Nhà khoa học dị giới/Chapter 18: Sợi Dây Vô HìnhChapter 18: Sợi Dây Vô Hình
20px

Chiến thắng ở Hẻm Núi Pha Lê đã mang về thuốc chữa bệnh và sự an toàn, nhưng nó cũng để lại một dư âm không yên ả trong không khí của Eldoria. An, người hùng bất đắc dĩ, cảm nhận được điều đó rõ ràng nhất. Lòng biết ơn của những người được cứu giúp ấm áp như ánh mặt trời, nhưng sự kính sợ và e dè từ những người khác lại lạnh lẽo như bóng râm dưới tán lá rậm. Anh đã mang đến cho họ sấm sét, và giờ đây, mỗi bước chân của anh trong thành phố đều đi kèm với tiếng vang của nó. Anh biết rằng mình không thể xóa đi ký ức về thứ vũ khí đó, nhưng anh có thể tạo ra một ký ức mới, một di sản khác.

Anh quyết định đã đến lúc quay trở lại với bản ngã của mình, không phải với tư cách một nhà chế tạo vũ khí, mà là một kỹ sư, một người kết nối. Ý tưởng về những tinh thể cộng hưởng âm thanh trong hang động không ngừng thôi thúc anh. Một hệ thống liên lạc. Một thứ gì đó để xây dựng, không phải để phá hủy.

Với sự giúp đỡ của Elara, anh đã yêu cầu một cuộc gặp với Hội đồng Trưởng lão.

Lần này, không khí trong phòng hội đồng đã hoàn toàn khác. Không có sự căng thẳng của một lời đề nghị chế tạo vũ khí, cũng không có sự hoài nghi của lần đầu gặp mặt. Thay vào đó là một sự tò mò thận trọng. An không còn là một bị cáo hay một kẻ cầu xin nữa. Anh là một thế lực cần được xem xét, một yếu tố có khả năng định hình lại tương lai của họ. Lyren cũng được mời tham dự, với tư cách là một cố vấn kỹ thuật, một sự thay đổi vị thế khiến chính vị Trưởng lão Thợ rèn cũng cảm thấy có chút ngượng nghịu.

An không bắt đầu bằng những sơ đồ hay những thuật ngữ kỹ thuật. Anh bắt đầu bằng sự thấu hiểu.

"Thưa các Trưởng lão" anh nói, Elara đứng bên cạnh, giờ đây không chỉ là người phiên dịch, mà còn là một đồng minh đầy tin tưởng. "Trí tuệ của các ngài đến từ việc lắng nghe. Các ngài lắng nghe tiếng nói của khu rừng, của dòng nước, của ngọn gió. Nhưng Eldoria là một thành phố rộng lớn, trải dài trên những cây đại thụ. Tiếng nói của một người ở đầu này khó có thể đến được tai người ở đầu kia một cách nhanh chóng, đặc biệt là khi có chuyện khẩn cấp."

Anh đặt lên bàn một mảnh Tinh thể Pha Lê nhỏ, óng ánh dưới ánh sáng. "Trong chuyến đi vừa rồi, chúng tôi đã phát hiện ra một bí mật của những viên đá này. Chúng không chỉ đẹp. Chúng còn có thể 'hát'."

Anh khéo léo dùng một thuật ngữ mà họ có thể hiểu được. "Mỗi viên đá đều có một 'giai điệu' riêng của nó. Và nếu chúng ta có thể dạy cho hai viên đá ở hai nơi khác nhau cùng một bài hát, thì một lời thì thầm vào viên đá này có thể được nghe thấy ở viên đá kia, như thể chúng được nối với nhau bằng một sợi dây vô hình."

Một sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Ý tưởng đó vừa kỳ diệu, vừa có chút đáng sợ.

Orion, vị Trưởng lão Thảo dược, người đã từng bày tỏ sự lo ngại của mình với Elara, là người đầu tiên lên tiếng. "Giọng nói nên được mang đi bằng hơi thở, không phải bằng đá," ông nói, giọng ông trầm ngâm. "Nó mang theo hơi ấm, mang theo cảm xúc của người nói. Một giọng nói được truyền qua đá, liệu nó có còn giữ được linh hồn của nó không? Liệu nó có tự nhiên không?"

Đó là một câu hỏi sâu sắc, một câu hỏi về bản chất của giao tiếp.

Trước khi An kịp trả lời, Lyren đã cất tiếng, giọng ông vẫn cộc cằn như thường lệ. "Orion, ông đã dành cả đời để lắng nghe cây cỏ. Ta đã dành cả đời để bắt kim loại phải tuân lệnh. Ta đã từng nghĩ rằng không có gì có thể làm ta ngạc nhiên nữa." Ông liếc nhìn An. "Ta đã sai. Đừng vội phán xét những gì ông không hiểu. Ta đã chứng kiến kẻ ngoại lai này bắt lửa thiêng sinh ra sấm sét. Việc bắt một hòn đá biết hát có lẽ chỉ là trò trẻ con đối với cậu ta."

Sự bảo vệ bất ngờ từ Lyren khiến cả hội đồng phải ngạc nhiên, và An cũng cảm thấy một sự biết ơn thầm lặng.

Vị Trưởng lão đứng đầu, sau một hồi suy tư, cuối cùng cũng đưa ra phán quyết. "Ý tưởng của cậu rất thú vị, người-từ-vì-sao. Một thành phố có thể nói chuyện với chính mình là sẽ giúp thành phố mạnh mẽ hơn. Chúng ta đồng ý. Cậu có thể lấy những viên Tinh thể cần thiết cho việc nghiên cứu. Nhưng hãy bắt đầu một cách từ tốn. Hãy chứng minh rằng 'sợi dây vô hình' này của cậu mang lại sự kết nối, chứ không phải sự hỗn loạn."

Sự cho phép đã được ban hành.

An không còn làm việc trong lò rèn nữa. Nơi đó quá ồn ào và nóng nực cho những công việc tinh vi. Hội đồng đã cấp cho anh một không gian làm việc mới, một căn phòng rộng rãi trên một trong những tầng cao nhất của Eldoria, với những ban công lớn nhìn ra cả khu rừng. Nơi đây trở thành phòng thí nghiệm đầu tiên của thế giới này.

Một đội ngũ nhỏ nhưng tinh nhuệ được hình thành. An là người đứng đầu, bộ não của toàn bộ dự án. Laeron, với sự thông minh và lòng ham học hỏi vô tận, đã trở thành người học việc chính thức của anh, nhanh chóng tiếp thu những khái niệm cơ bản về điện và sóng. Lyren, dù luôn miệng càu nhàu, lại là một bậc thầy thủ công không thể thiếu. An cần những linh kiện được chế tác với độ chính xác tuyệt đối, và không ai có thể làm điều đó tốt hơn ông. Elara đóng vai trò là người kết nối, người tìm nguồn cung ứng và là người thử nghiệm thực địa.

Những ngày tiếp theo, phòng thí nghiệm của An trở thành nơi kỳ diệu nhất Eldoria.

Công việc đầu tiên là tìm ra "giai điệu" của những viên Tinh thể, hay tần số cộng hưởng của chúng.

An sử dụng máy tính bảng của mình, tạo ra những sóng âm thuần khiết ở các tần số khác nhau. Anh đặt một viên Tinh thể lên một lớp cát mịn. Khi anh lướt qua các tần số, hầu như không có gì xảy ra. Nhưng khi anh chạm đến một tần số nhất định, một nốt 'Đô' cao vút, một hiện tượng lạ thường xuất hiện. Viên Tinh thể bắt đầu rung động một cách mãnh liệt. Những hạt cát xung quanh nó tự xếp thành những hoa văn hình học đối xứng tuyệt đẹp, một vũ điệu của vật lý.

"Thấy chưa?" An nói với Laeron đang tròn mắt kinh ngạc. "Đây là ngôn ngữ của nó. Đây là bài hát mà nó yêu thích."

Bước tiếp theo là chế tạo thiết bị. Họ cần một máy phát và một máy thu.

Máy phát, hay "cái miệng", về cơ bản là một bộ tạo dao động tinh thể. An và Lyren đã cùng nhau thiết kế một chiếc khóa điện báo đơn giản, một cái cần gạt bằng gỗ với hai điểm tiếp xúc bằng đồng. Khi nhấn cần gạt, một dòng điện nhỏ từ một dãy pin hóa học (loại nhỏ hơn nhiều so với cái An đã làm trong lò rèn) sẽ chạy qua một cuộn dây, làm cho một viên Tinh thể được cắt mỏng rung lên ở đúng tần số cộng hưởng của nó.

Máy thu, hay "cái tai", lại là một thử thách lớn hơn. An không thể chế tạo một chiếc loa hiện đại. Anh phải dùng những gì có sẵn. Sau nhiều lần thử nghiệm, anh đã nghĩ ra một giải pháp cực kỳ thông minh. Anh gắn một cây kim rất mỏng, được mài từ một mảnh Tinh thể, vào một viên Tinh thể lớn hơn. Khi viên Tinh thể lớn này nhận được sóng rung động từ xa truyền qua không khí hoặc qua cấu trúc của thành phố, nó sẽ rung lên, làm cho cây kim cũng rung theo. Cây kim này sẽ được đặt ngay sát một màng da mỏng, được căng ra như mặt trống. Sự rung động của cây kim sẽ tạo ra âm thanh, những tiếng "bíp" nhỏ nhưng có thể nghe thấy được.

"Ta đã dành cả đời để rèn những thứ có thể chém gãy xương" Lyren càu nhàu khi ông đang tỉ mỉ mài một cây kim Tinh thể dưới kính lúp tự chế của An. "Giờ ngươi bắt ta làm những thứ mỏng manh như cánh bướm."

"Nhưng chính sự mỏng manh này mới có thể nghe được lời thì thầm, thưa Trưởng lão" An mỉm cười đáp lại.

Elara thường đến thăm họ, mang theo thức ăn và những câu chuyện từ thế giới bên ngoài phòng thí nghiệm. Cô ngồi lặng lẽ trong một góc, quan sát An làm việc. Sự tập trung cao độ của anh, cách anh chìm đắm vào những sơ đồ và những linh kiện nhỏ bé, có một sức hấp dẫn lạ thường.

"Khi anh làm việc như thế này" một hôm cô nói, "anh không giống một chiến binh, cũng không giống một người-từ-vì-sao. Anh trông giống như một nghệ nhân, giống như Lyren."

Đó là lời khen ngợi chân thành nhất mà An từng nhận được.

Cuối cùng, ngày thử nghiệm đã đến. Họ đã chế tạo được hai bộ thiết bị hoàn chỉnh. Một bộ được đặt trong phòng thí nghiệm. Bộ còn lại, An và Elara mang đến một đài quan sát ở một cây đại thụ khác, cách đó vài trăm mét, có thể nhìn thấy được qua một khoảng trống giữa những tán lá.

An ở lại với máy phát, cùng với Lyren và Laeron. Elara đến đài quan sát cùng với máy thu. Họ đã thống nhất một tín hiệu đơn giản An sẽ gửi ba xung ngắn. Nếu Elara nhận được, cô sẽ phất một lá cờ màu đỏ ba lần.

An ngồi trước chiếc khóa điện báo. Sự hồi hộp của lần này hoàn toàn khác với khi anh thử nghiệm vũ khí. Nó không phải là sự căng thẳng của sinh tử, mà là sự háo hức của một đứa trẻ sắp khám phá ra một điều kỳ diệu. Bên cạnh anh, Laeron nín thở. Ngay cả Lyren cũng khoanh tay đứng im, bộ râu của ông không còn rung lên vì càu nhàu nữa.

An hít một hơi thật sâu. Anh đặt ngón tay lên cần gạt.

Tách. Tách. Tách.

Ba âm thanh khô khốc vang lên. Viên Tinh thể trong máy phát của anh khẽ phát sáng ba lần theo mỗi xung điện. Anh đã gửi đi lời thì thầm đầu tiên của mình vào vũ trụ.

Rồi anh ngẩng lên, nhìn về phía đài quan sát xa xôi.

Một giây. Hai giây. Sự im lặng kéo dài đến mức gần như không thể chịu đựng được. Liệu sóng rung động có đủ mạnh để truyền đi xa như vậy không? Liệu bộ cộng hưởng của anh có hoạt động không?

Và rồi, anh thấy nó.

Một chấm đỏ nhỏ bé xuất hiện ở phía xa. Nó vẫy lên một lần.

Rồi lần thứ hai.

Và lần thứ ba.

Một tiếng reo hò vỡ òa trong phòng thí nghiệm. Laeron nhảy cẫng lên và ôm chầm lấy An. Lyren, lần đầu tiên, đã nở một nụ cười thật sự, một nụ cười rộng đến mang tai. Ông bước tới và vỗ vào lưng An một cái thật mạnh, một cú vỗ của sự công nhận và tôn trọng, suýt nữa làm anh ngã dúi dụi.

Chiến thắng này hoàn toàn khác với chiến thắng trong hẻm núi. Nó không có vị đắng của máu và sự hối hận. Nó ngọt ngào, trong trẻo, và tràn đầy hy vọng.

An nhìn về phía Elara, người vẫn đang vẫy cờ ở phía xa. Họ đã làm được. Họ đã tạo ra một sợi dây vô hình, một sự kết nối bất chấp khoảng cách. Anh đã trả lời câu hỏi của vị Trưởng lão theo một cách mới. Anh đã cho họ thấy ánh sáng để xua đi bóng tối. Giờ đây, anh đã cho họ một giọng nói để phá vỡ sự im lặng.

Anh quay lại nhìn bản thiết kế của mình, tâm trí anh đã chạy trước hàng dặm. Đây mới chỉ là sự khởi đầu. Không chỉ là những xung điện. Anh có thể điều biến sóng mang, có thể truyền đi những tín hiệu phức tạp hơn. Có thể... một ngày nào đó... anh có thể truyền đi cả giọng nói.

Thời đại của truyền thông ở Eldoria chỉ vừa mới bắt đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...