Thu lão mắt ươn ướt kể:
Lão đã không còn thấy dấu chân đó, tảng đá nhẵn nhụi như chưa từng có ai tác động đến. Lão cúi người, dụi mắt xem lại mấy lần. Phải chăng đã hoa mắt?
Lúc đang tìm kiếm, bỗng có một tiếng gọi từ phía sau vọng đến:
— Ngươi… lại đây! Ngươi… lại đây!
Lão xoay đầu lại, thì thấy tiếng kêu này phát ra từ hang động đằng xa. Tiếng kêu như đang đưa lão vào mê man, bất giác dẫn lão đi vào trong đó.
Lúc mở mắt ra, lão đã thấy trước mặt là thân ảnh một con bướm khổng lồ, thân cao năm trượng. Đôi mắt nó màu đỏ, sáng lên, phát ra hồng quang kỳ dị. Bốn cánh bao phủ màu đen, điểm những đốm ngũ sắc rực rỡ. Hai cái râu to bằng cột nhà, gai mọc tua tủa.
Lão hoàn hồn, vội quỳ xuống:
— Xin Đại Vương tha mạng, tiểu nhân chỉ vào đây hái linh dược, không giết hại bất cứ sinh linh nào.
Điệp Yêu vội nói:
— Ngươi đứng lên, cái quỳ của ngươi, ta không dám nhận.
Lão run rẩy đứng dậy khom người:
— Không biết Đại Vương triệu kiến tiểu nhân có việc gì?
Điệp Yêu cười lên từng tiếng ghê rợn, hang động run lên, đá vụn rơi xuống lách cách:
— Haha… haha! Đã rất lâu ta chưa nói chuyện với ai. Nay gặp đúng người có ngộ tính cao, thật là sảng khoái.
Lão thở phào nhưng vẫn không dám khinh suất:
— Tiểu nhân không dám. Việc gì để Đại Vương bận tâm, tiểu nhân sẽ dốc lòng phụng sự.
Điệp Yêu nhìn chằm chằm vào lão, khẽ nói:
— Đã rất lâu rồi… ta cần ngươi đưa một người đến gặp ta.
Trong đầu lão chợt lóe lên suy nghĩ, chắc Điệp Yêu cô đơn đã lâu, nên lão nhanh miệng đáp ngay:
— Đại Vương cần người như thế nào? Già trẻ lớn bé trong thôn lão đều quen biết. Có Lão Lý kể chuyện trong tửu lầu, hắn học rộng hiểu nhiều, chuyện trên trời dưới đất hắn ta biết tuốt.
Hay Như Mộng cô nương, hát hay đàn giỏi, kỹ năng thổi sáo điêu luyện, đưa người ta vào tiêu dao mộng cảnh. Lúc lên như Phi Long Thăng Thiên, lúc xuống như Vũ Điểu Giáng Đại Hà, mọi người đều si mê…
Điệp Yêu tức giận, mất kiên nhẫn, quát lớn:
— Ta không cần những người đó. Ngươi chỉ cần dẫn con gái ngươi đến gặp ta!
Mặt lão ngờ nghệch.
Lão nghĩ, con gái lão tư chất hơn người: 1 tuổi đã biết bò, 2 tuổi đã biết đi, 3 tuổi đã biết gọi “Phụ”, “Mẫu”, 4 tuổi biết cầm chổi tu luyện võ đạo, trấn áp đàn gà trong thôn.
Lên 5 tuổi được lão truyền y đạo, tuy toàn chế ra độc dược nhưng đó là thiên phú không phải ai cũng có.
Lão cười gượng:
— Tiểu nữ ở nhà không có thiên phú gì, nói đúng hơn là cực kỳ ngu ngốc. Không biết có gì lọt vào mắt Đại Vương, để Đại Vương nhọc lòng chiếu cố.
Điệp Yêu lúc này, từ trên đôi mắt lạnh lẽo đó, có hai dòng nước đang rơi từng nhịp xuống đất, bình tĩnh đáp:
— Ngươi có còn nhớ dấu chân trên đá mười sáu năm về trước không?
Lão giật mình, nụ cười tắt hẳn.
— Tiểu nhân nhớ. Vợ chồng tiểu nhân lấy nhau đã lâu, chưa có con cái. Sau việc đó thì sinh ra tiểu nữ.
Chuyện này chỉ có hai vợ chồng lão biết. Nay Điệp Yêu hỏi chắc là có liên quan đến.
Không gian trong động bỗng im lặng, vài tia sáng yếu ớt chiếu vào thân ảnh hai người.
Điệp Yêu nghẹn ngào, đôi mắt đang chớp đỏ, hai vệt nước rơi xuống đất chậm rãi, kể:
— Dấu chân đó là của ta. Mười sáu năm trước, khi ta còn là Bách Hoa Tiên Tử dạo chơi trong khu rừng này.
Lúc đó, vì mải mê hồng trần, ta phải lòng một nam nhân. Ta và chàng thề nguyền sống chết, kết làm phu phụ. Một thời gian sau, ta biết mình mang thai.
Điệp Yêu bồi hồi, người run rẩy, giọng cay nghiến:
— Tiên giới biết chuyện, chàng bị Hộ Pháp đánh chết, ta thì bị Lão Tổ trách phạt, hóa thành Điệp Yêu, giam giữ ở đây, giày vò ngày đêm.
— Trước khi biết mình gặp chuyện, ta để lại dấu chân đó, thả vào bản nguyên của con ta, để mong chờ người có cơ duyên gặp được, mang thai và sinh nở hộ.
Bà ta nghẹn giọng, đôi cánh đen run lên, ngửa mặt, dòng nước mắt lăn xuống:
— Đã mười sáu năm rồi, ta rất nhớ nó. Ngày nào ta cũng đợi ngươi đi ngang đây.
Lão lúc này đã khóc ngất, nước mắt rơi lã chã. Đây là câu chuyện đau lòng nhất lão từng biết.
Lão lấy tà áo lau đi nước mũi, rồi đáp:
— Không ngờ Bối Nhi của tiểu nhân có mệnh khổ như vậy…
Lão sụt sùi, đau lòng cho Bối Nhi và phụ mẫu của nàng. Một phần, lão thương Bối Nhi như con ruột, lỡ như nó nhận mẫu thân thì có còn nhớ đến lão hay không?
Một phần, nếu mẫu thân nàng không được gặp con thì còn đau lòng thế nào.
Gương mặt cười tươi của Bối Nhi hiện lên khiến lão đắn đo, nhưng vẫn đáp:
— Đại Vương yên tâm, tiểu nhân sẽ dẫn nó vào đây thăm người.
Điệp Yêu xúc động, mắt đỏ ngầu:
— Ta vô cùng cảm kích. Công lao dưỡng dục của ngươi dành cho con ta… Nó tên là Bối Nhi à?
— Tên Bối Nhi, nghe thật hay. Ta rất thích. Nhưng có việc này, ngươi đừng nói với nó những chuyện vừa rồi.
— Ta chỉ cần ngươi đưa nó vào đây, cho ta gặp mặt thôi. Ta sợ nó biết ta là mẫu thân, nó sẽ bị đả kích.
Lão gật đầu đồng tình:
— Tiểu nhân hiểu.
Điệp Yêu cười khanh khách:
— Ta có món bảo vật tặng ngươi, xem như báo đáp ngươi đã dưỡng dục nó.
Đại Yêu thổi từ trong miệng ra viên châu to bằng ngón tay cái, màu đen, bóng loáng. Viên châu bay đến trước mặt lão. Bà ta giải thích:
— Đây là Hắc Mộc Châu. Nó là thần vật trời sinh, giải được bách độc, mang vào trong người bách độc bất xâm. Để giải độc, chỉ cần để lên vết thương hoặc ngậm trong miệng nửa canh giờ.
Lão đưa hai tay lên, viên châu rơi vào tay.
Lão nhìn qua, viên châu màu đen sáng bóng, có những hoa văn màu vàng lạ mắt, tỏa ra lớp sương mỏng màu đỏ, phảng phất mùi thơm linh dược thượng phẩm.
Lão biết đây là bảo vật vô giá. Tay lão run run vì thật sự, với lão nó quá giá trị. Lão có thể cứu rất nhiều người.
Lão ngập ngừng:
— Đa tạ Đại Vương, bảo vật này quá trân quý. Tiểu nhân thấy, chăm sóc nữ nhi là việc đương nhiên, không xứng với bảo vật này.
Điệp Yêu giọng vẫn bình thản:
— Ngươi cứ nhận lấy. Ngươi đã thay ta chăm sóc nó, ta thấy hổ thẹn với ngươi, nên công lao này ngươi xứng đáng.
Lão cúi người:
— Đa tạ Đại Vương. Tiểu nhân sẽ đưa Bối Nhi vào thăm người.
Điệp Yêu xoay người vào trong, đôi cánh khép lại như thu hết uy áp:
— Trời đã gần tối, ngươi về đi. Nhớ đưa nó vào gặp ta, mẫu thân như ta rất muốn gặp nó.
Lão cung kính chắp tay:
— Tiểu nhân rõ.
Sau khi nghe câu chuyện đẫm nước mắt vừa rồi, Lôi Hạo, Thu Lão, Thanh Nương, mắt đã ươn ướt.
Bất giác nhìn ra cửa, thấy Bảo Bảo đang cưỡi lên cổ Bối Nhi.
Bảo Bảo cười ha hả:
— Đố tỷ đánh được đệ! Không đánh được thì làm chó!
Nàng cầm cây phất trần, quất qua quất lại vào đùi Bảo Bảo, quát to:
— Xuống ngay! Tỷ đánh thật đó!
Tiểu hài tử lè lưỡi, cười híp mắt:
— Đệ không xuống… Đánh đi, coi ai ngã trước biết liền.
Mặt nàng đỏ lên nóng rang.
Suy nghĩ một lát, nàng hành động… chạy thẳng vào trong nhà, hất thẳng Bảo Bảo lên bàn.
Bốn đôi mắt nhìn nhau, chỉ có Bối Nhi là cười thỏa mãn.
Hắn, Thu Lão, Thanh Nương ngơ ngác. Bảo Bảo khóc nấc lên…
Hắn đan tay lại, ho nhẹ:
— Bối Nhi dẫn Bảo Bảo vào ăn cơm à?
Lúc này, năm đôi mắt nhìn nhau, đồng thanh đáp:
— Ăn cơm thôi!
Một khắc sau, đồ ăn đã dọn lên bàn. Cả nhà quây quần, người thì ăn liên tục, người thì gắp món này, người chộp món kia.
Hắn là người ngoài nên ăn khá từ tốn, nhưng có thể thấy tốc độ hắn đang tăng dần đều. Chẳng mấy chốc đã bằng với bốn người bọn họ.
Đây mới thật sự là “nhập gia tùy tục”.
Chaporia
Bình Luận (0)