Nhật ký 'Quân sư'/Chapter 2: Chiến thắng đầu tiên và danh hiệu hão huyền.Chapter 2: Chiến thắng đầu tiên và danh hiệu hão huyền.
20px

[Giờ tan học, sân trường dần trở nên vắng lặng. Ánh nắng cuối ngày nhạt màu vương lại trên những phiến lá vàng khô, rơi lác đác dọc theo dãy hành lang dài.

Cơn gió thu thổi nhẹ qua, khiến những chiếc lá mỏng manh xào xạc bay lên rồi lại chạm đất một cách chậm rãi, như đang ngại ngùng rơi trước khoảnh khắc của hai người dưới gốc cây phượng cuối sân.

Cô gái hai tay đan vào nhau, đặt ngay ngắn trên đùi, mắt nhìn ngại ngùng không dám ngước lên nhìn người con trai bên cạnh.

Không khí như ngưng đọng giữa họ, chỉ còn nghe tiếng gió xào xạc, tiếng lá khô chạm nhau khe khẽ… và cả tiếng tim đập vội vã, loạn nhịp của một thiếu nữ đang rung động.“Không biết… là cậu hẹn tôi ra đây làm gì vậy nhỉ?” (Quân)

Có lẽ là vì đã chờ quá lâu khiến người con trai mất đi sự nhẫn nãi, cậu đã quyết định mở lời hỏi trước để phá tan bầu không khí ngột ngạt này.

“HỞ?” (Vân)

Đáp lại cậu, lại chỉ là một câu trả lời sửng sốt nghe như thể giống như một phản xạ có điều kiện của người con gái đối diện.

“Thật ra thì, tôi có chuyện vô cùng quan trọng muốn nói với cậu.” (Vân)

Nói rồi, cô hít thở sâu. Đôi tay vẫn điềm tĩnh đặt im, thế nhưng ánh mắt kia giờ đây đã di chuyển sang người con trai bên cạnh cô. Đã bớt đi vài phần ngượng ngùng, thay vào đó là một sự tự tin và quyết tâm như chưa từng có.

“Được rồi, tôi vẫn đang nghe đây.” (Quân)

Quân, cậu ta vẫn ngồi đấy ngay ở ngay bên cạnh Thùy Vân.

Có vẻ nhận thấy sự thay đổi trong ánh mắt của cô, cậu ta cũng đã dần trở nên nghiêm túc phần nào để lắng nghe những gì mà Vân muốn nói.

    Lại nhận thấy cô có chút hồi hợp và ngại ngùng, Quân vẫn luôn luôn nở một nụ cười thân thiện như một cách âm thầm động viên cô.

    Điều đó, dù chỉ diễn ra trong một thoáng qua, cũng đã đủ để khiến tâm hồn đang cháy bỏng của người thiếu nữ được dịu lại phần nào.

“Thật ra thì… tôi thích cậu lâu rồi. Chúng mình… có thể cho nhau một cơ hội không?” (Vân) ]

“Đúng rồi, cảnh này phải có tí slow motion, hiệu ứng lá mùa thu rơi nhẹ nhàng tạo cảm giác trữ tĩnh, nền thì cho tạm cái màu hường vào cho có thôi ha? Rồi còn…” (Phong)

    Ở trong quà cà phê mà hai đứa vẫn thường ghé qua. Vẫn là hai đứa bọn tôi, một Phong, một Vân.

Thế nhưng hôm nay thì khác.

Tôi không còn ăn uống đáo để nữa, mà thay vào đó là ngồi ghi chép lại màn tỏ tình “Đánh nhanh, thắng nhanh” mà tôi bày ra cho Thùy Vân.

Còn Thùy Vân thì… nhỏ kiệt sức rồi.

Nằm gục mặt xuống bàn, trông vô cùng uể oải.

Dù sao thì, với một đứa con gái chưa một mảnh tình vắt vai, đột nhiên lại bị bắt đi tỏ tình một cách mù quáng. Mà thậm chí cái kế hoạch đó nhỏ chỉ được chỉ bảo, chứ không phải thương lượng do vậy nên sự lo lắng và áp lực tâm lý chắc sẽ to hơn phần nào.

“Ey… nói gì đó cái nào? Uống trà đào không? Ah-” (Phong)

Tôi đẩy cốc trà đào về phía nhỏ, mong điều đó có thể giải tỏa một chút áp lực cho cô.

Thế nhưng, cách này có lẽ đã bị phản tác dụng.

Thùy Vân siết chặt nắm tay lại rồi đập bàn một cách rõ mạnh, khiến cho cốc trà đào tôi đang đẩy về phía nhỏ suýt nữa bị đổ.

“Làm cái gì vậy  hả!?” (Phong)

“Cái đó là câu của tui mới đúng!” (Vân)

Cuối cùng, nhỏ cũng đã đáp lại tôi. Thế nhưng, có vẻ không ổn lắm…

“Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra vậy chứ? Tại sao lúc đó tôi lại đồng ý chạy đi tỏ tình? Rồi rốt cuộc tại sao MINH QUÂN LẠI ĐỒNG Ý LỜI TỎ TÌNH CỦA TÔI ? Có phải là…” (Vân)

Dừng lại một chút, rồi cô lại nghẹn ngào nói.

“Có phải là… ông và Minh Quân quen biết nhau từ trước. Hai người hợp sức lại… đùa giỡn tình cảm của tôi à?” (Vân)

Thùy Vân càng nói, tay cô lại càng siết mạnh hơn.

“Không. Tôi không quen Minh Quân trước đây.” (Phong)

“Vậy tại sao?” (Vân)

“Tại sao cái gì?” (Phong)

“Tại sao kế hoạch của ông lại là bảo tôi đi tỏ tình ngay lập tức, và nó tại sao lại thành công ngay cơ chứ?” (Vân)

“... và tại sao... lúc đầu khi cậu ấy đồng ý, tôi đã vô cùng hạnh phúc và vui vẻ. Thế nhưng khi suy nghĩ một chút thì lại đầy những điều bất hợp lý ra! Cậu nói cho tôi biết đi, Phong! Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy hả?” (Vân)

Có vẻ như đây là một cuộc chất vấn một chiều mà theo đó, tôi lại đang là phe đang bị áp đảo.

Mà nói cũng phải, đâu ai lại nghĩ rằng để tán đổ Minh Quân- chàng trai thiên mệnh romcom đó lại vô cùng đơn giản như vậy!

Chuyện này thì nếu giải thích thì dễ cũng dễ, mà khó thì lại khó.

Để mà nói thì phải xét từ lúc đầu người ta tại sao lại gọi tôi là “Quân sư”.

Ban đầu, tôi chỉ đơn giản là được mấy đứa bạn nhờ xem giúp xem mối tình của chúng nó có cơ hội hay không. Lý do thì bọn nó lại bảo là “Trông cậu đọc nhiều sách mà, cứ cho bọn tôi xin lời khuyên đi.”

Và thế là tôi bắt đầu sự nghiệp quân sư của mình.

Sau khi đã “nhận đơn”, tôi bắt đầu stalk- ý tôi là quan sát thái độ giữa đối tượng và người được chỉ định.

Các tương tác, cách nói chuyện, đối xử với nhau giữa họ. Lối tư duy, sở thích, các mối quan hệ,… của bản thân họ, tôi sẽ cố gắng để biết hết. Những cái nào khó có thể biết được thì tôi sẽ cố dùng các mối liên hệ có sẵn để suy ra.

Sau khi có được các dữ kiện cần thiết thì tôi sẽ liên kết chúng lại và đoán xem họ có cơ hội với nhau hay không, thậm chí là họ có thích nhau hay không.

Đúng rồi đấy, tôi chỉ đoán thôi.

Thế nhưng đừng vội đánh giá tôi như vậy.

Cái “đoán” của tôi nó là đoán dựa trên các dữ liệu, dữ kiện có sẵn được đưa ra tính toán, đi kèm vấn đề “niềm tin của bản thân” để đưa ra kết quả chứ không phải là đoán mò do vậy nên vẫn sẽ có cơ sở để trở thành sự thật.

Do vậy nên, đôi nào tôi đã “đoán” là thành công thì tôi sẽ giục họ nhanh chóng tiếp cận và tỏ tình, giống như trường hợp của Thùy Vân.

Còn đôi nào tôi cảm thấy không có cơ hội, tôi sẽ thẳng thắn nói họ từ bỏ. Thành ra cũng có nhiều đôi do nghe theo lời khuyên của tôi mà họ từ bỏ nên không thành đôi.

Dù vậy, ban đầu có nhiều người bảo tôi lừa họ. Nhưng do “đơn” tôi nhận đã ít mà tỉ lệ tôi đoán trúng khá cao.

Đôi nào tôi đoán trúng là họ sẽ thành đôi.

Còn ai mà tôi đã bảo “Thất bại” mà vẫn cố đâm đầu vào thì cái kết là sẽ bị từ chối.

Thành ra từ đó, tôi bắt đầu bị gán cho danh xưng “quân sư”, nhưng cũng có vài người bảo tôi là “Miệng lưỡi  xui xẻo”.

Vậy, cùng quay lại vấn đề hiện tại.

Việc tôi xúi Thùy Vân đi tỏ tình ngay lập tức chỉ đơn giản kế hoạch như bao người khác.

Khác ở một chỗ duy nhất, đó là những người khác là do họ và đối tượng đã có một thời gian dài bên nhau, thậm chí là thân mật. Điều đó tạo cho họ một mối quan hệ rõ ràng. Lại còn được tôi thúc đẩy nên mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy.

Thế nhưng trường hợp của Thùy Vân lại khác.

Minh Quân là học sinh chuyển trường từ đầu năm nay, thế nên thời gian mà Thùy Vân có thể tiếp xúc với Minh Quân gần như vô cùng ít.

Mối liên hệ giữa hai người cũng vô cùng ít, ít đến nỗi tôi chỉ tìm được một thứ. Đó chính là “Bạn cùng lớp”.

Lý do mà Vân khẳng định cô thích Quân đó là vì ái mộ về phần tài năng, tính cách, và nhiều nhất là… nhan sắc của cậu.

Vậy, điểm đột phá để tôi khẳng định Thùy Vân có cơ hội rất lớn sẽ thành công khi tỏ tình với Minh Quân, hay nói đúng hơn là việc “Quân cũng thích Vân” là ở đâu?

Nói chính xác thì, đó là lần đầu tiên mà Vân cho tôi xem trang Info của Quân.

Nói thế nào nhỉ?

Ngoài đời cậu ta trang bị cho bản thân một  lớp mặt nạ hoàn hảo đáng kinh ngạc.

Đẹp trai, hòa đồng, tính cách tốt. Ngỡ rằng cậu ta cũng sẽ vô cùng nổi tiếng và có nhiều bạn bè trên mạng xã hội, thế nhưng đáp án mà tôi tìm thấy lại là… cậu ta khá là Lowkey trên mạng xã hội.

Một tài khoản đã được lập từ nhiều năm trước, thế nhưng số ảnh đăng lên lại vô cùng ít.

Những bức ảnh được đăng lên chỉ là những lần mà cậu ta thay đổi avatar hoặc là ảnh nền.

Những bài đăng khác, chiếm 90%- 99% là liên quan đến các vấn đề sở thích của cậu ta như thể thao, âm nhạc,…

Và cái khiến tôi “chốt hạ” vấn đề chính là list friend của cậu ta.

Nói thế nào nhỉ? Rất ít.

Điểm chung của họ trong số đó là đều học cùng trường khác, có lẽ họ là bạn học cũ của cậu ta. Dạng thứ hai là những người có cùng sở thích với cậu ta.

Thế nhưng lại có người được cậu ta add friend trong khi không hề thỏa mãn những điểm trên lại thật sự tồn tại. Đó chính là Thùy Vân.

Nhỏ này học cùng tôi từ bé đến lớn, mà tôi lại không quen biết Quân trước đây. Do vậy nên hai người họ có lẽ sẽ không quen biết nhau.

Sở thích của con bé này ngoài âm nhạc là giống ra thì còn lại đều khác.

Nếu như bạn muốn nói là “Vì Quân đã chuyển đến trường mới rồi nên cậu ta muốn kết bạn với vài người mới trên mạng xã hội để làm thân thôi ấy mà.” thì tôi nghĩ bạn đã sai rồi.

Nếu chỉ vì cái lí do đó thì chẳng phải ưu tiên hàng đầu là lũ con trai mà cậu ta đã làm quen trên trường trước đó à?

Nếu có một hai người khác rồi thì tôi đã giảm bớt nghi ngờ, nhưng vấn đề ở đây là chỉ có DUY NHẤT THÙY VÂN là được cậu ta kết bạn.

Chuyện này trông giống như chàng trai nào đó thích thầm một cô gái, và cậu ta addfriend cô ta trên mạng xã hội để stalk người mà cậu ta thích vậy.

Nghĩ tới vấn đề đó, tôi đã ngay lập tức đưa ra một  suy nghĩ táo bạo: HAI CON NGƯỜI NÀY ĐANG THÍCH THẦM NHAU?

Nếu như thế này mà vẫn chưa đủ, hay nói đúng ra là bạn muốn nói ”Thùy Vân có gì mà lại khiến chi Minh Quân phải thích?” thì tôi nghĩ là bạn đã đánh giá sai con bé này rồi.

Luận về tính cách. Con bé này trong sáng hiền lành, năng nổ, hòa đồng.

Luận về tài năng. Nếu nói Minh Quân rất giỏi thể thao thì Vân lại rất giỏi nghệ thuật. Tranh của con bé này vẽ rất đẹp, thậm chí còn được một số giải thưởng.

Xét về gia thế. Nhỏ này nhà rất giàu. Không quá mức phô trương, nhưng gia đình của nhỏ cũng đã đủ để nổi bật rồi.

Nếu tôi nói Minh Quân là nam chính romcom học đường, thì ngoài Thùy Vân ra tôi không thấy ai xứng với vị trí nữ chính cả… trừ khi tác giả của bộ truyện này thích viết truyện cẩu huyết!

Nếu đã như vậy thì vấn đề lại vô cùng dễ giải quyết. Chỉ cần để Thùy Vân lập tức đi tỏ tình với Minh Quân là xong ngay ấy mà.

Vấn đề Nhân- Quả của việc này đã được sáng tỏ, thế nhưng… tôi có thể giải thích cho Thùy Vân không?

Nếu tôi nói cho nhỏ biết là tôi cho nhỏ tỏ tình như một canh bạc, rằng mọi thứ đều chỉ  là suy đoán thôi mà tôi đã để nhỏ “ra trận” như vậy thì tôi sẽ ăn đòn như thế nào chứ?

Thôi thì đành vậy. Giải thích thì may ra còn cơ hội  sống sót, chứ không giải thích thì tôi đừng hòng có cơ hội bước ra khỏi cửa quán ngày hôm nay.

“Được rồi, mọi chuyện là như thế này…” (Phong)

“Rọt, rọt, rọt…” (Tiếng hút nước)

Sau mười lăm phút trôi qua, tôi đã thành công giải thích mọi thứ cho Thùy Vân hiểu.

“Ra là vậy à?” (Vân)

Nói rồi, cô đặt cốc trà đào xuống bàn. Đôi mắt cô chuyển hướng sang tôi.

“Đúng vậy. Tui không nói dối một chữ luôn.” (Phong)

Thùy Vân gật đầu đồng ý, thế nhưng đôi mắt lại nheo đi vài phần.

“Cái này, đơn giản quá lại khiến tôi lo lắng. Cho nên…” (Vân)

Bất ngờ trước cách nói ngập ngừng của cô, tôi nghiêng đầu khó hiểu.

“Cho nên, ông phải tiếp tục giúp tôi cho tới khi tôi thật sự cảm nhận tình yêu đến từ Minh Quân!” (Vân)

Hả? Cái gì vậy trời?

Vậy là vừa thoát được một cái “hợp đồng”, tôi lại phải dính vào một cái “hợp đồng nô lệ” mới cơ à?

Tôi nên từ chối. Nên nói hết hợp đồng rồi, cô tự bơi đi !”. Thế nhưng khi nhìn vào Thùy Vân, tôi chỉ có thể đáp lại rằng.

“C-cũng được.” (Phong)

Không phải là vì tôi thấy rằng cô đáng thương hay tội nghiệp, mà là vì tôi sợ cú đấm mà cô đã thành hình đặt ở trên bàn kia. Tôi sợ chỉ cần tôi nói “Không!” thì điểm đáp của cú đấm đó sẽ là mặt tôi mất...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...