Những ngày sau cơn bão, Eldoria khoác lên mình một vẻ đẹp của sự hồi sinh. Không khí không còn nặng trĩu vì sợ hãi, mà tràn ngập một năng lượng mới, một sự hối hả đầy mục đích. Thành phố không chỉ đang được sửa chữa, nó đang được tái sinh, mạnh mẽ hơn trước. Và trung tâm của sự tái sinh đó chính là An.
"Mạng lưới thì thầm" của anh, thứ từng bị xem là một món đồ chơi kỳ lạ, giờ đây đã trở thành hệ thần kinh của cả thành phố. Tiếng "tách tách" của các khóa điện báo vang lên đều đặn từ Hội đồng Trưởng lão đến các khu dân cư, điều phối các đội thợ mộc, phân phát vật liệu, và truyền đi những thông điệp về sự an toàn và tiến độ. Một buổi sáng, người ta thấy An đứng trên cây cầu chính vốn đã bị hư hại, bên cạnh là Lyren và một đội thợ mộc. Trên màn hình chiếc máy tính bảng, An cho họ thấy những biểu đồ ứng suất đầy màu sắc, giải thích về nguyên lý của một kết cấu giàn. Lyren, với bộ óc của một người thợ thủ công bậc thầy, đã ngay lập tức chuyển hóa những lý thuyết trừu tượng đó thành những chỉ dẫn thực tế về mộng và ngàm. Họ không chỉ xây lại một cây cầu, mà đang xây dựng một cây cầu tốt hơn, một biểu tượng cho sự hợp tác giữa hai thế giới quan.
An không còn là một kẻ ngoại lai bị giám sát nữa. Anh đã trở thành một phần không thể thiếu của Eldoria. Hội đồng Trưởng lão chính thức ban cho anh một danh hiệu "Cố vấn Tri thức". Phòng thí nghiệm trên cao của anh trở thành một trung tâm học thuật, nơi Laeron và những người Elf trẻ tuổi khác say sưa tìm hiểu về những định luật vô hình đang chi phối vũ trụ.
Ngay cả Trưởng lão Orion, người từng hoài nghi nhất, cũng đã tìm đến anh. Không phải để tranh luận, mà là để nhờ giúp đỡ. Một loài lan quý hiếm trong vườn của ông, "Lan Hồn Sương", chỉ nở hoa trong những điều kiện ánh sáng cực kỳ đặc biệt.
"Nó cần ánh sáng của trăng non trong ba đêm" ông giải thích, "nhưng thời tiết lại đang nhiều mây."
An, bằng cách điều chỉnh cường độ và quang phổ của một bóng đèn LED, đã tạo ra một "ánh trăng nhân tạo" hoàn hảo. Khi bông lan hé nở những cánh hoa mỏng manh, lấp lánh như bụi sao, Orion đã nhìn An với một ánh mắt hoàn toàn khác. Đó là sự tôn trọng của một chuyên gia dành cho một chuyên gia khác, dù lĩnh vực của họ cách nhau cả một vũ trụ.
Giữa sự hối hả của công cuộc tái thiết, An đã tìm thấy một cảm giác bình yên mà anh chưa từng có. Anh không chỉ đang sống sót. Anh đang xây dựng. Anh đang cống hiến. Một buổi chiều, anh và Elara đứng trên một ban công cao, nhìn xuống thành phố đang hối hả bên dưới.
"Trông họ thật khác" Elara nói, giọng cô trầm ngâm. "Trước đây, chúng tôi làm việc theo nhịp điệu của khu rừng, chậm rãi và tuần tự. Bây giờ, có một sự khẩn trương, một hiệu quả mà tôi chưa từng thấy."
"Đó không phải là điều xấu, đúng không?" An hỏi.
"Không" Elara mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ. "Không hề. Chỉ là... đã dần trở nên khác đi. Cứ như thể khu rừng vừa học được một bài hát mới." Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt xanh lục của cô ấm áp và chân thành. "Cảm ơn anh, An. Vì đã dạy cho chúng tôi bài hát đó."
Trong khoảnh khắc đó, nhìn vào nụ cười của Elara, nghe tiếng búa vang vọng từ lò rèn của Lyren, và thấy những ánh đèn điện bắt đầu thắp lên khi hoàng hôn buông xuống, An lần đầu tiên cảm thấy một cảm giác mà anh đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có lại được. Cảm giác của một mái nhà.
Nhưng cũng giống như sự tĩnh lặng trước một cơn bão khác, sự bình yên này không kéo dài.
Vấn đề bắt đầu từ những dấu hiệu rất nhỏ. Một cánh cửa trong phòng thí nghiệm của An, vốn luôn đóng khít, bỗng dưng bị kẹt. Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên một trong những chậu cây bằng gốm của Elara. Những người Elf, vốn quen với sự co giãn tự nhiên của thành phố trên cây, không để ý lắm. Nhưng An, với bộ óc được rèn luyện để tìm kiếm những sai lệch trong các hệ thống, lại cảm thấy bất an. Anh bắt đầu đặt những con dọi đơn giản ở nhiều nơi trong thành phố, và những gì anh phát hiện ra khiến anh lạnh gáy. Toàn bộ thành phố đang nghiêng đi, một cách cực kỳ chậm rãi, nhưng không thể nhầm lẫn.
Anh trình bày những phát hiện của mình cho Hội đồng. Cùng lúc đó, những người Elf sống ở gần gốc của cây Đại Thụ Trung Tâm cũng báo cáo về những âm thanh lạ vào ban đêm. Những tiếng rên rỉ yếu ớt, như thể chính cái cây đang đau đớn.
Một cuộc điều tra khẩn cấp được tiến hành. Vị Trưởng lão đứng đầu, cùng với An, Lyren và Elara, đã đi xuống tận gốc của cây Đại Thụ. Cảnh tượng ở đó còn tồi tệ hơn cả những gì An đã tính toán.
Cơn bão không chỉ làm gãy cành. Lượng mưa khổng lồ đã làm xói mòn một phần nền đất, và sức gió kinh hoàng đã tạo ra một áp lực khủng khiếp lên bộ rễ. Một vết nứt khổng lồ, rộng hơn một sải tay, đã xuất hiện trên nền đá nơi cái cây bám vào. Nước từ những trận mưa vẫn đang rỉ vào vết nứt, làm nó ngày một rộng hơn như một vết thương không chịu lành. Toàn bộ nền móng của Eldoria đang mục ruỗng từ bên trong.
Một nỗ lực cứu chữa tuyệt vọng được tiến hành.
Các Trưởng lão Thảo dược dùng ma thuật chữa lành, cố gắng truyền năng lượng sống vào bộ rễ bị tổn thương. Hàng trăm chiến binh đã cùng nhau bện những sợi dây thừng lớn nhất từ loại dây leo bền chắc nhất, trong một nỗ lực phi thường nhằm níu cái cây lại.
An đứng đó, quan sát cảnh tượng hùng tráng nhưng vô vọng. Anh thấy hàng trăm người Elf đang đồng thanh hò hét, dồn hết sức lực để kéo những sợi dây thừng. Anh thấy những ánh sáng xanh ma thuật đang cố gắng hàn gắn những thớ gỗ. Nhưng rồi, với một tiếng "RẮC" vang lên như tiếng sấm, một trong những sợi dây thừng lớn nhất đã đứt phựt, quật vào không khí như một con rắn khổng lồ. Nỗ lực của họ đã thất bại.
Họ đang đối mặt với một kẻ thù mà họ không thể chiến đấu, chính là định luật vật lý.
Trong buổi họp hội đồng đầy tuyệt vọng sau đó, An trình bày những phân tích của mình. "Nó sẽ không trụ được" anh nói, giọng anh trầm xuống. "Đây là hiện tượng mỏi của vật liệu và xói mòn nền móng. Dây thừng không thể nào giữ được nó. Vấn đề không nằm ở cái cây, mà là ở nền đá bên dưới nó."
Anh ngước nhìn những khuôn mặt tuyệt vọng của các Trưởng lão. "Chúng ta cần một thứ gì đó khác. Chúng ta cần những thanh chống, những dầm thép khổng lồ. Chúng ta cần khoan sâu vào lòng đá, tạo ra một nền móng nhân tạo bằng bê tông và thép. Chúng ta cần những kỹ thuật xây dựng mà ngay cả tôi cũng chỉ biết qua lý thuyết."
Im lặng. Thép? Bê tông? Đó là những khái niệm hoàn toàn xa lạ với họ. Họ là những người thợ mộc, không phải những người xây núi.
Trong sự im lặng đó, Lyren lên tiếng, giọng ông khàn đặc và đầy sức nặng. "Người Elf chúng ta chỉ nói chuyện với cây cối" ông bắt đầu. "Kiến thức của chúng ta nằm ở thớ gỗ và dòng nhựa sống. Chúng ta không thể hiểu được ngôn ngữ của đá."
Ông dừng lại, ánh mắt nhìn về phía rặng núi xa xôi, lờ mờ ở chân trời. "Nhưng có một dân tộc khác, họ hiểu. Họ nói chuyện với đá. Họ sinh ra từ trong lòng núi, và lò rèn của họ có thể làm cho cả một ngọn núi phải tan chảy. Búa của họ có thể định hình lại cả thế giới dưới lòng đất. Họ là những người thợ rèn và kỹ sư vĩ đại nhất thế gian này. Họ ngửi được mùi của kim loại quý trong đá, họ nghe được tiếng vọng của những hang động chưa được khám phá. Họ là những người thợ, những người thợ mỏ, những kỹ sư."
"Họ là ai?" An hỏi.
"Họ là người Lùn" Lyren đáp. "Những người con của ngọn núi ở pháo đài Citadel."
Một tia hy vọng lóe lên, nhưng Lyren ngay lập tức dội một gáo nước lạnh.
"Nhưng người Lùn rất kiêu hãnh và cứng đầu như chính những tảng đá mà họ sinh sống. Họ tin vào búa và đe, vào sức mạnh của đá và thép. Họ coi chúng ta, những người sống trên cây, là những sinh vật yếu ớt, mong manh. Họ không tin vào những 'phép thuật' của chúng ta, và có lẽ họ cũng sẽ không tin vào 'sợi dây thì thầm' của cậu đâu, An à (Lần đầu tiên trưởng lão Lyren chính thức gọi tên An). Thuyết phục được họ giúp đỡ sẽ không dễ dàng. Họ sẽ đòi hỏi một cái giá."
Vị Trưởng lão đứng đầu, người đã im lặng lắng nghe, giờ đây đưa ra quyết định của mình. Gương mặt ông hằn lên những nếp nhăn của trách nhiệm. "Dù khó khăn đến đâu, dù cái giá phải trả là gì, chúng ta cũng phải thử. Tương lai của Eldoria phụ thuộc vào nó." Ông nhìn cả nhóm. "Chúng ta cần cử một phái đoàn đến Citadel, không phải để cầu xin, mà là để đề nghị một liên minh, một sự trao đổi kiến thức. Chúng ta cần những người giỏi nhất."
Sự lựa chọn đã quá rõ ràng.
Elara, người dẫn đường và chiến binh quả cảm, người có thể sống sót ở bất kỳ đâu.
Lyren, Bậc thầy Lò rèn, người duy nhất có thể nói chuyện với người Lùn bằng ngôn ngữ chung của kim loại và lửa.
Và An, Cố vấn Tri thức, người duy nhất hiểu được quy mô của vấn đề kỹ thuật và là người nắm giữ thứ công nghệ mới có thể dùng làm con bài thương lượng.
Laeron cũng được chọn để đi cùng, với tư cách là người phụ tá kỹ thuật cho An, mang theo các thiết bị cần thiết.
Cuộc phiêu lưu đầu tiên của An đã kết thúc. Anh đã tìm thấy một ngôi nhà, những người bạn, và một mục đích. Nhưng giờ đây, để bảo vệ ngôi nhà đó, anh phải dấn thân vào một cuộc hành trình mới, đến một vùng đất xa lạ, đối mặt với một nền văn hóa hoàn toàn khác.
Chương cuối của phần truyện đầu tiên khép lại với hình ảnh bốn người họ đứng trên ban công cao nhất của Eldoria, nhìn về phía rặng núi màu xanh sẫm ở phía xa. Họ đã cứu ngôi nhà của mình khỏi một cơn bão dữ dội, chỉ để bắt đầu một cuộc hành trình mới nhằm cứu nó khỏi một mối đe dọa thầm lặng và to lớn hơn.
"Ngọn núi không giống với khu rừng" Elara nói khẽ, giọng cô trầm ngâm. "Nó không che chở cho anh. Nó sẽ thử thách anh."
An nhìn về phía những đỉnh núi phủ đầy mây, nơi ẩn chứa một dân tộc hoàn toàn khác, một nền công nghệ hoàn toàn khác. "Tôi đã quen với việc bị thử thách rồi" anh đáp.
Anh đã mang sấm sét và lời thì thầm đến cho khu rừng. Giờ đây, anh phải mang chúng đến trái tim của ngọn núi.
------Kết Thúc Arc 1------
Chaporia
Bình Luận (0)