Hành trình trở về khác hẳn với lúc ra đi. Bầu không khí không còn căng thẳng vì những hiểm nguy chưa biết, mà chìm trong một sự trầm tư gần như nặng trĩu. Adrenaline của trận chiến đã tan biến, để lại một sự mệt mỏi thấm sâu vào tận xương tủy. Họ không chỉ mang về những chiếc giỏ chứa đầy thuốc chữa bệnh, mà còn mang theo gánh nặng của ký ức về những gì đã xảy ra trong hẻm núi. Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ phát ra từ những cây Nấm Tinh Thể, một ánh sáng của sự sống và hy vọng, lại liên tục gợi nhắc về cái giá phải trả. Mỗi bước đi, ánh sáng đó lại dập dìu, như một lời nhắc nhở về những cái chết co giật dưới tiếng vang của sấm sét.
"Valen... cậu ấy rất thích hái nấm" Elara bất chợt nói vào một buổi tối khi họ ngồi quanh đống lửa. Cô đang nhìn vào một trong những chiếc giỏ, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt cô một vẻ đẹp u buồn. "Cậu ấy nói rằng mỗi cây nấm đều có một câu chuyện. Cậu ấy có thể nhìn vào màu sắc và hình dáng của chúng để biết mùa mưa vừa qua có tốt không, hay đất đai có đang màu mỡ không. Cậu ấy thấy được linh hồn của khu rừng trong những thứ nhỏ bé nhất."
An im lặng lắng nghe, cố gắng hình dung ra người chiến binh mà anh chưa bao giờ gặp.
"Anh ấy có vẻ là một người tốt" An nói khẽ.
"Cậu ấy là người tốt nhất" Elara đáp, một nụ cười buồn thoáng trên môi.
"Trái tim cậu ấy không có chỗ cho sự tàn nhẫn. Cậu ấy sẽ không bao giờ chĩa vũ khí vào một sinh vật trừ khi không còn lựa chọn nào khác. Và ngay cả khi đó, cậu ấy cũng sẽ cầu nguyện cho linh hồn của nó được siêu thoát về với khu rừng. Tôi tự hỏi... cậu ấy sẽ nghĩ gì về vũ khí của anh."
Câu hỏi đó không có lời đáp, nó treo lơ lửng trong không khí se lạnh của ban đêm. An chỉ biết rằng gánh nặng trên vai mình lại vừa nặng thêm một chút. Anh đã trả thù cho Valen, nhưng anh đã làm điều đó theo một cách mà có lẽ chính Valen cũng không thể nào chấp nhận.
Lyren và Laeron cũng có những cuộc trò chuyện của riêng họ. Vị Trưởng lão Thợ rèn đã trở nên trầm lặng hơn. Sự kiêu hãnh ồn ào của ông dường như đã được thay thế bằng một sự thông thái sâu sắc hơn, một sự thông thái được tôi luyện không phải bằng lửa, mà bằng trải nghiệm.
"Sức mạnh không nằm trong cây búa, Laeron" ông nói với người học việc của mình khi họ cùng nhau đi bộ qua một khu rừng già. Ông chỉ vào một cây cổ thụ sần sùi, rêu phong.
"Nó giống như cái cây này. Sức mạnh của nó không nằm ở những cành lá xum xuê, mà ở bộ rễ ẩn sâu dưới lòng đất, kiên nhẫn bám trụ qua hàng trăm mùa đông." Ông lại chỉ vào một dây leo đang quấn quanh thân cây, phát triển nhanh chóng.
"Còn sức mạnh của Người-từ-vì-sao thì giống như dây leo này. Nó lớn nhanh, nó mạnh mẽ, nó có thể vươn đến những nơi mà cây cổ thụ không thể. Nhưng bộ rễ của nó còn nông. Nó cần phải học cách sống cùng với cái cây, nếu không cả hai sẽ cùng chết."
Laeron lắng nghe, đôi mắt cậu ánh lên một sự trưởng thành vượt xa lứa tuổi. Cậu đã rời Eldoria với tư cách một cậu bé ngưỡng mộ sức mạnh. Cậu đang trở về với tư cách một người đàn ông bắt đầu hiểu được sự cân bằng mong manh của nó.
Khi bóng dáng của những cây đại thụ của Eldoria hiện ra ở đường chân trời, một cảm giác nhẹ nhõm và cả lo âu bao trùm lấy cả đội. Nhiệm vụ đã hoàn thành. Nhưng họ sẽ được chào đón như thế nào?
Tin tức về sự trở về của họ dường như đã bay đi trước cả bước chân. Khi chiếc bệ thang máy từ từ đưa họ lên thành phố, họ đã nghe thấy tiếng xôn xao. Và khi họ bước ra mặt sàn chính, một biển người Elf đã ở đó chờ đợi.
Ban đầu, đó là một sự bùng nổ của niềm vui.
Những tiếng reo hò vang lên. Những người có người thân đang mắc bệnh Sốt Rừng lao lên phía trước, ánh mắt họ không giấu được sự hy vọng và khẩn cầu. Họ không nhìn vào An hay Lyren. Mọi ánh mắt của họ đều dán chặt vào những chiếc giỏ đang phát ra thứ ánh sáng màu xanh dịu nhẹ.
"Nấm Tinh Thể! Họ đã mang được về rồi!" một người phụ nữ reo lên, giọng cô vỡ òa trong hạnh phúc.
Elara và Laeron trang trọng đặt những chiếc giỏ xuống. Các thầy thuốc của Eldoria, với những chiếc áo choàng màu xanh lá cây, vội vàng bước tới, cẩn thận nhấc từng cây nấm lên như thể chúng là những viên ngọc quý giá nhất. Một vị thầy thuốc già, sau khi kiểm tra chất lượng của những cây nấm, đã quay lại và cúi đầu thật sâu trước bốn người họ, một hành động của sự tôn trọng cao nhất.
Một người mẹ trẻ, bế trên tay một đứa bé gái đang sốt cao, mặt đỏ bừng, đã len qua đám đông. Cô không nói gì, chỉ quỳ xuống trước mặt An, nước mắt giàn giụa. Cô cầm lấy tay anh, áp nó lên trán đứa con của mình, một hành động mang tính biểu tượng, như thể chính bàn tay đã tạo ra sấm sét này cũng có thể mang lại sự chữa lành.
"Cảm ơn" cô nói đi nói lại, những từ đơn giản nhưng chứa đựng cả một đại dương của lòng biết ơn. "Cảm ơn người-mang-ánh-sáng."
An sững người. Anh chưa bao giờ trải qua một cảm xúc mãnh liệt như vậy. Lòng biết ơn thuần khiết, không một chút tô vẽ, của người phụ nữ này là một liều thuốc chữa lành cho tâm hồn đang bị dày vò của anh. Đây chính là mục đích. Sự tàn sát kia đã mang lại điều này. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy mình là một người hùng.
Nhưng khoảnh khắc đó không kéo dài.
Khi sự phấn khích ban đầu lắng xuống, và các thầy thuốc đã mang những cây nấm đi trong sự vui mừng của các gia đình, An nhận ra rằng chỉ có một nửa đám đông là đang ăn mừng. Nửa còn lại, đứng ở phía sau, đang nhìn anh với một biểu cảm hoàn toàn khác.
Họ không nhìn vào anh. Họ nhìn vào thứ anh đang cầm trên tay.
Khẩu súng điện từ.
Trong mắt họ, không có sự biết ơn. Chỉ có một sự kính sợ. Một sự sợ hãi không che giấu. Họ nhìn khẩu súng, rồi nhìn bộ nguồn trên lưng Laeron, như thể đó là những di vật của một vị thần chiến tranh tàn bạo. Họ không nhìn anh như một ân nhân, mà như một hiện thân của một thứ sức mạnh lạ thường và đáng sợ, một thứ sấm sét đã bị thuần hóa mà họ không thể nào hiểu được. Những người chiến binh, những người thợ săn, họ nhìn anh với một sự dè chừng. Ánh mắt họ không hỏi "anh là ai?", mà là "anh là cái gì?".
Anh đã làm được một điều mà tất cả bọn họ cộng lại cũng không thể làm được, và điều đó khiến anh trở nên khác biệt, trở nên nguy hiểm.
An cảm nhận được sự thay đổi trong không khí một cách rõ rệt. Sự ấm áp của lòng biết ơn bị thay thế bằng một sự lạnh lẽo của sự xa cách. Anh vừa là người chữa bệnh, vừa là kẻ hủy diệt trong mắt họ. Anh vừa là một phần của họ, vừa hoàn toàn xa lạ. Anh vội vàng đeo khẩu súng ra sau lưng, cố gắng che giấu nó đi, nhưng đã quá muộn. Hình ảnh của anh với "cây gậy sấm sét" đã khắc sâu vào tâm trí họ.
Vị Trưởng lão đứng đầu bước tới, chính thức chào đón họ. Lời nói của ông ca ngợi lòng dũng cảm của Elara, sức mạnh của Lyren, và trí tuệ của An. Nhưng An, giờ đây đã nhạy cảm hơn với những sắc thái trong ngôn ngữ của họ, có thể nghe thấy sự cẩn trọng trong từng câu chữ. Ông ca ngợi kết quả, nhưng lại gọi vũ khí của An là "sức mạnh lạ thường", một cách nói đầy ngoại giao để tránh phải thừa nhận hay ca ngợi bản chất thực sự của nó.
Buổi lễ chào đón kết thúc. Đám đông tản đi, để lại trong An một cảm giác hỗn độn. Anh đã thành công, nhưng lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.
Tối hôm đó, An ngồi một mình trên ban công, nhìn xuống Eldoria. Thành phố giờ đây đã có thêm vài ngọn đèn điện ở quảng trường chính, những đốm sáng ổn định, tĩnh lặng giữa ánh sáng dập dìu của rêu thần. Cỗ máy của anh vẫn đang ngân nga nhịp đập đều đặn của nó ở đâu đó phía xa.
Elara bước tới, mang theo hai cốc trà thảo dược nóng. Cô ngồi xuống bên cạnh anh.
"Họ nhìn tôi... không giống như trước nữa" An nói, phá vỡ sự im lặng. "Một nửa xem tôi là ân nhân. Nửa còn lại thì nhìn tôi như một con quái vật mà họ chưa biết tên."
Elara thở dài, nhìn vào những ngọn đèn phía dưới. "Sức mạnh lớn luôn đi kèm với sự sợ hãi. Cả từ kẻ thù lẫn từ bạn bè." Cô quay sang nhìn anh. "Rừng già dạy chúng tôi rằng, cái cây cao nhất sẽ hứng chịu ngọn gió mạnh nhất. Nhưng nó cũng là cái cây che chở cho những cây nhỏ hơn bên dưới, và là nơi chim chóc tìm về làm tổ. Anh bây giờ là cái cây đó. Anh đã thay đổi sự cân bằng. Mọi người cần thời gian để thích nghi."
"Tôi không muốn trở thành một cái cây như vậy" An nói. "Họ cảm ơn tôi vì đã tạo ra thứ mà tôi ghê tởm nhất. Tôi sẽ tháo dỡ chúng. Những khẩu súng đó."
"Không" Elara nói một cách dứt khoát. "Anh không thể làm vậy. Vứt bỏ một chiếc khiên chỉ vì nó nặng không phải là hành động khôn ngoan. Lũ Grock không phải là mối đe dọa cuối cùng. Hãy cất chúng đi, vào một nơi an toàn. Hãy xem chúng như một phương án cuối cùng, không phải là lựa chọn đầu tiên."
An im lặng, suy ngẫm về lời nói của cô. Có lẽ cô đã đúng.
Để thay đổi chủ đề, và cũng để quay trở lại với bản chất thực sự của mình, An nói, "Những tinh thể trong hang động đó... chúng có thể 'nghe' được. Chúng cộng hưởng với âm thanh."
Elara nhìn anh, tò mò.
"Tôi đã cho họ một vũ khí để gieo rắc sự im lặng" An tiếp tục, một tia sáng của sự hào hứng bắt đầu quay trở lại trong mắt anh. "Giờ tôi muốn cho họ một công cụ để lấp đầy sự im lặng đó bằng lời nói, bằng sự kết nối. Tôi nghĩ tôi có thể tạo ra một thứ gì đó để chúng ta có thể nói chuyện với nhau từ xa."
Đôi mắt Elara mở to. "Một phép thuật để gửi tiếng nói qua đá sao?"
"Không phải phép thuật" An mỉm cười. "Là vật lý. Nhưng đối với tôi, đôi khi chúng cũng giống nhau."
Sự hào hứng của Elara là thật. Ý tưởng về một công cụ dùng để kết nối, không phải để chia cắt, dường như đã thắp lại một ngọn lửa đã tàn lụi trong cả hai người họ.
An ngồi đó, nhìn xuống thành phố đang được chữa lành bởi những cây nấm mà anh đã giúp mang về. Anh đã đối mặt với con quỷ của chính mình trong hẻm núi, và dù mang theo những vết sẹo vô hình, anh đã sống sót. Anh đã tìm thấy một mục đích vượt ra ngoài sự sinh tồn đơn thuần. Anh nhìn vào chiếc máy tính bảng của mình, giờ đây không còn hiển thị những sơ đồ vũ khí, mà là những bản phác thảo ban đầu của một bộ cộng hưởng tinh thể. Anh đang lựa chọn quay trở lại với con đường của một nhà xây dựng.
Nhưng tiếng vang của sấm sét mà anh đã tạo ra trong hẻm núi, và ký ức về sự sợ hãi trong mắt những người Elf, vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở thường trực về sức mạnh mà anh đang nắm giữ.
Anh đã mang sấm sét đến cho khu rừng. Giờ đây, anh phải dạy cho nó cách thì thầm.
Chaporia
Bình Luận (0)