Nhà khoa học dị giới/Chapter 21: Hành Trình Về Phía Chân Trời ĐáChapter 21: Hành Trình Về Phía Chân Trời Đá
20px

Cuộc chia tay diễn ra trong sự im lặng của buổi sớm mai. Không có những tiếng reo hò hay những lời chúc tụng ồn ào. Cả Eldoria dường như đang nín thở, đặt tất cả hy vọng và tương lai của mình lên đôi vai của bốn người họ. Vị Trưởng lão đứng đầu không nói nhiều, ông chỉ lần lượt đặt tay lên vai từng người. Khi ông đặt tay lên vai An, ông nhìn sâu vào mắt anh. "Tri thức của cậu đã cứu chúng ta khỏi bão tố" ông nói. "Giờ đây, mong cậu hãy dùng nó để lay chuyển cả núi non. Đem về bình yên cho vùng đất này."

Họ bắt đầu cuộc hành trình bằng việc đi xuống. Từ những tầng cao nhất của Eldoria, họ đi qua những cây cầu treo quen thuộc, rồi xuống những cầu thang xoắn ốc bám quanh thân cây, mỗi bước chân đưa họ rời xa bầu trời và tiến gần hơn về mặt đất. Ánh sáng thay đổi, từ màu vàng kim của bình minh trên cao biến thành màu xanh lục bảo khi lọc qua những tầng lá dày. Không khí cũng thay đổi, từ trong lành và lộng gió trở nên ẩm ướt và mang theo mùi hương nồng nàn của đất, rêu và lá mục. Đối với An, đó là một cuộc trở về. Anh đã đến thế giới này từ mặt đất, và giờ đây, anh lại một lần nữa đặt chân lên nó, không phải với tư cách một kẻ sống sót hoang mang, mà là một phái viên mang trong mình một sứ mệnh.

Một khi đã ở dưới mặt đất, khu rừng ngay lập tức bộc lộ một bộ mặt khác. Nó không còn là một mái nhà che chở, mà là một mê cung của sự sống và cái chết. Nhưng lần này, An không đơn độc. Anh có Elara.

Con đường đến chân núi không phải là một lối mòn hiện hữu. Nó là một con đường vô hình, được dệt nên từ những dấu hiệu thầm lặng mà chỉ Elara mới có thể đọc được. Cô di chuyển không phải bằng bản đồ, mà bằng một sự thấu hiểu sâu sắc với khu rừng.

"Thấy cách đám rêu này chỉ mọc ở phía bắc của thân cây không?" cô giải thích cho An. "Nó giúp chúng ta giữ đúng hướng. Và nhìn kìa, cành của cây Phong Sừng này cong về phía tây, đó là hướng của ngọn gió chính thổi từ dãy núi xuống. Chúng ta chỉ cần đi ngược chiều ngọn gió."

Cô là một phần của thế giới này, và khi đi bên cạnh cô, An cảm thấy mình cũng đang dần học được ngôn ngữ đó.

Họ đi trong nhiều ngày, thời gian dường như được đo bằng những lần mặt trời mọc và lặn qua kẽ lá. Những cuộc trò chuyện bên đống lửa vào ban đêm trở thành một phần không thể thiếu của cuộc hành trình.

"Những người Lùn thực sự sống dưới lòng đất sao?" Laeron hỏi, đôi mắt cậu sáng lên vì tò mò.

Lyren, đang mài lại lưỡi rìu của mình bên đống lửa, khịt mũi.

"Họ không chỉ sống dưới lòng đất, chàng trai ạ. Họ là một phần của lòng đất. Tóc họ cứng như dây kim loại, râu họ dài như rễ cây, và trái tim họ cứng như đá hoa cương."

Ông ngừng tay, nhìn vào ánh lửa.

"Ta đã từng gặp một thương nhân người Lùn ở tiền đồn phía đông. Ta đã mất cả một buổi chiều chỉ để tranh cãi với ông ta về cách tôi luyện một lưỡi dao. Một người Lùn có thể tranh cãi với một tảng đá cả ngày" ông lẩm bẩm, "và cuối cùng, tảng đá sẽ phải nhượng bộ."

An lắng nghe, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Sự cứng đầu đó, niềm kiêu hãnh về nghề nghiệp đó, anh có thể hiểu được. Nó không khác gì những cuộc tranh luận nảy lửa giữa các nhà khoa học trong thế giới của anh.

Khi họ đi sâu hơn về phía tây, cảnh quan bắt đầu thay đổi. Dần dần, những cây đại thụ lá rộng của Eldoria nhường chỗ cho những cây thông và linh sam cao vút, cứng cỏi hơn. Thảm thực vật dưới chân họ thưa dần, để lộ ra những mỏm đá granit xám xịt. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, họ có thể nhìn thấy bầu trời một cách trọn vẹn, một khoảng không bao la, xanh thẳm, được điểm xuyết bởi những đám mây trắng trôi lững lờ. Bảng màu của thế giới đã chuyển từ sắc xanh lục sống động sang những tông màu trầm và mạnh mẽ của đá, của đất và của bầu trời.

Tiếng xào xạc của lá cây được thay thế bằng tiếng gió hú qua những kẽ đá, một âm thanh vừa cô đơn vừa hùng vĩ. Mùi hương của đất ẩm và hoa rừng cũng biến mất, nhường chỗ cho mùi nhựa thông hăng hắc, mùi lạnh lẽo của đá ướt, và một mùi không khí trong lành, sắc lạnh của vùng cao.

Thế giới này không chỉ thay đổi về hình thái, mà cả về bản chất. Những mối nguy hiểm ở đây cũng khác. Không còn là những dây leo quấn chân hay những đầm lầy ẩn mình, mà là những con dốc trơn trượt, những trận đá lở bất ngờ. Một buổi chiều, khi họ đang đi qua một sườn núi hẹp, một tiếng ầm ầm từ trên cao vọng xuống.

"CẨN THẬN!" Elara hét lên.

Một trận đá lở nhỏ, nhưng đủ để cuốn phăng bất kỳ ai không chuẩn bị, đang đổ ập xuống. Elara và Laeron, với sự nhanh nhẹn của người Elf, đã ngay lập tức tìm được chỗ nấp sau một mỏm đá lớn. Nhưng An và Lyren lại đang ở một vị trí trống trải.

Lyren không hề hoảng sợ. Vị Trưởng lão gầm lên một tiếng, cắm chặt cây chiến phủ của mình xuống đất và dùng thân hình vạm vỡ của mình làm lá chắn cho An. An, trong khoảnh khắc đó, đã hành động. Anh không có sức mạnh của Lyren, nhưng anh có bộ óc của mình. Anh nhìn thấy một cái cây thông nhỏ nhưng bám rễ rất chắc ở phía trên. Anh nhanh chóng rút ra một cuộn dây thừng mỏng nhưng cực bền từ túi đồ của mình, quăng một đầu cho Elara.

"Buộc nó vào tảng đá!" anh hét lên. Anh giữ đầu còn lại, và trong lúc những tảng đá đầu tiên bắt đầu lăn qua chân họ, anh đã nhanh chóng buộc nó vào thân cây thông, tạo thành một lan can an toàn tạm thời.

Trận đá lở lướt qua, chỉ để lại vài vết bầm tím. Họ đã sống sót, nhờ vào sự kết hợp giữa sức mạnh của Lyren, sự nhanh nhẹn của Elara, và khả năng ứng biến của An. Họ đã thực sự trở thành một đội.

Khi họ tiếp tục cuộc hành trình, những dấu hiệu đầu tiên của người Lùn bắt đầu xuất hiện, im lìm và cổ xưa.

Đầu tiên là một trạm gác cũ, được tạc nguyên khối từ một tảng đá đơn độc, sừng sững trên một ngọn đồi. Không có một viên gạch, không có một mối nối nào. Nó như thể đã mọc lên từ chính mặt đất. Rồi họ tìm thấy con đường. Nó không phải là một lối mòn, mà là một con đường thực sự, được lát bằng những phiến đá hình chữ nhật được cắt gọt và ghép lại với nhau một cách hoàn hảo, không một kẽ hở. Con đường đã tồn tại hàng ngàn năm, nhưng vẫn gần như nguyên vẹn.

"Họ không xây dựng trên cảnh quan" An nhận xét với Elara khi anh quỳ xuống, chiêm ngưỡng công trình đáng kinh ngạc này. "Họ xây dựng bằng chính cảnh quan. Họ biến ngọn núi thành công cụ của mình."

Họ đi theo con đường cổ xưa, nó dẫn họ ngày một lên cao, vào sâu trong lòng dãy núi. Không khí trở nên loãng và lạnh. Những đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa giờ đây không còn ở phía xa nữa, chúng sừng sững ngay trên đầu họ, những ngọn tháp bằng đá và băng im lặng canh giữ bầu trời.

Và rồi, họ nhìn thấy nó. Pháo đài Citadel.

Nó không phải là một thành phố có tường bao quanh. Chính ngọn núi là bức tường. Con đường dẫn họ đến một mặt phẳng khổng lồ, và trước mặt họ là một cảnh tượng khiến An phải nín thở.

Một cánh cổng bằng đá khổng lồ, cao phải đến hai mươi mét, được chạm khắc trực tiếp vào mặt của ngọn núi hùng vĩ nhất. Bề mặt của nó được trang trí bằng những hoa văn hình học phức tạp, những hình ảnh về búa, đe, những bánh răng cưa và những khuôn mặt nghiêm nghị của các vị vua người Lùn trong quá khứ. Toàn bộ cánh cổng là một khối đá duy nhất, không có bản lề, không có khe hở, trông như thể nó đã luôn ở đó và sẽ không bao giờ di chuyển.

"Làm sao... làm sao chúng ta vào được?" Laeron thì thầm, giọng cậu đầy vẻ kinh sợ.

"Bằng sự tôn trọng và truyền thống," Lyren đáp. Ông bước lên phía trước, lấy ra một cây búa nhỏ từ trong túi đồ của mình. Ông không gõ vào cánh cổng một cách bừa bãi. Ông quan sát các ký tự cổ của người Lùn được khắc trên đó, rồi dùng búa gõ vào một ký tự có hình chiếc đe theo một nhịp điệu đặc biệt: ba tiếng nhanh, một tiếng nghỉ, rồi một tiếng mạnh và vang.

Âm thanh phát ra không phải là tiếng "cạch" khô khốc của búa đập vào đá. Nó là một tiếng "coong" sâu và ngân dài, một nốt nhạc trầm hùng dường như không chỉ vang vọng trong không khí, mà còn truyền sâu vào trong lòng núi, như thể đang đánh thức một người khổng lồ đang ngủ.

Sau một khoảnh khắc im lặng, một tiếng động rền rĩ bắt đầu vang lên từ bên trong ngọn núi. Mặt đất dưới chân họ khẽ rung chuyển. Cánh cổng đá khổng lồ, thứ trông như không thể di chuyển, bắt đầu từ từ trượt ngang, lún sâu vào trong vách núi với một tiếng đá nghiến vào đá ken két, một âm thanh của sức mạnh cơ học khủng khiếp.

Khi cánh cổng mở ra một khoảng đủ cho người đi qua, một luồng khí nóng hổi, mang theo mùi của than cháy, của kim loại nung chảy và mồ hôi, ùa ra ngoài. Cùng với đó là một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống, tiếng đập nhịp nhàng của hàng ngàn cây búa, tiếng gầm của những lò rèn khổng lồ, và tiếng la hét ra lệnh bằng một ngôn ngữ cứng cỏi, góc cạnh.

Trước mắt họ là một hang động khổng lồ, được thắp sáng không phải bằng ánh sáng mặt trời, mà bằng ánh sáng cam rực của vô số những lò rèn. Những cây cầu bằng đá và sắt bắc qua những vực sâu không đáy, những dòng kim loại nóng chảy chảy trong những con mương được đục vào sàn đá. Đó là một thành phố của ngành công nghiệp, một trái tim công nghiệp đang đập mạnh mẽ trong lồng ngực của ngọn núi.

Và đứng chặn ở lối vào là hai người Lùn, cao chưa đến vai An nhưng thân hình vững chãi như những tảng đá. Họ mặc những bộ giáp thép tấm dày cui từ đầu đến chân, khuôn mặt ẩn sau những chiếc mũ trụ kín mít. Trong tay họ là những cây chiến phủ hai lưỡi khổng lồ, sẵn sàng chiến đấu.

Một trong hai người lùn bước lên một bước, tiếng kim loại va vào nhau nghe lanh lảnh. Anh ta không hề nhìn vào Lyren hay An. Ánh mắt anh ta, qua khe hở của chiếc mũ trụ, dán chặt vào Elara, người Elf duy nhất trong nhóm.

Giọng nói của anh ta vang lên từ bên trong mũ trụ, trầm và đầy tiếng rền của đá sỏi, bằng một ngôn ngữ chung mà An có thể hiểu được.

"Người Elf? Các ngươi làm gì ở ngưỡng cửa của Citadel?"

Không có một chút thân thiện nào trong giọng nói đó. Chỉ có sự nghi ngờ lạnh lẽo và sự thù địch đã tồn tại qua nhiều thế kỷ. Cuộc hành trình đã kết thúc, nhưng thử thách lớn nhất chỉ vừa mới bắt đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...