Ngũ sắc ước định/Chapter 2: Ngôi nhà mới và những vị hôn thê kỳ quặcChapter 2: Ngôi nhà mới và những vị hôn thê kỳ quặc
20px

Chương 2: Ngôi nhà mới và những vị hôn thê kỳ quặc

Tôi vẫn không hiểu tại sao cha lại có thể nói mấy chữ "sống chung" nhẹ như không.

Chỉ một đêm sau bữa tiệc kinh hoàng đó, tôi đã bị tống lên xe riêng chở đến căn biệt thự mà ông đã chuẩn bị sẵn.

Xe dừng trước một cổng sắt to đen sì, với phù điêu gia huy Katsuki lạnh lẽo như dọa người.

Quản gia Katsuki đứng đợi sẵn, cúi đầu thật thấp khi cửa xe mở:

“Katsuki-sama, hoan nghênh cậu và các tiểu thư.”

Tôi bước xuống, mặt mày u ám. Sau lưng là mấy chiếc limousine khác cũng dừng lại. Cửa bật mở.

Tôi thấy Yuki nhảy xuống trước tiên, mái tóc bạch kim tung nhẹ trong nắng sớm, váy trắng bay bay. Cô quay phắt lại nhìn tôi, cười tinh quái:

"Anh Kuro ~ cùng về nhà mới thôi!"

Aoi thì lười biếng bước xuống, tay đút túi váy dạ tiệc xanh đậm (vẫn chưa buồn thay đồ). Mắt cô lườm tôi như thể tôi là tội đồ khiến cô phải có mặt ở đây.

Yura chậm rãi đặt gót giày xuống bậc xe, kéo váy tím đắt tiền lên thật duyên dáng. Cô liếc tôi cười nhạt:

“Thật thú vị... chúng ta cùng ở chung. Mong Kuro-san chiếu cố nha~.”

Hina hí hửng chạy tới, tay lắc lắc vali trắng to đùng như kéo đồ chơi.

“Kuro-kun ơi~ biệt thự này rộng quá trời luôn! Cùng khám phá đi!”

Erika bước xuống cuối cùng, rất từ tốn, chỉnh lại mái tóc vàng óng của mình. Cô chỉ liếc tôi:

“Đừng có cản lối.”

Bước qua cổng sắt, chúng tôi bước vào đại sảnh lát đá cẩm thạch bóng loáng. Một chiếc đèn chùm pha lê treo lơ lửng như đe dọa sẽ rớt xuống đè chết tôi bất cứ lúc nào.

Tôi đứng im lặng, quan sát tất cả.

Nội thất đúng kiểu “quá giàu có đến vô duyên”: tường ốp gỗ quý, thảm Ba Tư, tranh sơn dầu khổng lồ, cửa sổ vòm với rèm đỏ rực.

Hina thì hú lên:

“Đẹp quá ~~~~ như lâu đài ấy!”

Yuki xoay một vòng:

“Chỗ này chính thức thành lãnh địa cảa em rồi!”

Aoi khoanh tay, chép miệng:

“Lòe loẹt. Tôi chỉ cần chỗ ngủ.”

Yura ngắm tranh treo tường:

“Hừm... phong cách cũng không tệ. Nhưng sàn nhà cần được đánh bóng lại.”

Erika đi trước mấy bước, giọng đều đều:

“Trước khi cãi nhau, làm ơn chọn phòng đi. Tôi không thích lãng phí thời gian.”

Quản gia Katsuki khẽ ho nhẹ:

“Thưa cậu chủ, phòng cậu là phòng chính giữa tầng hai. Các tiểu thư có thể chọn các phòng còn lại trên cùng tầng.”

Yuki nắm tay tôi lắc lắc:

“Anh Kuro ở giữa hả ~ em ở kế bên anh nhé!”

Aoi chặn lại ngay:

“Không. Tôi không ở cạnh hắn.”

Hina xung phong:

“Em ở đối diện anh Kuro nhé ~ để tiện mang bánh ngọt cho anh!w”

Yura cười khúc khích:

“Tôi cũng không ngại gần phòng cậu, miễn cậu đừng hét khi thấy tôi mặc đồ ngủ.

Tôi thở dài, giơ tay đầu hàng:

“Các cô tự chia đi...”

Erika kết luận:

“Đủ rồi. Tôi sẽ làm danh sách chia phòng. Kuro không có quyền chọn. Đồng ý chứ?”

Mọi người im lặng đúng ba giây. Rồi Yuki phồng má, Hina cười toe, Aoi gật đầu nhẹ, Yura nhún vai.

Tôi thì ngồi phịch xuống ghế, bất lực.

Sau vụ chọn phòng căng thẳng, đến giờ ăn trưa.

Chúng tôi ngồi quanh bàn ăn gỗ dài như cho vua chúa.

Quản gia đặt từng món Tây cầu kỳ lên.

Tôi im lặng cắt miếng steak.

Yuki thản nhiên ghim nĩa vào miếng thịt trên đĩa tôi:

“Em ăn miếng này nha ~”

“...Đĩa em cũng có mà.”

“Của anh ngon hơn!”

Aoi thì quay đi, cắm mặt ăn, không nói câu nào. Nhưng tôi thấy cô lườm Yuki trong gương.

Hina hỏi tôi:

“Kuro-kun, sau bữa này anh rảnh không? Em muốn đi tham quan nhà bếp với anh!”

Yura nheo mắt:

“Nhà bếp? Ý cưng là lôi người ta vào chỗ tối để tỏ tình à?”

Hina đỏ mặt:

“Không phải!!”

Erika gõ nhẹ nĩa xuống đĩa:

“Tập trung ăn. Và quyết định luôn phân công việc nhà đi.”

Mọi người lặng đi một giây.

Yuki nhảy cẫng:

“Em làm nhóm trưởng nha! Anh Kuro phụ tá ~”

Aoi nhăn mặt:

“Tôi không nghe theo ai.”

Hina giơ tay:

“Em phụ chị Yuki chia bánh nha!”

Yura vuốt tóc:

“Tôi không rửa chén. Nhưng sẽ trông vui mắt khi Kuro-san làm.”

Erika bình thản:

“Tôi kiểm tra sổ chi tiêu và kế hoạch tổng vệ sinh. Kuro, rửa chén. Được chưa?”

Tôi nuốt nước bọt.

“...Thật tuyệt. Gia chủ tương lai như tôi sẽ rửa chén.”

Sau bữa ăn, tôi leo lên cầu thang cũ kỹ mà lát cẩm thạch trắng bóng. Ánh nắng xuyên qua kính màu chiếu những mảng đỏ xanh lên sàn.

Phía sau lưng, tôi nghe Yuki gọi:

“Anh Kuro ~ nhớ gõ cửa trước khi vô phòng em nha!”

Aoi:

“Tốt nhất là đừng có vô.”

Hina:

“Em làm bánh nha ~ anh có ăn thì nói trước!”

Yura lười biếng vẫy tay:

“Cứ gọi tôi nếu anh cô đơn quá ~”

Erika lạnh lùng:

“Kuro, mai 7 giờ họp bàn nội quy. Vắng mặt thì tự dọn nhà một mình.”

Tôi thở ra thật dài.

"Sống cùng 5 cô gái này... cha à, người thật ác độc."

Ánh hoàng hôn nghiêng trên mái ngói cổ. Tôi tựa tay vào lan can ban công phòng riêng, nhìn về xa xăm.

Dưới kia, tiếng cười nói, tiếng cãi vã, tiếng chân chạy nháo nhào vang lên.

Một mái nhà. Sáu người. Và một lời hứa danh dự không ai phá bỏ được.

Chẳng biết đây là thiên đường, hay địa ngục. Nhưng từ hôm nay... nó đã bắt đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...