Nghịch Càn Khôn/Chapter 20: Âm Mưu LớnChapter 20: Âm Mưu Lớn
20px

Tất cả ánh mắt đổ dồn về Bạch Dạ.

Dưới ánh mắt chờ đợi của tất cả mọi người, Bạch Dạ hít một hơi thật sâu. Ánh mắt lạnh lùng như băng của hắn lần lượt quét qua Liệt Thương Vân và nữ tử kia, rồi khẽ cúi đầu.

"Đa tạ ân cứu mạng của lão tiền bối, đa tạ ân tình của tiên tử." Giọng hắn trầm ổn, không chút run rẩy. "Nhưng... ta quen sống tự do, không muốn trói buộc bản thân vào bất kỳ thế lực nào. Con đường của ta, ta tự đi."

Một câu nói ra, không khí lập tức yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Liệt Thương Vân nhíu mày, ánh mắt phức tạp. Lão không ngờ tên tiểu tử này lại cứng đầu đến vậy, dám từ chối sự bảo hộ của Liệt gia và cả cơ hội vượt lên từ Âm U các.

Nữ tử áo xanh khẽ "ồ" lên một tiếng, vẻ mặt hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó nở một nụ cười đầy hứng thú. "Thú vị. Thật sự rất thú vị."

Nàng không ép buộc, chỉ nhẹ nhàng nói. "Âm U các tôn trọng lựa chọn của ngươi. Nhưng nếu một ngày nào đó ngươi đổi ý, hãy đến bất kỳ phân các nào của Âm U các và xuất trình tín vật này."

Một tia ánh sáng đen lóe lên, một tấm bài nhỏ màu đen như mực, trên khắc một chữ "U" ảo diệu, nhẹ nhàng rơi vào lòng Bạch Dạ. Sau đó, nàng quay người, cùng thiếu nữ đi theo hóa thành một làn khói đen, biến mất không dấu vết.

Liệt Thương Vân thở dài một hơi, nhìn Bạch Dạ. "Tiểu tử, ngươi biết ngươi vừa từ bỏ thứ gì rồi đấy. Tử Vong Các sẽ không buông tha cho ngươi đâu."

Bạch Dạ gật đầu, ánh mắt kiên định. "Ta biết. Nhưng nếu ở lại, ta chỉ là một cái bóng dưới sự bảo hộ của người khác. Ta cần trở nên mạnh mẽ theo cách của riêng mình, bằng chính sức lực của mình."

Liệt Thiên Hạo bước tới. "Bạch Dạ, kỳ thực ta rất tiếc nuối, từ nay chúng ta là huynh đệ, nếu sau này có gì khó khăn cứ tới Liệt gia tìm ta."

Bạch Dạ gật đầu, hắn không nói thêm lời nào. Hắn quay người, bước đi.

...

Cùng thời điểm đó, trong một cung điện ngầm tối tăm dưới lòng đất của Tử Vong Các.

Không khí tràn ngập mùi máu tanh và thuốc sâu. Dọc theo hai bên hành lang, những lồng sắt lớn nhốt đủ loại yêu thú gào thét, cùng những nô lệ hoặc đấu sĩ đã thương tích đầy mình, ánh mắt chúng đã trống rỗng hoặc điên cuồng.

Tử Vong trở về, ngồi trên ghế chủ vị bằng xương thú, sắc mặt âm trầm có thể chảy ra nước.

Đường Tam đứng phía dưới, không còn vẻ ngạo mạn lúc trước, mà cung kính. "Tiền bối, hôm nay..."

Xoẹt!

Một đạo linh lực màu tím quất thẳng vào mặt Đường Tam, khiến hắn bay ngược ra, đập mạnh vào vách tường.

"Đồ phế vật!" Tử Vong gầm lên. "Để lộ điểm cung cấp nguyên liệu còn dẫn theo cả Liệt gia và Âm U các tới! Ngươi biết ngươi đã gây ra họa lớn thế nào không?"

Đường Tam hoảng sợ, lau vết máu trên mép, vội vàng bò dậy quỳ lạy. "Tiền bối tha tội! Là tiểu nhân bất cẩn! Nhưng... nhưng ai ngờ được lão già Liệt Thương Vân kia lại đột nhiên xuất quan, còn Âm U các..."

"Im miệng!" Tử Vong ngắt lời, ánh mắt lạnh như băng. "Chuyện đã xảy ra, trách mắng vô ích. Đấu trường Nam Hải này... tạm thời phải đóng cửa một thời gian."

"Cái gì?!" Đường Tam ngẩng đầu lên, mặt mày biến sắc. "Tiền bối, không thể nào! Nguồn cung cấp nguyên liệu này..."

"Ta đã nói, im miệng!" Tử Vong đứng dậy, bóng người hắn cao lớn phủ xuống Đường Tam. "Một khi bị Âm U các để ý, mọi hành động đều phải cực kỳ thận trọng. Ngươi muốn toàn bộ kế hoạch Huyết Tế của Tử Vong Các bị phát hiện sao?"

Đường Tam run rẩy, không dám nói thêm lời nào. Hắn biết rõ tầm quan trọng của kế hoạch "Huyết Tế" đó là âm mưu tối thượng mà Tử Vong Các đã chuẩn bị hàng trăm năm, còn quan trọng hơn gấp vạn lần một cái đấu trường nhỏ.

Tử Vong đi tới trước một bức tường đá, ấn tay vào. Bức tường chậm rãi mở ra, lộ ra một không gian rộng lớn phía sau.

Bên trong là một hồ máu lớn đến mức khó tin, máu tươi trong hồ sôi sùng sục, vô số linh hồn oan hồn giãy giụa trong đó, gào thét thảm thiết.

Xung quanh hồ máu, những trụ đá khắc đầy phù văn màu đen, đang không ngừng hút lấy sinh mệnh lực cùng oán khí từ trong hồ máu, chuyển hóa thành một loại năng lượng âm u tà ác.

"Ngươi thấy không?" Tử Vong chỉ vào hồ máu, giọng nói mang theo một sự phấn khích điên cuồng.

"Những nguyên liệu mà đấu trường ngươi cung cấp, là chất xúc tác tốt nhất! Chỉ cần tích lũy đủ... Huyết Ma Lão Tổ bị phong ấn của ta tất sẽ trùng sinh! Đến lúc đó, cả cái giới tu chân này sẽ run rẩy dưới chân Tử Vong Các!"

Ánh mắt của Đường Tam cũng trở nên cuồng nhiệt, nhưng vẫn có chút lo lắng. "Tất cả nghe theo tiền bối sắp xếp."

..

.

Trên vệ đường, một bóng người đang lao vút đi, hắn một cánh tay tàn phế, mái tóc bạc tung bay trong gió.

Bạch Dạ nghĩ rồi, nếu ở lại Nam Hải Thành sớm muộn gì cũng bị Đường Tam nhắm tới. Mà ở trong Nam Hải Thành chính là tự sa đầu vào lưới.

Vậy nên hắn muốn đi thật xa, giống như Liệt Thiên Hạo đã nói, khi thoát được hãy chạy đi thật xa đến khi quay đầu, liền không thấy bóng dáng của Nam Hải Thành.

Hắn phi thân về phía trước, không mục đích cụ thể, chỉ biết rằng càng xa Nam Hải Thành càng tốt.

Cánh tay đau đớn nhức nhối theo mỗi bước chân, nhưng nỗi sợ bị bắt lại còn ám ảnh hơn gấp bội. Gió lạnh thổi qua người, mang theo hơi thở của tự do và cả sự bất an.

Vài ngày sau.

Chân hắn dừng trước một khu rừng rậm rạp, cây cổ thụ mọc lên như nấm không thấy ánh sáng.

"Cây ở đây đột biến à?" Bạch Dạ nheo mắt kinh hãi. Từ trước đến nay, hắn chưa từng thấy cái cây nào cao lớn đến vậy.

Hắn búng chân, thân người nhẹ nhàng phi lên một nhánh cây. Nhánh cây tuy là cành nhưng lại to đến cả người Bạch Dạ nằm lên vẫn còn thừa chỗ.

Hắn quyết định nằm xuống, nhắm nghiền mắt, nếu muốn bản thân không ngừng lớn mạnh chỉ có thể vào trong đó.

Thế là ý thức hắn dần chìm vào trong bóng tối.

Khi mở mắt ra lần nữa, đã phát hiện cảnh vật thay đổi, từ thành thị hoang tàn đã chuyển sang một bãi đất trống luyện võ, đất đá cứng rắn, đầy những hố sâu do quyền phá.

Gió cát thổi qua.

"Ngã danh Lạc Lý! chân ta phá sơn hà, quyền ta chấn cửu thiên! Dẫu phế vật trong mắt thế nhân, nhưng huyết hỏa thanh xuân này, ai dám khinh thường?"

Gió cát hiện ra một thân người nam tử trẻ tuổi, mái tóc đặc biệt giống nấm, lông mày rậm, đôi mắt tỏa ra ý chí không ngừng nghĩ, hắn mặc thanh y xanh lục, hai tay quấn băng vải trắng.

Ánh mắt hắn bừng sáng, rồi thân ảnh lao vọt tới như đại pháo bắn ra, quyền cước tung hoành, kình phong ép xuống mặt đất tạo thành từng vết lõm sâu.

Đùng! Đùng! Đùng!

Bạch Dạ lùi lại, từng quyền Lạc Lý đấm xuống, mặt đất nức toác.

Bạch Dạ xoay người, chân vung mạnh, khí huyết sôi sực.

Bịch!

"Ngươi mạnh! Không ngờ thanh xuân lại tuyệt như vậy!" Lạc Lý hai tay đỡ lấy cước từ Bạch Dạ, ánh mắt phát sáng, tay đưa ra ngón cái.

Nhưng rõ ràng Bạch Dạ không chờ đợi hắn, lần nữa lao vụt tới.

Quyền ập tới cuồng cuộn. Nhưng Lạc Lý ồ mạnh, thân người lách quyền như xà. "Thật nhanh!"

Ầm!

Quyền va chạm, khiến không khí xung quanh rung động. Lạc Lý đằng xa, đáy mắt hiện lên nhiệt huyết.

Phừng! Phực!

Bạch Dạ lao tới, năm ngón tay đã cong lại như móc câu, lưỡi trảo lóe lên ánh bạc.

Huyết Lang Trảo!

Lạc Lý lách người, nhưng bất ngờ tay còn lại của Bạch Dạ lại lao đến, bàn tay xòe ra như tử thần.

Hắn giật mình, bật người như bọ ngựa, tay trụ dưới đất cát để lại một vệt dài. "Xem đây! Bát Môn Độn Giáp mở cửa, mỗi quyền tung ra, ngươi sẽ cảm nhận được lực của nhiệt huyết trẻ tuổi!"

"Khai Môn!"

Trong nháy mắt, một dòng năng lượng màu xanh bao phủ cả thân người Lạc Lý, các vết nứt đột nhiên xuất hiện trên cánh tay cùng cơ bắp, đôi mắt cũng chuyển sang một màu trắng đục.

Bụp!

Lạc Lý lao tới, tốc độ nhanh đến mức để lại tàn ảnh.

Bạch Dạ choáng váng, lùi lại kinh hãi. "Nhanh quá!!!"

Bộp! Bốp! Bịch!

"Ahh!" Lạc Lý xuất quyền, mỗi quyền tựa như thái sơn ập xuống, tốc độ càng không phải bàn cãi, mỗi quyền tựa như chớp giật. Khiến Bạch Dạ không thể nhìn rõ.

"Đây chính là khổ luyện, nếu ngươi thiếu khổ luyện, một bước cũng không theo kịp!" Lạc Lý vừa chiến vừa nói.

Nhưng Bạch Dạ không nghe lọt tai câu nào, bản thân bị đánh túi bụi, còn phải nghe ngươi nói đạo lý?

Cuối cùng, Lạc Lý tung một cước, đá Bạch Dạ vọt lên không trung.

Bạch Dạ ngơ ngác, chưa kịp định thần thì một luồng băng vải trắng từ phía sau quấn chặt toàn thân hắn.

"Hãy xem thanh xuân của ta đây!!!"

Biểu Liên Hoa!

Dù thân thể bị trói chặt, hắn vẫn cảm nhận áp lực khủng khiếp khi rơi với tốc độ cực cao. Cử động càng chống, áp lực càng ép, cơ thể như bị nghiền giữa trời và đất.

Ầm!!!

Hai thân hình va chạm xuống đất cát, tạo thành một hố đất rộng, khói bụi bay mịt mù.

Bạch Dạ nằm đó, hai mắt trắng dã, thân thể bất động, cảm giác như toàn bộ xương thịt bị búa sắt nghiền nát. Không phải chỉ thua về lực lượng, mà còn là bế tắc đến mức nghẹt thở.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...