Chương 1: Mở đầu
Tôi là Linh, một thằng phục vụ bàn ở quán bar. Nghe cho oai là vậy, chứ thực ra cũng chỉ làm công việc bưng bê rượu bia kiêm luôn lao công.
Nam, 23 tuổi, độc thân, không sổ đỏ, cha mẹ mất sớm. Giờ tôi sống cùng thằng em trai. Hè này nó vào cấp ba, em tôi đã thi vào trường chuyên nổi tiếng của thành phố. Nhìn nó thật sự đã rất quyết tâm để vào đó, tôi thấy mọi cố gắng của mình đã xứng đáng. Còn tôi, sau khi tốt nghiệp cấp ba, vì hoàn cảnh nên phải đi làm, cắm mặt ở quán bar này suốt năm năm nay.
Ở đây, có đủ thứ mà tiền mua được. Từ những chai rượu đắt tiền cho tới những mối quan hệ ngắn ngủi. Những con người khi bước vào đây thường chỉ hai loại những người như tôi vào đây để phục vụ, và cả những kẻ vào đây để mua vui tiêu tiền.
Những cô gái ở đây đủ kiểu. Có đứa nhỏ nhắn, hợp mắt mấy thằng lolicon (ý là loli hợp pháp đấy), có người lại căng tràn, quyến rũ, lấp lánh như những con công kiêu kì, dù có che giấu bằng cách nào thì khi đã vào đây bọn họ lại như những con nhện cái giăng tơ chờ mồi chờ những con mồi dâng hiến bản thân mình. Còn đàn ông ở đây với đủ lứa tuổi, ánh mắt dán chặt vào từng đường cong. Nhìn cảnh đó, tôi thấy họ chẳng khác nào bọ ngựa đực, chỉ chực chờ chui đầu vào lưới, bước vào trong cái bẫy của tình dục không lối thoát.
Nói thật, tôi cũng muốn như họ, nhưng ngại vì cái túi rỗng tuếch khiến bản thân chỉ biết nuốt nước bọt. Dù vậy, đã vào đây thì mỗi cô gái đều đủ sức làm hot girl có tiếng trên mạng, nên tôi cũng chẳng bỏ lỡ cơ hội để rửa mắt.
Trước đây tôi từng thử làm quen vài cô gái, nhưng kết quả toàn bị tiễn bằng mấy câu xã giao. Lý do thì dễ hiểu thôi tôi không có giá trị. Khuôn mặt thô kệch, da sạm nắng phản chiếu trong chiếc ly tôi đang lau. Tôi biết mình chẳng liên quan gì tới hai chữ “đẹp trai”.
Thở dài, đặt cái ly xuống. "Xã hội bây giờ, không giàu thì phải đẹp trai. Ít nhất có một trong hai. Nếu không thì việc kiếm được một người phụ nữ tốt ở đây thật khó lắm."
Ngẩng lên, tôi thấy đôi tay một gã khách béo trượt vào đùi của một cô gái, “núi đồi” của ả nảy lên nảy xuống theo nhịp cười dâm đãng cảnh tượng không hiếm lạ gì. Nhìn đồng hồ đã 1 giờ sáng. Đến lúc tôi được nghỉ.
Ban ngày, tôi còn làm bảo vệ ở chung cư hạng sang. Từ lúc 10 giờ sáng. Cày cuốc như vậy mới đủ lo cho hai anh em ở cái thành phố chết tiệt này.
Tiền nong của tôi cũng tạm ổn, ý định của tôi là chờ khi thằng em học xong đại học, có việc làm. Lúc đó tôi sẽ về quê, cưới một cô vợ “trưởng thành” sẽ không khó nếu lúc đó tôi giảm yêu cầu của bản thân xuống.
… Nhưng ông trời có vẻ cảm thấy cuộc sống này của tôi thật sự là vô vị cho nên đã cho tôi mãi mãi ở tuổi 23.
Tối hôm ấy, sau ca trực, gần 17 giờ tôi rời phòng bảo vệ, đi đến quán bar tiếp tục công việc. Đường vắng, trời đã nhá nhem. Đèn xanh thì đi, đèn đỏ dừng lại, con đường không một bóng xe. Tôi mệt mỏi, lơ đãng bước qua vạch kẻ đường.
RẦM!
Tiếng phanh rít chói tai. Ánh sáng trắng xóa chiếu thẳng vào mắt, tôi đưa tay lên che chắn. Một cơn đau lan từ eo dọc sống lưng ập tới. Cơ thể văng ra, máu kéo thành một đường dài trên nền nhựa đường.
“Mẹ kiếp… mình sắp chết rồi ư? Cơ thể ấm dần lên, cảm nhận thấy máu đang chảy ra khỏi cơ thể. Thật không công bằng! Tôi còn chưa muốn chết!”
Trong tầm mắt mờ mịt, một phụ nữ lao xuống từ chiếc xe VF3. Cô ta vừa mang mùi bia, vừa thoảng hương nước hoa, hòa lẫn mùi máu tanh trong khoang mũi. Giọng cô run rẩy:
“Anh… anh có sao không? Tôi sẽ gọi xe cấp cứu! Chờ… chờ”
Tôi liếc sang. Một bộ công sở, dáng người hoàn hảo, gương mặt tuyệt mỹ. Trong giây phút cuối, bản năng đàn ông bùng dậy tôi muốn đưa tay bóp lấy cặp vú của người phụ nữ đáng ghét này. “Phải bóp lấy một cái… trả thù cái cuộc đời bất công này!” tôi nghĩ thế. Nhưng mí mắt nặng trĩu, bóng tối nuốt trọn, tôi đã ngất xỉu.
Khi mở mắt, tôi thấy mình trên giường bệnh, toàn thân bất động. Vài người quen tới thăm hỏi tôi không thể nói gì và cũng không thể nói được nữa. Sáng hôm sau, một đoàn người xuất hiện trong phòng bệnh, trong đó có cả người phụ nữ đã gây tai nạn cho tôi cô ta cúi mặt. Họ nói nhiều, nhiều nhưng tai tôi chẳng nghe được gì nó cứ ù ù như ong vo ve. Đại khái tôi hiểu họ muốn tôi kí vào tờ giấy của họ, chỉ cần ký vào tờ giấy này, thì em trai tôi sẽ được trợ cấp, sống một đời no đủ. Tôi biết mình chẳng sống bao lâu, tôi ấn dấu tay vào tờ giấy, kết thúc.
Vài ngày sau, cơ thể tôi yếu dần. Thằng em trai của tôi khóc bên tai, nó rất đau khổ nhưng tôi đã mệt mỏi, trong tai tôi tiếng nó cứ nhỏ dần, rồi tắt hẳn, không gian như mặt hồ phẳng lặng. Tôi khép mắt. Và vào
giây phút ấy, tôi đã chết.
* * *
Chaporia
Bình Luận (0)