Nghiệp dư săn mồi/Chapter 4: Chapter 4:
20px

Chương 4: Nhập Thị Trấn Venai

Khi đang di chuyển, bỗng từ phía xa vọng lại những âm thanh gào thét chói tai. Tôi lắng nghe: tiếng hò hét của con người hòa lẫn với những tiếng gầm gừ kỳ lạ của thú vật. Tôi men theo tiếng động, nhưng càng đến gần, mọi thứ lại càng trở nên im ắng lạ thường. Đến khi tôi dừng chân ngay tại nơi phát ra âm thanh, cả khu rừng đã chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.

Xuyên qua lớp bụi cây cuối cùng, một mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Trước mắt tôi là một con đường mòn xuyên rừng, cảnh tượng tựa như một bãi chiến trường. Xác người nằm ngổn ngang, trên người đầy những vết thương sâu hoắm đến tận xương. Bước vào bên trong, cảm giác khó chịu dâng lên khi xác đồng loại nằm khắp nơi. Một chút sợ hãi trỗi dậy, nhưng vốn là kẻ giỏi thích nghi, tôi cố gắng giữ bình tĩnh và quan sát xung quanh.

Nhìn vào khuôn mặt và trang phục của những xác chết, tôi có thể đoán mình đang ở một thế giới khác, với bối cảnh giống châu Âu trung cổ: nước da trắng, mắt xanh, khuôn mặt góc cạnh, những bộ giáp và giày da kiểu phương Tây. Nhưng thế giới này có vẻ không đơn giản như vậy, bởi cạnh những xác người là xác của năm con quái vật hình sói nhưng lại đi bằng hai chân với chi sau phát triển như chân người. Có lẽ những vết thương chí mạng trên người nạn nhân đều do lũ quái vật này gây ra. Tôi nhăn mặt suy nghĩ, có vẻ như thế giới này sẽ giống những tựa game fantasy mà tôi từng chơi.

Nhưng mà, nghĩ lại thì hoàn cảnh lúc này thật tiện để… lột đồ. Dù sao thì, tôi cũng cần quần áo và tiền. Vài phút sau, tôi đã tìm thấy một bộ đồ lành lặn. Chất liệu vải không tốt lắm, nhưng ít ra không có lỗ thủng hay dính máu. Chắc anh chàng này chết vì bị va đập mạnh vào cây. Tôi ước lượng số tiền vừa kiếm được: năm xu vàng và 135 xu bạc. Tôi cũng cầm theo một thanh kiếm, vác nó sang hông để phòng thân, biết đâu xung quanh vẫn còn lũ quái vật.

Tôi tiến thẳng về phía trước, bầu trời bắt đầu trở nên u ám. Men theo con đường mòn cho đến khi thứ hiện ra trước mắt tôi là một bức tường thành bằng gỗ khổng lồ. Tôi bước những bước dài hơn, cho đến khi đứng trước cổng thành. Hai người lính gác với trang phục không mấy đồng đều bước về phía tôi. Một gã tóc nâu trong số họ hỏi tôi vài câu khá tùy tiện và yêu cầu phí vào thị trấn là hai xu bạc. Sau khi đặt tiền vào lòng bàn tay hắn, cả hai mở cổng cho tôi vào.

Thị trấn này không quá lớn, sự xuất hiện của tôi không thu hút nhiều sự chú ý. Thật may, tôi cũng thấy những khuôn mặt châu Á quen thuộc, vậy là nơi đây không phải là thế giới riêng của người châu Âu. Nó là một sự pha trộn của nhiều chủng tộc. Phụ nữ ở đây đều có một nét riêng, nhiều khuôn mặt mang nét đẹp lai giữa Á và Âu.

Tôi đi lang thang trong thị trấn. Thật kỳ lạ khi thấy nhiều người mang theo giáp và vũ khí như kiếm, búa… trông giống những người lính gác cổng. Tôi tiến về nơi ồn ào nhất khu chợ. Ở đó, tôi bị thu hút bởi một người đàn ông ăn mặc kỳ dị, mang một cái trống lớn trước bụng. Giọng nói của ông ta vang to, vài đứa trẻ bao vây xung quanh thành vòng tròn. Tôi đến gần và nghe ông ta đang kể một câu chuyện cổ tích, thần thoại về một vị anh hùng tên Locai, kẻ đã phong ấn kẻ thù của nhân loại dưới đáy đỉnh núi Hemo hùng vĩ.

Câu chuyện cuốn hút đến nỗi cả người lớn cũng chăm chú lắng nghe. Khi người đàn ông đánh một hồi trống kết thúc, ông ta lấy cái nón trên đầu xuống. Những người xung quanh hiểu ý, ném những đồng xu vào, có đứa trẻ còn ném cả kẹo. "Này nhóc! Đừng ném những thứ kỳ lạ vào nón chứ!" – Ông ta nói rồi gom hết “thành phẩm” vào túi áo và rời đi vào một con hẻm.

Tôi lặng lẽ đi theo. Người đàn ông như biết có kẻ đuổi theo nên nhanh chóng rảo bước. Đến một lúc, tôi lên tiếng trong con hẻm tối chỉ vừa một người chui qua: "Dừng lại!"

Người đàn ông quay lại, mỉm cười, cởi nón ra và cúi chào như một diễn viên.

"Thật may khi gặp ngài vị khách chân quý, ngài có điều gì muốn nói với kẻ hèn này chăng?" Nói rồi, một tay ông ta lén rút ra một con dao găm từ sau lưng. Gã đã làm việc này nhiều năm, và không ít kẻ đã ngấp nghé số tiền của gã, nhưng thường kết cục đều bị gã giết ngược lại. Hôm nay thật kỳ lạ, tên bám đuôi này không lén lút mà lại lên tiếng, khiến kế hoạch của gã thất bại một nửa.

Khi gặp gã, tôi đã biết mình nên tìm hiểu thông tin thế giới này ở đâu rồi. Đi theo một gã kể chuyện để thu thập thông tin chắc chắn là điều đúng đắn, vì không ai biết nhiều chuyện hơn những kẻ dùng nó để kiếm tiền. Tôi thò tay vào túi áo, ném ra năm xu bạc. Chúng rơi xuống đất, phát ra thứ âm thanh leng keng – thứ âm thanh mà gã đã nghe cả ngàn lần.

Người đàn ông giảm bớt vẻ đề phòng, nhưng vẫn giữ khoảng cách. "Quý khách muốn điều gì? Hay muốn biết gì?" – Gã cố gắng nhìn xuyên qua khuôn mặt của kẻ đối diện.

Tôi đi thẳng vào vấn đề: "Ta hỏi, ngươi trả lời. Không được hỏi ngược lại. Nếu làm tốt, tất cả số tiền này sẽ thuộc về ngươi." Tôi chỉ vào đống xu trên đất. "Hãy nói cho ta biết về thế giới này, nơi này, và cả những gì ngươi biết về lãnh thổ này."

Gã kể chuyện hơi sửng sốt, nhưng đối với hắn, những câu hỏi này dễ như được cho tiền. Dù sự nghi ngờ trong lòng càng tăng, gã vẫn trả lời mà không hỏi lại:

"Nơi đây là thị trấn Venai, thuộc phía đông Vương quốc Vaten. Theo cấp độ đô thị thì thị trấn xếp hạng thứ ba trong hệ thống: đứng đầu là thủ đô, sau đó là thành phố, rồi thị trấn, cuối cùng là làng. Hệ thống sức mạnh phổ biến được chia làm ba dòng chính: cường thuật, ma thuật và cổ ngữ. Ở Vương quốc này, người mạnh nhất là Kiếm Đế Rahan. Đất nước có các tổ chức lớn chi phối, bao gồm Hội đồng Pháp sư, Hội Mạo hiểm giả, Kiếm sư hội, Thánh hội. Cách đây khoảng 400 mét về phía bắc là một hầm ngục đầy nguy hiểm và tài nguyên, cũng là lý do nhiều mạo hiểm giả thường lui tới và lập nên chi nhánh Hội Mạo hiểm ở đây. Người quản lý trên danh nghĩa là Nam tước Rebong, nhưng kẻ nắm thực quyền lại là Hội trưởng Lenka. Nghe nói Nam tước Rebong là họ hàng của gia tộc Bá tước Lorca có huyết mạch hoàng gia, nhưng không biết tại sao lại bị điều tới nơi này."

"Vương quốc Vaten nằm ở rìa phía đông lục địa, tiếp giáp với Đại rừng Hotchi nên thường bị ảnh hưởng bởi 'thú triều' mỗi năm một lần. Nhưng ngoài ra, còn có các vương quốc khác xung quanh. Tiền tệ lưu thông là xu vàng, xu bạc và xu đồng. Mức quy đổi là 1 xu vàng tương đương 20 xu bạc, và 1 xu bạc bằng 10 xu đồng. Nhưng trên cả vàng còn có 'Tinh Huy', một mảnh Tinh Huy tương đương 100 xu vàng. Và chỉ có các Hội Pháp sư mới có quyền phân phối Tinh Huy cùng các vật phẩm ma pháp."

Gã dừng lại, nhìn tôi. "Ta đã nói hết những gì biết. Đã đủ chưa, hay ngài muốn biết thêm?"

Tôi quay lưng, phẩy tay rời đi. Âm thanh vang vọng trong con hẻm: "Khi nào có việc, ta sẽ tìm ông." Rồi tôi biến mất, để lại gã kể chuyện với nỗi căng thẳng đang dần tan biến.

Bước ra khỏi hẻm, âm thanh ồn ào của chợ búa giờ nghe thật dễ chịu. Ít nhất, tôi đã biết một chút về thế giới này. Nó đúng là giống các trò chơi nhập vai, với kiếm sĩ và cả ma thuật. Theo lời gã kia, hiện tôi đang có một ít vốn liếng nhỏ đủ để tiêu xài. Tôi quyết định sẽ tiêu tiền một cách hợp lý. Mọi thứ sẽ bắt đầu nghiêm túc vào ngày mai, vì giờ bầu trời đã chuyển sang màu cam. Tôi cần tìm một nhà trọ.

Tôi tiến tới một nhà trọ, thanh toán tiền phòng trước một tháng, rồi gọi một bữa ăn thịnh soạn mang lên tận phòng. Thức ăn khá phong phú, chỉ hơi lạ khẩu vị một chút. Sau khi người phục vụ thu dọn chén đĩa, tôi ngả lưng trên giường, nhẹ nhàng lập ra một kế hoạch để "săn phụ nữ" rồi    chìm vào giấc ngủ ngày đầu tiên ở dị giới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...