Nghiệp dư săn mồi/Chapter 7: Chapter 7:
20px

Chương 7: tiệm thuốc của claira

Sau khi Linh bước ra khỏi Hội Mao hiểm giả, Deni vẫn đứng đó với vẻ mặt ngơ ngác, trên tay cầm lọ thuốc kỳ lạ. Đôi mắt cô hơi nheo lại, đầy nghi hoặc. Cô không chắc thứ nước màu xanh lam này có thực sự là thuốc chữa trị hay không. Định bụng sẽ nhờ một người bạn là dược sư trung cấp giúp đỡ, cô cất lọ thuốc vào túi và tiếp tục công việc.

Đến buổi chiều, khi mặt trời đã ngả màu vàng cam, Deni bắt đầu trở về nhà. Trên con đường quen thuộc, ánh mắt cô vô tình dừng lại ở một hiệu thuốc nhỏ do người bạn thân thuở nhỏ của cô mở. Đã rất lâu rồi cả hai không nói chuyện.

Deni bước vào trong. Một người phụ nữ đang loay hoay với những lọ thuốc trên bàn bỗng ngẩng lên nhìn ra cửa. Ánh nắng chiều tà và một khuôn mặt quen thuộc trong ký ức lâu ngày khiến người phụ nữ bất giác giơ tay lên: "Yo, chào đằng ấy. Lâu rồi không gặp nhỉ."

Người phụ nữ ngồi thẳng dậy, đưa mắt nhìn người bạn elf của mình. Gần 5 năm không gặp, nhưng có vẻ như cô ấy chẳng thay đổi gì nhiều, ngay cả chiều cao cũng vậy. "Deni? Cơn gió nào đưa cậu đến cái quán tồi tàn của mình đây?"

Phía Deni, cô cố tỏ ra tự nhiên, giọng nhẹ nhàng hơn: "Ừ, lâu rồi không gặp, Claira. Hôm nay có một cậu bé đến hội và tặng tôi thứ này." Nói rồi, cô lấy từ trong túi ra lọ thuốc, đặt xuống bàn. Chất lỏng bên trong lấp lánh. "Tôi chỉ cảm thấy nó kỳ lạ, muốn biết đây là thứ gì thôi. Cậu ta gọi nó là thuốc hồi phục."

"Thuốc hồi phục?" Claira có vẻ bất ngờ. Cô cầm lấy lọ thuốc trên bàn, lắc lư dung dịch bên trong, rồi nhìn từ dưới đáy lọ thủy tinh. Cô mở nắp niêm phong ra, đưa mũi lại gần ngửi. "Đúng là có mùi khá quen..." nhưng từ độ đặc và tính chất, cô biết đây không chỉ là thay đổi màu thuốc. Nó còn đặc biệt hơn thế.

Claira lấy từ trong tủ ra những vật dụng thí nghiệm. Cầm trên tay dụng cụ chuyên dụng, Cô chấm một giọt chất lỏng chứa vào, cô rạch một vết xước nhỏ trên đầu ngón tay, rồi từ từ nhỏ giọt thuốc xuống.

Chưa đầy 3 giây. Vết xước được khép lại hoàn toàn.

Trong đôi mắt mở to của Claira một dược sư trung cấp đây là sự kinh ngạc tột độ. Cô biết điều này có nghĩa là gì. Đây chắc chắn là một loại thuốc mới, hoàn toàn chưa được ai công nhận. Chỉ riêng về tốc độ hồi phục, nó đã là nhanh nhất mà cô từng thấy. Ngay cả loại thuốc hồi phục cao cấp nhất cô biết cũng phải mất gần 5 giây, và màu của nó là màu đỏ, không phải màu xanh lam này. Là một dược sư, cô hiểu ý nghĩa của sự khác biệt đó.

Nó có thể là thứ đưa cô một dược sư trung cấp trở thành Dược sư Cao cấp, vị trí mà tất cả các dược sư đều mơ ước.

Đôi mắt đầy tơ máu của Claira nhìn về phía Deni, người đang ngơ ngác. Trong mắt Deni, mọi thứ thay đổi chỉ trong vài giây. Từ một người phụ nữ chững chạc, điềm tĩnh (có chút lười biếng), Claira biến thành một người với mái tóc rối bù và đôi mắt đỏ như dã thú đang đói khát. Cảm giác này khiến Deni sợ hãi. Đã lâu lắm rồi, khi Claira còn là một dược sư hạ cấp, chính trạng thái điên cuồng này đã khiến Deni khiếp sợ và trốn tránh claira.

Còn về Claira đang trong một trạng thái cực kỳ hưng phấn. Cô muốn tìm ra người tạo ra loại thuốc này. Chỉ cần có nó, cô chắc chắn sẽ thăng cấp. Cô nhìn sang người bạn cũ, nắm chặt lấy bờ vai mảnh khảnh của Deni, mặt áp sát và nói với giọng nỉ non: "Deni... lọ thuốc này... cậu biết nó ở đâu đúng không? Xin cậu, nói cho mình biết đi. Chúng ta là bạn của nhau mà, đúng không? Nó rất... rất quan trọng với mình!"

Deni cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô không biết từ khi nào Claira đã thay đổi thành như vậy. Đôi lúc cô cảm thấy sợ hãi. Lần đó, 5 năm trước, cũng y hệt. Chỉ là lúc đó, Claira cảm thấy cô thật phiền phức. Còn bây giờ, trong mắt Claira, Deni thấy tràn ngập nhiệt huyết và sự cuồng tín. Cô có cảm giác, nếu từ chối, Claira sẽ phát điên và trói cô lại mất.

"Được rồi," Deni gật đầu, miễn cưỡng. "Mình sẽ cố. Nếu có thông tin liên lạc của người đó, mình sẽ đưa đến cho cậu, được không? Giờ thì buông mình ra được chứ?" Cánh tay như gọng kìm của Claira đến giờ vẫn siết chặt vai cô, khiến cô đau nhức.

Claira thả lỏng tay: "Mình... mình xin lỗi, Deni. Cậu biết đó, nó rất quan trọng. Và mình không cố ý, mình chỉ—"

Deni ngắt lời: "Không sao, mình hiểu. Hiểu mà." Nói rồi, cô định rời đi.

Khi Deni quay lưng định bước ra cửa, Claira gọi lại: "Deni!"

Cô quay lại, nhìn thấy khuôn mặt lúng túng của Claira.

"Mình sẽ mua lại lọ thuốc này." Claira móc ra một cái túi tiền kêu leng keng. "Mình không biết giá, nhưng chắc nó sẽ đủ thôi, phải không?" Cô nhìn vào ánh mắt của Deni. Cô biết Deni rất thích tiền. Bên trong là hơn 40 xu vàng, vậy sẽ ổn thôi. "Cô ấy sẽ thực hiện lời hứa... dù sao chúng mình cũng là bạn mà, đúng không?"

Deni cầm lấy túi tiền, rồi rời đi. Bước ra cửa, cô phất phất cánh tay mà không quay đầu lại: "Không sao đâu, mình ổn mà!" Rồi cô nhanh chóng biến mất khỏi tiệm, h

òa vào dòng người trên con đường lớn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...