Vu Tĩnh lại rất biết cách nắm bắt trọng điểm.

“Đồ tiện nhân,” cô ta hung hăng nói, “Còn dám nói là không gặp Tĩnh Nghiêu, tự mình lỡ miệng rồi nhé, rõ ràng là anh ấy vừa đến gặp chị.”

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến liền.

Ting!

Cửa thang máy mở ra, người bước ra đối mặt với chúng tôi không phải Bùi Tĩnh Nghiêu thì là ai.

Trong tay anh ta ôm một bó hoa, còn xách theo một chiếc bánh kem có vẽ hình chó mèo nhà tôi.

“Tiêu Tiêu, nghe nói em thi đỗ rồi, anh đến chúc mừng em.”

Tôi làm như không nghe thấy, đến nửa ánh mắt cũng lười trao.

Ánh mắt Bùi Tĩnh Nghiêu khựng lại, lúc này mới nhìn rõ Vu Tĩnh đang đứng ở cửa.

Mặt anh ta lạnh tanh: “Cô đến đây làm gì? Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi không yêu cô, tôi và cô không còn quan hệ gì nữa.”

“Tĩnh Nghiêu, không phải là thật đúng không, anh yêu em mà, chắc chắn là con tiện nhân Lâm Tiêu này lại quyến rũ anh.”

Tôi không có kiên nhẫn để dây dưa với bọn họ.

Đóng sập cửa nhà lại, ấn nút thang máy.

Vu Tĩnh vẫn bám chặt lấy Bùi Tĩnh Nghiêu không buông, thật đúng ý tôi.

Thang máy đến rồi.

Đúng lúc cửa sắp đóng lại.

Bùi Tĩnh Nghiêu lách người chen vào.

Anh ta kéo tay tôi, hạ mình nhẹ giọng hỏi: “Tiêu Tiêu, ban nãy chỉ là chuyện xen ngang thôi, em đừng bận tâm. Tối nay chúng ta cùng đi ăn một bữa được không?”

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy mong đợi, cố nhét bó hoa vào tay tôi.

Tôi rút tay ra, né tránh.

“Tôi rất bận, không có thời gian.”

“Bánh ngọt thì cảm ơn, nhưng Bùi tiên sinh cứ đem về thưởng thức cùng Vu tiểu thư đi.”

Có lẽ vẫn chưa từ bỏ ý định.

Hôm sau, Bùi Tĩnh Nghiêu lại xuất hiện trước cửa nhà tôi.

“Tiêu Tiêu, anh vẫn muốn thử lại lần nữa.”

“Anh biết tất cả chuyện này đều là lỗi của anh, cho anh thêm một cơ hội nữa, có được không?”

“Chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé em.”

Tôi lẳng lặng nhìn anh ta: “Bùi tiên sinh, thái độ của tôi đã rất rõ ràng rồi.

Mắt Bùi Tĩnh Nghiêu đỏ hoe, nước mắt chực trào ra.

Anh ta rất ít khi rơi lệ.

Lần duy nhất tôi thấy anh ta khóc, là lần níu kéo tôi hồi nửa năm trước.

Lúc đó tôi đã bị cảm động.

Chỉ là, kết cục vẫn vô cùng tồi tệ.

Từ đó có thể thấy, nước mắt cá sấu quả thực không thể tin được.

Nhìn kỹ Bùi Tĩnh Nghiêu,

Hiếm khi thấy anh ta lôi thôi lếch thếch thế này.

Đầu tóc rối bời.

Một bộ vest xám lại thắt một chiếc cà vạt đỏ.

Quần áo cũng không phẳng phiu như trước.

Ngày trước mỗi bộ đồ của anh ta, đều do chính tay tôi là ủi, chính tay tôi phối đồ.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy thật mệt mỏi.

Chỉ nghĩ xem bao giờ anh ta mới chịu rời đi.

Bùi Tĩnh Nghiêu nhìn tôi với vẻ chật vật: “Anh… Tiêu Tiêu, anh yêu em mà.”

Hơ, anh ta nói yêu tôi.

Ngày trước anh ta cũng nói yêu tôi.

Lần đầu tiên gặp Vu Tĩnh, trong cơn say, anh ta nói: “Tiêu Tiêu, anh yêu em. Nhưng em nhìn Vu Tĩnh xem, cô ấy thú vị và quyến rũ, còn em bây giờ thì sao.”

Sau này, chúng tôi kết hôn.

Vu Tĩnh nghe tin chạy đến quán bar uống rượu giải sầu, cũng là anh ta nói: “Lâm Tiêu, anh yêu em. Nhưng Vu Tĩnh ở quán bar một mình nguy hiểm lắm, cô ấy cần anh.”

Những năm qua, lần nào cũng vậy, ở đâu cũng vậy.

Mỗi khi anh ta nói yêu tôi, đều mang theo hình bóng của người khác.

Giống như việc yêu tôi là một chiếc gông cùm đạo đức của anh ta vậy.

Chỉ cần nói yêu tôi, thì việc anh ta thay lòng đổi dạ hướng về Vu Tĩnh sẽ không bị coi là đi quá giới hạn.

Thật nực cười.

Ngày trước tôi cũng từng nghĩ,

Tình yêu khiến tôi tự cam tâm giam mình trong một vòng tròn.

Còn Bùi Tĩnh Nghiêu chẳng qua chỉ là bị phân tâm về mặt tinh thần mà thôi.

Thế nên lần đầu tiên, tôi nuốt cái gai đó xuống, vì tôi không nỡ nhìn đoạn tình cảm vun đắp suốt 8 năm hóa thành ảo ảnh. Nhìn những giọt nước mắt trong mắt Bùi Tĩnh Nghiêu, tôi đã tin chắc rằng anh ta vẫn còn yêu mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...