Đã rất lâu rồi, hắn mới có cảm giác thỏa mãn như thế. Làm người phàm cũng thấy không tệ!
Sau khi ăn xong, Thanh Nương và hắn đi rửa bát. Thu Lão thì đang giảng bài cho hai tỷ muội. Hắn xoay qua hỏi Thanh Nương:
— Chuyện đó, Bối Nhi, đã biết chưa?
Nương lắc đầu, thở dài:
— Bọn ta chưa biết phải nói sao…
Hắn gấp gáp:
— Vậy còn việc gả nàng, chẳng phải cũng rất nguy hiểm sao?
Thanh Nương hồi tưởng:
— Chuyện đó… là của hai tháng trước. Ta và Lão Công có cứu một người. Người này là một đạo sĩ, bị Thiên Độc Giáo hạ trùng độc. Vì Dược Viên Cốc đóng cửa, nên lang thang đến đây xin đan dược.
Nương bưng đống bát đã rửa xong sắp lên kệ, thở dài:
— Lão công nhà ta không đành lòng, nên dùng Hắc Mộc Châu cứu. Tịnh dưỡng ở nhà ta một thời gian. Khi thấy Bối Nhi, lão bấm đốt ngón tay rồi nói...
Tay Nương run run, mím môi thốt ra:
— “Mệnh số trắc trở, sắp gặp họa diệt thân”…
Hắn giật nảy mình. Nương kể tiếp:
— Bọn ta hoảng hồn dò hỏi. Lão nói: Tiểu nữ là Thiên Linh Căn, nếu không gặp quý nhân thì sống không quá ba tháng. Lão nói ý trời khó tránh, chỉ có một cách: trong vòng ba tháng phải gả nàng đi. Đặc biệt, phu quân phải là người phàm, và người đó phải được nàng chấp thuận.
Hắn bỗng ngớ người, rồi đồng tình:
— Đúng, chỉ có cách này mới cứu được nàng. Người nàng tình nguyện sẽ giúp nàng cùng tiến giai, mà nếu là người phàm sẽ không gây nguy hiểm cho nàng. Một công đôi chuyện. Lão đạo sĩ này là chính nhân quân tử.
Thanh Nương lắc đầu, tỏ vẻ bất lực:
— Nhưng hai tháng nay, ta và Lão Công chạy đằng đông, đằng tây, tìm mối để gả nhưng nó không vừa ý ai cả. Người thì nó chê mập, chê già, chê ốm, chê không thông minh bằng nó. Nay có cậu, ta mừng như vớ được vàng. Nhưng với tình hình này…
Hắn cười đáp:
— Thật sự, vãn bối còn rất nhiều vướng bận, chưa nghĩ tới việc hôn sự.
Hắn ngập ngừng:
— À… vậy còn Bách Hoa Tiên Tử, mẹ ruột Bối Nhi? Nếu không còn cách nào khác, sao không thử cầu viện bà ấy?
— Ta cũng từng nghĩ đến, nhưng đến đó… không dẫn Bối Nhi theo, bà ta có để yên không? — Nương giọng chua chát.
Hắn gật đầu đồng tình. Trong đầu vang lên tiếng Đại Yêu:
— “Nếu muốn cứu nó, tại sao không mang nó đến gặp ta?”
Hắn suy nghĩ miên man. Lát sau cả nhà đã đi ngủ. Hắn nằm trên giường, trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.
Sáng hôm sau, lúc hắn còn đang mơ màng về Yên Nhi, nụ cười đang nở nhẹ, mắt híp lại thỏa mãn, bỗng có tiếng vang lên phá vỡ mộng tưởng xuân thì:
— Dậy đi, hôm nay ta dẫn cậu đi gặp một người.
Hắn choàng mắt ra, hoảng hốt thấy Thu Lão đang cười rất xấu xa, mắt nheo lại. Theo phản xạ, hắn lấy chăn che trước ngực y như một trai tân chính hiệu. Một khắc sau hoàn hồn, hắn vội đáp:
— Vãn bối thay đồ ra ngay.
Thu Lão hôm nay đầu tóc gọn gàng, mặc chiếc đạo bào y kiểu hôm qua, chỉ khác mỗi màu. Tay cầm phất trần phe phẩy, nhưng nó hôm nay đã xơ xác đi rất nhiều, cọng dài cọng ngắn tua tủa. Người ngoài nhìn vào sẽ thấy lão như một vị đạo sĩ tu vi cao thâm, riêng chỉ có người quen lão mới biết lão là y sư chính hiệu.
Đi con đường gồ ghề lên núi, đá lỏm chỏm, hai canh giờ sau đã đến nơi. Trước mắt hắn là một ngôi nhà nhỏ lợp bằng rơm, mùi rơm rạ còn phảng phất. Xa xa núi đá nhấp nhô còn đọng sương mù lơ lửng. Cạnh bên có suối chảy róc rách. Trước nhà có một bàn bốn ghế gỗ đơn sơ. Trên bàn có ấm trà và bàn cờ. Cảnh vật xung quanh y như sinh ra để dành cho nó, gọi là tiên cảnh cũng không quá đáng.
Lúc này, trong nhà vang lên tiếng:
— Thu đệ đệ đến rồi à? Ngồi, ngồi.
Bước ra là một vị đạo sĩ râu tóc bạc trắng, dáng mập mạp, phúc hậu, mặc đạo bào y như Thu Lão. Hắn chắp tay kính:
— Vãn bối bái kiến tiền bối.
Lão vội đáp:
— Không dám, không dám. Đạo sĩ ta tu vi thấp kém… tiếng “tiền bối” lão không dám nhận.
Hắn và Thu Lão mặt ngơ ra. Mỗi người đang có suy nghĩ riêng. Lão ta nheo mắt, cười khoái chí:
— Không ngờ đến chứ gì. Ngồi xuống ghế, ta giải đáp cho.
Cả ba chầm chậm ngồi xuống, sáu con mắt nhìn nhau đề phòng. Thu Lão lên tiếng trước:
— Đây là Lôi Hạo, người huynh nói với đệ.
Thu Lão quay sang nói tiếp:
— Đây là Cơ huynh, tự là Tiêu Huyền Cơ.
Hắn nãy giờ không chớp mắt lấy một cái. Vì người biết hắn từng là Đại Lão tu tiên chắc chắn không đơn giản. Địch hay bạn còn chưa rõ, mà hiện tại là người phàm nên càng phải cảnh giác. Hắn điềm tĩnh:
— Mong Cơ tiền bối giải đáp khúc mắc.
Cơ Lão rót trà, giọng thong thả:
— Nên gọi là đạo hữu. Dù đạo hữu đã là người phàm nhưng khí chất bất phàm. Nguyên nhân đạo hữu ra nông nỗi này, bần đạo không rõ và cũng không có ý xấu. Nhưng thiên tượng luôn chính xác.
Hắn thở nhẹ, mừng thầm vì người muốn biết hắn chỉ có kẻ địch, mà Cơ Lão lại biết qua xem tinh tượng. Ánh mắt hắn nhìn vào cốc trà, giọng nhẹ nhàng:
— Mong đạo hữu nói rõ.
— Bần đạo hôm trước xem tinh tượng, thấy một tinh tú sáng rực lên hướng về nhà Thu Lão đệ, còn sáng hơn của ta. Ta biết đạo vận người này không tầm thường. Hôm nay gặp đạo hữu, ta thêm phần chắc chắn. — Cơ Lão vuốt râu, tay cầm cốc trà cười đắc ý:
— Tuy ta tu vi không cao, nhưng xem quẻ tượng chưa sai bao giờ.
Thu Lão mặt hầm hừ, cướp lời ngay:
— Con heo nái nhà Liễu đại thẩm, huynh nói tháng trước sẽ sinh, nay đã gần cuối tháng, ngày nào đại thẩm cũng qua tìm đệ xin linh dược cho heo ăn. Huynh nên xem lại đi.
Cơ Lão mặt nổi gân xanh, đập bàn cái bốp, mắt liếc sang, quát:
— Tại nó không phải người!
Nói xong, Cơ Lão sụt sùi:
— Từ ngày ta đến đây, ai có việc gì cũng tìm ta. Heo không đẻ, chó đẻ ít con, gà đẻ nhiều trứng… đến mức ra khỏi cửa đạp phân tiểu cẩu cũng tìm ta xin quẻ.
Cơ Lão nhìn xuống cây phất trần, thở dài:
— Nó xơ xác hệt như ta. Nó từng là bảo vật của tông môn, vì ân cứu mạng ta tặng nó cho Thu đệ đệ. Thấy nó như vậy, ta biết đạo hạnh của ta đã suy kiệt thật rồi.
Hắn nghĩ: Nếu Cơ Lão biết phất trần của lão hôm qua đã đại chiến 300 hiệp với chổi quét nhà, chắc còn đau lòng hơn.
Quay sang Thu Lão, thấy lão đã nhìn lên trời, tay chắp sau lưng, chắc do hôm nay trời đẹp. Hắn nhẹ giọng an ủi:
— Đạo hữu đừng quá thương tâm. Thiên vô tam nhật vũ, Nhân vô nhất thế cùng.
“Trời không mưa liên tiếp ba ngày, con người không thể cùng cực trong một đời.”
Cơ Lão chắp tay:
— Đa tạ đạo hữu.
Cơ Lão liếc sang Thu Lão:
— Đệ đừng nhìn lên trời nữa, hôm nay sẽ không mưa đâu.
Nói xong, vài hạt mưa lất phất rơi, nhưng cũng không ai dám lên tiếng. Lát sau, Cơ Lão hỏi:
— Đạo hữu đã biết chuyện của Bối Nhi rồi à?
— Tại hạ đã biết, nhưng cách thì vẫn chưa nghĩ ra. — Hắn đáp dứt khoát.
Cơ Lão mặt ngơ ra:
— Cách gì? Không phải cách đã có rồi à? Chỉ cần chọn ngày lành tháng tốt là động phòng thôi. Mà ta nghĩ cũng không nên chọn, phiền phức lắm.
Hắn hiểu ra vấn đề, vội đáp:
— Tại hạ lúc này còn nhiều vướng bận, khó lòng làm được.
Thu Lão liền vỗ ngực, cất tiếng vang vọng:
— Ta biết ngay mà. Thân là nhạc phụ, chẳng khác nào xỉ nhục uy danh của ta.
Nói xong, lão móc từ trong áo ra rất nhiều lọ đan dược, tên đều bị làm mờ. Hắn tỏ vẻ bất lực, càng khiến hai lão thêm phần chắc chắn. Hắn dùng hết công lực còn sót lại hét lên:
— Thật sự tại hạ đã có ý chung nhân!
Hai lão mặt bình thường, xem như chưa có gì xảy ra, đồng thanh:
— Đánh cờ!!! Đánh cờ!!!
Hai lão mở bàn cờ ra, mặt nham hiểm. Hắn thầm nói vào tai:
— Tại hạ xin cáo từ.
Hai lão bất ngờ quỳ xuống, ôm chân hắn gào khóc to:
— Vậy chúng ta nghĩ cách khác, đừng đi mà!
Hắn gật đầu. Hai lão ngồi lại, một khắc sau mặt họ nghiêm túc, như chưa từng rơi giọt nước mắt nào. Hắn không biết, họ đã diễn đi diễn lại cảnh này bao nhiêu lần.
Hắn lên tiếng:
— Chuyện Bối Nhi có Thiên Linh Căn, ở đây chúng ta đều biết. Bách Hoa Tiên Tử ở Dạ Điệp Cốc.
Hai người còn lại gật đầu. Hắn nói tiếp:
— Thứ nhất, Bách Hoa Tiên Tử lại là Điệp Yêu, chúng ta phải làm rõ, vì chỉ có Thu Lão thấy bà ấy.
— Thứ hai, nếu đây là kiếp số của Bối Nhi, chỉ có nàng ta gỡ được, nên việc hai người gặp nhau chắc chắn phải xảy ra.
— Thứ ba, chúng ta phải biết rõ sức mạnh hiện tại của bà ấy, vì nếu đối phương không có ý tốt, chắc chắn chúng ta sẽ chịu thiệt.
— Cuối cùng, phải vào trong hang cọp mới bắt được cọp con.
Hắn và Cơ Lão nhìn về Thu Lão. Lão uất ức nói:
— Đi thật sự rất dễ, nhưng về thì sao? Không dắt Bối Nhi đến, mà còn thăm dò? Không lẽ hỏi thăm sức khỏe rồi ra về? Hay nói Hắc Mộc Châu bà cho là giả, xin đổi cái khác!
Hắn trầm ngâm, nhìn Thu Lão nói:
— Thu Lão, cho tại hạ xem Hắc Mộc Châu.
Thu Lão lấy ra Hắc Mộc Châu đưa hắn. Hắn cầm trên tay, xem kỹ từ hoa văn đến độ sáng, đưa lên trời ngắm. Hương linh dược bay xộc vào mũi, dễ chịu. Đúng là thần vật trời sinh.
Hắn xoay qua, xoay lại, bỗng bất chợt thấy điều lạ thường
Chaporia
Bình Luận (0)