Nghịch Càn Khôn/Chapter 18: Lôi Đình Vạn QuânChapter 18: Lôi Đình Vạn Quân
20px

Đột nhiên, ngón tay Bạch Dạ nứt toác. Hắn ôm lấy ngón tay, đau đớn rên rỉ. "Chết tiệt! Sao lại tự phát nổ?"

Nhưng rất nhanh, hắn liền bình tĩnh lại, bởi chỉ với một ngón tay, khí huyết lưu thông trong người rất nhanh sẽ hồi phục được lại ngón tay.

Lâu sau, nhờ Huyết Nguyên Đan cùng sự hồi phục của hắn, cánh tay miễn cưỡng vung qua vung lại.

Tách!

Một tiếng vang lên, một giọt rượu chảy xuống ly thủy tinh, Đường Tam ngồi ghế ngọc, ngón tay gõ thành ghế. Trước mặt hắn, một quả cầu nhỏ hiện lên hình ảnh Bạch Dạ đang vật lộn với đau đớn.

Hắn khẽ cười, nụ cười khinh miệt. "Xem kìa, một con chuột đang cố gắng gặm nhấm cái bẫy của chính mình. Thật buồn cười."

Tên hắc y phía sau chấp tay nói. "Thiếu gia, theo sự sắp xếp của người, Dạ Lang sẽ không đấu với yêu thú nữa."

Đường Tam nhếch mép. "Ồ? Vậy là gì?"

"Hắn ta sẽ đối đầu với Thiết Ngưu... "

Đường Tam cười gằn. "Haha, con chuột đối đầu với con trâu sao? Ngươi nghĩ con chuột sẽ làm gì? Dùng ngón tay chọc giận con trâu?" Hắn cười lớn, tay ra hiệu cho tên hắc y lui ra.

Tên hắc y lui ra.

Cạch!

Cánh cửa đột ngột mở ra, Bạch Dạ quen thuộc bước ra theo tên cự hán.

Đi tới đường tối, Bạch Dạ đã nghe loáng thoáng bên ngoài bàn tán.

"Haha! Ta nghĩ lần này Dạ Lang sẽ khó khăn rồi."

"Chuyện! Ta thấy Thiết Ngưu sẽ thắng, ta đã cược tất vào Thiết Ngưu rồi."

"Ngươi không thấy lần trước hắn thi triển vũ kỹ đó sao? Uy lực đến đáng sợ!"

"Thì sao? Chẳng phải vẫn bị phế cánh tay sao?"

Ầm!

Song sắt mở ra, Bạch Dạ bước ra ngoài, ánh mắt điềm đạm quét tứ phía.

"Tới rồi! Dạ Lang!"

"Dạ Lang!"

Trước mắt, song sắt bên kia cũng mở ra.

Một tên cao lớn đi ra, hắn ta cao hơn hai trượng, da ngăn đồng hun, cơ bắp cuồn cuộn như núi. Trên lưng còn có hình xăm một con trâu, mỗi bước đi đều mang sức nặng khó cưỡng.

"Thiết Ngưu! Thiết Ngưu!"

Tên Thiết Ngưu nở nụ cười gằn. "Dạ Lang! Nghe danh đã nhiều. Hôm nay ta muốn dùng nắm đấm của ta nghiền nát ngươi, xem ngươi còn dám ngạo mạn đến đâu!"

Bạch Dạ ngược lại không sợ hãi, ánh mắt híp lại. "Đáng thương thay, một con trâu điên cũng dám xưng hùng."

Thiết Ngưu nổi giận, thân thể lao đến như núi, quyền cuồng liệt đến mức tạo thành sóng xung kích.

Ầm!

Bạch Dạ đưa tay chắn, nhưng vẫn bị đánh bay vào trận pháp, khiến hắn suýt phun ra ngụm máu.

Thiết Ngưu không buông tha, một bước sấm dậy, tay như chùy thép giáng xuống. Bạch Dạ lảo đảo né tránh, nhưng quyền kình vẫn quét qua vai, da thịt rách toạc, máu bắn tung tóe.

Mỗi quyền, mỗi cước, đều nặng tựa ngàn cân. Bạch Dạ bị ép đến mức chỉ có thể phòng ngự, không cách nào phản công.

Một quyền nữa nện xuống. Bạch Dạ nghiến răng hắn không né thẳng, mà nghiêng vai đỡ lệch, để lực quyền trượt sang bên. Lợi dụng khoảnh khắc Thiết Ngưu mất trọng tâm. Bạch Dạ xoay người, cước chém ngang khớp gối.

Rắc!

Tiếng xương van lên rợn người.

Thiết Ngưu khụy xuống, nữa người chao đảo. Trong chớp mắt, Bạch Dạ như quỷ lao tới, năm ngón tay đã cong lại thành móc câu.

Huyết Lang Trảo!

Roẹt!!!

"Aaaa! Mắt ta!" Một trảo quẹt ngang mặt, Thiết Ngưu đôi mắt bị một đường cào hẵn, tầm nhìn trước mắt bỗng tối đen.

Bạch Dạ không cho hắn cơ hội, cánh tay dù tàn phế phía sau gắng gượng vung mạnh. Huyết dịch sôi trào, huyết khí lưu thông chạy thẳng về cánh tay.

Vượt Cực Bạo Thân!

"Một nữa! Một nữa! Làm ơn!"

Hắn cầu mong, ý niệm cố gắng điều khiển thiệt hại ít nhất có thể.

Đùng!

Quyền va thẳng vào đầu Thiết Ngưu, khiến hắn vỡ toạc đầu, máu bắn thẳng vào mặt Bạch Dạ. Một trận cuồng phong không hẹn mà kéo đến tuy không mạnh mẽ như trước nhưng cũng đủ khiến Thiết Ngưu ngã mạnh xuống.

Rách!

"Aaaa!" Bạch Dạ rên nhẹ, cánh tay vốn tàn phế hồi phục được chút ít giờ lại nặng hơn.

Khán đài trợn mắt.

"Trâu bò thật! Dạ Lang hắn điên thật!"

"Điên! Điên rồi!"

Đường Tam ngồi phía trên, ánh mắt khẽ nheo lại. "Hmm... uy lực không mạnh mẽ như trước... có sự kiểm soát sao? Thú vị thật.

"

Trên một góc khuất của khán đài. Một nữ tử cất tiếng. "Thế nào? Soái không? Ta mua hắn về làm tân lang cho con?"

Thiếu nữ nghe vậy, khuôn mặt đỏ bừng, tay đánh yêu vào vai nữ tử kia. "Người đùng chọc con nữa mà." Dẫu vậy, ánh mắt nàng vẫn liếc về thiếu niên tóc bạc xóa kia.

Trở về căn phòng tối, Bạch Dạ bị tên cự hán thô bạo quăng vào trong.

Bịch!

Bạch Dạ nghiến răng chịu đựng, ôm lấy cánh tay.

Liệt Thiên Hạo bên cạnh nghe thấy tiếng động, vội gõ lên bức tường. "Bạch Dạ, ngươi sao vậy?"

Bạch Dạ dựa tường, yếu ớt lên tiếng. "Hạo huynh... lần này... e là tệ hơn trước rất nhiều."

Liệt Thiên Hạo thăm dò. "Ngươi vì sao phải cố gắng như vậy?"

Bạch Dạ lần này chọn tin tưởng, hắn kệ lại sự việt sau khi sử dụng vũ kỹ, được nhân vật lớn tham lam muốn lấy, rồi vụ giao kèo.

Liệt Thiên Hạo thở dài. "Ra là vậy. Nếu hắn ta giữ lời, sau khi thoát khỏi đây hãy cố gắng chạy thật xa cho đến khi ngươi quay đầu, liền không thấy bóng dáng của Nam Hải Thành."

Bạch Dạ im lặng, hắn biết tên kia sẽ có khả năng thả hắn. Cũng có thể bắt hắn lại ngay lập tức.

Rống!!!

Trong tông địa Liệt gia, tầng mây u ám dày đặc, nó cuồn cuộn vỡ tung. Một đạo khí tức như trụ trời phá vỡ tĩnh lặng, cả thiên địa như rùng mình.

Ầm!

Cửa đại điện tổ đường rung chuyển, chấn động như lông ngâm. Từ trong biển khói trắng, một bóng dáng cao gầy khoác trường bào xanh bước ra. Mái tóc bạc tung bay, mắt như lưỡi đao quét ngang, chỉ một ánh nhìn đã khiến tất cả trưởng lão, hộ vệ Liệt gia đồng loạt quỳ xuống.

Liệt Thương Vân, lão tổ Liệt gia, sau trăm năm bế quan, cuối cùng đã xuất thế.

Thanh âm ông khàn khàn nhưng vang vọng, như sấm rền giữa trời.

"Hạo nhi đâu?"

Một câu nói ra, cả đại điện im lặng, mọi người đều đỗ mồ hôi.

Trong đại điện Liệt gia, không khí căng thẳng đến mức một giọt kim rơi xuống cũng nghe như sấm động.

Lão tổ Liệt Thương Vân vừa gầm thét hỏi tung tích Liệt Thiên Hạo, bao trưởng lão đều cúi đầu im lặng, phụ thân Liệt Thiên Hạo là Liệt Gia Kính mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Ánh mắt ông dừng lại trước Liệt Gia Kính. "Ta chỉ hỏi một câu... Hạo nhi đâu!"

Giữa bầu không khí ngột ngạt, đột nhiên vang lên một giọng nói run rẩy nhưng kiên định.

"Lão tổ… tiểu thư… không, đại công tử… đã sớm bị gia tộc hắt hủi, thiên phú mất đi, hôn ước bị từ bỏ… Đến cả phụ thân cũng ngoảnh mặt làm ngơ. Nếu không nhờ cố gắng sống sót trong đấu trường sinh tử… e rằng… e rằng công tử đã sớm…"

Tất cả ánh mắt trong đại điện đồng loạt xoáy về nơi phát ra tiếng nói.

Liệt Gia Kính toát mồ hôi, ánh mắt trừng lớn như muốn ăn tươi nuốt sống. Hắn gào lên. "Ngươi!!! Câm..."

Oành!

Chưa kịp nói, Liệt Thương Vân một chưởng đánh ra, khiến Liệt Gia Kính văng ra, hắn tại chỗ phun ra ngụm máu tươi.

Sau đó ông hướng nơi cất tiếng. "Tiếp..."

Đó là một thiếu nữ nô tỳ, mặc y phục xanh bạc màu, thân thể gầy yếu, đầu cúi thấp nhưng đôi mắt rưng rưng lệ. Nàng run rẩy quỳ xuống, hai tay nắm chặt đến bật máu, nhưng giọng nói lại như xé tan màn kịch giả dối của Liệt gia.

"Lão tổ… những năm qua, Thiên Hạo công tử chịu nhục nhã vô số, bị người trong tộc xem như phế vật, bị hôn thê cười nhạo, bị tiểu công tử chèn ép. Nô tỳ tận mắt thấy người ngày đêm tu luyện trong bóng tối, máu thấm đẫm sân tập… nhưng đổi lại… chỉ có sự khinh thường và roi vọt…"

Nói đến đây, nàng bật khóc nức nở, tiếng nấc như xé gan xé ruột.

"Người… người duy nhất còn coi Thiên Hạo công tử là huyết mạch Liệt gia… chính là ngài thôi, lão tổ!"

Không gian chết lặng.

Một tia lửa u ám lóe lên trong mắt Liệt Thương Vân, khí tức của ông trong khoảnh khắc như núi lửa phun trào, khiến cả đại điện rung chuyển dữ dội.

Ông bước tới Liệt Gia Kính, mỗi bước chân nhẹ nhàng nhưng lại làm tim Liệt Gia Kính đập mạnh.

Chát!

Một tiếng vang lên, Liệt Thương Vân vung mạnh tay, Liệt Gia Kính bị tát đến ngớ người, đôi mắt trừng lớn, khóe miệng rĩ máu. "Con mẹ nó! Nếu ngươi không đưa Hạo nhi về thì ngươi cùng con tiện nhân đó không cần sống nữa!!!"

Liệt Gia Kính cắn chặt môi đến rĩ máu, nhưng hắn vẫn cúi đầu. "Phụ thân, đã hiểu."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...