Nghiệp dư săn mồi/Chapter 11: Chapter 11:
20px

Chương 11: trơ

Tôi bước vào trong tiệm. Một người phụ nữ đang ở sâu quầy với dáng vẻ suy sụp, mắt kính tròn hơi trễ xuống sống mũi, mái tóc đen rối bù. Đôi mắt màu hổ phách của cô ngước lên nhìn tôi. Cô lên tiếng, giọng có chút mệt mỏi: "Tôi có thể giúp được gì cho cậu?" Có vẻ như cô đang bận ghi chép một thứ gì đó.

Tôi bước vào, chào hỏi: "Xin chào, tôi là Linh, một mạo hiểm giả. Tôi đến đây để tìm hiểu về cách trở thành một pháp sư bằng dược tề."

"Cậu muốn trở thành một pháp sư sao?" Cô ấy hỏi. Tôi gật đầu.

"À... xin tự giới thiệu, tôi là dược sư trung cấp Claira." Rồi cô nói tiếp, giọng trở nên nghiêm túc: "Tôi sẽ thông báo trước cho cậu một tiếng. Việc sử dụng dược tề để tiến cấp là một cách làm có nhiều rủi ro. Tốt nhất cậu nên kết hợp cả hai phương pháp để bù đắp cho nhau. Thật ngu ngốc nếu một đại pháp sư với lượng ma lực dồi dào lại không thể đánh bại được một con quái vật tầm trung, đúng không? Cậu đã từng kiểm tra ái lực nguyên tố chưa?"

Tôi lắc đầu.

"Vậy thì ta hãy bắt đầu luôn vậy." Cô nói rồi lấy từ dưới bàn ra một tờ giấy màu vàng hình vuông, đặt trên bàn. "Được rồi, đưa tay ra đây. Tay phải hay trái?"

"Không quan trọng, thứ tôi cần là máu của cậu."

Tôi đưa tay trái ra. Claira lấy một cây kim, trích ra một giọt máu từ cánh tay tôi. Giọt máu rơi xuống tờ giấy và bị hút vào bên trong.

Một phút... hai phút... rồi lâu hơn nữa. Tờ giấy thử không xuất hiện thứ gì cả.

Claira cau mày: "Không thể nào!" Cô tiếp tục trích thêm một giọt máu từ cánh tay còn lại của tôi. Vài phút sau, nó vẫn y như vậy. Cho đến khi cô tự trích máu từ ngón tay mình, nhỏ lên tờ giấy. Nó lập tức chuyển sang màu nâu.

"Chuyện quái gì vậy?!" Cô hét lên trong đầu. "Thế giới này có vấn đề gì đang xảy ra vậy? Từ lọ thuốc cao cấp không rõ nguồn gốc cho đến một người có thuộc tính 'trơ'? Ngay cả những loài động vật còn có thuộc tính nguyên tố! Thật sự điên rồ! Hai ngày nay, sự bối rối còn nhiều hơn cả cuộc đời của tôi." Cô nghĩ 

Cô xoa xoa huyệt thái dương, nhìn về phía chàng trai trẻ trước mặt. Cô không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng có thể nói, chàng trai này sẽ rất đau khổ.

Cô biết điều đó. Nó giống như mất đi đôi chân trong một cuộc thi chạy - kiểu chưa xuất phát đã phải bỏ cuộc. Cảm giác này sẽ rất khó chịu.

Cô lắc đầu, xua đi những suy nghĩ đó, rồi nhìn vào đôi mắt của chàng trai có lẽ trẻ hơn cô cả chục tuổi. "Có lẽ... thuộc tính nguyên tố của cậu có hơi đặc biệt, nên giấy thử không thể phát hiện ra. Thế này nhé, ngày mai cậu hãy tiếp tục tới đây, tôi sẽ kiểm tra kỹ hơn. Còn về dược tề thì..." Cô dừng lại một chút, nhưng đưa cho tôi một tờ giấy. "À, nếu cậu muốn, tôi cũng có bán sẵn dược tề. Chỉ tốn một xu vàng thôi."

Có vẻ như tôi đã gặp vấn đề với hệ thống sức mạnh ở thế giới này. Tôi đã chuyển sinh, cơ thể này thuộc về người Trái Đất, nên có lẽ tôi không mang bất kỳ ái lực với nguyên tố nào. Hoặc có thể như lời bà chủ quán nói.

"Được rồi, tôi sẽ mua." Nói rồi, tôi móc ra một xu vàng đưa lên quầy. Một lọ thuốc màu hồng xuất hiện. "Đây, của cậu." Claira đưa chai thuốc lên quầy.

Giao dịch xong, tôi rời đi. Tôi nghĩ mình sẽ về nhà sớm để sử dụng thuốc. Mong là nó có tác dụng.

Bước vào căn phòng đã thuê, tôi đóng khóa cửa, ngồi trên giường và mở lọ thuốc ra. Một mùi thuốc khó chịu xộc vào mũi. Tôi bịt chặt cánh mũi, đổ thứ dịch đó vào miệng. Vị đắng và chát hòa quyện trong miệng, thật là một thức uống kinh dị.

Tôi nằm vật ra giường, chờ đợi sự biến đổi. Một giờ sau, bụng tôi bắt đầu réo gào. Tôi mất cả một ngày làm quen với nhà xí. Lọ thuốc này thật sự có vấn đề! Tôi không cảm thấy được thứ gì như miêu tả cả, chỉ là những cơn đau khiến chân tay tê liệt, run rẩy. Tôi vật vã tựa vào tường hai chân run rẩy mất sức như những sợi mì, cảm giác hư thoát. Nằm trên giường, cảm giác đau ở phần bụng dưới thật khó tả.

"Ngày mai, ta nhất định sẽ nói chuyện thật rõ ràng với người phụ nữ đó. Chắc chắn cô đã nhầm lẫn hai loại thuốc rồi!" Trong cơn mệt mỏi, tôi thiếp đi cho đến sáng.

Âm thanh đập cửa từ bên ngoài đánh thức tôi. Người phục vụ tỏ ra khá lo lắng, nhưng tôi không muốn chia sẻ chuyện này với ai, nên chỉ yêu cầu một phần thức ăn nhiều hơn cho buổi sáng. Ăn xong, tôi lê bước trên con đường đến tiệm thuốc, quyết tâm sẽ

làm rõ mọi chuyện với người phụ nữ này.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...