Ngũ sắc ước định/Chapter 1: Hôn ướcChapter 1: Hôn ước
20px

Chương 1: Hôn ước

Hôm đó là một buổi tối sang trọng đến nghẹt thở.

Đèn chùm pha lê soi sáng sảnh tiệc dát vàng, ly rượu vang đỏ phản chiếu ánh nến lung linh, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên giữa cuộc trò chuyện đầy vẻ khách sáo của giới thượng lưu.

Năm gia tộc quyền lực nhất Nhật Bản được người đời gọi là Ngũ Đại Gia Tộc  tụ họp ở đây. Ai cũng ăn mặc chỉn chu, ánh mắt thận trọng nhưng cũng không che giấu được vẻ kiêu hãnh ngầm.

Gia tộc Katsuki của tôi vốn là gia tộc đứng đầu trong năm nhà này. Và tôi Katsuki Kuro , đứa con trai duy nhất hôm nay chính là tiêu điểm của bữa tiệc.

Tôi ngồi yên trên chiếc ghế bọc nhung đen ở đầu bàn dài, tay đặt hờ lên thành ghế lạnh ngắt, cà vạt được thắt chỉnh tề nhưng cổ tôi nóng bừng. Bên trái mái tóc đen mượt của tôi có một bím nhỏ cài kẹp trắng chi tiết duy nhất khiến bộ vest sang trọng của tôi bớt ngột ngạt.

Tôi lướt mắt nhìn quanh, cố giữ vẻ bình tĩnh.

Ai cũng biết lí do chúng tôi tụ tập hôm nay: để chính thức “công bố” một lời hứa điên rồ đã lỡ miệng mười năm trước.

Hồi đó, các vị trưởng tộc ngà say rượu đã cười ha hả mà nói:

“Nếu thằng Kuro lớn lên, cứ để nó chọn một trong số con gái của chúng tôi làm vợ đi! Thế là gọn năm nhà mãi làm ăn cùng nhau.”

Chẳng ai ký giấy, nhưng ai cũng ngầm thừa nhận đó là lời hứa danh dự .

Và giờ, họ đã biến nó thành một sợi xích trói lên cổ tôi.

Tôi liếc nhìn năm cô gái đang ngồi dọc bàn tiệc.

Ánh đèn pha lê lấp lánh trên mái tóc và trang phục của họ, ai nấy đều xinh đẹp đến mức gần như siêu thực. Nhưng chẳng ai tỏ ra thoải mái.

Katsuki Yuki  em họ tôi.

Cô ấy mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, váy satin phản chiếu ánh đèn như ánh trăng non. Mái tóc bạch kim buông dài, ánh lên sắc bạc dịu nhẹ. Đôi mắt xanh lấp lánh như đá sapphire nhìn tôi chằm chằm, vẻ ngoài trong trẻo như thiên thần nhưng ánh mắt lém lỉnh như đang cười thầm trêu chọc.

Hoshizora Aoi  tiểu thư gia tộc thống lĩnh thể thao.

Mái tóc xanh đen dài mượt, phần đuôi ánh lên sắc đêm. Váy xanh đậm ôm sát eo, vai thẳng tắp. Đôi mắt navy lạnh lẽo như mặt biển đêm không sao. Cô ấy không thèm quay sang nhìn tôi, ánh mắt hướng xuống ly rượu như tôi không hề tồn tại.

Kanzaki Yura  thừa kế đế chế thời trang.

Tóc đen ánh tím dài quá thắt lưng, ánh tím phản chiếu khi cô hơi nghiêng người. Váy tím đậm đơn giản nhưng sang trọng, ôm trọn đường cong tinh tế.

Đôi mắt thạch anh tím ánh lên vẻ sắc sảo, nụ cười mỏng như vẽ – ánh mắt lướt qua tôi khiêu khích, như đang cân nhắc trêu đùa chỉ để xem tôi bối rối thế nào.

Amami Hina  viên ngọc của ngành giải trí.

Mái tóc xanh dương mượt mà như sóng biển dưới ánh trăng. Váy baby blue xòe nhẹ, nơ trắng buộc ngang eo. Đôi mắt xanh biển sâu lấp lánh nụ cười dịu dàng. Cô ấy nghiêng người bắt chuyện với người hầu, ánh mắt liếc về tôi đầy thân thiện, như muốn trấn an không khí căng thẳng.

Saionji Erika  người kế thừa gia tộc tài chính và đầu tư.

Tóc vàng óng được uốn sóng nhẹ buông dài ngang lưng, phản chiếu ánh đèn như kim loại quý. Váy vàng kim sang trọng, khoe bờ vai trần và eo thon. Đôi mắt hổ phách sáng rực, ánh nhìn kiên định như lưỡi dao. Dáng ngồi thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng quan sát mọi người, rõ ràng tính toán từng lời nói.

Tôi nuốt nước bọt.

Thật buồn cười tất cả họ đều quá hoàn hảo, quá xa vời. Và tôi chưa từng thân thiết thật sự với bất cứ ai.

Tiếng trò chuyện khách sáo vang lên trong sảnh. Rồi cha tôi Katsuki Haruto khẽ gõ ly rượu.

Âm thanh vang lên chói tai.

“Xin mọi người yên lặng.”

Căn phòng lặng đi.

Ánh mắt các trưởng tộc dồn về cha tôi, rồi dồn về tôi. Tôi siết chặt nắm tay đặt trên bàn, cố giữ nét mặt trống rỗng.

“Mười năm trước, chúng ta đã có một lời hứa danh dự.”

“Hôm nay, ta muốn tuyên bố rõ ràng: Nếu Kuro muốn kế thừa gia tộc Katsuki, nó phải cưới một trong năm vị tiểu thư đây.”

Không gian như đặc quánh lại.

Tiếng hít thở của tôi vang rõ trong lồng ngực.

“Từ nay đến khi tốt nghiệp cấp 3, chúng sẽ học cùng trường – và sống cùng một mái nhà mà ta đã chuẩn bị.”

Tôi sững sờ.

Sống cùng một mái nhà? Cùng năm người con gái xa lạ?

“Không ai được phép phản đối.”

Cha tôi nâng ly rượu.

”Nào, chúc mừng cho năm nhà chúng ta.”

Tiếng chạm ly vang lên khô khốc, như gõ lên nắp quan tài.

Tôi nhìn quanh thấy ánh mắt Yuki ánh lên vẻ phấn khích tinh quái, Aoi lạnh tanh né tránh, Yura cong môi cười mỏng đầy ẩn ý, Hina mím môi hơi lo lắng nhìn tôi, còn Erika thì nhìn thẳng, ánh mắt như lưỡi dao mài bén.

Tôi cắn nhẹ môi dưới.

Cảm giác như bị ép ra đứng giữa ván cờ khổng lồ mà chẳng có quyền lựa chọn nước đi.

Từ đêm nay, tôi Katsuki Kuro chính thức trở thành món hàng đổi chác cho một lời hứa danh dự mà chẳng ai dám phá vỡ.

Và mọi thứ trong cuộc đời tôi đã không còn quay lại được nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...