- Một tí nữa ta sẽ gặp nhau chứ?
- Được, chắc chắn mà.
- Đừng nhắn tin cho tôi nữa, cô không xứng đáng. Đồ giả tạo tật nguyền.
- Người như cô cũng muốn thích tôi à! Thật thấp kém.
- Cô khiến tôi xấu hổ khi quen biết cô ấy. Nhìn những dòng tin nhắn hiện lên trên màn hình máy tính của em gái, tôi ngơ ngạc nhận ra một phần lí do dẫn đến cái chết của em. Bàn tay tôi run lên, con chuột duy chuyển trong tay tôi không biết khượng lại bao lâu. Mắt tôi ướt át nhận ra mọi chuyện một cách muộn màng. Đứng sững tại đó hồi lâu, tôi bất lực mà ngồi phịch xuống cách ghế bên cạnh, đọc từng dòng, từng dòng tin nhắn, trái tim tôi đau nhói lên, mà thắt chặt lại.
Những đoạn hội thoại ngọt ngào như muốn tán tỉnh khiến tôi đọc cũng cảm thấy nội da gà. Đến đây, nhìn vào những lời đáp trả của nghi nghi tôi biết em mình thực sự thích chàng trai này. Ngước mặt lên nhìn vào tên người trò chuyện, chỉ đề một cái tên " thần tượng" - biệt danh, tôi không cần tìm hiểu cũng đủ biết đây chính là Trần Tuấn Minh- thần tượng nhóm CDC.Màn hình chính lúc này vẫn đang hiện lên những dòng tin miệt thị em gái tôi, từng dòng, tôi không thể tưởng tượng tại hiện trường tối đó em phải chịu cuốn sốc và tra tấn tinh thần như thế nào? Đứng lên, nhìn vào chiếc ghế mới ngồi, hình bóng cô em gái nhỏ ngồi ở đây líu lo mãi bên tai hiện rõ. Có lần, em cũng ngồi tại đó, năng nỉ, nũng nịu trong rất dễ thương. Đầu ốc tôi lúc này chỉ có em, hình bóng em không ngừng hiện ra, góc mắt tôi cứ thế mà đỏ he lên.
Nằm trên giường, ôm chiếc chăn em từng đấp, nắm chiếc ngói em thường nằm , vị trị mà em thích , tôi hối hận vì đã không nói với em nhiều lời yêu thương hơn. Càng hồi hận và dằn vặt hơn với câu hỏi vẫn luôn quẩn vây" Nếu lúc đó tôi không quay lưng, đi theo sau em, thì bi kịch ấy có thay đổi không?" . Trong tôi lại có nhiều suy nghĩ hơn, khi tưởng tượng đến ngày hôm ấy. Em chắc hẳn rất lạnh , rất lạnh phải không? Lúc đó, em có cần chị không?có ai đó đến bên em không? Tâm trạng tôi lúc này như muốn chết theo em gái. Nhưng dòng suy nghĩ kịp ngăn cản lại" ba mẹ , mày còn ba mẹ mà giang kì, sẽ ra sao khi người con gái cuối cùng ra đi nữa đây, họ sẽ rất tồi tệ" một dòng suy nghĩ nội tâm khác lại vang lên" Không! Mày đang sợ cái chết,mày không thương em gái của mày..." Tôi ôm đầu , mà bất lực nằm trên chiếc giường lớn lạnh lẽo. Tay tôi nắm chặt lại " phải! Tất cả bi kịch của gia đình tôi, đều do tên thần tường chó ác kia, chính hắn".
Giữ suy nghĩ đó, tôi lần đầu tiên , bước đến trước bài vị em gái mình. Nhưng giọt nước mắt lăn trên má tôi giờ đây lạnh lẽo, tuôn ra như mưa khi nhìn thấy gương mặt em qua lớp ảnh đen trắng kia. Đưa đôi bàn tay lên, run run vuốt ve tấm hình. Thầm hứa một lời hứa với em sẽ bắt những người tổn thương em phải đền tội." Chị nhất định sẽ làm được, khiến hắn phải thê thảm như em lúc chơi vơi trong lòng nước lạnh đông ấy". Về lại phòng, tôi lấy lại bình tĩnh, gương mặt lạnh tanh, làm việc dứt khoát, tôi đưa tay lấy hết những tấm hình, potter của tên thần tượng ấy, đốt hết như thể hiện quyết tâm về một lời hứa vừa thốt ra. Đôi tay tôi kiên định , đứt khoát đến mức không cần suy nghĩ nhiều. Tôi quyết định từ bỏ hết những sở thích của chính mình,tôi nhất định phải kiên định, không thể mang theo chút ngần ngại hay thương xót nào. Đốt cùng đó là những sở thích nhẹ nhàng, dễ thương mà tôi từng theo đuổi. Ánh mắt tôi lúc này, không còn ngần ngại nữa, suy cho cùng đó cũng chỉ là những yêu thích nhất thời, tôi không cần. (Cô chị gái, không nhận ra góc mắt vô tình bây giờ, ẩn sâu bên trong là sự tiết nuối không tên, cô đốt hết những thích cô yêu thích cũng là dấu chấm hết, từ bỏ một Giang Kì yếu đuối, thích sự dễ thương, nhẹ nhàng.)
" Tôi nhất định phải làm được, em chờ chị nhé Giang nghi, sớm thôi chị sẽ bắt hắn phải đền tội" Cả buổi tối đó, tôi ngồi để tìm hiểu về tên thần tượng đó, nhìn vào tấm ảnh mới nhất, anh ta mỉm cười trước ống kính, bàn tay tôi không nhịn được mà nắm chắt góc bàn, ánh mắt giờ đây chỉ chứa đựng một sự ghét bỏ thù hận đến đỉnh điểm. Cuối cùng, một dòng Thông tin đã hữu ích" thần tượng Trần Tuấn Minh sắp hết thời hạn kí hợp đồng với công ti, chuẩn bị nộp hồ sơ vào trường Đại học Gia Hà tại Bắc Kinh". Tôi nhận ra ngôi trường này ngay, vì tôi đang cân nhắc có nên chon vào ngôi trường này không? Khéo miệng tôi thoáng qua một nụ cười có chút ma mị , âm mưu.
Nhận ra , ông trời cũng đang mỉm cười với tôi, cùng tôi chọn ngôi trường này là nơi bị kịch của Trần tuấn Minh bắt đầu. Đêm đó, tôi không ngủ ,tâm trí chỉ đang vận hành để lên một kế hoạch tỉ mỉ. Liệu cậu ta có một kết cục tốt, khi giờ đây tôi đang nuôi một cái kết thảm hại khác cho cuộc đời ngỡ trải đầy hoa hồng của cậu ta?. Vừa nghĩ tôi vừa đưa mắt nhìn lên trời cao ,nói" em sẽ ủng hộ chị chứ , nghi nghi"nhìn hoài lâu ,mở mắt lần nữa đã sáng rồi. Bước ra ngoài, " con gái à!lại đây ba mẹ bảo " tôi ngập ngừng ngồi xuống ghế" dạ". Cha mẹ nhìn nhau thông báo về việc họ sẽ về quê một thời gian, có chút hụt hẫng,nhưng tôi vẫn tôn trọng quyết định này. Có lẽ, nơi đây, khiến cho họ không thoải mái, khi đi đâu ,hình bóng của cô em nhỏ lại hiện hữu. Họ hỏi tôi có muốn theo về quê không? Tôi đam chiêu hồi lâu , vẫn mạnh mẽ ,dứt khoát trả lời " không" . Thoát quá,tôi thấy cha mẹ có chút hụt hẫng, nhưng tôi lại không muốn nói gì theo,vì sợ chính mình sẽ yếu đuối,mà không đành lòng. Hôm nay , nộp hồ sơ vào trường. Các bạn cùng lớp cũ khá bất ngờ, liền xúm lại" ê giang kì, bọn tao nghĩ mày sẽ chọn Đại học Địa Nam chứ?" Tôi chỉ thờ ơ, nhìn về phía cánh cửa trường tôi thầm nuôi một dự định lớn" Tôi phải chọn ngồi trường này, nhất định phải chọn, nơi đây có mục tiêu của tôi" nói xong nhận ra ánh mắt nghi ngờ và hơi mông lung của mọi người tôi " ờ" mãi cho qua chuyện. Bước lên bục một vài bước, " wao .....wao ..kia có phải là Trần Tuấn Minh không? Anh ấy ngoài đời đẹp trai vãi. Giang kì tao với mày lại kia đi? " Tôi với ánh mắt lạnh như về phái anh ta.
Bước xuống xe, anh ta nở một nụ cười rất tười, mọi người xung quanh hò hét lên như vừa gặp của quý, quay quanh mà tiếp cận. Nhìn vào hào quang của anh ta, đáy mắt tôi tối lại, nắm tay xiết chặt dây cặp. Một câu nói khiến tôi thoát ra còn tức giận đang dồn nén. " Giang kì ,dây cặp mày nó sắp đứt rồi ! Buôn ra nhanh. Mày thích anh ấy thế à! Nhìn muốn lại cướp lấy người ta rồi."- Nam Thư . Tôi im lặng đứng đó hồi lâu,nhìn thật rõ vào khuôn mặt khiến em gái tôi tổn thương. Cậu ta bước lên từng bật cầu thang, nên nật thang ngang tôi, cậu ta quay mặt sang, nhìn vào phía tôi, nở một nụ cười. Đến đây, trái tim tôi như ngừng đập, suy nghĩ không ngừng chạy số. Không biết ý nghĩ cho nụ cười vừa rồi là gì? Tôi trơ mắt đứng sững sững cho đến khi Nam thư lay người. Tâm trạng của tôi ảnh hưởng với dòng suy nghĩ đang xâm lấn.
Liệu anh ta có biết tôi là ai? Nụ cười đó có phải là anh ta đã biết lí do tôi có mặt ở đây không?Nghĩ đến đây,trái tim tôi thắt lại, ánh mắt thoáng quá chút sợ hãi không muốn việc trả thù chưa kịp bắt đầu đã kết thúc. Đến phòng nộp hồ sơ, vừa khéo tôi nộp ngay sau cậu ta. Quay mặt lại, vẫn là nụ cười ấy, cậu ta tươi tĩnh nhìn tôi. Không muốn lộ sơ hở, tôi cũng nhanh chóng nở lại một nụ cười công nghiệp với cậu ta. Sâu trong đáy mắt tôi không thể không thể dấu ngọn lửa căm phẫn sâu đậm.Nộp hồ sơ xong , ra đến sân trường tôi vừa hay nhìn thấy bóng anh ta lên xe, tôi lần đầu tiên cảm thấy nặng nề đến vậy . Thầm hứa kiên nghị rằng,"lần sau sẽ không phải là nụ cười, mà là những giọt nước mắt của cậu rơi xuống " .
Lê bước về nhà, một cảm giác trống vắng ngập đến trong tôi. Nỗi cô đơn đã không còn xa lạ, nhưng trong tôi vẫn không khỏi hụt hẫng . Bởi vì, tôi biết rằng,dù có về nhà thì sẽ Không có ai chờ đợi tôi nữa , không còn bữa cơm với đầy đủ ba mẹ và em gái. Không có người hằng đêm chờ tôi cùng đi ngủ, cùng trò chuyện. Bước qua một cửa hàng ,nhìn vào mặt kính phản chiếu , tôi nhìn thấy bản thân đã thay đổi. Hai hàng lệ lăn trên má thực sự khiến tôi không còn nhận ra nữa . Có lẽ , khóc quá nhiều khiến tôi không nhận ra có nước mắt cũng không có gì khác khi bình thường nữa. Khoác trên mình những bộ đồ đen, lạnh lùng, ít gần không phải là lần đầu tiên. Nhưng mục đích cho phong cách lại khác nhau. Nếu trước kia, tôi khoác lên nó với mục đích tỏ ra lạnh lùng,ngầu. Nhưng giờ đây , nó lại là cách để tôi kiên quyết hơn với con người mình và với người khác. Tôi không muốn trở thành một cô bé ngây ngô, đơn giản,nhẹ lòng như trước. Tôi phải kiên định hơn, trưởng thành hơn. Thẩm chí, là cáo già hơn để thực thi công lí dù phải thực hiện trong bóng tối. Tôi tin mình sẽ làm được, vì tôi biết nghi nghi sẽ luôn dõi theo từng bước chân của tôi. Về đến nhà, không ngoài dự đoán nhưng không gian lạnh lẽo vẫn khiến tôi cảm thấy lạnh lẽo người.
Ngồi lên chiếc sofa ,tôi nghẹn ngào mà bật khóc vì tuổi thân, không nghĩ bản thân lại có ngày như thế này. Tôi từng viết rất nhiều bài văn về sự cô đơn, lạc quan,chấp nhận sự thật..... Nhưng khi ở trong hoàn cảnh này, tôi mới hiểu nó không đơn giản vượt qua chút nào. Sống mũi cay xè, nhiều lần lau nước mắt nhưng rồi lại khóc. Tôi bất lực mà gào thét trong cô độc. Tiếng vọng lại ấy, cũng chỉ mình tôi nghe, cũng mình tôi gặm nhắm. Tôi không để ý mình đã khóc trong bao lâu. 1 tiếng,2 tiếng ,hay đã rất lâu rồi .....tất cả đều vô nghĩ khi chẳng còn ai đến để lau nước mắt cho tôi nữa. Cười ngượng một tiếng ,tôi đứng dậy bước vào căn phòng mình. Đứng lên, tôi nhìn thấy một mẫu giấy trên bàn. Phông chữ với mùi hương cũng đủ để tôi biết đấy là ai? " Giang Nghi-con gái của mẹ , khi con đọc được bức thư này có lẽ ba mẹ đã đi rồi. Mẹ yêu con, nhưng những nỗi đau hằng ngày đang dằn xé lòng mẹ chưa một ngày nào là nguôi ngôi. Mẹ hiểu hơn ai khác con rất yêu nghi nghi, con là người đau buồn hơn ai khác. Mẹ biết con dám bước ra khỏi phòng tức là con đã có cho mình nhưng dự tính và có một lí do để con sống, mẹ hiểu điều đó. Mẹ cũng hiểu cái chết của nghi nghi là một bất thường. Nhưng con à, con còn cả một tương lai phía trước , hãy sống cho con nhé. Đừng để thù hận làm mờ lí trí mà đưa ra những quyết định sai lầm. Mẹ rất và rất muốn tự mình nói với con , nhưng lại sợ lòng mình nghẹn ngào mà không nói được gì. Mẹ lại sợ không có đủ sức lực để đứng trước con mà khuyên con quên đi cái chết của em mình.
Mẹ là một người mẹ tồi phải không con? Mẹ chưa từng hiểu con và nghi nghi,không có thời gian cho gia đình. Con trong suốt nhiều năm phải chăm sóc em và nuôi lớn chính mình. Xin lỗi con, khi đủ bình tĩnh mẹ sẽ trở về. Xin con tha lỗi cho một người mẹ vô tâm này!- Mẹ yêu con- đứa con gái đáng thương." Tiếng nấc lên trong tôi, như tiếng lòng đang vụn vỡ , muốn quên đi nhưng lại rất sợ thực tại trước mắt sẽ nhấn chìm quyết ngỡ đã kiên định của mình. Gạt đi dòng người mắt, tôi hiểu chỉ có kẻ yếu kém mới mãi khóc lốc. Tất cả sẽ tôi luyện nên một kẻ vô tình ,sắt lạnh. Chìm trong suy nghĩ đó, không biết bao lâu, lần nữa tỉnh dậy đã là buổi sáng sớm. " Bin......bin....bin" tiếng báo thức vang lên muộn màng, thứ đánh thức tôi dậy lại là thù hận đang căng tràn. Khác với những thiếu nữ cùng lứa, đang hân hoan đoán chào một năm học mới, tôi cũng nuôi cho mình một sự hào hứng mang tên" tử thần sắp đến " đây. Nụ cười nở trong ngày lại là nụ cười ma rãnh, đầy thủ đoạn. Gặp cậu ta một lần nữa tại cỗng trường.
Tôi không thể không cảm thán"trùng hợp thật" nhìn người trước mắt ,vẫn là nụ cười tươi ấy ,không hiểu sao tôi thấy có chút chân tình,sâu lắng. Đáp lại cậu ta , tôi quyết định cho cái bắt đầu bị kịch của đời Trần Tuấn Minh. Tôi gượng cười , nói" xin chào, tôi tên là Giang Kì ,rất vui được gặp cậu" đồng thời với đó, tôi đưa tay ra như thể hiện một sự thân thiện đầy gượng ép. Bước lên nhưng bậc cầu thang với một đống suy nghĩ phức tạp. Bỗng " chết......á....." Tôi trượt chân ngã về phía sau. Một cú sốc bất ngờ khiến tôi phải hốt hoảng mà nhấm mắt cảm chịu. Nhấm mắt hồi lâu, vẫn chưa có động tĩnh gì, tôi quay sang thì có một luồng hơi ấm áp phả vào tai. Nhìn kĩ một lần nữa, nhận ra người trước mặt là Trần Tuấn Minh với vẻ mặt tức giận ,tôi mạnh mẽ đứng thẳng gạt tay cậu ta ra một cách dứt khoát. Những rồi tiếng nói trầm thấp của cậu ta vang lên " Cậu có sao không ?" Tôi mới nhận ra mình đã quá gay gắt. Điều chỉnh lại tâm trạng, tôi cười nhẹ một chút, khẽ nói" bất ngờ chút thôi,tớ không sao!xin lỗi ,làm cậu sợ rồi!"Nói xong, cậu ta chị cười một cái rồi đi tiếp. Nhưng khi nhìn xung quanh ,tôi thấy có rất nhiều người đang nhìn ,với ánh mắt đa nghi đầy chấm hỏi.
Từ xa, " ê Giang Kì....chờ tao với coi, tao thấy hết rồi nha,tiến triễn nhanh quá!" Tôi không nói gì mà chỉ gật đầu cho qua chuyện. Nam kì- người bạn thân chơi với tôi từ thời thơ ấu. Cậu ấy, mới đi về quê nên vẫn chưa biết em gái tôi đã mất. Càng không biết, tôi giờ đây đang chống cọi với sự cô đơn đến đáng sợ. Tôi không muốn nói cho cậu ấy biết, vì không muốn có thêm một người nhìn tôi với ánh mắt thương hại nào. Bước đến trước cửa thư viên- nơi gián bảng phân lớp, tôi nhìn tên mình trong hàng trăm cái tên. " Kiều Giang Kì phòng C7"hiện ra trước mắt , trên tôi vài cái tên,không ngoài dự đoán là cái tên ấy" Trần Tuấn Minh phòng C7" . Tôi đã mất khoảng một tuần hơn để tìm ra khối học của cậu ta, không quan tâm đến sợ thích ,độ phù hộp tôi đặt nguyện vọng mà không chần chừ. Bởi tôi biết rằng ,trong cuộc chiến này, tôi chẳng có cơ hội nào để tiếp cận cậu ta gần như thế, chỉ có sự kiên quyết , đánh đổi hiện tại là vũ khí duy nhất để tôi tiếp tục chiến đấu. Đứng trước cánh cửa lớp, nhũng tiếng rộn rã vang lên, những trong tôi lại có một cảm giác bình tĩnh đến lạ . Chỉ nhẹ nhàng thở một hơi dài, khẽ nói" bắt đầu " rồi tiến thẳng chân về phía trước. Nhưng cảnh tượng phía trước lại khiến tôi sững người hồi lâu? Và đó là gì?
Chaporia
Bình Luận (0)