Nghiệp dư săn mồi/Chapter 9: Chapter 9:
20px

Chương 9: kiếm tiền không khó 

Ngay lúc đó, ở một nơi khác trong tầng 3 của hầm ngục...

Ầm!

Một cây trùy sắt đầy gai nhọn đập xuống đầu một con khỉ đuôi dài, loài quái vật trung bình thường trú trong hầm ngục này. Đầu nó vỡ tung, chất dịch trắng đỏ bắn lên áo người đàn ông cầm vũ khí. Thanh trùy đen nhánh giờ dính đầy máu và vài mảnh xương vụn.

Xung quanh, đàn khỉ đã dần thưa bớt. Người đàn ông chống trùy xuống đất thở hổn hển. "Két...!" Tiếng hét của một con khỉ cuối cùng vang lên, nhưng ngay lập tức bị dập tắt khi một đầu búa sáng loáng đập nát đầu nó vào tường.

"Đây là con cuối cùng rồi, Zen." Cô gái cầm búa vừa đạp xong con khỉ cuối cùng nói, nhìn về phía người đàn ông với cây trùy, đội trưởng tạm thời của tổ đội.

Rồi cô liếc nhìn những người đồng đội khác: một cô gái tóc hồng trang phục như tu nữ, và một chàng trai mang cung đang lau vết máu trên lưỡi dao găm. Cô tên venga là một đấu sĩ chuyên sử dụng búa, thành viên tạm thời của tổ đội. 

Tổ đội bốn người lâm thời được lập cho nhiệm vụ lần này. Cả bốn đều là mạo hiểm giả hạng Vàng. Nhiệm vụ yêu cầu số lượng từ bốn người trở lên nên họ nhanh chóng tìm thấy nhau.

Nhiệm vụ khá đơn giản, nhưng số tiền thù lao lại kết xù nên zen đã nhận, anh ta đã tìm kiếm những mạo hiểm giả quen biết thành lập tổ đội. Nhiệm vụ Thu thập 'quả của cây táo đen' vừa tới mùa ở trong tầng thứ ba của hàm ngục sói. Mỗi trái trị giá những 12 xu vàng."

Họ đã đột nhập và lấy được năm trái. Nhưng khi rút lui, nơi đây vốn là địa bàn của ổ khỉ, nên khi bọn khỉ phát hiện. Một đàn khỉ đuổi theo buộc họ phải chiến đấu. May mắn là mọi thứ vẫn ổn, chỉ có vài vết thương nhỏ. Chỉ riêng Min, nữ tu nữ chuyên về phép thuật chữa trị, là bị thương nặng hơn cả. Có vẻ số lượng khỉ quá đông khiến cô đã dùng hết ma lực cho các phép tấn công. 

"Tu nữ không giỏi cận chiến lắm nhỉ," cô thầm nghĩ. Dù vậy, nghề tu nữ rất được tôn trọng, ngang hàng với các dược sư. Bởi lẽ, trong hầm ngục, bạn không bao giờ biết khi nào mình sẽ bị thương. Một pháp sư có thể trị thương chính là người cứu mạng bạn. Có thể nói, những lọ thuốc hồi phục là sản phẩm dùng một lần, còn các tu nữ thì 'không', chỉ cần còn ma lực, họ có thể chữa trị liên tục. Trong một đội thám hiểm luôn cần một tu nữ.

Nhưng có vẻ như sức chiến đấu và phòng thủ của Min không tốt lắm. Cô bị thương ở ngực, chân và vai phải. Dù không nguy hiểm tính mạng, nhưng những vết thương khá sâu. Họ cần thời gian để xử lý, và có thể cả đội sẽ phải chậm lại, nhưng hoàn cảnh không cho phép họ đang chạy trốn và không biết lũ khỉ có xuất hiện thêm không.

Tình hình thật rối ren. Min được cho uống những lọ thuốc hồi phục cấp thấp. Chúng có hiệu quả, nhưng phải chờ hàng giờ. Ngay cả thuốc trung cấp cũng mất vài phút. Mà mỗi giây ở đây đều quý giá. Và có vẻ như đội đã hết sạch thuốc trung cấp.

Venga sờ vào túi, cảm nhận một lọ thuốc với dung dịch màu xanh lam. "Tôi đã thử và Ít thứ này có tác dụng mạnh đến bất ngờ," cô nghĩ thầm và móc nó ra. "Uống nó đi, Min."

Ánh mắt Min ngơ ngác: "Cái gì vậy, Venga?" Tâm trạng của Min thật sự đang rất lo lắng. Thật dễ hiểu khi bạn đang bị thương và chờ hồi phục, nhưng nguy hiểm đang ở ngay bên bạn trở thành gánh nặng, thì có người đưa cho bạn một chai thuốc màu lạ. Cô thậm chí nghĩ tới việc bị đồng đội thủ tiêu và bỏ rơi cô. "Nếu vậy, tôi thà bị bỏ lại còn hơn!" Cô thầm nghĩ, cô từng nghe những tin đồn về lũ khỉ đuôi dài, chúng thường bắt cóc phụ nữ làm đồ chơi tình dục. Điều đó rất tệ, nhưng ít nhất giáo hội sẽ sớm tới giải cứu cô, theo cô như vậy còn tốt hơn cái chết nhiều.

Nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của Min, Venga hiểu ngay sự hiểu lầm. "Xin lỗi, Min. Không như cậu nghĩ đâu. Đây là thuốc hồi phục." Cô xoa đầu mình vẻ mặt hơi ngại ngùng.

"Thuốc hồi phục?" Min vẫn ngờ vực.

Venga chỉ biết gật đầu bảo đảm. Cuối cùng, Min cũng uống nó.

Chỉ vài giây sau. Min đã có thể tự đứng dậy và đi lại.

Cả đội thở phào nhẹ nhõm và nhanh chóng rời đi. Họ lên tầng hai, tần một rồi thoát ra khỏi hầm ngục. Cả bốn thở hổn hển. "An toàn rồi! An toàn rồi!" Zen thở dốc.

Lúc này, Min mới tới gần Venga thì thầm bên tai: "này Venga, lọ thuốc mới này là sao? Nó là thuốc cao cấp à?"

Venga lắc đầu: "Không đâu, mình cũng không có tiền mua thứ đó. Lọ thuốc ấy là mua từ một người bán rong."

Hai người đàn ông cũng nghe thấy câu trả lời. Bản thân họ cũng chứng kiến vết thương của Min lành nhanh một cách kỳ lạ, có thể sánh ngang với thuốc cao cấp giá hàng trăm xu bạc. Nhưng đổi lại, nó lại là thứ cứu mạng, dù muốn cũng khó mua.

Người mang cung lên tiếng: "Venga, vậy lọ thuốc đó giá bao nhiêu?"

Cô trả lời không do dự: "Tám xu bạc."

"Tám xu bạc?!" Cả ba đồng thanh hét lên, há hốc mồm. Họ không tin nổi vào tai mình.

Min lập tức móc từ trong túi ra ba xu vàng: "cậu có thể mua giúp mình được không? Chỉ cần 10 bình... à không, 5 bình thôi! Mình có thể đưa hết số tiền này!"

Hai người đàn ông cũng nhao nhao theo. Chỉ trong chốc lát, trên tay Venga đã có gần hai mươi xu vàng - một số tiền khá lớn.

Venga run tay. Cảm giác mong đợi này khiến cô nghĩ: "Mình sắp phát tài rồi!" Nụ cười không giấu nổi hiện trên mặt cô. "Được thôi, được thôi! Nếu có gặp, tôi sẽ mua cho các bạn!"

Nói rồi, cô cất hết số tiền vào túi. "Thật ra kiếm tiền cũng không khó lắm." Cô thầm nghĩ.

Sau khi chia tay, Venga quyết định đi xung quanh cả ngày để tìm Linh. Và nếu có thể, cô muốn hợp tác lâu dài với cậu ta. Nụ cười trên mặt Venga trở nên tươi tỉnh hơn bao giờ hết trong đầu cô đang mơ đến

viễn cảnh trong giấc mơ của mình sẽ làm gì với số tiền đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...