Nhà khoa học dị giới/Chapter 16: Thu Hoạch Đắng và Ánh Sáng Lặng ImChapter 16: Thu Hoạch Đắng và Ánh Sáng Lặng Im
20px

Trận chiến kết thúc nhanh như lúc nó bắt đầu, nhưng sự im lặng mà nó để lại còn nặng nề và vang vọng hơn cả tiếng gầm rú của lũ Grock. Không khí đặc quánh mùi ozone, một mùi hóa chất khô khốc, xa lạ của một thế giới khác, hòa quyện với mùi máu tanh nồng và mùi đất đá bị bật tung. Trước mặt họ là một bãi chiến trường, nhưng là một bãi chiến trường kỳ lạ và đáng sợ. Không có những vệt kiếm loang lổ, không có những mũi tên cắm sâu. Chỉ có những cơ thể co quắp, những dấu vết cháy xém nơi dòng điện nhảy qua, một sự tĩnh lặng đến ghê người của những cái chết phi tự nhiên.

An đứng trên mỏm đá, khẩu súng điện từ trong tay anh đột nhiên trở nên nặng trĩu, như thể nó được đúc từ chì và sự hối hận. Cơn say adrenaline của trận chiến đã qua đi, để lại một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo. Trong đầu anh, tiếng rít của tụ điện dường như vẫn còn vang vọng. Anh đã dành nhiều ngày để tính toán quỹ đạo, hiệu suất năng lượng, cấu trúc vật liệu. Anh đã xem xét nó như một bài toán kỹ thuật thanh lịch, một giải pháp tối ưu. Nhưng anh chưa bao giờ chuẩn bị cho kết quả cuối cùng, cảnh tượng của những sinh vật sống bị dòng điện vô hình tra tấn, co giật cho đến chết, biến một thực thể sống thành một mớ rối loạn của những xung thần kinh. Logic lạnh lùng của bản thiết kế và thực tại tàn bạo, xấu xí của việc sử dụng nó là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Phía dưới, Elara di chuyển. Cô không nghỉ ngơi, cũng không ăn mừng. Với sự im lặng và trang nghiêm của một người thực hiện nghi lễ cổ xưa, cô đi giữa những xác Grock. Với những con vẫn còn đang co giật trong cơn hấp hối, cô không ngần ngại quỳ xuống, thì thầm một từ gì đó bằng ngôn ngữ cổ của người Elf – một lời cầu nguyện cho sự siêu thoát – rồi rút một con dao găm ra và kết thúc sự đau khổ của chúng bằng một nhát cắt nhanh gọn, chính xác vào sau gáy. Đó không phải là một hành động tàn nhẫn, mà là một sự tôn trọng cuối cùng, một sự giải thoát mà vũ khí của An không thể mang lại. Một hành động của một chiến binh hiểu rõ bản chất của sự sống và cái chết, và mỗi nhát dao của cô như một lời quở trách im lặng đối với thứ sức mạnh vô cảm mà An đã mang đến.

Lyren đứng giữa bãi chiến trường, cây chiến phủ khổng lồ của ông vấy máu đen của một con Grock đã lọt qua được vòng vây. Ông không nhìn An. Ông dùng mũi ủng lật một con Grock bị bắn hạ lên, xem xét vết lõm sâu hoắm trên lớp giáp đá của nó. Ông nhìn vào cấu trúc xương bị nghiền nát bên dưới do tác động của động năng thuần túy.

"Nó hiệu quả" ông lẩm bẩm, giọng khàn khàn. "Không thể chối cãi."

Nhưng rồi ông liếc nhìn cây búa của mình, thứ vũ khí quen thuộc, thứ đòi hỏi sức mạnh và sự dũng cảm khi áp sát kẻ thù, thứ vũ khí có sự kết nối giữa người sử dụng và đối thủ. Có một sự trung thực trong trận chiến bằng thép và máu mà thứ vũ khí của An không hề có.

Laeron, đứng cạnh bộ nguồn, mặt cậu tái nhợt. Cậu đã thấy sức mạnh vĩ đại mà cậu hằng ngưỡng mộ, và nó khiến cậu buồn nôn. Cậu đã đến gần một trong những con Grock đang co giật, tò mò muốn nhìn kỹ hơn, nhưng rồi đã vội vã lùi lại, kinh hoàng trước cảnh tượng đó. Lyren bước tới, đặt một bàn tay nặng trịch lên vai cậu. "Đây là cái giá của sự bình yên, chàng trai ạ" vị Trưởng lão nói, giọng ông không hề an ủi, mà chỉ đơn thuần là một sự thật. "Đừng bao giờ quên nó."

An cuối cùng cũng leo xuống khỏi mỏm đá, bước chân anh nặng nề. Anh đến bên cạnh Elara khi cô vừa đứng dậy, lau lưỡi dao vào một túm cỏ.

"Đây... không giống như tôi tưởng tượng," An nói, giọng anh gần như là một tiếng thì thầm, thừa nhận sự ngây thơ của chính mình.

Elara nhìn anh, đôi mắt xanh lục của cô sâu thẳm và phảng phất một nỗi buồn cổ xưa.

"Chiến tranh không bao giờ giống như người ta tưởng tượng, An à. Dù là bằng cung tên hay bằng sấm sét."

Cô đưa mắt nhìn con dao của mình, rồi nhìn khẩu súng của An.

"Sự khác biệt là, vũ khí của chúng tôi đòi hỏi chúng tôi phải nhìn vào mắt kẻ thù. Chúng tôi cảm nhận được sự sống đang rời bỏ chúng. Nó để lại một dấu ấn. Vũ khí của anh... nó tạo ra một khoảng cách. Nó biến cái chết thành một con số, một mục tiêu. Nó nguy hiểm, không phải chỉ với kẻ thù, mà còn với chính tâm hồn của người sử dụng."

Lời nói của cô không phải là sự chỉ trích, mà là một lời cảnh báo, một sự thật trần trụi. Nó đâm thẳng vào trái tim của nỗi dằn vặt trong An. Anh đã tạo ra một công cụ hiệu quả, nhưng vô nhân đạo.

"Chúng ta phải tiếp tục tiến lên" Elara nói, phá vỡ sự im lặng nặng nề.

"Chúng ta đến đây là vì Nấm Tinh Thể. Để có thể giúp những người Elf trong làng không bị bệnh. Cuộc chiến này là bắt buộc nó không hề vô nghĩa. Hãy tin vào điều. Giờ thì chúng ta không thể ở lại đây lâu được. Vẫn còn những người đang trông đợi chúng ta trở về. Phải lên đường càng sớm càng tốt"

Cô nói đúng. Mục đích của cuộc chiến này là để cứu người. An cố gắng bám víu vào ý nghĩ đó như người chết đuối bám vào một mảnh ván.

Họ thận trọng tiến sâu hơn vào hẻm núi. Không khí ngay lập tức thay đổi. Nó trở nên mát lạnh và tĩnh lặng. Mùi máu và ozone ở bên ngoài nhường chỗ cho một mùi hương trong lành, tinh khiết của đất ẩm và khoáng chất. Tiếng gió gào thét bên ngoài tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá và một tiếng vo ve trầm thấp, gần như không thể nghe thấy, dường như phát ra từ chính những vách đá. Nó giống như nhịp thở của đá.

Và rồi, khi họ đi qua một khúc quanh, cả đội phải dừng lại. Họ hoàn toàn bị choáng ngợp.

Họ đang đứng trong một hang động khổng lồ, nhưng nó không hề tối tăm. Toàn bộ không gian được thắp sáng bởi một thứ ánh sáng màu xanh lam huyền ảo, phát ra từ hàng ngàn cụm Nấm Tinh Thể mọc trên sàn và vách hang.

Ánh sáng đó không phải là ánh sáng chết. Nó sống động, nó dập dìu, dường như đang thở theo một nhịp điệu chậm rãi, một cuộc đối thoại thầm lặng của riêng nó. Ánh sáng xanh lam phản chiếu và khúc xạ qua vô số những tinh thể thạch anh mọc chi chít trên trần hang, tạo ra một vòm trời đầy những vì sao lấp lánh ngay dưới lòng đất. Họ như đang bước vào lõi của một viên ngọc khổng lồ, hay một thiên thạch đã rơi xuống từ một thiên hà xa xôi.

"Thật... không thể tin được. Thật kỳ diệu, lần đầu tiên tôi thấy cảnh tượng như thế này. Đây là cảnh tượng mà quê hương tôi không bao giờ có thể thấy được." An thốt lên.

Mọi phân tích khoa học trong đầu anh đều tạm thời ngưng lại, nhường chỗ cho một sự kinh ngạc thuần túy, một cảm giác nhỏ bé trước sự vĩ đại của tự nhiên.

Ngay cả Lyren, người đã sống hàng thế kỷ và đã thấy vô số kỳ quan, cũng phải im lặng trước vẻ đẹp này.

 "Mỗi lần đến đây" Elara nói khẽ, "tôi đều cảm thấy như lần đầu tiên."

Họ bắt đầu công việc thu hoạch. Elara chỉ cho họ cách làm.

"Đừng nhổ cả gốc" cô dặn.

"Chỉ cắt phần mũ nấm thôi. Hãy để lại phần rễ, chúng sẽ mọc lại."

Đó là một công việc đòi hỏi sự nhẹ nhàng và tôn trọng, hoàn toàn trái ngược với sự bạo lực mà họ vừa gây ra ở bên ngoài. Nó giống như một hành động chuộc lỗi, một nỗ lực chữa lành. An cẩn thận dùng dao cắt một cây nấm. Thân nấm mát lạnh và hơi đàn hồi. Phần mũ nấm có cấu trúc như một tinh thể trong suốt, và ánh sáng xanh dường như chảy trong đó như một dòng sông lân tinh.

Khi họ làm việc trong im lặng, được bao bọc bởi ánh sáng thanh bình, An cảm thấy gánh nặng trong lòng mình từ từ được gỡ bỏ. Anh hiểu ra rồi. Đây chính là mục đích. Sự tàn bạo bên ngoài là cái giá phải trả để bảo vệ và duy trì được vẻ đẹp và sự sống ở bên trong này. Khoa học của anh có thể đã tạo ra một công cụ khủng khiếp, nhưng mục đích cuối cùng của nó là để cho những kỳ quan an như thế này có thể tồn tại, để cho những con người như Elara có thể tiếp tục sống và bảo vệ chúng. An lặng lẽ cắt một cây nấm đẹp nhất, đưa nó cho Elara. Cô nhìn anh, hiểu được ý nghĩa không lời, và khẽ gật đầu nhận lấy.

"Lạ thật" Laeron chợt kêu lên một tiếng khe khẽ. "Khi tôi cất tiếng, những tinh thể trên vách đá kia dường như rung động."

An chú ý. Anh tiến lại gần vách hang, gõ nhẹ vào một tinh thể. Nó đáp lại bằng một âm thanh trong trẻo như tiếng chuông, và những tinh thể xung quanh nó cũng khẽ rung lên, ánh sáng của chúng dường như lóe lên một chút.

"Áp điện" An lẩm bẩm. "Hoặc một dạng cộng hưởng âm thanh nào đó."

Anh lấy máy tính bảng ra, mở một ứng dụng tạo sóng âm đơn giản. Anh giải thích ngắn gọn cho những người khác rằng anh muốn thử một thí nghiệm nhỏ. Anh phát ra một tần số thấp. Không có gì xảy ra. Anh từ từ tăng tần số lên, lướt qua các nốt nhạc vô hình của vũ trụ.

Khi đạt đến một ngưỡng nhất định, một hiện tượng kỳ diệu xảy ra. Toàn bộ hang động bắt đầu ngân nga theo một nốt nhạc duy nhất, một âm thanh trong trẻo, cao vút. Ánh sáng từ những cây nấm và những tinh thể trở nên rực rỡ hơn, dập dìu cùng một nhịp với sóng âm. Họ đang đứng trong một bộ khuếch đại âm thanh và ánh sáng tự nhiên khổng lồ. Một khám phá đáng kinh ngạc. Trong một khoảnh khắc, sự tàn khốc của trận chiến đã bị lãng quên, chỉ còn lại niềm vui thuần khiết của sự khám phá khoa học.

Khi những chiếc giỏ đã đầy, họ chuẩn bị rời đi. Họ mang theo hy vọng và thuốc chữa bệnh cho cả một cộng đồng.

Khi họ bước ra khỏi hang động và quay trở lại bãi chiến trường, cảnh tượng vẫn còn đó, nhưng cảm giác của họ đã khác. Nó không còn chỉ là một sự tàn sát vô nghĩa. Nó là cái giá của sự sống, là cái giá của vẻ đẹp ẩn giấu trong lòng núi. Vẫn đắng chát, nhưng giờ đây đã có một mục đích rõ ràng.

Họ bắt đầu cuộc hành trình trở về. Khi họ đi ngang qua xác của con Grock đầu đàn, Lyren dừng lại. Ông nhìn vào khẩu súng trên tay An, rồi nhìn vào cây chiến phủ của mình.

"Nó là một món vũ khí tàn bạo. Cả đời ta dù đã đà nhìn thấy mọi loại vũ khí nhưng từng có một vũ khí đáng sợ như của ngươi" vị Trưởng lão nói.

"Tôi biết rõ điều, tôi đã từng sống và trải qua. Tôi hiểu rất rõ về sự đáng sợ của nó." An đáp khẽ.

Lyren im lặng một lúc, rồi nói tiếp, giọng ông trầm và chắc nịch, như tiếng búa đập lên đe.

"Nhưng nó đã cứu mạng những người Elf sẽ phải chiến đấu và có thể sẽ ngã xuống ở đây. Người thợ rèn biết rằng, đôi khi, để bảo vệ một cây đục tinh xảo, ta phải dùng đến một chiếc búa tạ thô kệch. Gánh nặng của người thợ là phải biết khi nào nên dùng cái nào." Ông nhìn An. "Giờ đây, đó cũng là gánh nặng của ngươi."

Đó là lời nói của một người thực tế, một người thợ. Đó là một sự chấp nhận, và cũng là một sự san sẻ trách nhiệm.

Họ tiếp tục đi, bốn bóng người đổ dài dưới ánh hoàng hôn. Họ không còn là bốn cá nhân đã rời khỏi Eldoria nữa. Họ là một đội, được gắn kết bởi một chiến thắng khó khăn và một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cái giá của hòa bình.

An ngoái đầu nhìn lại hẻm núi đang chìm dần vào bóng tối, nơi ánh sáng xanh lam yếu ớt của những cây nấm còn sót lại vẫn đang lập lòe. Anh đến thế giới này với tư cách là một nhà khoa học. Giờ đây, anh đã trở thành một chiến binh, một nhà chế tạo vũ khí. Con đường phía trước còn mờ mịt hơn bao giờ hết, nhưng khi anh nhìn sang Elara đang bước đi bên cạnh, ánh mắt cô ánh lên niềm vui khi họ sắp mang thuốc chữa bệnh về nhà, anh lần đầu tiên cảm thấy rằng ở đây, trong thế giới xa lạ này, có những điều thực sự đáng để anh gánh vác gánh nặng đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...