu này nghe như…
“Như bảng thông báo đang hiển thị trước mặt các bạn đã ghi rõ, nhiệm vụ của từng người là hoàn thành đầy đủ chỉ tiêu tương ứng với thiết lập nhân vật mà bản thân nhận được.”
Thông báo… gì cơ?
“Sau khi hoàn thành liền có thể rời đi. Ai có thắc mắc gì không?”
Tôi giơ tay lên. Cô bạn tu sĩ ở bàn đầu giơ tay lên. Vessaria “lờ đờ” nhắm hai mắt lại. Hỏi chấm?
“Vậy là không còn vấn đề gì. Trong quá trình học nếu cần hỗ trợ các bạn có thể trực tiếp liên hệ tôi hoặc lớp phó là tiểu thư Jueville Zaisvbern. Nhớ kỹ, mỗi người chỉ có một cơ hội thôi. Xin hết.” Dứt lời, hội trưởng hội học sinh cao quý không phí một giây về đến bàn liền gục đầu xuống.
Không hề chần chờ, tôi rời khỏi chỗ ngồi, “Bạn.” Chụp tay vào vai bạn học ngồi bàn trên mình. “Lớp. Phó.” Âm thanh thủ thỉ có vẻ như vừa làm cả người đối phương run lên một cái.
“My… Chị My, em có thể giải thích.” Ôi trời, nhìn cái cách con hàng này đổi giọng ngay khi được chiêm ngưỡng nụ cười thân thiện của tôi kìa, nó đáng sợ tới vậy sao? Còn cô bạn ngồi bàn đầu nữa, đừng tưởng tôi không thấy bạn mới quay đầu nha, kế tiếp là bạn đó. Nữ Tu Sĩ… nhỉ?
“Chúng ta và Nữ Tu Sĩ khác những người còn lại ở chỗ nào?” Như thể bị bắt chẹt, con thú nhỏ trước mặt tôi run rẩy cả người thêm một lần nữa. Nếu để Hàm biết tôi lỡ doạ chết khiếp khách hàng mà chị ấy tìm về như thế này, nói không chừng tối hôm nay phải ra phòng khách ngủ mất.
À quên, theo kế hoạch, ngay từ đầu “quý khách hàng” vi phạm hợp đồng này cũng là con mồi của chúng tôi mà. He he.
*
Học viên chính thức và… người chơi ư?
“Mình nghĩ sao?” Một tay chống bàn một tay vuốt cằm, tôi quay mặt sang cô nàng tóc vàng bên cạnh.
“Xin lỗi nhưng… Tôi quen biết gì cô hả?” Nữ Tu Sĩ trong… bộ phục trang nữ tu sĩ thả cây bút trên tay mình xuống, sờ sờ chiếc khăn trùm đầu đen trắng truyền thống, nhíu mày đáp. Âm thanh nghe như một thiếu nữ thôn quê gặp phải lưu manh chặn đường. E hèm.
“Đâu, trước lạ sau quen. Huống chi nhìn mình rất giống tri kỷ lâu ngày không gặp của tớ.” E hèm e hèm. Sắp phải nhét hàng cho đầy phòng khách rồi. Đối mặt đôi mắt xanh trời mang theo biểu cảm chết lặng đó, một tay tôi vẫn chống bàn, tay còn lại đưa ra, tự tiếp lời: “Mya Mayday, rất vui được làm quen với mình, Nữ Tu Sĩ.”
“Không có nhu cầu.” Thật lạnh lùng. Nhưng mà nhắc nhở thân thiện, tôi ở đây là để bắt kẻ phản diện, không phải lân la kết bạn, nên là từ chối vô hiệu nha… Ê nha? Cái tư thế cầm bút như đang trừ tà đó là ý gì?
Thấy tôi nhìn chằm chằm, Nữ Tu Sĩ mới đặt bút xuống, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Không phải cô có lớp phó rồi sao?” Nói, đối phương ra vẻ như muốn quay sang nhìn Jueville đã bị vắt kiệt ở phía sau, song cuối cùng vẫn dừng lại, đôi mắt có bốn phần giống Hàm chưa từng rời khỏi bóng hình của tôi.
“Thêm một người bạn, bớt một đối thủ. Không phải sao?” Tôi cười đáp.
“Cô dùng sai… Mà thôi.” Nữ Tu Sĩ thở dài một cái. “Cô cần gì ở tôi?” Hì hì. Bỏ qua trò hề trước đó, xem như giao tiếp thành công .
Cuộc trò chuyện theo sau diễn ra tương đối thuận lợi, trước mắt thì những gì tôi tập hợp được từ Nữ Tu Sĩ và Jueville vẫn còn ăn khớp với nhau. Chắc tôi cũng nên giải thích một chút nhỉ?
Trước hết, là về Vessaria, sao tôi có thể bỏ sót một nhân vật cốt lõi rõ ràng tới vậy cơ chứ? Chi bằng nói việc tôi hoàn toàn phối hợp với các yêu cầu của đối phương là một quyết định đúng đắn. Thiệt, bé lùn hội trưởng này vừa có thân phận vừa dễ thương, nhìn vào liền biết không phải một mình tôi có thể trêu chọc rồi, ít nhất phải đợi Hàm xong việc quay lại đã. Nếu không phải vậy thì tôi tốn thời gian vào một con hàng ngây ngô và một cô nàng dễ dãi làm gì? Mở rộng quan hệ à? Chưa chắc đâu, hừm.
Trở lại vấn đề. Vessaria là đột nhiên xuất hiện. Khoảng hơn một tuần sau khi Jueville lạc vào lớp IT thì nhân vật hội trưởng hội học sinh này hoàn toàn không biết từ chỗ nào xuất hiện, xen ngang vào hồi cuối của một “trò chơi” đang diễn ra, làm cho Nữ Tu Sĩ và hai “người chơi” khác bị mắc kẹt lại cho đến bây giờ.
Theo lời cô, ngay từ đầu bọn họ chỉ xem Jueville là một NPC[note84402] bình thường mà thôi. Nhưng mà kể từ khi Vessaria xuất hiện và giành lấy quyền chủ trì “trò chơi”, mọi thứ không biết từ lúc nào liền trở nên “chân thật” hơn. Có lẽ đây cũng là lúc Jueville cảm thấy quái đản đi? Bởi vì Nữ Tu Sĩ đã thật sự bị doạ sợ khi quý tiểu thư nhân vật nền này đột nhiên bắt chuyện với cô. Thật đáng yêu.
Như vậy thì, tổng kết lại, những điều trên đã đưa tôi đến với kết luận thứ hai: Ngay lập tức tiếp xúc với Nữ Tu Sĩ là một quyết định đúng đắn. Tôi không chỉ xác định được các yếu tố bên ngoài như thứ tự xưng là “trò chơi”, thậm chí còn đánh giá được tầm ảnh hưởng của một nhân tố ngoài tầm khống chế như “Vessaria”. Lựa chọn Nữ Tu Sĩ đúng là chính xác mà.
Bóng ma sao… Tôi nghĩ là mình đại khái đoán được bộ mặt thật của nó rồi.
Tự mình lẩm bẩm, tôi hướng mắt sang những “người chơi” còn lại, cho đến hiện tại vẫn ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ. “Tao chịu đủ rồi!” Một trong số đó, gã thanh niên ốm nhách trong phong cách goth lãng mạn, đúng lúc này bật dậy. “Lớp học Bất Tử là một cái glitch[note84403], sao tao phải nghe theo quy tắc của nó chứ!” Gã hét toáng lên, xông thẳng qua trước mặt tôi và Nữ Tu Sĩ.
Và… “Bẹp!” Âm thanh dập nát của một trái cà chua vang lên, chất lỏng sền sệt trong giây lát liền tràn từ ngoài cửa vào. Tôi nghe được tiếng thở dài của Nữ Tu Sĩ đang ngồi bên cạnh mình, không một hành động dư thừa. Rất đáng tin cậy. Đây cũng chính là lý do mà tôi đánh giá cao con người này. Gì cơ? Loại người này có thể sẽ cấu kết với Jueville làm giả thông tin á? Không có đâu nha.
Làm một con người xa lạ thật tình mở lòng ngay trong lần gặp đầu tiên, chẳng phải cũng là một phần của phép màu hay sao?
“Xem ra buổi học hôm nay đã kết thúc.” Giọng nói điềm nhiên của Vessaria không nhanh không chậm đánh tan bầu không khí vừa trở nên lặng tờ.
---/
Chaporia
Bình Luận (0)