Nhà khoa học dị giới/Chapter 19: Mạng Lưới Thì Thầm và Tiếng Gào Của Bão TốChapter 19: Mạng Lưới Thì Thầm và Tiếng Gào Của Bão Tố
20px

Lời hứa về một "sợi dây vô hình" đã thắp lên một ngọn lửa mới ở Eldoria, một ngọn lửa của sự tò mò và kỳ vọng. Khác với dự án vũ khí trước đó, được bao bọc trong sự bí mật và lo âu, dự án hệ thống liên lạc này được triển khai trong một bầu không khí cởi mở và đầy hứng khởi. Nó không phải là một công cụ để phòng thủ trước thế giới bên ngoài, mà là một công cụ để kết nối chính cộng đồng bên trong.

Phòng thí nghiệm trên cao của An trở thành nơi nhộn nhịp nhất thành phố. Dưới sự cho phép của Hội đồng, Elara đã dẫn một đội nhỏ quay trở lại Hẻm Núi Pha Lê, lần này không phải với vũ khí, mà với những chiếc giỏ lót đệm, để cẩn thận thu hoạch những viên Tinh thể cộng hưởng tốt nhất. Trở về, phòng thí nghiệm của An lấp lánh như một kho báu, với hàng chục viên đá đang phát ra thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ.

Một dây chuyền sản xuất tinh xảo bắt đầu thành hình, một sự kết hợp hoàn hảo giữa hai thế giới. Lyren, dù vẫn càu nhàu về việc phải chế tác "đồ chơi", đã dồn hết kỹ năng bậc thầy của mình vào công việc. Lò rèn của ông không còn chỉ rèn ra kiếm và giáp, mà còn tạo ra những tiếp điểm bằng đồng tinh xảo, những lá kim loại mỏng như giấy và những bộ phận cơ khí nhỏ li ti cho các khóa điện báo. Ông là hiện thân của sự chính xác thủ công.

Trong khi đó, Laeron đã thực sự trở thành cánh tay phải của An. Cậu bé Elf với đôi mắt sáng rực đã tiếp thu các khái niệm về điện và sóng với một tốc độ phi thường. Cậu không chỉ làm theo chỉ dẫn, mà còn bắt đầu tự mình đề xuất những cải tiến. Chính cậu đã nghĩ ra cách dùng một loại nhựa cây đặc biệt để tạo ra một lớp cách điện tốt hơn cho dây đồng, giúp tín hiệu truyền đi xa hơn và ổn định hơn. Cậu là hiện thân của một thế hệ mới, sẵn sàng đón nhận và kết hợp tri thức cũ và mới.

Và An, anh là nhạc trưởng của tất cả. Anh dành hàng ngày trời để đo đạc, tính toán, tìm ra tần số cộng hưởng hoàn hảo cho từng cụm tinh thể, đảm bảo rằng tất cả các thiết bị trong mạng lưới tương lai sẽ "hát cùng một bài hát". Anh vẽ ra những sơ đồ mạch điện phức tạp, thiết kế các bộ khuếch đại tín hiệu đơn giản. Anh không còn là người hùng bất đắc dĩ hay nhà chế tạo vũ khí bị dằn vặt nữa. Anh đã quay trở lại là chính mình một nhà khoa học, một nhà phát minh, một người say mê với việc giải quyết các bài toán.

Chẳng bao lâu sau, mạng lưới bắt đầu được triển khai. Những đội công nhân Elf nhanh nhẹn, vốn quen với việc leo trèo trên những cành cây cao nhất, bắt đầu công việc giăng dây. Những sợi dây đồng được bọc cách điện cẩn thận được luồn dọc theo mặt dưới của những cây cầu treo, ẩn mình vào những đường vân của vỏ cây, kết nối các khu vực khác nhau của thành phố lại với nhau.

Các trạm liên lạc đầu tiên được lắp đặt ở những vị trí chiến lược, một cái ở Hội đồng Trưởng lão, một cái ở khu nhà của các thầy thuốc, một cái trên đài quan sát cao nhất, và dĩ nhiên là một cái ở lò rèn của Lyren. Mỗi trạm không chỉ là một cỗ máy, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật. Công nghệ của An được đặt bên trong những chiếc hộp gỗ bạc được chạm khắc hoa văn tinh xảo, hài hòa một cách hoàn hảo với kiến trúc của người Elf.

Ban đầu, mạng lưới được xem như một sự mới lạ đầy thú vị. Lũ trẻ Elf là những người hào hứng nhất. Chúng nghĩ ra những mật mã riêng, gửi cho nhau những tin nhắn trêu chọc qua những tiếng "tách tách" vui tai. Những cặp đôi yêu nhau cũng dùng nó để gửi cho nhau những lời hẹn hò kín đáo. "Sợi dây thì thầm", họ gọi nó như vậy.

Nhưng không phải lời thì thầm nào cũng mang lại niềm vui.

Trưởng lão Orion và những người có cùng tư tưởng với ông quan sát sự thay đổi này với một nỗi lo âu ngày càng lớn. Họ thấy những đứa trẻ, thay vì học cách nhận biết dấu chân của một con hươu, lại đang cặm cụi ghi nhớ bảng mã Morse mà An đã tạo ra. Họ thấy những người thợ, thay vì trò chuyện với nhau qua khoảng sân, lại ngồi trong xưởng của mình và gõ những thông điệp vô hồn.

"Chúng ta đang dạy cho khu rừng một ngôn ngữ mới" Orion nói với một vị Trưởng lão khác trong một buổi chiều. Họ đang đứng trên một ban công cao, nhìn xuống mạng lưới dây đồng đang lấp lánh dưới ánh nắng. "Một ngôn ngữ của máy móc, của sự tức thời và thiếu kiên nhẫn. Ta sợ rằng khi chúng ta đã quen với nó, chúng ta sẽ quên mất ngôn ngữ của chính mình - ngôn ngữ của gió, của lá, của sự chờ đợi."

Sự chia rẽ âm thầm lớn dần lên, một cơn bão đang tụ lại ngay dưới bề mặt yên bình của Eldoria.

Và rồi, một cơn bão thật sự đã ập đến.

Nó bắt đầu bằng những dấu hiệu mà chỉ những người Elf nhạy cảm nhất mới nhận ra. Elara là người đầu tiên cảm thấy bất an.

"Những con chim én bạc đã bay về phía nam sớm hơn hai tuần" cô nói với An. "Và không khí có mùi của đá và kim loại, một mùi của sự giận dữ."

Vài ngày sau, bầu trời chuyển sang một màu xám xịt kỳ lạ. Gió bắt đầu nổi lên, không phải những cơn gió mát lành thường ngày, mà là những cơn gió gào thét, mang theo một sức mạnh hoang dã. Cơn bão ập đến vào lúc nửa đêm, với một sự tàn bạo mà ngay cả những Trưởng lão già nhất cũng chưa từng chứng kiến.

Mưa quất xuống như những ngọn roi. Gió gầm rít qua những cây cầu treo, biến chúng thành những sợi dây đàn khổng lồ đang rung lên bần bật. Cả thành phố trên cây, vốn được thiết kế để uyển chuyển theo gió, giờ đây đang oằn mình chống chọi với cơn thịnh nộ của tự nhiên. An ở trong phòng thí nghiệm của mình, cảm nhận từng cơn rung chuyển của cây đại thụ, và lần đầu tiên anh hiểu được sự mong manh của nền văn minh này trước sức mạnh nguyên thủy của thế giới.

Và rồi, một tiếng động kinh hoàng vang lên, át cả tiếng gầm của cơn bão. Một tiếng "RẮC" xé toạc không gian, theo sau là âm thanh đổ vỡ và những tiếng la hét thất thanh.

Trong phòng hội đồng, các Trưởng lão đã tập trung lại. Những ngọn đèn rêu chập chờn, hắt những cái bóng ma quái lên khuôn mặt đầy lo lắng của họ.

"Có báo cáo gì không?" Vị Trưởng lão đứng đầu hỏi lớn.

"Không thể!" một chiến binh canh gác vừa lao vào, người ướt sũng, hét lên để át tiếng gió. "Tháp Cây Sồi ở phía tây... một nhánh cây khổng lồ đã gãy và đâm sập nó! Cây cầu chính dẫn đến đó cũng bị cuốn phăng đi rồi! Chúng tôi không thể đến đó được!"

Một sự im lặng kinh hoàng bao trùm. Khu Tháp Cây Sồi là nơi sinh sống của nhiều gia đình. Họ đang bị mắc kẹt, bị thương, và hoàn toàn bị cô lập. Trong cơn bão này, việc cử người đi đưa tin cũng đồng nghĩa với một nhiệm vụ tự sát. Họ hoàn toàn bất lực.

Trưởng lão Orion nhìn ra ngoài cửa sổ, vào màn mưa trắng xóa. "Thấy chưa?" ông nói, giọng ông trầm và đầy cay đắng. "Khi Rừng Già nổi giận, những món đồ chơi của chúng ta chẳng là gì cả. Chúng ta chỉ có thể cầu nguyện."

Nhưng ngay khi lời nói của ông vừa dứt, một âm thanh khác đã vang lên trong phòng. Một âm thanh nhỏ bé, nhưng kiên định, cắt xuyên qua tiếng gào của bão tố.

Tách. Tách tách. Tách... Tách tách tách... Tách.

Tất cả mọi người quay lại. Chiếc máy liên lạc bằng tinh thể, thứ mà họ vẫn xem như một món đồ chơi, đang nhấp nháy. Laeron, người đã tình cờ có mặt ở đó để kiểm tra đường dây, đã lao đến bên máy, tai áp vào bộ thu âm thanh. Những tiếng bíp dồn dập vang lên.

Cậu lắng nghe, khuôn mặt tái nhợt của cậu lúc đầu là sự tập trung, rồi biến thành sự hoảng hốt, và cuối cùng là sự quyết đoán. Cậu vớ lấy chiếc khóa điện báo và bắt đầu gõ trả lời.

"Chuyện gì vậy?" Vị Trưởng lão đứng đầu hỏi.

"Là tin nhắn từ trạm ở khu nhà của các thầy thuốc!" Laeron hét lên, mắt không rời khỏi thiết bị. "Họ ở gần khu vực bị sập! Họ báo cáo... Tháp Cây Sồi bị hư hại nặng! Nhiều người bị thương, có người bị mắc kẹt dưới đống đổ nát! Họ cần thuốc men, nẹp gỗ, và người giúp đỡ khẩn cấp!"

Cả hội đồng sững sờ. Lần đầu tiên, họ có được thông tin trực tiếp từ vùng thảm họa.

"Nhưng cây cầu chính đã sập rồi!" một người nói.

"Họ nói còn một lối đi!" Laeron tiếp tục dịch. "Cầu treo phía nam vẫn còn! Nó rất nguy hiểm, nhưng có thể đi qua được! Họ yêu cầu cử đội cứu hộ đến đó ngay lập tức!"

Thông tin. Giữa sự hỗn loạn và bóng tối, họ đã có được thứ quý giá nhất thông tin chính xác và kịp thời.

"HÃY HÀNH ĐỘNG ĐI!" vị Trưởng lão đứng đầu gầm lên, sự do dự của ông đã biến mất, thay vào đó là sự quyết đoán của một nhà lãnh đạo. "Laeron, hãy ở lại đây! Gửi tin đến đài quan sát và đội cứu hộ ở khu phía đông! Điều hướng tất cả mọi người đến cây cầu phía nam! Elara, hãy tập hợp các chiến binh! Lyren, hãy cùng những người thợ của ông mang theo dụng cụ phá dỡ! NHANH LÊN!"

Mệnh lệnh được truyền đi qua mạng lưới thì thầm. Trong vòng vài phút, toàn bộ Eldoria, vốn đang tê liệt vì sợ hãi, đã biến thành một cỗ máy cứu hộ hoạt động một cách hiệu quả. Các đội cứu hộ, thay vì chạy tán loạn một cách vô vọng, đã di chuyển một cách có mục đích đến đúng nơi cần đến. Các thầy thuốc đã chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận người bị thương. Một thảm kịch có thể cướp đi sinh mạng của hàng chục người đã được ngăn chặn, không phải bằng sức mạnh, mà bằng một loạt những tiếng "tách tách" nhỏ bé.

Sáng hôm sau, cơn bão đã tan. Bầu trời trong xanh trở lại, nhưng Eldoria mang trên mình những vết sẹo. Thành phố tan hoang, nhưng không có ai thiệt mạng. Tất cả những người bị thương nặng đều đã được cứu chữa kịp thời.

Trong phòng hội đồng, An đang đứng cùng Laeron, kiểm tra lại thiết bị liên lạc đã làm việc không ngừng nghỉ suốt đêm. Vị Trưởng lão đứng đầu bước tới, đặt một tay lên vai anh.

"Cậu không chỉ mang đến ánh sáng" ông nói. "Cậu đã cho chúng tôi một giọng nói khi chúng tôi cần nó nhất."

Đúng lúc đó, Trưởng lão Orion bước vào. Ông không nhìn An, mà bước thẳng tới chiếc máy liên lạc. Ông ngập ngừng đưa một bàn tay sần sùi, một bàn tay quen với việc chăm sóc cây cỏ, và nhẹ nhàng đặt lên chiếc hộp gỗ. Ông có thể cảm nhận được sự rung động nhẹ của viên Tinh thể bên trong.

Sau một lúc lâu, ông quay lại nhìn An. Không có lời xin lỗi, không có sự thừa nhận ồn ào. Ông chỉ nhìn thẳng vào mắt An và cúi đầu thật sâu, một cái cúi đầu của sự tôn trọng không lời. Ông vẫn tin vào linh hồn của khu rừng, nhưng ông không thể phủ nhận rằng, đêm qua, linh hồn của thành phố đã được cứu sống bởi một cỗ máy.

An cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Một cuộc chiến đã kết thúc.

Nhưng khi anh nhìn vào tấm bản đồ mạng lưới mà anh đã vẽ, một ý nghĩ mới, đáng lo ngại hơn, bắt đầu hình thành. Anh đã kết nối cả thành phố này lại với nhau. Anh đã tạo ra một công cụ có thể truyền đi thông tin với tốc độ ánh sáng. Nó có thể dùng để điều phối cứu hộ... nhưng nó cũng có thể dùng để điều phối quân đội. Nó có thể dùng để lan truyền hy vọng... nhưng nó cũng có thể dùng để lan truyền sự sợ hãi và mệnh lệnh một cách tuyệt đối.

Anh đã dạy cho khu rừng cách thì thầm. Nhưng anh chợt nhận ra, một mạng lưới dùng để thì thầm cũng có thể dùng để gào thét. Trách nhiệm của anh lại vừa lớn thêm một bậc nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...