Mẹ ngồi bên cạnh.
Lặng lẽ đan áo len.
Hai chiếc kim đan đan qua đan lại.
Yên tĩnh đến lạ.
Tôi nhìn đôi bàn tay đang cầm cuộn len của mẹ.
Trong lòng bỗng nghẹn lại.
Mẹ già rồi.
Mái tóc đã bạc gần một nửa.
Nếp nhăn trên mặt cũng nhiều hơn trước.
Thế nhưng…
Suốt nửa năm kể từ ngày tôi ly hôn về nhà.
Mẹ chưa từng trách tôi lấy một câu.
Chỉ lặng lẽ mỗi ngày đổi món nấu cơm.
Sợ tôi ăn không đủ no.
Sợ tôi mặc không đủ ấm.
“Mẹ.”
Tôi khẽ gọi.
“Sao vậy?”
Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi.
“Con trai của dì Vương…”
“Tên là gì?”
“À.”
“Trần Học Văn.”
Mẹ đặt chiếc áo len xuống.
Ánh mắt bỗng sáng lên.
“Sao thế?”
“Con muốn gặp à?”
“Gặp thử xem sao.”
Ngày hẹn là thứ Bảy tuần sau.
Ở một quán cà phê giữa trung tâm thành phố.
Tôi đến sớm mười phút.
Chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Tháng Mười Một.
Thời tiết đã bắt đầu se lạnh.
Quán cà phê mở máy sưởi rất ấm.
Trên lớp kính phủ một màn hơi nước mỏng.
Trần Học Văn cũng đến rất đúng giờ.
Anh cao vừa phải.
Đeo kính gọng đen.
Mặc sơ mi trắng sạch sẽ.
Bên ngoài khoác một chiếc áo len màu xám nhạt.
Trông rất nho nhã.
Giọng nói không lớn.
Nhưng rõ ràng.
“Xin chào.”
“Tôi là Trần Học Văn.”
“Xin chào.”
“Tôi là Lâm Niệm.”
Anh ngồi xuống.
Gọi một ly Americano.
Còn tôi gọi một cốc sô-cô-la nóng.
Lúc đầu.
Không khí hơi ngượng ngùng.
Chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
Anh là người mở lời trước.
Nói rằng mình làm về thiết bị điện tử ở Thâm Quyến.
Công ty không lớn.
Chỉ hơn mười nhân viên.
Hai năm gần đây.
Việc kinh doanh không được thuận lợi.
Nên tạm thời quay về đây một thời gian.
Tôi lắng nghe.
Thỉnh thoảng gật đầu.
Thỉnh thoảng đáp lại vài câu.
Trò chuyện được một lúc.
Anh nhắc đến mối tình cũ của mình.
Hai người quen nhau bốn năm.
Đã chuẩn bị kết hôn.
Nhưng gia đình bên kia chê anh chưa có nhà.
Cuối cùng…
Đành chia tay.
“Hồi đó cũng đau lòng lắm.”
Anh cười.
Đẩy nhẹ gọng kính.
“Cảm thấy mình thật vô dụng.”
“Nhưng bây giờ nghĩ thông rồi.”
“Dưa hái ép thì không ngọt.”
“Người ta muốn có cuộc sống tốt hơn.”
“Tôi không cho được.”
“Vậy thì…”
“Mỗi người đều sống tốt cuộc đời của mình.”
Trong lòng tôi khẽ rung lên.
“Còn cô thì sao?”
Anh nhìn tôi.
“Tôi nghe nói…”
“Cô cũng vừa ly hôn?”
“Ừ.”
“Có tiện kể nguyên nhân không?”
Tôi do dự một lát.
Cuối cùng.
Chỉ kể sơ qua mọi chuyện.
Không nhắc đến quá nhiều chi tiết.
Chỉ nói rằng…
Giữa chúng tôi đã mất đi sự tin tưởng.
Anh im lặng một lúc.
Rồi khẽ nói:
“Không dễ dàng chút nào.”
“Mọi chuyện qua rồi.”
Tôi mỉm cười.
“Ừ.”
Anh nâng ly cà phê.
“Con người…”
“Vẫn phải nhìn về phía trước.”
Hôm đó.
Chúng tôi trò chuyện hơn hai tiếng.
Lúc bước ra khỏi quán.
Trời đã tối.
Anh hỏi tôi có muốn cùng ăn bữa tối không.
Tôi lắc đầu.
“Mẹ tôi còn đợi ở nhà.”
“Vậy.”
“Tôi đưa cô ra bến xe.”
“Được.”
Hai người sóng vai bước đi.
Gió tháng Mười Một thổi tới.
Tôi bất giác rụt cổ.
Anh nhìn thấy.
Liền tháo chiếc khăn quàng cổ xuống.
Đưa cho tôi.
“Quàng đi.”
“Kẻo cảm lạnh.”
“Không cần đâu.”
“Tôi…”
“Cầm đi.”
“Tôi không lạnh.”
Tôi chần chừ vài giây.
Rồi nhận lấy.
Chiếc khăn có mùi bột giặt rất nhạt.
Sạch sẽ.
Dễ chịu.
Lúc lên xe buýt.
Tôi nhìn anh qua cửa kính.
Anh vẫn đứng ở bến xe.
Mỉm cười.
Vẫy tay với tôi.
Xe chậm rãi lăn bánh.
Bóng dáng anh càng lúc càng xa.
Cuối cùng.
Tan vào màn đêm.
Khi về đến nhà.
Mẹ đang ngồi chờ trong phòng khách.
Vừa thấy tôi bước vào.
Bà lập tức nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Thế nào?”
“Cũng được.”
Tôi treo chiếc khăn lên móc cạnh cửa.
“Là người khá thật thà.”
Mẹ cười.
Khóe mắt cũng giãn ra.
“Vậy thì tốt.”
“Thật tốt.”
Đêm đó.
Tôi nằm trên giường.
Trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong đầu hỗn loạn vô cùng.
Lúc thì hiện lên bóng lưng Lục Diễn Chu đứng trước cửa siêu thị.
Lúc lại là chiếc khăn Trần Học Văn đưa cho tôi.
Lúc thì là dáng vẻ Lục Thi Ngữ quỳ dưới đất bật khóc.
Lúc lại là gương mặt lạnh lùng của bố mẹ chồng.
Tôi xoay người.
Kéo chăn trùm kín đầu.
Sáng hôm sau đi làm.
Chị Lưu vừa nhìn đã biết tôi có chuyện.
“Sao thế?”
“Không khỏe à?”
“Không sao.”
“Tối qua ngủ không ngon thôi.”
Chị không hỏi thêm.
Đến giờ nghỉ trưa.
Chỉ lặng lẽ nhét vào tay tôi một quả quýt.
Ba giờ chiều.
Đến giờ đổi ca.
Tôi vừa bước ra khỏi cửa siêu thị.
Đã nhìn thấy Lục Diễn Chu đứng bên kia đường.
Vừa thấy tôi.
Anh lập tức băng qua.
Đi thật nhanh đến trước mặt tôi.
“Niệm Niệm.”
“Anh có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì?”
“Tôi…”
Anh ngập ngừng.
“Anh nghe nói…”
“Em đi xem mắt rồi?”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Ai nói với anh?”
“Mẹ em…”
“Nói với mẹ anh.”
“Tại sao mẹ tôi lại nói chuyện đó với mẹ anh?”
“Hai người…”
Chaporia
Bình Luận (0)