Nghịch Càn Khôn/Chapter 19: Song Âm U Các - Tử Vong CácChapter 19: Song Âm U Các - Tử Vong Các
20px

Trong phòng giam tối tăm, Bạch Dạ đang vật lộn với cơn đau ở cánh tay. Tiếng bước chân ồ ạt và tiếng ầm ĩ từ bên ngoài vọng vào khiến cả hai người cảnh giác.

"Chuyện gì vậy?" Liệt Thiên Hạo gõ lên tường, giọng đầy nghi hoặc.

Bạch Dạ lắng nghe, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an. "Hình như... có biến."

Đúng lúc đó, cửa phòng giam ầm ầm mở ra. Không phải một tên cự hán, mà là một đội hộ vệ áo xanh với khí thế hùng hổ, dẫn đầu là Liệt Gia Kính với khuôn mặt xám xịt, và sau lưng hắn là một lão giả tóc bạc với ánh mắt như có thể thiêu đốt mọi thứ.

Liệt Thiên Hạo nhìn thấy bóng người đó, toàn thân chấn động, khó có thể tin nổi. "Lão... Lão Tổ?!"

Liệt Thương Vân ánh mắt đảo qua căn phòng bẩn thỉu, dừng lại trên người Liệt Thiên Hạo đầy thương tích, trong mắt lóe lên một tia đau đớn và phẫn nộ khó tả. "Hạo nhi, ta tới đón ngươi về."

Ông vung tay áo, những sợi xích trên người Liệt Thiên Hạo ầm vang vỡ vụn. "Từ nay về sau, không ai có thể làm khó ngươi nữa."

Khi đi, Liệt Thiên Hạo dừng lại, nhỏ giọng cất tiếng. "Lão tổ... trong đây có bằng hữu của ta... nếu không có hắn e rằng ta đã chết."

Hắn chỉ vào căn phòng tối kia.

Liệt Thương Vân nhíu mày, khẽ gật đầu. "Được, mang cả hắn đi."

Trên khán đài, Đường Tam đang thưởng thức cảnh tượng hỗn loạn dưới sàn đấu thì đột nhiên một tên hắc y vội vã chạy đến.

"Thiếu gia! Không tốt rồi! Liệt gia... Liệt gia Lão Tổ tự thân dẫn người đến, đã xông thẳng vào lao ngục!"

Đường Tam sắc mặt đại biến, đứng bật dậy. "Cái gì?! Lão già khốn đó dám?!"

Nhưng trước khi hắn kịp phản ứng, một tiếng gầm vang lên như sấm, chấn động cả đấu trường.

"Đường gia tiểu nhi! Cút ra đây gặp ta!"

Âm thanh này đầy uy lực, khiến vô số khán giả trên khán đài hoa mắt chóng mặt, một số kẻ yếu bị chấn động đến mức ngất xỉu.

Đường Tam mặt trắng bệch, hắn biết thảm họa thực sự đã ập đến. Lão quái vật Liệt Thương Vân này không phải thứ hắn có thể đối phó.

Trong lúc hỗn loạn, hai nữ tử ở góc khuất khẽ mỉm cười.

"Thật thú vị, không ngờ lại có biến cố như vậy." Thiếu nữ nói.

"Ừm, vậy thì càng tốt. Chúng ta cứ ngồi xem cá lớn nuốt cá bé vậy." Nữ tử kia khẽ nhấp một ngụm trà, bình thản như đang xem một vở kịch.

Dưới sự uy hiếp của Liệt Thương Vân, Đường Tam đành phải nhượng bộ, để Liệt gia đưa Liệt Thiên Hạo và Bạch Dạ đi.

Khi rời khỏi đấu trường, Liệt Thương Vân quay đầu lại nhìn Đường Tam một cái, ánh mắt lạnh băng.

"Chuyện hôm nay, Đường gia cần phải cho ta một lời giải thích thỏa đáng."

Đường Tam cúi đầu, nhưng trong mắt lóe lên một tia oán độc.

Khi bóng dáng Liệt gia khuất xa, hắn mới dám ngẩng đầu lên, hai tay nắm chặt.

"Liệt gia... ta nhớ các ngươi rồi!"

Trên đường trở về Liệt gia, Liệt Thương Vân nhìn Bạch Dạ đang thở hổn hển vì đau đớn, khẽ hỏi. "Tiểu tử, ngươi đã giúp Hạo nhi, Liệt gia ta không phụ ơn ngươi. Ngươi có nguyện ý làm khách Liệt gia ta không?"

Bạch Dạ ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt thâm thúy của lão già này, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Nhưng trước khi hắn kịp trả lời.

Rầm!

Một cỗ áp lực kinh khủng, còn mãnh liệt hơn gấp bội so với uy thế của Liệt Thương Vân, bỗng nhiên đè nặng lên toàn bộ đoàn người Liệt gia.

Mây đen kéo tới, không gian xung quanh như đông cứng lại. Mọi người cảm thấy hô hấp khó khăn, những người tu vi thấp thậm chí trực tiếp ngất xỉu, ngã lăn ra đất.

Liệt Thương Vân sắc mặt đại biến, thân hình lập tức đứng che trước mặt Liệt Thiên Hạo và Bạch Dạ. Trường bào trên người không gió mà bay, một cỗ linh lực màu xanh biếc bùng lên, chống đỡ lấy cỗ áp lực vô hình kia.

"Xin hỏi là vị nào đại náo tại hạ Liệt gia?!" Giọng nói của Liệt Thương Vân trầm thấp, không còn sự ngang ngạnh lúc trước, mà tràn đầy sự thận trọng.

"Một cái ngũ phẩm tiểu gia, dám đến đấu trường 'Tử Vong Các' của ta mà bắt người? Liệt Thương Vân, ngươi sống lâu đến mức... mất cả lý trí rồi sao?"

Một giọng nói lạnh nhạt, khinh miệt vang lên từ hư không. Theo đó, một bóng người từ từ hiện ra.

Đó là một trung niên nhân mặc áo bào tím, khuôn mặt vuông vức, ánh mắt như Điền Ưng, trên ngực thêu một chữ "Tử" màu máu. Khí tức quanh người hắn uyên thâm như biển cả, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Phó các chủ!" Có người trong đám người Liệt gia kinh hô lên.

Liệt Thương Vân sắc mặt vô cùng khó coi. Hắn biết người này Âm Dương Phán Quan, Tử Vong một trong ba Phó các chủ của Tử Vong Các, tu vi đã bước vào Nguyên Anh viên mãn từ lâu, hoàn toàn không phải hạng người mà một ngũ phẩm thế lực như Liệt gia có thể địch nổi.

"Nguyên lai là Tử tiền bối." Liệt Thương Vân hơi cúi đầu, nén giận mà nói,. "Lão phu chỉ là đến đón cháu trai của mình về. Nó bị gian nhân hãm hại, bị bán vào đây..."

"Ta không quan tâm nội tình của các ngươi." Tử Vong lạnh lùng ngắt lời, "Quy củ của Tử Vong Các ta rất đơn giản vào cửa là khách, ra cửa mới hết nghĩa vụ. Muốn rời đi, được. Để lại một cánh tay của ngươi, hoặc... để lại hai tên đó."

Ánh mắt của hắn lạnh băng quét qua Liệt Thiên Hạo và Bạch Dạ, như nhìn hai con cừu non.

Liệt Thương Vân nắm chặt hai tay, xương cốt kêu răng rắc. Một bên là thể diện và sự an toàn của bản thân, một bên là huyết mạch chính tông và ân nhân của cháu trai. Đây thực sự là một lựa chọn khó khăn.

Bạch Dạ và Liệt Thiên Hạo cũng căng thẳng đến cực điểm. Bọn họ hiểu rằng, số mệnh của mình giờ đây chỉ nằm trong một ý niệm của lão này.

Đúng lúc căng thẳng nhất, một tiếng cười khẽ khàn khàn vang lên.

"Cục diện thật là náo nhiệt... Tử Vong Các các chủ, không ngờ lại dùng đại hiệp ép nhỏ như thế, quả thực khiến cho người ta... mở mang tầm mắt."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía phát ra thanh âm.

Chỉ thấy hai nữ tử từ góc khuất lúc nãy chậm rãi bước ra. Người thiếu nữ đi phía sau, còn nữ tử áo xanh đi trước, trên tay cầm một tấm bài màu đen sáng bóng, trên đó khắc một chữ "U".

Nhìn thấy tấm bài đó, sắc mặt của Tử Vong đột nhiên thay đổi.

"Âm U các?!" Tử Vong trừng mắt, vẻ khinh miệt trên mặt biến mất, thay vào đó là sự thận trọng. "Các hạ là người của Âm U các?"

Nữ tử áo xanh khẽ mỉm cười, thần thái thong dong, khí chất hoàn toàn áp đảo Tử Vong. "Ta chỉ là một khách qua đường, thấy chuyện bất bình mà lên tiếng thôi. Tử Vong Các các chủ dùng đại hiệp ép nhỏ, chẳng phải làm mất mặt chính mình sao?"

Tử Vong sắc mặt biến ảo. Âm U các là một thế lực cực kỳ thần bí, hắn hoàn toàn không dám trêu vào. Nhưng nếu lui bước ngay lập tức, uy danh Tử Vong Các sẽ tổn hại nghiêm trọng.

"Âm U các dù lớn mạnh, nhưng cũng không nên quá can thiệp vào chuyện nội bộ của các thế lực khác chứ?" Tử Vong cố gắng giữ thế.

"Chuyện nội bộ?" Nữ tử áo xanh cười khẽ, ngón tay khẽ chỉ về phía Bạch Dạ. "Người này, ta thấy được. Ta muốn đem hắn đi. Đây không còn là chuyện nội bộ của các ngươi nữa rồi."

Ánh mắt nàng lại liếc nhìn Liệt Thương Vân. "Còn vị lão tiền bối này, đón cháu trai về là chuyện thường tình. Tử Vong Các các chủ khăng khăng giữ người, chẳng lẽ... là sợ một ngũ cấp thế lực sau này sẽ trả thù hay sao?"

Một câu nói, trực tiếp châm vào chỗ yếu của Tử Vong.

Tử Vong mặt nóng bừng, giận dữ mà không dám làm càn. Hắn biết hôm nay đã thua cuộc. Âm U các đã ra mặt bảo vệ, nếu hắn cố chấp, e rằng không chỉ mất mặt, mà còn mang họa vào thân.

"Tốt... tốt lắm!" Tử Vong nghiến răng, ánh mắt âm lãnh quét qua tất cả mọi người. "Âm U các đã ra mặt, ta đành phải nể mặt. Nhưng chuyện ngày hôm nay, Tử Vong Các ta... sẽ nhớ kỹ!"

Hắn vung tay áo, quay người hóa thành một đạo ánh sáng tím biến mất tại chỗ, để lại một không khí ngột ngạt và đe dọa.

Áp lực khủng bố kia cuối cùng cũng tan biến. Mọi người Liệt gia đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại nặng trĩu một nỗi lo âu mới. Bị một thế lực như Tử Vong Các để mắt tới, tương lai sẽ không còn yên ổn nữa.

Liệt Thương Vân thở dài một hơi, hướng về phía nữ tử áo xanh hơi thi lễ. "Đa tạ các hạ ra tay tương trợ."

Nữ tử áo xanh khẽ gật đầu, ánh mắt lại dừng ở Bạch Dạ. "Tiểu gia hỏa, ngươi vừa nãy chưa trả lời câu hỏi của vị lão tiền bối này. Bây giờ, ngươi có thể trả lời được rồi."

Tất cả ánh mắt đổ dồn về Bạch Dạ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...