Chương 8: 28 lọ
Tại nhà trọ, Linh đang thư giãn trên chiếc giường trong phòng. Thoạt nhìn, cậu đang nhìn lên trần nhà, nhưng thực ra ánh mắt cậu đang dán vào tấm bảng hệ thống với thanh tiến độ vẫn còn trống rỗng.
Đã hai ngày ở dị giới, cậu dần làm quen với mọi thứ và chẳng còn suy nghĩ gì đến quá khứ nữa. Cậu không phải là kẻ cứ đắm chìm trong những thứ không thể thay đổi. "Có một câu nói ở kiếp trước cũng là châm ngôn sống của cậu ở kiếp trước đại khái là: những thứ bản thân có thể làm được thì không cần phải suy nghĩ, những thứ bản thân không làm được cũng không cần phải suy nghĩ làm gì, dù sao thì cũng chẳng làm được." Cái chết của cậu hay nhiệm vụ từ con mắt khổng lồ kia cũng vậy, đều là thứ không thể kháng cự. Còn nhiệm vụ được giao, cậu phải xem xét thử xem mình có làm được không. Nếu không được thì... nằm thẳng. Nếu làm được thì cứ làm thôi. Và thứ cốt lõi để thực hiện nhiệm vụ chính là sức mạnh. Cậu phải đủ mạnh để đi ngang ở dị giới này. Đến lúc đó, việc tìm mấy viên đá có khi lại trở nên dễ dàng ấy chứ.
Tổng kết lại thất bại ngày hôm qua, thứ cậu thiếu chính là uy tín. Thứ này không thể xây dựng trong vài ngày được. "Đến cái Hội Pháp sư gì đó nữa. Nếu mình giải thích sao mình tạo ra được loại thuốc cao cấp như vậy? Rồi còn cả trăm loại sau này nữa? Mình sẽ phải giải thích ra sao, có khi lại bị cho là cấu kết với quỷ dữ không chừng, mình không muốn bị treo lên thánh giá vì tà thuật đâu." Có lẽ, cậu nên tìm một đối tác.
Dựa vào trải nghiệm một ngày, cậu kết luận được ba đối tượng để phân phối sản phẩm: Thương hội, Hội Mao hiểm giả, và cô gái mang búa hôm qua (dù cô ấy che giấu rất giỏi, nhưng không khó để nhận ra loại thuốc này rất tốt).
"Thật đau đầu khi lựa chọn. Hay là Thương hội vậy." Dù sao, chắc chắn cậu sẽ không thiếu dược liệu, nhưng cũng phải có biện pháp an toàn. Cậu ra ngoài mua thêm 14 cái bình thủy tinh, chia đều dược dịch trong mỗi lọ thuốc gốc ra và pha thêm nước. Thế là cậu đã có 28 bình "dược liệu pha loãng". Công việc xong xuôi, cậu quyết định chờ đến sáng mai.
Thả lỏng người, cậu chìm vào giấc ngủ cho đến khi nghe tiếng gõ cửa. Thức ăn sáng được đưa lên, vẫn y như hôm qua – hương vị của sự nhàm chán.
Cậu hòa vào dòng người, đứng trước Thương hội. Không thấy người đàn ông hôm qua, mà là một người phụ nữ thân hình mảnh khảnh, ăn mặc lịch sự tiến tới chỗ cậu.
"Ngài muốn mua gì ở Thương hội ạ? Tôi sẽ phục vụ ngài." Giọng điệu ân cần nhưng cũng đầy dõng dạc và rõ ràng.
Cậu được mời ngồi xuống một chiếc bàn. Vừa ngồi xuống, cậu nói ngay: "Tôi muốn bán dược phẩm."
"Ngài là dược sư sao?" Ánh mắt cô gái như sáng lên, thoáng có những tia hy vọng. Dù cảm thấy rất thích cảm giác được ngưỡng mộ đó, nhưng đầu óc tỉnh táo buộc cậu phải phủ nhận.
"Không, tôi chỉ là người bán giúp thôi. Một người bạn nhờ vả." Cậu nói.
Ánh mắt cô gái thoáng chút thất vọng, nhưng thái độ phục vụ vẫn rất chuyên nghiệp. Cậu lấy từ trong áo ra một bình dược dịch." Đây chính là lọ thuốc tôi muốn bán với công thức hoàn toàn mới do bạn của tôi một dược sư đang nghiêm cứu". Nói rồi, cậu im lặng chờ đợi nhận xét.
Người phụ nữ nghe xong vẫn bình tĩnh, nắm lấy cánh tay của một nhân viên khác đang đi qua. Hai người thầm thì với nhau, rồi cô gái bước vào trong. Một lát sau, cô dẫn theo một người đàn ông tuổi đã cao, chống gậy bước ra. Người phục vụ kéo ghế mời ông ta ngồi. Người phụ nữ sát bên giải thích yêu cầu của khách hàng, nhờ ông giám định.
Trước mặt là lọ thuốc, người đàn ông vươn tay ra. Lọ thuốc bắt đầu được "dò xét" kỹ lưỡng. Vài phút sau, ông gật đầu, quay sang thì thầm với người phụ nữ, rồi cúi đầu chào khách hàng và rời đi mà không nói thêm lời nào.
Người phục vụ nở nụ cười tươi: "Theo như dược sư cao cấp của Thương hội chúng tôi đã giám định, lọ thuốc này đạt hạng Trung cấp. Màu sắc và dược liệu đều không có vấn đề. Nếu ngài tin tưởng, giá chúng tôi sẽ đưa ra là 5 xu bạc cho một lọ. Nếu ngài muốn, chúng tôi có thể thu mua luôn công thức. Chúng tôi sẽ đưa ra một cái giá công bằng."
Linh thầm mừng rỡ trong lòng khi có thể kiếm được một số tiền lớn. Cậu cảm thấy bản thân đã rất có lời. Còn về công thức thì cậu sẽ không bán. Dù chưa hiểu rõ lắm về hệ thống dược sư ở đây, nhưng cậu biết thuốc gốc của mình là Cao cấp. Nếu lộ ra, sẽ có vài rắc rối nhỏ không mong muốn. Việc pha loãng quả là một phép thử thành công.
Cậu lấy ra tất cả số lọ thuốc, chất đống trên bàn. "Tổng cộng 28 lọ."
Người phục vụ hơi ngẩn ngơ, mất vài phút để kiểm đếm. Thương hội cũng khá thẳng thắn, 7 xu vàng bóng loáng được đặt vào tay cậu. Cậu quyết định mua lại một ít dược liệu để chế thuốc hồi phục và một vài loại thuốc khác ngay tại chỗ. Ngay lập tức, trong tay cậu chỉ còn lại hai đồng vàng.
Mang túi dược liệu bước ra ngoài cổng, cậu tự nhủ: "Ít nhất, mình đã kiếm được một nguồn để sinh tiền." Tiền ở đâu luôn là thứ tốt và tôi muốn có
thật nhiều để chuẩn bị cho tương lai.
Chaporia
Bình Luận (0)