Những câu chuyện tầm thường ở thế giới mới/Chapter 5: Cái giá của ma thuật chữa trị.Chapter 5: Cái giá của ma thuật chữa trị.
20px

Tôi nghĩ bạn có một câu hỏi. Đó là “Gray là một người sử dụng ma thuật hỗ trợ và chữa trị nhưng thay vì đứng ở hậu phương hỗ trợ thì cậu ta lại tự buff rồi lao lên chiến tuyến.” Việc này có hợp lý không? Và nó có phổ biến không?

Ở đây, tôi xin phép không nói về mức độ hợp lý trong chuyện này. Vì nó tùy thuộc vào tình huống mà Gray vướng vào. Nhóm cậu ta cần một người hỗ trợ hay một tanker chịu đòn.

Còn về mức độ phổ biến? Đáp án có lẽ là không. Gray về cơ bản là sự tồn tại mang thiên phú hỗ trợ nhưng lại mang cơ thể của một đấu sĩ do đã được luyện tập lâu dài. Người mang thiên phú hỗ trợ thì ít khi tập luyện cơ bắp nên cơ thể sẽ yếu hơn chiến binh, mà chiến binh thông thường chỉ có khả năng học những phép cường hóa cơ bản.

Như đã nói thì các phép hỗ trợ và chữa trị sẽ là bơm mana trực tiếp vào trong cơ thể. Do vậy nên nếu như không sử dụng vừa phải và cơ thể người được buff khá yếu thì sẽ bị phản phệ thay vì mạnh hơn.

Chuyện này giống như bạn bơm đầy nước vào một cái bong bóng vậy. Bạn bơm vào ở một mức độ vừa phải thì bong bóng sẽ căng lên, càng bơm càng căng. Đến cuối cùng nó sẽ phát nổ và vỡ do không thể chứa nhiều nước hơn nữa.

Ma pháp hỗ trợ của Gray và các ma pháp tự cường hóa của các chiến binh sẽ được truyền vào bên trong cơ thể, kéo giãn cơ bắp và giúp họ mạnh hơn. Còn nếu như các pháp sư hay trị liệu sư sử dụng ma pháp hỗ trợ hay cường hóa lên người họ thì chắc chắn sẽ bị phản phệ do cơ thể vốn yếu đuối của họ sẽ bị mana kéo giãn ra cho đến mức “yếu ớt vô lực”.

Do vậy nên, trường hợp của Gray sẽ nói là rất hiếm vì cậu ta là một số ít người tồn tại thiên phú chữa trị nhưng lại sở hữu cơ thể đủ mạnh để chịu được sự tăng cường từ ma pháp của mình. Nó giúp cho cậu ta ít lệ thuộc vào đồng đội hơn trong một số trường hợp.

“Nè nè, Gray. Cậu nghĩ xem địa điểm dừng chân tiếp theo là ở đâu?”

Đã hơn ba tuần kể từ khi Gray rời thị trấn Bắc Đẩu, đi về phương bắc nơi thủ đô Arcadian tọa lạc. Hiện tại thì nhóm của Gray và Selena chỉ tiến vào phạm vi trung tâm rừng Night Fall – nơi chiếm đóng và cư ngụ của hầu hết các sinh vật hoang dã không phải con người. Do vậy nên đối với Gray thì trước hết là phải thoát khỏi cái khu nguy hiểm này trước, không phải cho một mình cậu mà còn cả người đang đi cùng mình.

“Đi xuyên qua trung tâm rồi thẳng về phía bắc thì chúng ta sẽ đến trấn Elgard. Ở đó khoảng hai ngày để tôi nộp nhiệm vụ và mua sắm một số vật tư rồi mới đi tiếp.”

Cả hai vừa bước đi vừa trò chuyện, tiếng giày lạo xạo trên lớp lá khô vang lên đều đặn, tạo nhịp cho đoạn đường dài. Thỉnh thoảng, gió mang theo hương nhựa cây và đất ẩm thoảng qua, làm cho bầu không khí trở nên dễ chịu hơn phần nào.

“Đúng vậy. Tôi cũng không muốn thường xuyên phải tắm bên ngoài nữa đâu. Đồ ăn cậu nấu cũng ngon lắm. Nhưng lâu lâu tôi vẫn thích ăn quà vặt hơn.

Selena vừa nói vừa nghĩ đến những món ăn vặt mà bình thường một cô gái như cô sẽ thường ăn trong thị trấn cùng nụ cười mở toang ra, nước miếng nước dãi bắt đầu tuôn ra từng giọt đầu tiên.

“Phụt...”

Nhìn thấy khung cảnh có vẻ “không hợp tuổi lắm” của Selena, Gray chỉ biết đưa tay lên miệng, cố gắng che đi nụ cười bắt đầu mở rộng tới tận mang tai của mình.

Nhưng rồi, đột nhiên Gray dừng lại.

“Sao thế? – Selena ngơ ngác nhìn sang hỏi.

Trong khoảnh khắc ấy, không gian bỗng rung lên một cách lạ thường. Giữa khoảng rừng rậm rạp vang vọng đến một tiếng rít sắc lạnh của không khí bị cắt xé. Âm thanh ấy mỗi lúc một rõ rệt, gấp gáp như một mũi tên đang lao đến. Nhanh, mảnh, sắc bén, xé toang mọi vật cản trên đường bay.

Gió bắt đầu lùa mạnh sang một bên, mang theo lá khô xoáy thành vòng, bụi đất lơ lửng trong ánh sáng lốm đốm xuyên qua tán cây. Ngay cả đàn chim trú ẩn trên cao cũng hoảng hốt tung cánh, hót vang loạn xạ, như báo hiệu điềm chẳng lành.

Gray khẽ nheo mắt, cảm nhận rõ thứ đó đang tiến rất nhanh về phía mình và Selena — chỉ còn cách vài nhịp tim nữa thôi là sẽ lao tới.

Gray vòng tay qua người Selena rồi kéo cô vào lòng khiến hai người cùng nhau ngả về một phía.

“Rầm!”

Rõ ràng có thứ gì đó vừa bay đến. Nó bay qua đúng vị trí mà Gray và Selena lúc nãy đứng, nếu như không kịp né thì chắc bây giờ tình trạng của hai người không chỉ là...

“Xin lỗi, tôi không cố ý!”

Đến bây giờ, Gray mới nhận ra cái khoảnh khắc mà cậu kéo Selena vào lòng thì hai người cùng ngã về phía của cô nàng chứ không phải về phía cậu. Nhìn từ ngoài vào chẳng khác gì Gray đang cố tình giở trò để đè cô nàng xuống đất.

“K-không sao, tôi hiểu mà...”

“Thật không?”

Selena bây giờ trông... vẫn ổn? Nhờ được Gray kéo đi nên đã may mắn tránh được tai nạn bất chợt đó. Thế nhưng do bị Gray đè lên người trong một thời gian ngắn, đã vậy cả khuôn mặt còn phải áp vào ngực của Gray nên có vẻ như Selena bị thiếu khí. Bây giờ hai má cô nàng đỏ bừng lên và còn thở gấp nữa.

“Không sao.”

“Không sao thì tốt... Cậu ngồi nghỉ ngơi một chút, tôi qua kia xem sao cái đã.”

“Ư-ừm.”

Gray nói rồi đứng dậy, bước đi về phía cái cây lớn đã chắn lại cái vật đã bay đến kia. Còn Selena thì ngồi im ở cái nơi mà Gray bảo cô ngồi. Cô đưa tay lên ngực, vuốt ve để cố gắng ổn định lại nhịp thở của mình.

Gray bước lại gần cái cây đại thụ hùng vĩ kia. Nó là một cái cây to lớn với những cành lá xum xuê, thân cây đồ sộ với chu vi phải cần từ bốn đến năm người dang tay ra mới ôm hết được. Cùng với một bộ rễ săn chắc và khỏe mạnh nên dù có va chạm với một vật có tốc độ cao cũng không bị ngã.

“Cái thứ đó” bay đến và va chạm vào thân cây, dù không thể bị quật ngã như những cây nhỏ hơn khác, nhưng lực va chạm cũng đã đủ để lại một cái hố to đùng ở giữa thân cây.

Gray bước lại gần miệng hố, nhìn thẳng vào bên trong. Một cái đuôi thon dài, đôi tai mèo nhỏ nhắn khẽ cử động yếu ớt với từng cử động nhỏ. Nhưng đây không hoàn toàn là động vật hay ma vật. Nó sở hữu một cơ thể với đầy đủ các đặc tính giống với người bình thường, chỉ có một số chi tiết như  tai, đuôi và lông ở một số vị trí là giống ở thú.

“Là thú nhân sao?” - Selena bước lại gần, nhìn vào miệng hố và nói.

“Ừ. Tôi cũng không biết sao nó lại ở đây. Trước hết thì đi thôi, nơi này nguy hiểm quá.”

Gray nói rồi xoay người bước đi, kéo theo cả cánh tay của Selena. Nhưng Selena dường như không muốn vậy.

“Khoan đã!” – giọng nói của Selena vang lên cùng lúc mà cánh tay Gray bị nắm chặt, kéo cậu về sau.

“Cứ mang theo nó đi, không sao đâu.”

.... chết tiệt! Cái vẻ nũng nịu gì vậy? Bình thường lúc đói cũng có thế này đâu? – Gray tự lẩm bẩm trong đầu.

Gray lại nhìn về phía con thú nhân kia. Nhìn thì bây giờ trông có vẻ hấp hối, sắp chết đến nơi nhưng chỉ cần nhìn vào bộ lông mượt mà cùng khuôn mặt với những đường vân có chút tinh xảo. Chỉ cần làm cho sạch sẽ thì chắc vẫn là một “mỹ nhân”.

Ở thế giới này thì giới quý tộc vẫn còn tồn tại chế độ tư hữu nô lệ. Con thú nhân này dù đem bán đi hay giữ lại cũng đều có lợi.

Gray nhắm mắt lại, cố gắng để gạt bỏ những suy nghĩ có chút sai lệch về người bạn của mình. Rồi khi cậu mở mắt ra, mọi chuyện vẫn vậy.

“... Đi mà” – Selena vẫn ở đó, nắm chặt lấy cánh tay Gray không chịu buông ra.

Nhìn Selena thế này, Gray cũng chỉ nghĩ cô ấy chắc không có mấy cái ý đồ đen tối đấy đâu. Nếu có thì chắc sẽ là những thứ khác... phải không?

Cuối cùng, cậu ấy cũng đành bất lực đồng ý trước yêu cầu của cô.

Gray cố gắng kéo con thú nhân đó ra khỏi cái hốc cây rồi cõng nó trên vai, bắt đầu đi kiếm nơi trú ẩn trước. Còn Selena thì đi theo sau lưng, tránh trường hợp con thú nhân này bị bật ngửa rồi ngã ra sau.

Con thú nhân này đến đây chắc chắn không phải là so trượt té hay tai nạn, rõ ràng là nó bị đánh bay hay bị truy sát đến tận chỗ này. Do vậy nên Gray cũng không dám ở lâu mà phải cõng nó trên lưng rồi tiếp tục đi thẳng về phía trước.

Cứ thế mà đi cũng đã trôi qua nửa ngày trời thì hai người thấy được một cái hang tự nhiên. Bên ngoài nhìn vào thì tối đen như mực, không hề biết được bên  trong có gì hay không. Nếu nó mà là một cái hố thì mô tả đơn giản là “sâu không thấy đáy.”

“Đêm nay ở đây được không?” – Selena hỏi, trong có vẻ mệt mỏi.

Cũng phải, đi bộ suốt cả ngày thì dù có quen rồi cũng phải thấm mệt. Đằng này thì cô ấy lại còn phải đề cao cảnh giác, luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu với một thứ đang lăm le đe dọa đến tính mạng của mình.

Gray nhìn xung quanh hang động. Nơi này rong rêu đeo bám, cỏ mộc um tùm chứng tỏ nơi này bị bỏ phế đã lâu và không có sinh vật nào sinh sống.

“Chắc là đêm nay cứ trú ở đây thôi.”

Đã quyết như vậy nên Gray và Selena cũng đã đi vào bên trong cái hang để xem xét. Bên trong hang động rất tối, đã vậy lại còn khá sâu. Dù cho đã nhóm một cây đuốc lên rồi thì vẫn không thể soi được điểm cuối của hang động.

“Cái hang này sâu quá. Hay chúng ta chỉ nên nghỉ ngơi ở gần mép thôi?” – Selena hỏi với giọng điệu mệt mỏi và vô cùng căng thẳng. Cô ấy thật sự không thể gắng gượng nhiều hơn được nữa rồi.

Nói rồi Selena nhanh chóng trải những miếng vải lót ra nền đất và bắt đầu nhóm lửa để nấu bữa tối. Còn Gray thì đặt ả thú nhân lên một tấm lót trên nền đất rồi xem xét có thể cứu được không.

...

“Sao thế? Có cứu được không?”

Selena bước lại gần và khuỵa gối xuống bên cạnh Gray, trên tay cô là một bát súp thịt heo rừng từ con heo mà hai người đã săn hôm qua, giờ đã được chế biến và nấu kĩ.

Gray nhận lấy chén súp từ tay của Selena, húp một ngụm rồi đặt xuống bên cạnh.

“Không có vấn đề gì lớn. Xương đùi gãy vụn, bụng bị đánh lõm một lỗ, nhiều cơ quan nội tạng và xương sườn bị tổn thương.”

Gray chuẩn đoán sơ qua rồi nói với vẻ mặt bình thản như thể những gì mà ả thú nhân bị chỉ là một cơn sốt nhẹ vậy.

“... Có thật sự là không sao không?”

Selena cất giọng đầy nghi hoặc. Cô ấy cũng không dám tin tưởng tuyệt đối vào Gray. Ai lại nói gãy xương và bị thương nội tạng là vấn đề không lớn chứ?

Nhưng đó là với y học, còn ma thuật thì khác.

“Nếu như con thú này tỉnh rồi thì tôi không dám chữa, nhưng nó ngất rồi thì mọi chuyện dễ rất nhiều.”

Nếu như nói ma thuật hỗ trợ là một con đường đi khác hoàn toàn với những ma thuật khác, thì ma thuật chữa trị được phân loại vào ma thuật hỗ trợ nhưng lại được xếp vào một nhánh riêng.

Ma thuật hỗ trợ nạp đầy mana vào trong cơ thể, nâng cao giác quan và sức mạnh từ ma thuật lẫn thể chất – như những buff trong game vậy. Mana được đưa vào càng nhiều, nồng độ mana càng chất lượng thì cái buff mà người đó nhận càng mạnh.

Vậy thì, ma thuật chữa trị sẽ buff khả năng phục hồi lại bị tách ra riêng lẻ? Ma thuật chữa trị ở thế giới này cũng là một dạng hỗ trợ nhưng nói theo cách nói sinh học ở thế giới cũ của Gray chính là hỗ trợ, thúc đẩy và ép buộc tế bào tái tạo vết thương với tốc độ cao. Mana đóng vai trò như chất xúc tác, kích thích tế bào nhân đôi, liên kết mô, hoặc làm đông máu nhanh hơn bình thường.

Do vậy nên nó sẽ dẫn đến các tác dụng phụ là cơn đau bỏng rát, đau buốt, có cảm giác như bị thiêu từ bên trong. Mana thúc đẩy hỗ trợ chữa trị càng nhiều, tế bào hồi phục càng nhanh, dẫn đến cơn đau càng khủng khiếp. Điều đó khiến cho ma thuật chữa trị bị liệt vào một nhánh riêng lẻ của ma thuật hỗ trợ khi mà tác dụng thì rất tốt nhưng lại yêu cầu sự điều chỉnh mana hợp lý chứ không phải cái “càng nhiều càng tốt” của những ma thuật hỗ trợ nói chung kia.

Việc đứng trong “phòng cấp cứu” với bệnh nhân là một người gãy xương, cơ thể chằn chịt vết thương và tổn thương nội tạng thì Gray cần phải dồn toàn bộ tinh lực vào việc điều khiển mana vào tận xương tủy, thúc đẩy tế bào nhanh, gọn sạch sẽ... tôi không dám tưởng tượng cơn đau sẽ như thế nào.

Nếu con thú nhân này mà không bất tỉnh thì nó sẽ cầu xin Gray. Không phải cầu xin được chữa trị mà là cầu xin được chết chứ cơ thể của nó yếu lắm rồi, không chịu nổi nữa. Nhưng nó đang bất tỉnh mà... đúng không?

Cuối cùng, sau một ca chữa trị hơn hai tiếng đồng hồ thì con thú nhân cũng thoát được tay tử thần. Đánh đổi lại là trong quá trình chữa trị thì Gray cạn mất 40% lượng mana, bây giờ cũng tối nên cậu ta không hấp thụ ánh sáng mặt trời để hồi mana liên tục được. Con thú nhân thì nôn ra rất nhiều máu trong quá trình điều trị và hiện vẫn còn bất tỉnh, đổi lại thì cơ thể đã được hồi phục các nội tạng và các khớp xương đùi sẽ được chữa trị trong thời gian dài cùng với việc băng bó cùng nẹp.

“Cậu vất vả rồi.”

Selena ngồi xuống cạnh Gray ở gần đống lửa, đưa vào tay cậu một cốc nước ấm.

“Vẫn chưa ngủ sao?” – Gray nhẹ nhàng tựa lưng vào vách hang động, nhấp một ngụm nước trông vô cùng yếu ớt. Sử dụng mana với số lượng chiếm gần phân  nửa lượng mana tối đa trong điều kiện không được hồi phục thật sự đã tiêu tốn rất nhiều sức lực của Gray.

“... tôi có phải là phiền phức lắm không? Đã bám theo cậu không buông, bây giờ lại mang thêm cho cậu một cục nợ nữa.”

Đáp lại câu hỏi bâng quơ của Gray lại là một câu hỏi khác có chút nghiêm túc và một chút sầu muộn. Gray nhìn sang Selena, chỉ thấy đôi mi cô cụp xuống, đôi môi anh đào bất chợt hé ra như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi.

“Kì quá nhỉ, thôi vậy...”

“Không phải đâu!” – Gray hét lên, nắm chặt lấy tay của Selena. Cậu thường không có xu hướng chạm vào cơ thể của người khác, đặc biệt là người khác giới. Nhưng cậu lại không muốn người khác hiểu lầm về bản thân mình, mà người hiểu lầm lại tự mang nỗi buồn về phía họ.

“Cậu quả thật hơi phiền phức, cậu biết không? Tôi chỉ muốn giúp cậu một chút thôi, ai dè lại bị cậu bám dính vậy chứ? Đã vậy lại còn chạy theo ăn nhờ ở đậu một cách vô liêm sỉ như vậy, tôi rất muốn kiểm tra xem cấu tạo gương mặt của cậu như thế nào đấy.”

Ban đầu, Selena chỉ nghe Gray nói. Đôi mắt cô chùng xuống, ủ rũ thấy rõ. Cô ít nhất vẫn là con gái, không muốn nghe người khác nói mình mặt dày, không có liêm sĩ.

“Nhưng mà, tôi lại không ghét nó.” – Gray dừng lại một chút.

“Cậu phiền phức lắm, nhưng không ồn ào. Cùng lắm chỉ đòi ăn một chút thôi. Đi cùng cậu nhẹ nhàng lắm. Cậu cũng không vô dụng  đâu. Tôi hoàn toàn tự tin là bản thân mình sẽ không chết dù cho có phải đi một mình. Nhưng một hành trình nhẹ nhàng và vui vẻ thế này, chắc là chỉ đi cùng cậu mới có thôi... Do vậy nên đừng nói những điều như ‘tôi vô dụng’ hay ‘tôi phiền phức’ nữa.”

Gray nói ra những điều đó mà không hề suy nghĩ  rốt cuộc những cảm xúc này là gì. Là tình bạn, là tình yêu, hay là tình đồng chí? Nói cho dễ hiểu thì Gray chỉ đơn giản xếp Selena vào lựa chọn “bạn đồng hành đáng tin cậy”. Cậu ấy chỉ đơn giản là thổ lộ tất cả những gì trong đầu của mình. Cậu không muốn bị Selena hiểu nhầm.

Nhưng mà... thật sự khá là xấu hổ nên là Gray chỉ biết quay mặt sang chỗ khác.

“Vậy sao? Cảm ơn cậu nhiều lắm, Gray.” – nghe được những lời an ủi thật tâm của Gray, Selena không hề kích động mà ôm chằm lấy cậu, cũng không ngại ngùng mà dùng chiếc chăn để che đi gương mặt đang ửng đỏ của mình.

“Vậy nhờ cậu chăm sóc tôi hơn một chút nhé.”

Selena chỉ nhẹ nhàng rướn người đến gần tai của Gray và thì thầm đôi lời.

“Cậu nên đi ngủ đi!”

Gray vốn đã ngại, nghe xong lời thì thầm của Selena lại khiến mặt cậu đỏ hơn. Cậu chỉ biết quát lên để tỏ ra mạnh mẽ một chút.

“Đêm nay lạnh lắm. Mình sưởi ấm cho nhau một chút đi.”

Không đợi Gray trả lời, Selena đã ép chặt cơ thể mình vào Gray. Hai người bây giờ chỉ cách nhau đúng hai lớp chăn mỏng.

Gray không muốn bắt lỗi cô thêm, điều đó chỉ khiến cả hai trở nên gượng gạo. Nhưng mà...

... đêm nay chỉ mới đầu thu, chưa thể nói là lạnh lắm đâu Selena ơi! – Gray hét lên trong đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...