Chương 5: Hội Mạo Hiểm
Tôi thức dậy với một ly sữa nóng và ổ bánh mì, một bữa sáng khá đơn giản. Bước xuống con đường lớn, dòng người vẫn tấp nập như hôm qua. Mục tiêu đầu tiên trong ngày của tôi là đến thương hội để mua dược liệu, sau đó sẽ vào Hội Mạo Hiểm giả làm thẻ thành viên.
Tôi dừng chân trước tòa nhà lớn nhất thị trấn. Bước vào trong, một người đàn ông to béo với khuôn mặt châu Á từ phía sau quầy hàng bước ra chào đón. Bên trong chỉ thưa thớt vài người.
Giọng nói của ông chủ tràn ngập sự thật thà, nhiệt tình: "Chào quý khách! Bây giờ ngài muốn mua thứ gì? Cửa tiệm tôi đảm bảo mọi thứ trong thị trấn đều có thể tìm thấy ở đây. Nếu không tin, ngài cứ hỏi thử bất kỳ ai trong thị trấn này xem!" Nói rồi, ông ta vỗ bụng cười một cách rất chân thành, đúng kiểu một tay buôn lão luyện.
Từ tối hôm qua, tôi đã đọc chi tiết hướng dẫn của hệ thống và kỹ năng [Dược Sư Cao Cấp]. Tôi có thể làm nhiều thứ với khả năng này: giám định dược liệu, phân tích đơn thuốc, và điều chế dược phẩm chỉ cần biết tác dụng mong muốn. Quan trọng nhất, chỉ cần bỏ dược liệu vào hệ thống, thuốc sẽ được điều chế với tỷ lệ thành công 100%.
"Tôi muốn mua dược liệu," tôi nói.
Ông chủ tiệm lấy ra một cuốn sổ, mắt lướt qua các trang rồi hỏi: "Ngài có thể cho tôi biết những dược liệu ngài cần không?"
Tôi đọc ra một danh sách. Sau khi viết xong, ông ta xem xét lại rồi hỏi: "Có vẻ như ngài đang định chế thuốc hồi phục? Ngài có cần thêm hạt Canbat không? Nó rất cần thiết cho thuốc hồi phục đấy."
Tôi lắc đầu. Dù không biết tại sao trong thành phần hệ thống đưa ra không có thứ đó, nhưng tôi tin vào năng lực của hệ thống. Ông ta thấy vậy cũng không khuyên thêm – dù sao công việc của ông là bán hàng, không phải lo chuyện bao đồng. Ông gói tất cả vào một cái túi rồi đưa cho tôi: "Của ngài đây, tất cả là ba xu vàng."
Tôi móc ra hai xu vàng và hai mươi xu bạc. Giao dịch thành công.
Tôi bước ra khỏi thương hội, tìm đến một con hẻm vắng người, mở túi dược liệu ra. Tất cả gồm sáu loại. Tôi mở hệ thống, đưa từng loại dược liệu vào những ô trống trong phần điều chế. Chúng như biến mất vào không khí. Khi tất cả đã xong, tôi ấn nút "Bắt đầu". Không lâu sau, trong ô thành phẩm xuất hiện 15 bình thuốc hồi phục.
"Thành công rồi!" Nụ cười kéo dài đến tận mang tai. Ba xu vàng đổi được 15 bình thuốc, tức trung bình mỗi bình có giá bốn xu bạc. Ước tính tác dụng của thuốc này sẽ tốt hơn loại thông thường, vậy nên bán với giá 8 xu bạc là hợp lý. "Mình đúng là thiên tài! Haha, kế hoạch bắt đầu thôi!"
Tôi bước ra khỏi con hẻm, tiến thẳng đến Hội Mạo Hiểm giả – một căn nhà ba tầng khá bề thế. Tiếng chuông cửa vang lên khi tôi bước vào.
Một không gian náo nhiệt ập vào mặt: ánh đèn vàng ấm áp, những tiếng cười nói vui vẻ tạo cảm giác như một ngôi nhà. Tôi tiến đến quầy tiếp tân.
Sau khi vài vị khách trước đó rời đi, tôi ngồi lên chiếc ghế còn trống. Trước mặt tôi là một người phụ nữ tóc trắng, với đôi tai nhọn và vẻ ngoài hoàn hảo như một nữ tiên. Chỉ trong vài giây, tim tôi đã loạn nhịp. Người phụ nữ này chắc chắn là người xinh đẹp nhất tôi từng gặp. Những cô gái ở quán bar so với cô ấy chỉ là một đám rác rưởi! Vẻ đẹp thanh tao cùng với từng đường nét cơ thể hoàn hảo... Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Miện tôi bất giác nở một nụ cười ngu ngốc.
"Bình tĩnh nào!" Tôi tự nhủ, vỗ nhẹ vào ngực, cố gắng trấn định dưới ánh mắt nghi hoặc của cô gái. Cái điệu bộ khó hiểu đó chắc khiến tôi mất điểm trầm trọng. "Chết thật, mình muốn ngắm khuôn mặt này cả đời." Tôi nhắm mắt lại, thở một hơi, cố gắng véo vào đùi để ngăn bản thân không tạo thêm ấn tượng xấu.
Khuôn mặt tôi trở nên nghiêm túc: "Tôi muốn đăng ký làm mạo hiểm giả."
Cô gái gật đầu: "Được rồi. Anh có muốn đóng tiền gia nhập ngay không?"
Tôi gật đầu: "Tôi sẽ thanh toán ngay bây giờ."
Cô gái trong quầy gật đầu, với lấy một tờ giấy úa vàng và cây bút: "Phí đăng ký là 2 xu bạc, anh hãy điền thông tin vào đây và ký tên là xong."
Tôi nhanh chóng lướt qua tờ giấy. Nội dung khá đơn giản: thu thập thông tin cá nhân, kỹ năng, cấp độ, và cam kết tuân thủ quy định của hội. Tôi ký tên, viết bí danh là "Red Eye" – cái tên ngầu nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Sau khi đưa tờ giấy lại, tôi đặt lên trên hai xu bạc.
Cô gái cầm lấy tờ giấy và xu bạc, lấy một thứ gì đó trong quầy rồi đưa cho tôi, một miếng kim loại màu bạc hình chữ nhật có hai lỗ để sỏ dây vào, rồi căn dặn tôi một số điều cơ bản: "Nếu cảm thấy bản thân đủ mạnh để thăng hạng, thì anh có thể yêu cầu thăng cấp để thực hiện các nhiệm vụ yêu cầu hạng. Trong hội sẽ có người đánh giá, và đưa nhiệm vụ cho anh." Cuối cùng, cô nhìn tôi hỏi: "Anh còn vấn đề gì nữa không?"
Nói xong, cô có vẻ không mong chờ điều gì thêm. Nhưng bỗng nhiên, tôi lên tiếng: "Tôi có thể hỏi tên cô được không?"
Cô ta hơi bất ngờ, nhưng vẫn trả lời: "Tên tôi là Deni."
"Cái tên rất đẹp," tôi nói, rồi lấy từ trong túi áo (thực ra là từ hệ thống) một bình thuốc đưa cho cô: "Xin tự giới thiệu, tôi là Red Eye. Đây là món quà gặp mặt, một lọ thuốc hồi phục."
Một chiếc bình trong suốt được đẩy tới, dung dịch màu xanh lam lắt lư bên trong.
"Thuốc hồi phục không phải là màu xanh dương sao?" Cô bất giác hỏi.
Nhưng thứ cô nhận được chỉ là một nụ cười bí ẩn từ người đàn ông trước mặt. Rồi anh ta rời khỏi ghế, bước đi, để l
ại cho nữ elf lễ tân Deni một sự ngơ ngác khó hiểu.
Chaporia
Bình Luận (0)