Những câu chuyện tầm thường ở thế giới mới/Chapter 6: "Kế hoạch ngu ngốc."Chapter 6: "Kế hoạch ngu ngốc."
20px

Tên: Gray.

Tuổi: 16.   Giới tính: Nam.

Quê quán: Northern Wastes .

Chức nghiệp: Hỗ trợ, trị liệu sư (Nguyên tố: Ánh Sáng).

Level: 19.

Kĩ năng:- Ma thuật chữa trị (Chủ động).

                -Ma thuật hỗ trợ: Gia tốc, cường hóa, bảo hộ,... (Chủ động).

                -Đứa con của Ánh Sáng: Khi đứng dưới ánh sáng Mặt Trời sẽ hồi 1% giới hạn Mana mỗi 5 giây (Bị động).

 

Tên: Creastacia Selena.

Tuổi: 17.   Giới tính: Nữ.

Quê quán: Arcadian.

Chức nghiệp: Pháp sư (Nguyên tố: Băng).

Level: (???).

Kĩ năng: -Tạo hình ma pháp (Chủ động).

                -(???) (Chủ động).

                -(???) (Chủ động).

               - Cơn thịnh nộ của Băng Thần: Tăng 50% sát thương nguyên tố Băng (Bị động).

         

Màn đêm tan dần, nhường chỗ cho ánh bình minh len lỏi qua các tầng tán cây rậm rạp. Những tia nắng mỏng xuyên qua những tầng lá dày, in xuống đất những vệt sáng lấp lánh. Giọt sương còn vương trên lá khẽ rung, ánh lên như viên pha lê dưới nắng sớm.

Không khí thoảng hương đất ẩm, nhựa cây và chút vị mát của sương đêm chưa tan. Xa xa, tiếng chim ríu rít hòa cùng tiếng gió rì rào, khẽ gọi khu rừng tỉnh giấc sau một đêm dài.

Âm thanh ấy cũng kéo Gray ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Cậu mở mắt, đôi đồng tử màu tro nheo lại trước ánh sáng lọt vào hang, toàn thân nặng trĩu vì đã tiêu hao quá nhiều mana đêm qua.

Với những bước đi loạng choạng, Gray đi thẳng đến tận cửa hang để mong được hồi phục lại mana dưới hiệu quả của ánh sáng. Dù đêm qua đã được hồi phục đáng kể thế nhưng bây giờ Gray vẫn cảm thấy cơ thể cậu như tê cứng, đặc biệt là ở cánh tay phải như thể đã có thứ gì đó đã đè lên nó cả một đêm.

... cơ mà cũng đúng là bị đè lên thật. Mặc dù đêm qua đã dỗ dành Selena kha khá, thế nhưng khi thức dậy thì Gray vẫn phát hiện cô nàng đã trưng dụng tay cậu để làm gối ngủ suốt một đêm khiến cho tay cậu trở nên cứng ngắc.

Mặc dù đã đi cùng nhau suốt gần một tháng, thế nhưng Gray chưa bao giờ nghĩ mối quan hệ của hai người sẽ phát triển vượt mức hai chữ “bạn bè” hoặc “đồng đội”. Nếu như không tính việc Gray canh chừng giúp Selena mỗi khi cô đi tắm bên ngoài vì cậu là người duy nhất Selena có thể nhờ thì có thể nói hai người gần như không có chút tiếp xúc thân mật nào với nhau.

Hai người chỉ là một nam một nữ đi cùng nhau đâu đó, sống chung với nhau một khoảng thời gian, cùng nhau nấu ăn vào bữa tối, trông chừng nhau khi đi tắm, cậu sẽ dìu tay cô hoặc cỗng cô đi qua một đoạn đường nếu đó là một đoạn đường khập khiễng và khó đi,... ngoài ra thì cũng chẳng có mấy khi có cơ hội tiếp xúc thân mật...

Cơ mà, đó chẳng phải là những hành động mà thường sẽ chỉ có một đôi quen nhau mới làm sao? Có phải vậy không?

Nói thật, Gray cũng chẳng quan tâm nữa. Hay nói đúng hơn là cậu ta không biết bản thân nên làm gì vào lúc này.

Ai nói rằng sống cả hai kiếp người thì phải trưởng thành, phải thông suốt trong chuyện tình cảm chứ? Không phải lũ Aligator đầy gai nhọn trên lưng hay lũ Goblin đầy giang manh và mưu mẹo, thứ khiến Gray phải nổi da gà mỗi khi đối mặt chính là cái cách suy nghĩ của con người trong tình cảm kia kìa.

Thỉnh thoảng thả thính cho vui rồi lại rút lui ngay khi cá đã cắn mồi. Nếu như con cá đó chính là Gray thì nói thật cậu ta sẽ chẳng còn ham muốn sống nữa, chỉ còn lại mong muốn đào một cái hố rồi an nghỉ thôi.

Do vậy nên nếu như bản thân Gray vẫn chưa xác định được ý định thật sự của Selena là gì khi nói và hành động như vậy thì chắc chắn cậu ta sẽ án binh bất động, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nếu như Selena cũng vờ như không có chuyện gì xảy ra hoặc xem đó chỉ là chuyện không đáng xem trọng thì Gray cũng sẽ chẳng cần phản ứng gì nhiều. Còn nếu ngược lại thì...

“Gray! Giúp tôi với, cô ấy tỉnh rồi.”

Tiếng vọng từ bên trong hang động vọng ra làm cho Gray giật mình tình giấc từ những suy nghĩ mê man. Cậu đứng dậy, quay mặt về phía cái hang và đi vào.

“Sao thế? Nó tỉnh dậy rồi cắn cậu à?”

Gray bước vào hang động với nụ cười toe toét trên môi với giọng điệu điềm tĩnh. Hiển nhiên là cậu chẳng mấy lo lắng cho Selena lắm, con thú nhân ấy dù đã được chữa trị sơ qua nhưng hiện tại vẫn còn yếu và không phải là mối nguy hiểm. Gray chỉ đơn giản là muốn trêu Selena chút thôi.

“Không có. Chỉ là tôi không biết nên xử lý cô ta sao nữa.”

Selena ngồi xổm ngay cạnh con thú nhân nhỏ bé, mái tóc màu bạc xanh hơi rối phủ xuống vai, đôi mắt xanh lam nhìn Gray đầy bực bội.

“Cậu đùa được hả? Nó mở mắt rồi mà cứ nhìn chằm chằm tôi như muốn ăn tươi nuốt sống đây này!”

Gray liếc qua. Quả thật, đôi mắt vàng nhạt của con thú nhân cái đang chớp chớp, đồng tử co lại như mèo nhìn chằm chằm Selena. Nó nhe nanh, vùng vẫy khi nhìn chằm chằm vào cô nàng. Thế nhưng cánh tay co ro trước ngực cùng bộ dạng run rẫy kia đang phản bội nó. Trông không giống như đang có ý phản kháng hay muốn uy hiếp, chỉ đơn giản là run sợ và phòng bị thôi.

Một làn sáng nhè nhẹ tỏa ra, hòa cùng hơi thở gấp gáp của con thú nhân.

“Đừng sợ, không ai muốn làm hại ngươi cả.”

Gray tiến đến rồi ngồi xuống bên cạnh, đặt tay lên trên trán con thú nhân rồi cố gắng trấn an nó. Nó bắt đầu trong như một con mèo thật sự.

Đôi mắt bắt đầu dịu đi, ưỡn người lên phía trước, đặt cằm lên tay Gray để cho cậu cưng nựng.

Thấy nó đã vơi đi phòng bị, Gray cũng bắt đầu ý định mục đích của mình.

“Được rồi, giờ thì nói cho tao biết tại sao mày lại ở đó?”

Như thể một loại ám thị, con thú nhân ngay lập tức sửng sốt và bàng hoàng. Nó đưa tay là vùng bụng đáng lý phải bị lõm xuống do bị tấn cung và cảm nhận xương sườn của mình đã hồi phục trở lại.

Nó bắt đầu vui tươi trở lên, muốn nói lời cảm ơn. Nhưng trước khi nó kịp vui mừng thì nỗi sợ hãi lại ập tới khiến cho nó rung rẫy trước sự sợ hãi.

“Giờ sao? Có cần cho nó một chút thời gian không?” – Selena bước lại gần và ngồi xuống bên cạnh Gray. Cô đã bớt lại nỗi sợ về con thú nhân dù cô chính là người muốn cứu nó, giờ thì sự lo lắng cho nó lại tràn về nhiều hơn.

Gray có cho nó thời gian không? Đương nhiên là không rồi! Nói thật thì trong mắt cậu thì thú nhân cũng chỉ là ma vật bình thường. Người ta có chế độ sở hữu nô lệ, thì cậu hoàn toàn có quyền không xem nó như một con người. Vả lại, dù bây giờ cậu có làm tổn thương nó một chút thì chẳng phải vẫn có người tốt bụng quan tâm nó sao?

Nghĩ là làm, Gray giơ tay lên cao, hướng thẳng vào mặt của con thú nhân mà làm việc.

“Gray...?”

BỐP!

Một âm thanh giòn tan vang lên, âm thanh mô tả một cách rõ ràng những gì mà cậu đã làm.

Cánh tay cậu nhanh, va chạm với má trái của con thú nhân với một tốc độ mà dù Selena đã có gắng nhưng chẳng thể ngăn được. Má trái của con thú bị tác động kéo theo đầu nó bị lệch qua phải một phần, cái má ấy bắt đầu đỏ sưng lên trong thấy. Hai hàng lệ ứa ra như thể nó không tin vào việc mình vừa bị tổn thương bởi người mà nó xem như ân nhân.

“Gray! Cậu làm gì vậy!?” – Selena hét lên rồi nhào đến. Cô ôm con thú nhân đang run rẩy vì bị hành hạ vào trong lòng rồi gạt phăng cánh tay của Gray sang một bên. Đôi mắt cô ban đầu tràn ngập oán trách, tức giận và khó hiểu. Cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt của Gray – đó không phải là khuôn mặt tức giận hay vô tâm, ngược lại còn có một tia khó xử trong ánh mắt của cậu.

Cuối cùng, cô chỉ đành nghiến răng mà diễn hết phần còn lại của vở kịch cùng cậu.

“Đ-Được rồi. Cậu đi ra ngoài đi. Giờ thì tôi có thể chăm sóc nó.”

Selena ôm chặt con thú nhân vào trong lòng, cố không cho nó thấy được nụ cười mãn nguyện và đắc ý của Gray khi cậu đi ra khỏi hang.

...

“Vậy là chỉ cần Selena đóng vai người tốt, rồi ngồi nghe con thú nhân kia khai sạch mọi chuyện là xong nhỉ?”

Gray bước ra khỏi cửa hang, vươn vai thật mạnh, thở ra khoan khoái. Cái kế hoạch ngớ ngẩn vừa nảy ra trong đầu, vậy mà cũng áp dụng thành công.

Nói thật thì, Gray cũng chả muốn sử dụng cái kế hoạch ngu ngốc này chút nào. Nhưng muốn ra khỏi khu rừng này và thoát khỏi nguy hiểm thì phải moi thông tin từ con thú nhân kia. Mà nó bây giờ thì lại sợ run người mỗi khi nhớ lại sự việc đó.

Chẳng lẽ thời điểm này lại bảo Gray nhẹ nhàng trấn an và chờ đợi con ả sao? Nếu đã vậy, sao lại không lấp đầy nỗi sợ bên trong con thú nhân đó bằng một nỗi sợ khác? Rồi lại đưa Selena vào diễn một vai “người tốt”, nhẹ nhàng tiếp cận moi móc thông tin. Như vậy chẳng phải nhẹ nhàng hơn sao?

“Giờ này còn sớm. Selena chắc đang bận lo cho cái con rắc rối ấy… Thôi thì hôm nay mình đi săn một mình vậy.”

Nghĩ thế, Gray xách theo vũ khí, bắt đầu cuộc đi săn. Trong đầu, cậu đã hình dung ra bữa tối thơm phức sẽ tự tay nấu. Chỉ tiếc, có lẽ bữa đó lại không thể dùng chung với Selena rồi…

Trái ngược với khung cảnh bình thản và nhẹ nhàng của Gray bên ngoài, thì bên trong hang động thì lại là một khung cảnh ngược lại. Ngột ngạt, khó chịu và hơi... gượng gạo.

Con thú nhân run lẩy bẩy trong vòng tay Selena, đôi tai mèo cụp xuống, thỉnh thoảng lại nấc khẽ như muốn khóc. Selena đưa tay vuốt nhẹ mái tóc xơ xác của nó, hơi thở cũng chậm dần như muốn trấn an.

“Đừng sợ… Cậu ta thật ra không có ý xấu đâu.” Selena thì thầm, nhưng ngay sau đó lại cắn môi, tự thấy câu nói ấy nghe sao mà giả dối quá. Gray đúng thì không phải là người xấu, nhưng cái cách làm việc và khí chất cậu ta tỏa ra bên ngoài chả khác gì một tên tội phạm cả.

Thú nhân khẽ ngẩng đầu, đôi mắt vàng ngập nước nhìn chằm chằm Selena. Ánh nhìn ấy như muốn hỏi: “Thật không? Người vừa đánh ta không phải kẻ xấu sao?”

Selena bất giác đỏ mặt, cảm thấy bản thân như kẻ đồng lõa bất đắc dĩ trong trò hề này.

“... Chỉ cần tin tôi. Tôi sẽ không để cậu làm hại cô thêm lần nào nữa.” – cô khẽ nói, lần này dứt khoát hơn, tay ôm chặt lấy cơ thể bé nhỏ đang run rẩy.

Ngoài cửa hang, tiếng bước chân Gray đã xa dần, xen lẫn tiếng gió rừng buổi sớm. Selena ngước mắt nhìn về phía ánh sáng yếu ớt len vào, khẽ thở dài.

( Đồ ngốc… Ngay cả khi muốn giúp, sao anh cứ phải làm theo cái cách tệ hại đến thế chứ? )

Cô cúi xuống, lau những giọt nước mắt còn sót lại trên gương mặt nhỏ bé kia, giọng thì thầm gần như chỉ đủ cho chính mình nghe:

“Thôi thì… ít ra em vẫn có thể là người tốt trong câu chuyện này. Dù vậy, vẫn chẳng thể nào hòa được. Em vẫn nợ anh quá nhiều.”

Nói rồi, Selena nhẹ nhàng kéo tấm áo choàng phủ lên cơ thể thú nhân, bàn tay vuốt nhè nhẹ lưng nó.

Ngoài kia, Gray bước đi giữa rừng thông phủ đầy sương sớm, huýt sáo khe khẽ, hoàn toàn không biết trong hang, Selena vừa chính thức gánh thêm một phần trách nhiệm mới – trách nhiệm làm “người tốt” thay cho cả hai.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...